Mệnh Tiên - Mã Hộ Tử Quân

Chương 82: Nhập học - Nhập học

Trước Tiếp

Edit: Wine
Beta: Choze

Ánh kim trong truyền thuyết

Lại một lần nữa đối mặt với hàng loạt ánh mắt đổ dồn về phía mình.

Ánh mắt quản gia u uất, môi vừa mới mấp máy, Lâm Túc đã cầm bút trúc khẽ khàng quơ qua quơ lại:

"Sao không thấy nói năng gì thế, hay là có công tắc nào nhỉ?"

Hạ Chấn Linh một tay đặt lên thanh Đường đao, "Chắc là bị kẹt rồi, để tôi gõ đại một cái thử xem..."

Quản gia, "Ộp!"

Lâm Túc hài lòng, "Sửa xong rồi."

Cậu cất bút trúc, xoay người, "Tôi đói rồi, sẵn tiện dắt máy lên nấu cơm đi."

Hạ Chấn Linh gật đầu, hai người vừa bước đi được vài bước, Lâm Túc bỗng nhiên quay phắt đầu lại, nhìn chằm chằm vào quản gia đang lủi thủi theo sau:

"..."

Quản gia uất ức nhịn nhục mất hai giây, từ trong bụng phát ra một tiếng, "Ộp!"

Lâm Túc thỏa mãn thu hồi tầm mắt, cùng Hạ Chấn Linh đi về phía thang máy, theo sau họ là một chuỗi âm thanh: Ộp, ộp, ộp, ộp...

Trong đại sảnh, các thành viên vẫn chưa tản đi, họ hiếu kỳ dõi theo bóng lưng xa dần phía trước:

"Không cần mở miệng mà vẫn phát ra tiếng được kìa, đúng là trí tuệ nhân tạo giả lập có khác!"

"Làm giống y như thật vậy..."

"Hèn gì quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy câu: Tìm Hội trưởng và cậu Lâm. Xem ra AI vẫn chưa thể thay thế được con người."

Quản gia với thính lực cực kỳ nhạy bén, "..."

Thang máy đưa họ thẳng lên tầng trên.

Một đường đi thang máy lên lầu.

Lâm Túc thả người xuống ở tầng bếp sau, "Ở đây không có người, không cần ộp nữa, đi nấu cơm đi."

Đối phương uất ức phát ra một tiếng r*n r* rồi hậm hực quay người rời đi.

Cửa thang máy "rầm" một tiếng đóng lại.

Lâm Túc khẽ thở dài, "Lần này đến thủ đô cũng chỉ ở lại mấy ngày, sao anh còn cất công gọi cái tên 'trâu ngựa' đó tới làm gì?"

Hạ Chấn Linh bình thản, "Dù sao cũng không tốn bao nhiêu sức." Hắn khựng lại một chút rồi tiếp lời, "Vả lại, để ông ta ở Tuân Thành làm bảo vệ thì đúng là quá hời cho ông ta rồi."

"..." Lâm Túc nghĩ thầm: Nê Mã, Tiểu Hạ đúng là thù dai thật.

Tuyết Nê Mã đồng tình: [Quản gia tuy không thành ma, nhưng cũng chẳng được làm người.]

"Đing!" một tiếng, cửa thang máy mở ra, cắt ngang cuộc trò chuyện.

Hai người vừa bước ra khỏi thang máy.

Điện thoại Lâm Túc bỗng rung lên, cậu mở máy, thấy hình chú chó xù trắng hiện ra.....

[Bách Giang]: Anh thầy ơi! Nghe bố bảo anh đến thủ đô rồi, vậy mà em chẳng hay biết gì... QnQ. Khi nào anh rảnh tụi mình đi ăn một bữa nhé~ *^▽^*

Người bên cạnh cũng dừng bước, "Cậu ta rảnh rỗi lắm à?"

Lâm Túc giải thích, "Lúc trước Tiểu Bách nghe người ta đồn tôi ngủm rồi nên đã buồn bã rất lâu. Giờ em ấy hơi bám người một chút cũng là chuyện thường tình."

Không biết Hạ Chấn Linh đang nghĩ gì, đứng lặng.

Lâm Túc đã nhanh tay gõ chữ xong rồi cho hắn xem: Trưa mai đến Hiệp hội Giám sát ăn đi, có Tiểu Hạ nữa. [Móng vuốt]

"Thấy sao?"

