Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Wine
Beta: Choze
Đều là vây cánh của tôi cả
Một xấp thư mời bày ra trên bàn.
Lâm Túc vơ lấy chúng, xòe ra rồi bảo với Hạ Chấn Linh, "Nào, chúng ta chơi một ván* nào~"
*耍大牌 /Shuǎ dàpái/ là tiếng lóng, nghĩa đen là "đánh một ván bài lớn", nghĩa bóng là "bệnh ngôi sao, kiêu căng)
Hạ Chấn Linh lặng lẽ nhìn vài giây, sau đó hắn rút thêm hai tờ từ túi áo ra, kẹp thêm vào, "Cho em thêm hai tấm, gửi qua hiệp hội đấy."
Lâm Túc, "..."
Cầm một nắm thư mời đầy ắp, hai bàn tay cậu suýt không ôm xuể, "Anh nói xem hôm đó chúng ta vào bằng thiệp của ai?"
"Hừ... em thiên vị bên nào?"
"Đương nhiên là em đối xử bình đẳng."
Hạ Chấn Linh thu hồi ánh mắt cười như không cười, tùy ý vắt áo khoác sang một bên, "Vậy em cứ cầm thế này, để người ở cửa tự bốc, trúng của ai thì dùng của người đó."
Lâm Túc lắc đầu, "Thế chẳng phải là bên trọng bên khinh sao."
Cậu suy nghĩ một lát, chợt nói, "Em có một ý tưởng thiên tài."
Hạ Chấn Linh khựng lại, ngước mắt, "?"
Lâm Túc bèn lấy từ trong ngăn kéo ra một sợi dây thừng nhỏ, xâu mười phong thư mời lại thành một dây theo chiều dọc rồi xếp chồng chúng lên nhau. Cậu đứng dậy làm mẫu cho Hạ Chấn Linh xem, "Anh nhìn này."
Nói rồi cậu cầm lấy phong thư trên cùng, nhấc lên cao.
Xoạt——
Một dãy thư mời đổ xuống như quân bài domino.
*Hình ảnh phục chế có màu:
Hạ Chấn Linh, "........."
Lâm Túc cúi đầu xếp về như ban đầu, "Không phân thứ tự trước sau, lúc đó cứ đưa cho người ta xem thế này là ok rồi."
Hạ Chấn Linh hiền từ nói, "...Em vui là được."
Lâm Túc rủ mắt đặt xấp thư mời sang bên cạnh: Nê Mã, anh ấy nuông chiều tao quá.
Tuyết Nê Mã "hé hé" hai tiếng, tha một phong thư chạy tót sang khu vui chơi trẻ em.
...
Lúc này đã là sáu giờ tối.
Lâm Túc chẳng buồn quản Tuyết Nê Mã, lấy điện thoại ra nhắn tin, "Em bảo quản gia đến nấu cơm tối nhé."
"Nấu cơm gì cơ?"
Cậu vừa quay đầu đã thấy Hạ Chấn Linh đang cong môi, nhìn mình đầy ẩn ý, "Chẳng phải nói là tôi đến đúng giờ cơm sao?"
"..."
Lâm Túc sực nhớ tới thói lả lơi lúc nãy.
Hạ Chấn Linh vẫn đứng ngay trước mặt, bên dưới lớp áo ôm sát, thân hình săn chắc tráng kiện hiện rõ mồn một. Bàn tay gân guốc tùy ý đặt bên mép bàn, ánh mắt hắn rơi xuống:
"Ồ... nói suông thôi hửm?"
Lâm Túc định thần, "...Sao có thể chứ." Cậu đặt một tay lên dải dây thắt lưng, giọng điệu thong dong, "Hết cách rồi, vậy thì để anh nếm chút khai vị vậy."
Ánh mắt Hạ Chấn Linh thâm trầm hơn, nhìn cậu hai hơi.
