Mèo Con Sợ Xã Hội Dựa Vào Làm Thêm Được Đoàn Sủng

Chương 11

Trước Tiếp

Việc phóng viên giải trí xuất hiện trong phim trường vốn là chuyện hết sức bình thường.

Từ thái độ của nhân viên phim trường trước nay mà nhìn, bọn họ đã sớm quen với cảnh tượng này. Nhưng đối với Bạch Nhung, đây lại là lần đầu tiên.

Cậu ngồi trong xe của Ứng Phi Trục, lòng bàn tay nắm chặt một túi đồ ăn vặt trông giống như thịt sấy khô, siết đến mức không buông.

Trên đường tới đây, Ứng Phi Trục đã nói với cậu rằng đám phóng viên giải trí này đều là vì cậu mà đến. Cậu chỉ từng được hưởng sự chú ý kiểu này khi còn đi học, lúc lên nhận thưởng trên sân khấu.

Xe của Ứng Phi Trục dừng trước cổng đoàn phim.

Đám phóng viên giải trí như đã nhận ra xe của y, cũng không dán sát quá mức, chỉ đứng tụ lại ở khoảng cách vừa phải, toàn bộ ống kính đồng loạt chĩa về phía cửa xe.

Bạch Nhung đang vịn cửa kính quan sát tình hình bên ngoài, trong chốc lát thậm chí không nhận ra xe đã dừng lại.

Ứng Phi Trục tháo dây an toàn, không lập tức xuống xe mà nghiêng người sang, giúp Bạch Nhung tháo dây an toàn.

Nghe thấy tiếng động, Bạch Nhung quay đầu lại, có chút luống cuống đối diện với đôi mắt sắc lạnh của Ứng Phi Trục.

Ứng Phi Trục nói: "Nếu sợ thì cứ đi sát bên tôi."

Lòng bàn tay đã hơi ướt mồ hôi, Bạch Nhung lặng lẽ gật đầu, cùng Ứng Phi Trục xuống xe.

Trên đường tới đây, trong đầu Bạch Nhung đã dựng lên vô số viễn cảnh. Nhưng khi thật sự đối diện với những ống kính đen ngòm sâu thẳm như hang động kia, cậu mới hiểu những chuẩn bị trước đó vẫn là quá ít.

Bản thân cậu không có lưu lượng, cũng không có đề tài nhưng Phương Bác Thâm thì có.

Vì Phương Bác Thâm, gần như toàn bộ phóng viên giải trí với paparazzi trong giới đều hận không thể bay tới thành phố A để chụp được chút gì đó.

May mắn là phim trường này do Sơn Hải quản lý, cũng chỉ có Sơn Hải mới làm được khâu sàng lọc nghiêm ngặt như vậy.

Nhưng dù đã qua sàng lọc, vì lưu lượng, vì ảnh chụp đẹp hơn, ngay khoảnh khắc Bạch Nhung xuống xe, khu vực vốn còn khá trật tự trước cổng đoàn phim đã xuất hiện một trận hỗn loạn nhỏ.

Diêu Như Mộng đến thành phố A du lịch, phim trường được xem như một điểm tham quan. Cô là blogger có chút danh tiếng trên Weibo, thích xem phim ảnh truyền hình rồi chia sẻ ảnh hậu trường đẹp, càng thích thưởng thức mỹ nam mỹ nữ khắp nơi trên thế giới.

Du lịch giữa mùa hè thật sự khá hành xác, để tránh cái nóng gay gắt, Diêu Như Mộng chỉ có thể ra ngoài vào sáng sớm hoặc chiều tối.

Cô đi dạo giữa những kiến trúc đủ kiểu trong phim trường, vừa đi vừa trò chuyện trong nhóm fan. Đi được một lúc, cô đột nhiên nghe thấy phía trước có tiếng ồn ào, bản năng hóng hớt khiến cô đi về phía đó.

Không lẽ có đại minh tinh xuất hiện?