Hạ Chấn Linh khẽ mím môi, quay mặt đi chỗ khác, "Ừ. Cậu cứ hẹn đi, tôi có nói gì đâu."

"Phải rồi, anh chỉ lén lút lườm nguýt tôi thôi."

Lâm Túc nói xong nhấn nút gửi đi cái vèo.

[Bách Giang]: ... Dạ được. ▽

Cậu hài lòng, "Tiểu Bách có vẻ rất vui, cười tít cả mắt rồi."

Hạ Chấn Linh liếc nhìn, "Chỉ thấy rỗng tuếch thôi."

Lâm Túc cất điện thoại, "Anh vẫn luôn hài hước như vậy."

-

Họ hẹn nhau vào trưa ngày hôm sau.

Thời gian chuẩn bị rất dư dả, đủ để quản gia bày biện một bàn tiệc thịnh soạn.

Khi Bách Giang đến, trên bàn đã đầy ắp những món ăn cầu kỳ tinh tế, bên ngoài cửa sổ sát đất là bầu trời xanh ngắt, từ đây có thể bao quát cả một góc đô thành, nắng vàng rực rỡ tràn ngập phòng ăn.

Lâm Túc và Hạ Chấn Linh đang ngồi sẵn bên bàn.

Bách Giang vừa thấy Lâm Túc đã hớn hở vẫy tay, "Thầy ơi, ha ha~ Hội trưởng Hạ cũng ở đây à." Anh vén vạt áo định ngồi xuống, liếc mắt lại thấy quản gia đang đứng một bên, "Đây là?"

Lâm Túc thản nhiên, "Trí tuệ nhân tạo thế hệ mới."

Bách Giang thấy lạ lẫm, "Giống thật quá, cứ như biết thở vậy. Phải gọi nó thế nào?"

Lâm Túc, "Gọi là Tiểu Mỹ đi."

Hạ Chấn Linh, "..."

Quản gia, "..."

Bách Giang vén tà áo ngồi xuống, cười híp mắt, "Tiểu Mỹ, Tiểu Mỹ, múc cho tôi bát canh."

Quản gia lững lờ trôi tới, bưng bát múc canh.

Chuyện trên bàn ăn đã có quản gia lo liệu, mấy người họ bắt đầu trò chuyện.

"Nghe bảo học kỳ sau thầy sẽ đến Học viện Thiên sư nhậm chức, anh chỉ định làm giảng viên đứng lớp thôi sao? Với thực lực của thầy thì có làm Hiệu trưởng cũng là chuyện nhỏ! o^▽^o*"

Lâm Túc khựng lại, nhẹ giọng nhắc nhở:

"Tiểu Bách, hiệu trưởng đương nhiệm là bố của em."

Bách Giang rạng rỡ, "Ổng ngồi ghế đó cũng lâu rồi, cứ kệ ổng đi."

"..."

Tuyết Nê Mã tán thưởng: [Đúng là Tiểu Bách cứng cánh thật rồi.]

Tay Lâm Túc bị chạm nhẹ một cái, rồi nghe tiếng Hạ Chấn Linh nói khẽ, "Với bố ruột còn như thế, thì với bố dượng chắc còn tệ hơn."

Cậu nói nhỏ, "Chắc là đến tuổi nổi loạn rồi."

Nói xong, cậu quay lại bảo Bách Giang, "Anh còn việc khác nữa, làm giảng viên là đủ rồi."

Bách Giang thoáng suy nghĩ rồi thôi, "Dạ được~"

Tiếng bát đũa va chạm lách cách.

Lâm Túc càn quét sạch các món trên bàn, lúc này mới tạm buông đũa, nhấp một ngụm trà rồi nói:

"Tiểu Bách, chắc em cũng tốt nghiệp từ Học viện Thiên sư nhỉ?"

"Đúng thế ạ."

Bách Giang buông đũa, ngẩng đầu ngay ngắn, tà áo trắng tuyết sáng lòa, "Ngày trước em tốt nghiệp với tư cách Thủ khoa toàn khóa và Chủ tịch Hội học sinh. Hiện tại vẫn đang nắm giữ kỷ lục điểm tích lũy cao nhất trường đấy ạ! 0v0"

Lâm Túc hài lòng, "Giỏi đấy."