Sau đó, trong khi mặt Lâm Túc đang đỏ dần lên, hắn đứng dậy bước tới, một tay ôm lấy eo cậu, đẩy người vào phòng ngủ phía sau chỉ trong vài bước, xoay tay đóng cửa lại...
Cạch. Cánh cửa sau lưng khép lại.
Cánh cửa ngăn cách ra không gian thầm kín nhất.
Hạ Chấn Linh tựa lưng vào cửa. Lâm Túc bị ôm lấy eo, hai tay chống ở hai bên vai hắn, ngẩng đầu đối mặt với ánh mắt nhuộm sắc si mê của đối phương. Hạ Chấn Linh khẽ hạ tầm mắt.
"Thầy Khốn Khốn... bắt đầu từ đâu đây?"
Hơi thở Lâm Túc dồn dập hơn, "Từ..."
Vừa mở miệng, cậu bỗng nhớ ra, "Chẳng phải anh bảo 'lần sau' sẽ cho em nếm mùi sao?"
Người phía trên dường như khựng lại một chút, Lâm Túc thừa thắng xông lên, "Đến lượt em đánh chén rồi."
Ánh mắt chạm nhau vài giây.
Hạ Chấn Linh thả lỏng vai, bàn tay đang ôm sau eo cậu hơi nới lỏng, "... Được, vậy thì tùy em thưởng thức."
Lâm Túc bèn vươn tay thăm dò vùng thắt lưng mà cậu hằng mong ước bấy lâu. Phía dưới tức khắc căng cứng, vạt áo bị kéo lên. Lớp vải ở mạn sườn vốn đã hẹp, vừa kéo lên đã bị kẹt lại ngay dưới xương quai xanh.
Cậu còn định kéo cao lên nữa thì đã bị một bàn tay giữ chặt lấy!
Hạ Chấn Linh tựa vào cửa cụp mắt nhìn xuống, "Đến đây thôi."
Lâm Túc ngoan ngoãn dừng tay, bắt đầu tỉ mỉ quan sát. Ở khoảng cách gần trong gang tấc, hoa văn lông hạc hiện rõ đến từng chi tiết nhỏ nhất. Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy dấu ấn của Hạ Chấn Linh, quả nhiên là giống hệt khuyên cậu đang đeo...
Hơi ấm cơ thể như phả lên mặt cậu.
Cậu cứ mải mê ngắm nhìn, hơi thở của người phía trên dần nặng nề hơn, "Chẳng phải nói muốn..."
Cậu ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải khẩu hình của Hạ Chấn Linh.
Lâm Túc run lên một cái, rồi há miệng áp tới.
Lồng ngực trước mặt đột ngột run lên! Cổ họng ngửa ra, yết hầu nhấp nhô kịch liệt, một bàn tay siết chặt thắt lưng của cậu.
...Kim loại cộm vào răng, Lâm Túc cảm thấy hơi vướng víu bèn đẩy sang một bên, đổi lấy những nhịp thở dồn dập hơn.
Cậu sực nhớ ra gì đó, vươn tay móc vào chiếc vòng bên tai sau đó kéo nhẹ...
Bàn tay đang ôm cậu gần như muốn khảm cậu vào lòng.
Gân xanh trên tay Hạ Chấn Linh nổi lên cuồn cuộn, hắn cố kìm nén tiếng r*n r* trong cổ họng.
Lát sau, Lâm Túc ngẩng đầu lên khỏi lồng ngực hắn. Sắc môi hai người đều đỏ rực ướt át, Hạ Chấn Linh nhìn vào môi cậu, hồi lâu sau mới tìm lại được giọng nói khàn khàn, "......Thỏa mãn em chưa?"
Lâm Túc nén nụ cười nơi khóe môi, "Tàm tạm."
Người trước mặt hừ cười một tiếng, sau đó một tay nâng mặt cậu lên, hôn xuống.
Lâm Túc tựa vào người Hạ Chấn Linh, ngửa đầu đón nhận nụ hôn sâu.