Diêu Như Mộng vừa livestream ăn dưa trong nhóm, vừa chụp ảnh hiện trường. Không cẩn thận, trong ảnh còn chụp luôn cả tên đoàn phim.

Fans trong nhóm cũng là người thích hóng chuyện, lập tức nhắc tới drama hôm qua của Phương Bác Thâm với Mạnh Thiên Gia.

Diêu Như Mộng đọc hết chia sẻ của fans, ăn trọn quả dưa. Với màn khoe " giá trị nhan sắc" của fans Mạnh Thiên Gia, cô chỉ đánh giá bằng ba dấu chấm lửng.

Tiếng ồn phía trước lại lớn hơn.

Diêu Như Mộng cầm điện thoại, đám đông bên cạnh đột nhiên chen lên phía trước, kéo theo cả cô bị ép phải tiến lên.

Lúc này Diêu Như Mộng muốn lùi lại cũng không được. Cô giống như đang mắc kẹt trong giờ cao điểm tàu điện ngầm, bị dòng người cuốn đi không ngừng.

Bạch Nhung đi sát phía sau Ứng Phi Trục, cảm thấy đoạn đường chưa tới một trăm mét này còn dài hơn cả năm mươi cây số. Đèn flash liên tục lóe sáng, kèm theo tiếng chụp ảnh lách tách.

Bạch Nhung khẽ mím môi, ánh mắt lại vô thức dừng trên người một cô gái bên cạnh, đối phương đang hoảng loạn bị đám đông chen lấn về phía trước. Mắt thấy cô sắp ngã, đầu óc cậu trống rỗng, theo bản năng vươn tay đỡ lấy: "Cẩn thận!"

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, sau khi xác nhận đối phương đã đứng vững, Bạch Nhung lập tức lùi lại, kéo giãn khoảng cách. Hai má cậu đỏ bừng, xin lỗi vì đã tự ý chạm vào người khác: "Xin lỗi, tôi thấy cô sắp ngã."

Diêu Như Mộng đứng vững lại, trong lòng thật sự rất cảm kích người vừa đỡ mình: "Cảm ơn, cảm ơn cậu."

Cả người cô đã mồ hôi nhễ nhại, một phần vì nóng, một phần vì vừa bị chen trong đám đông. Ổn định lại tinh thần, cô mới phát hiện giọng nói của thanh niên kia rất dễ nghe.

Dù cậu nói không lớn nhưng âm sắc lại mát lạnh, không hiểu sao khiến cô nhớ tới trận tuyết đầu mùa đông.

Không lạnh buốt, lại mát lành đến lạ.

Diêu Như Mộng ngẩng đầu, đại não lập tức ngừng hoạt động.

Đẹp, đẹp một cách thái quá!

Mái tóc đen theo gió khẽ lay, chỉ cần nhìn một cái đã khiến người ta nảy sinh h*m m**n vươn tay chạm vào. Cậu trông rất ngại ngùng, gương mặt đỏ ửng nhưng đôi mắt đen đủ sức hút người kia lại ánh lên sự kiên định dịu dàng như một viên bảo thạch vô giá.

Diêu Như Mộng hoàn toàn ngây người, kiểu "tấn công nhan sắc không báo trước" này khiến cô cứng đờ tại chỗ. Đến khi hoàn hồn, chỉ thấy thanh niên đã theo người đàn ông cao lớn bên cạnh bước vào đoàn phim.

Mãi đến khi xung quanh phóng viên giải trí tản ra kiểm tra ảnh chụp, Diêu Như Mộng mới tỉnh lại. Cô spam một loạt icon thét chói tai trong nhóm chat, mức độ điên cuồng khiến cả fans cũng bị kéo theo.

[Fan 1: Có đại dưa không?]

[Fan 2: Không phải thấy nữ thần Tương Dao chứ?]

[Fan 3: Nghe nói Hồ Hà Dương cũng tới đó làm cameo một vai, chẳng lẽ thấy Hồ Hà Dương? Nhưng Mộc Mộc Tịch đâu có ăn nhan Hồ Hà Dương?]