Mãi đến khi thân hình lảo đảo bị một bàn tay xách lên, cậu mới rời ra được.
Giữa ánh nhìn giao nhau, tóc mái của Hạ Chấn Linh rũ xuống, khuôn mặt lạnh lùng hơi ửng đỏ, áo mũ chỉnh tề cũng bị kéo xộc xệch.
Hắn nhìn cậu trong vài nhịp thở, "Ăn uống lộn xộn hết cả lên."
Lâm Túc cố gắng giữ bình tĩnh, "...Tiệc nhà mà, vô tư chút."
Hạ Chấn Linh bật cười, lại ngừng vài giây rồi đứng thẳng người dậy, "Khi nào quản gia mới tới?"
"Ba, bốn mươi phút."
Một luồng hơi nóng phả ra, bàn tay bên eo buông lỏng, "Anh đi tắm chút."
Lâm Túc lùi ra xa một chút, Hạ Chấn Linh bèn kéo áo xuống rồi xoay người mở cửa bước ra ngoài.
Đợi đến khi tiếng động bên ngoài chuyển hẳn vào phòng tắm, Lâm Túc ở trong phòng mới hoàn hồn.
Lát sau, cậu chỉnh lại vạt áo rồi lẻn ra phòng khách, đào Tuyết Nê Mã chui ra từ trong đống bóng nhựa ở góc ban công, bẽn lẽn nâng nó lên, "Nê Mã, tao vừa được ăn bữa tiệc thịnh soạn rồi."
[?]
Tuyết Nê Mã nhìn qua phòng tắm đang đóng kín rồi lại nhìn sắc môi của Lâm Túc, lạnh lùng đáp: [Lui xuống đi.]
Hầy... Lâm Túc luyến tiếc buông nó xuống.
-
Bữa tiệc chuyển giao nhiệm kỳ mới diễn ra vào cuối tuần.
Hai đêm trước buổi tiệc, Bách Giang đã gửi tin nhắn: Anh thầy giáo! Buổi tiệc đó anh sẽ đi phải hông~
[Túc]: Sẽ đi.
[Bách Giang]: Có cần em ra cửa đón anh không, tránh cho mấy cái thứ... nhà khác var với anh. o^▽^o
Lâm Túc: "..."
[Túc]: Không sao, anh đi cùng Tiểu Hạ.
[Bách Giang]: ...Vưng ạ. ▼v▼
Cậu cất điện thoại đi, Tuyết Nê Mã hiền từ thở dài: [Tiểu Bách đúng là lo xa quá.]
"Chuyện đó thì chưa chắc đâu."
Lâm Túc nhìn vào đôi mắt đen láy của Tuyết Nê Mã, vỗ vỗ nó, "Ngủ đi, ngày kia còn phải tràn trề tinh thần đi quẩy nữa."
[Được hoi! =0w0=]
Buổi tiệc diễn ra vào trưa thứ bảy, quán Phong Sơn.
Hôm đó trời nắng rạng rỡ, hội trường yến tiệc rộng lớn nằm ngay dưới chân núi tĩnh mịch, xung quanh là rừng phong bao bọc, những ngọn lá xanh biếc đã dần nhuốm sắc kim, rực rỡ và trong trẻo.
Lâm Túc cùng đi với Hạ Chấn Linh.
Hôm nay cậu khoác một bộ màu xanh ngọc bích thêu chỉ vàng bên ngoài lớp áo trắng tuyết. Sợi dây xích tinh xảo cài trước ngực, đính một chiếc lá vàng. Vòng bạc xâu dải tua rua ở đầu vai rủ xuống.
Nhìn thoáng qua còn rực rỡ hơn núi rừng bao quanh.
Hai người bước xuống xe, Hạ Chấn Linh nghiêng đầu nhìn cậu vài cái, thấp giọng: "Mặc đẹp thế này cơ à?"
Lâm Túc không kìm được thói lả lơi, "Không mặc còn..." Mạn sườn lập tức bị nhấn một cái, cậu đành im bặt. Cậu lại ghé sát Hạ Chấn Linh, "Yên tâm, chỉ cởi ở nhà cho anh xem."
Hạ Chấn Linh hít sâu một hơi, nén lòng, "Hừ... anh nhớ rõ rồi đấy."
"..." Lâm Túc vờ như không có chuyện gì quay đầu đi, "Đi thôi."
Hai người đi tới cửa hội trường.
Xung quanh lác đác người cầm thư mời đi vào, Lâm Túc bước lên trước một bước. Ban đầu đệ tử đón khách hơi sững sờ trước vẻ đẹp của Lâm Túc, sau đó nhận ra Hạ Chấn Linh đi phía sau, bèn nói:
"Hội trưởng Hạ, mời ngài vào thẳng."
Người đó lại quay sang Lâm Túc, "Vị này, xin vui lòng xuất trình thiệp mời."
Hạ Chấn Linh, "Chúng tôi là..."
Lời còn chưa dứt bỗng nghe một tiếng xoạch!
Lâm Túc bung xấp thư mời ra, một dải đỏ rực như câu đối phấp phới trong gió, bên trên đóng đủ dấu ấn của bốn nhà "Tề, Lục, Bách, Dịch", thậm chí cả cái của Hạ Chấn Linh cũng được xâu vào chung...
Đệ tử đón khách ngẩn tò te, run rẩy:...Cái gì thế này!
Lâm Túc giải thích, "Thư mời của bọn tôi ở đây hết nè."
"..." Đệ tử đón khách như đang nằm mơ, nghiêng người né sang, "Mời... mời hai vị vào."
Lâm Túc lại cúi đầu xếp lại thư mời, cất vào vạt rồi dắt Hạ Chấn Linh đang nhìn mình bằng ánh mắt sâu thẳm bước vào trong.
...
Hai người cùng tiến vào sảnh tiệc.
Lúc này đã có khá đông người đến, một bên hội trường là dãy cửa kính sát đất cao rộng, phản chiếu cảnh sắc núi non bên ngoài. Đài nghi lễ ở trung tâm vẫn còn trống, phía dưới dòng người bắt đầu nườm nượp qua lại.
Vừa bước vào, ánh mắt từ bốn phía đã đổ dồn về phía họ:
"...Hiệp hội Giám sát, Hạ Chấn Linh, còn người bên cạnh là vị kia..."
"Cấp đặc quyền song S."
"Nghe nói giao hảo với nhà họ Bách, nhưng trước đó nhà họ Trình..."
Cùng với những tiếng xầm xì bàn tán, còn có vài ánh mắt lạnh lẽo, bất thiện xen lẫn bên trong.
Ở cách đó không xa, Trình Học Huy đứng tụ lại cùng vài người của các thế gia khác. Mấy người bọn họ nhìn chằm chằm về phía Lâm Túc một lúc rồi mới thu hồi tầm mắt:
"Thấy rồi chứ, là nó đấy. Ỷ có nhà họ Bách chống lưng, lại cậy chút cấp bậc vụ án của mình mà đã coi trời bằng vung!"
"Hoàn toàn không coi các thế gia khác ra gì."
"Vừa khéo hôm nay đông đủ thế này, không cho nó nếm chút lợi hại thì không xả được cơn tức trong lòng tôi!"
Họ dăm ba câu bàn tính với nhau.
Một người trong nhóm lưỡng lự, "Ngộ nhỡ làm phật ý nhà họ Bách, sau này bọn họ gây khó dễ cho chúng ta thì sao?"
Trình Trác đứng cạnh lập tức chen vào, "Chú Hướng, Hướng Viễn bị trừ điểm chuyên cần, suýt nữa thì không tốt nghiệp nổi đấy!"