Weibo của Diêu Như Mộng là Lâm Lâm Tịch 007.

[Lâm Lâm Tịch 007: Vừa rồi tôi mới thấy một thanh niên siêu đẹp đi vào đoàn phim, chắc là diễn viên mới Chử Bạch mà mọi người nói đó! Rất lạ mặt, trước đây chắc chắn chưa từng thấy. Đẹp kinh khủng, hơn nữa nhìn cái là biết kiểu ngượng ngùng ngoan ngoãn!]

[Fas 4: Đệt! Up ảnh đi!]

[Fan 5: Không có ảnh xin đừng nói chuyện.]

Lúc này Diêu Như Mộng mới nhớ ra, vừa rồi cô bận ngây người, hoàn toàn quên mất việc chụp ảnh.

[Lâm Lâm Tịch 007: Quá đẹp nên quên chụp...]

[Lâm Lâm Tịch 007: Không cùng kiểu với Hồ Hà Dương. Hồ Hà Dương cũng đẹp, nhưng không hợp gu tôi. Tôi thích kiểu tiểu thiếu gia nội liễm, ngại ngùng cơ!!!]

Diêu Như Mộng vốn rất rõ gu l**m nhan của mình. Kiểu này trong giới giải trí thật ra rất hiếm, đa phần chỉ có idol đi theo hướng đó nhưng cô lại ghét việc nhiều idol lên sân khấu thì lung linh, xuống sân khấu lại ngũ quan thường thường hoặc chỉnh sửa quá đà.

[Lâm Lâm Tịch 007: Hơn nữa không hiểu sao, nhìn cậu ấy là tôi cảm thấy rất thoải mái. Mọi áp lực mệt mỏi công việc đều tan biến, giống như chỉ cần nhìn thấy là thấy vui vậy!]

Diêu Như Mộng nói rất nhiều nhưng vì không có ảnh, lại thêm những cảm nhận phía sau quá mơ hồ nên fans trong nhóm cũng không mấy tin.

——

Ngày hôm sau.

Bạch Nhung bưng ghế nhỏ, cùng Tương Dao và Phương Đông Thanh ngồi quanh bàn gấp ăn cơm hộp.

Phương Bác Thâm đi tới.

Tương Dao vừa ăn suất ăn giảm cân của mình, vừa không ngẩng đầu hỏi: "Chuyện giải quyết xong rồi?"

Phương Bác Thâm xách chiếc ghế trống bên cạnh, mặc kệ thân hình cao mét tám mấy đầy cơ bắp, trực tiếp ngồi xuống. Chiếc ghế phát ra tiếng kẽo kẹt nhưng cuối cùng vẫn trụ được.

Bạch Nhung giảm tốc động tác ăn, cầm đũa chờ Phương Bác Thâm nói tiếp. Cậu biết Tương Dao đang hỏi chuyện gì, là chuyện Mạnh Thiên Gia với tài khoản tự xưng nhân viên đoàn phim kia.

Phương Bác Thâm "ừ" một tiếng: "Tìm được thông tin của người đó rồi. Là nhân viên thời vụ trước đây. Gọi điện nói chuyện, đối phương đồng ý xin lỗi làm rõ. Phần còn lại đi theo quy trình pháp luật."

Tương Dao: "Cậu ta chịu xin lỗi à?"

Phương Bác Thâm cười lạnh: "Cậu ta nghĩ rằng chỉ cần chỉ mặt điểm tên kẻ đứng sau thuê cậu ta lên tiếng thì sẽ được thả hoặc xử nhẹ."

Tương Dao "oa" một tiếng: "Vậy là chó cắn chó rồi! Để tôi lên Weibo coi kịch cái!"

Phương Đông Thanh vẫn luôn im lặng, liếc cô một cái: "Mở tài khoản phụ."

"Yên tâm yên tâm."

Bạch Nhung cũng mở Weibo, đập vào mắt là hai hotsearch.