Trình Học Huy cũng vỗ vai ông ta, "Ông Hướng, thế lực của mấy nhà chúng ta gộp lại thì sợ gì nhà họ Bách. Với lại... chẳng lẽ ba nhà kia không nhăm nhe cái ghế đứng đầu sao? Lại để mặc cho nhà họ độc chiếm chắc?"
"Bên phía Hạ Chấn Linh càng miễn bàn, chúng ta đâu có phạm pháp. Hắn dám lạm dụng tư quyền thì chúng ta kéo luôn cái ghế quan mới ngồi chưa nóng đít của hắn xuống luôn!"
Hướng Đông Hạo lập tức sục sôi ý chí, "Cũng đúng. Dẫu tạm thời chưa hạ bệ được hắn thì cũng phải khiến hắn bẽ mặt một phen."
Trình Trác cảm thấy khoan khoái vô cùng, nhìn về phía Lâm Túc: Trước mặt bao nhiêu thế gia thế này, bọn họ nhất định phải khiến tên đó không còn lỗ nào để chui!
-
Phía bên kia, Lâm Túc vừa đi tới quầy ẩm thực.
Dọc đường có không ít người muốn tới chào hỏi, cậu lại dùng chiêu cũ, thả Hạ Chấn Linh ra đỡ đạn.
Tuyết Nê Mã quan sát: [Trông anh ta có vẻ hưởng thụ đấy chứ.]
Lâm Túc gắp cho mình một miếng thịt chiên, "Mày qua nghe thử anh ấy đang nói gì là biết ngay."
Một quầng sáng trắng bay đi. Khoảng nửa phút sau, nó không cảm xúc bay về: ["Đúng, chúng tôi có hôn ước."]
Lâm Túc cảm thán: Biết ngay.
Lúc này không còn ai đến làm phiền, cậu thong thả đưa mắt nhìn một vòng, trong bữa tiệc không có mấy gương mặt quen thuộc, người đại diện của tứ đại thế gia vẫn chưa đến.
...Có lẽ phải đợi tới cuối cùng mới lên sân.
Cậu đang đứng một mình ở đây thì bỗng thấy một nhóm người đang tiến về phía mình.
Trình Trác đứng từ xa quan sát, trông như đang chờ xem kịch hay.
Lâm Túc khẽ nhướng mày.
Nhóm người đó nhanh chóng đến trước mặt cậu. Dẫn đầu là Trình Học Huy, ngoài mặt tỏ ra khá lịch sự, cất tiếng chào, "Cậu là thầy Lâm đúng không?"
Gã mở lời để đánh đòn phủ đầu, đợi Lâm Túc đáp lại sẽ thuận đà mà kéo dài câu chuyện.
Lâm Túc nhấm nháp cái danh xưng này, hai giây sau quay đầu đi, "Không phải."
"........." Cả đám: ?
Câu chuyện đột ngột bị chặt đứt, mấy người kia suýt nữa không giữ nổi biểu cảm trên mặt. Trình Học Huy cười lạnh một tiếng, "Thầy Lâm khéo đùa, chúng tôi không thể nhận nhầm người đâu."
Lâm Túc không ngoảnh đầu lại, "Thế còn hỏi làm gì?"
Ngọn lửa giận của Trình Học Huy gần như bị châm ngòi ngay lập tức!
Gã cố nhịn, nhưng có người đứng sau không nhịn nổi, đùng đùng nổi giận quát, "Thầy Lâm quả đúng như lời đồn, không coi ai ra gì!"
Tiếng quát khá lớn, khiến mọi người xung quanh đều nhìn sang.
Lâm Túc ra vẻ ngạc nhiên, "Lời đồn? Ai đồn vậy?" Cậu nhớ lại, "...Giáo sư Trình mất việc kia hả?"
Không biết ai đó đã bật cười thành tiếng: Phụt!