#[Tiểu vịt con] xin lỗi#

#Mạnh Thiên Gia tuyển tú gian lận bình chọn#

Tiểu vịt con chính là tài khoản tự xưng nhân viên đoàn phim kia.

Bạch Nhung bấm vào, thấy đối phương đã đăng một bài Weibo dài, khóc lóc thảm thiết giải thích rằng mình chỉ là nhân viên thời vụ trước đây ở đoàn phim.

Hai dòng đầu xin lỗi, phần sau mô tả chi tiết việc mình bị Mạnh Thiên Gia với người đại diện dụ dỗ, toàn bộ nội dung bài Weibo trước đó đều do người đại diện của Mạnh Thiên Gia cung cấp. Ngoài ra còn đính kèm ảnh chụp chuyển khoản, cùng một đoạn video quay lại lịch sử trò chuyện.

Cuối video, theo yêu cầu của người đại diện Mạnh Thiên Gia, "tiểu vịt con" đã xóa đoạn chat. Nhưng hắn vẫn để tâm, dùng điện thoại cũ quay lại toàn bộ lịch sử trò chuyện.

Còn hotsearch còn lại...

Bạch Nhung lướt qua một chút.

Dường như là fans của hai thí sinh xếp hạng thấp hơn trong show tuyển tú tập hợp lại, kèm theo một đống ảnh chụp số liệu bình chọn mà Bạch Nhung nhìn không hiểu, tố cáo Mạnh Thiên Gia gian lận phiếu bầu.

"Vậy là xong rồi sao?" Bạch Nhung hỏi.

Phương Bác Thâm hừ cười: "Chiêu marketing quá non, xử lý cũng đơn giản."

Bạch Nhung cái hiểu cái không, lại nghe Tương Dao nói: "Đúng lúc nhiệt độ đang cao, dẫn luôn sang người Bạch Nhung đi."

Phương Bác Thâm suy nghĩ một lát: "Được. Vậy tôi đăng Weibo."

Nói xong, hắn buông đũa, cầm điện thoại gõ một tràng.

"Xong rồi."

Trong lòng Bạch Nhung dâng lên dự cảm không lành, bấm vào Weibo của Phương Bác Thâm.

[Phương Bác Thâm V: Vai Chử Bạch này tôi thật sự đã tìm rất lâu. Ban đầu cũng cảm thấy ngoại hình của Mạnh Thiên Gia khá hợp, dù khi đó cậu ta còn đang quay show tuyển tú, tôi vẫn nói có thể chờ quay xong rồi vào đoàn. Nhưng cậu ta đã làm gì?

@MạnhThiênGia, "nỗ lực" mà cậu nói với fans là kéo hợp đồng không chịu ký sao? Người đại diện của cậu mở miệng là đòi thêm cảnh, không biết còn tưởng cậu là nhà sản xuất hay ông chủ nào đó cơ [Âm dương quái khí.jpq]

Còn có một câu mấy người nói đúng, diễn viên mới Chử Bạch thật sự phù hợp hơn cậu, cũng đẹp hơn cậu.]

Bên dưới bài viết là ba tấm ảnh của Bạch Nhung.

Hai tấm là ảnh chụp từ trước, Bạch Nhung vẫn đeo thẻ nhân viên, dường như chỉ vô tình lọt vào khung hình ngoài lề, vẻ mặt mờ mịt nhìn ống kính.

Tấm còn lại là ảnh chụp tối qua khi Bạch Nhung trở về đoàn phim. Cậu rực rỡ hơn hẳn nhưng vẫn nhìn ra sự ngại ngùng. Dù vậy khi đối diện ống kính, cậu vẫn mím môi mỉm cười, toàn thân toát lên khí chất mềm mại.

Cùng lúc đó, Diêu Như Mộng vừa ngồi lên chuyến cao tốc rời thành phố A đã lướt trúng bài Weibo này.

Diêu Như Mộng: !!!

Là thanh niên xinh đẹp đến mức quá đáng hôm qua!!!

Trước Tiếp