Sắc mặt Trình Trác đứng cách đó không xa lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Trình Học Huy bị giẫm trúng chỗ đau, cuối cùng cũng không nén nổi lửa giận, "Được lắm, cậu còn dám nhắc đến chuyện này sao? Giáo sư Trình Khải Khang đã cống hiến cho trường bao nhiêu năm, giờ chỉ vì mạo phạm một giảng viên đặc cách như cậu mà bị nhà họ Bách đuổi khỏi trường!"
Gã cố ý nhấn mạnh vào thế gia, hòng lấp l**m đi nguyên nhân thực sự.
Lâm Túc nhướng mày, "Ý của ông là, tội danh của ông ấy là mạo phạm Lâm Túc hả?"
Trình Học Huy tức thì nghẹn họng.
Hướng Đông Hạo thừa cơ bồi thêm, "Tóm lại, sự việc là do cậu mà ra. Việc cậu có quan hệ mật thiết nhà họ Bách là sự thật, cậu định phủ nhận sao?"
Mấy người trước mặt đều nhìn chằm chằm sẵn sàng xông tới, tựa như những con rắn độc đang giăng bẫy chờ mồi...
Nếu phủ nhận thì chẳng khác nào đâm sau lưng nhà họ Bách.
Nếu thừa nhận thì lại tự đặt mình lên giàn hỏa thiêu. Huống hồ một khi tự trói buộc với nhà họ Bách thì sẽ khiến ba nhà còn lại phải kiêng dè, đề phòng cậu để cân bằng cục diện.
Lâm Túc nghe vậy chỉ mỉm cười, không nói gì.
Trong bầu không khí tĩnh lặng, ánh mắt Trình Học Huy và đồng bọn đã hiện lên vẻ đắc ý, chỉ chực chờ nhìn cậu rớt đài.
Đúng lúc này, tiếng bước chân vang tới.
Hạ Chấn Linh đi xuyên qua hội trường bước tới trước mặt họ rồi dừng lại. Ánh mắt điềm nhiên và lạnh lẽo quét qua khiến tim mấy người họ hơi thắt lại: Chẳng lẽ hắn định ra mặt chống lưng?
Thế thì càng tốt, lôi cả hai xuống nước một thể...
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, họ lại thấy Lâm Túc quay đầu lại, trông như chẳng có chuyện gì xảy ra, "Anh tới rồi, cầm giúp em cái đĩa, em lau miệng cái."
Cả nhóm: ?
Hạ Chấn Linh ung dung nhận lấy, "Ừ."
Lâm Túc đưa đĩa cho hắn, thò tay vào túi móc khăn giấy.
Vừa rút khăn giấy ra thì bỗng nghe tiếng thấy tiếng "bịch", một dãy đồ vật dài dằng dặc như vô tình bị kéo ra theo.
Ánh mắt đổ dồn theo đó, họ nhìn thấy một hàng dài thiệp mời.
Dải thư mời dài ngoằng như sắp chấm đất, con dấu của tứ đại gia tộc đều nằm chình ình trên đó...
Không khí xung quanh tức thì đông cứng lại.
Đám người Trình Học Huy gần như nín thở.
"Úi da." Lâm Túc ra vẻ sơ ý, cúi đầu nhấc chuỗi thiệp mời lên, chợt như sực nhớ ra gì đó: "Đúng rồi, lúc nãy ông nói tôi có quan hệ mật thiết với nhà họ Bách..."
Cậu lắc đầu, "Sao có thể chứ?"
Vừa nói xong, bỗng nghe ngoài cửa vang lên những tiếng huyên náo, người của bốn tứ gia tộc đang lần lượt tiến vào hội trường.
Những bóng hình quen thuộc đã thấp thoáng xuất hiện ở cửa.
Cậu xếp từng phong thư mời lại, "Tất cả đều là vây cánh của tôi mà."
—---------------
[Tác giả có lời muốn nói]
Khốn: Là cánh của tôi cả, không phân thứ tự trước sau!
Hạ Đại Điểu: Vậy còn anh?
Khốn: Anh là nguyên con chim to (đại điểu) mà, đồ ngốc. (yêu chiều)