Bách Giang định nói tiếp thì nghe Hạ Chấn Linh bên cạnh cũng đặt đũa xuống, bồi thêm một câu, "Rất tốt."

"..." Cậu ta mỉm cười khách sáo, "Đó cũng là nhờ anh thầy khai sáng tốt thôi."

Người ngoài không liên quan, ai cho nhận xét.

Hạ Chấn Linh cong môi, liếc nhìn về phía Lâm Túc, "Cho nên tôi mới nói, thầy Khốn Khốn dạy rất tốt."

Bách Giang: ...▼口▼ Hừ!

Lâm Túc bất ngờ run tay, đôi đũa va vào thành bát kêu "loảng xoảng". Cậu ngượng ngùng ngăn lại, "Được... được rồi, ở ngoài đừng có gọi suồng sã như thế."

Hạ Chấn Linh dường như khẽ cười một tiếng, "Ừ."

Tuyết Nê Mã lặng lẽ bò ra: [Đừng nói nữa, trứng lòng đào của nhóc con sắp chảy ra hết rồi kìa.]

Lâm Túc ôn tồn mời mọc, "Tiểu Bách, ăn nhiều vào." Cậu vừa nói vừa quay đầu gọi, "Tiểu Lệ, Tiểu Lệ, bưng thêm một thố Phật nhảy tường nữa lên đây. Tiểu Lệ, Tiểu Lệ?"

Quản gia lặng lẽ nhìn sang.

Bách Giang, "...Thầy ơi, lúc nãy anh bảo nó tên Tiểu Mỹ mà."

Lâm Túc áy náy, "Tiểu Mỹ, lên canh."

Hạ Chấn Linh, "..."

-

Chuyện nhậm chức đã có Bách Tân Văn lo liệu.

Lâm Túc ở lại thủ đô vài ngày, đợi Hạ Chấn Linh xử lý xong công việc ở tổng bộ rồi cả hai cùng bay về Tuân Thành.

Ngoại trừ việc quản gia suýt chút nữa bị tống vào khoang hành lý ký gửi ra thì cả quá trình đều rất suôn sẻ.

Khi trở lại Tuân Thành đã là cuối tháng Tư.

Còn khoảng một tháng nữa là đến kỳ thi đại học.

Các kỳ thi tuyển sinh dồn dập kéo đến, bầu không khí trong trường ngày càng sục sôi và căng thẳng.

Lâm Túc vừa về đã bị Trần Hữu tóm gọn, "Cậu đi tham gia kỳ thi đó à? Đi lâu thế, có thuận lợi không?"

Cậu gật đầu, "Khá thuận lợi."

Trần Hữu lập tức mừng rỡ, "Thật sao!? Vậy thì tốt quá... Như thế áp lực của cậu sẽ giảm đi nhiều. Ôi, thật ngưỡng mộ, tớ cũng muốn thi đỗ vào một trường ở thủ đô..."

Lâm Túc nhìn qua đỉnh đầu cậu ta, mỉm cười, "Sẽ đỗ thôi."

Trần Hữu hăng hái hẳn lên, "Cảm ơn lời chúc của cậu!"

Phấn chấn được hai giây, cậu ta lại tặc lưỡi tiếc rẻ, "Chỉ là rời khỏi Tuân Thành rồi càng không có cơ hội tình cờ gặp đại thần mặt nạ nữa..."

Lâm Túc không kịp trở tay, "..."

Tuyết Nê Mã kinh ngạc: [Đến lúc này mà cậu ta vẫn còn nhớ đến cái vỏ bọc kia của cậu! Đúng là fan cuồng chính hiệu.]

Lâm Túc im lặng một lát, rồi an ủi, "Biết đâu người đó cũng đến thủ đô thì sao."

Trần Hữu lại tràn đầy sức sống, "Nghe cậu nói chuyện thật là mát lòng mát dạ!"

[Từ cổ chí kim, đây là người đầu tiên nói như vậy đấy.]

Lâm Túc bịt miệng nó lại, "Tất nhiên, mọi người xung quanh ai ai cũng thích nghe tao nói chuyện mà."

Trần Hữu lao vào học tập như một cỗ máy nhỏ tràn đầy năng lượng.

Lâm Túc không cần ôn thi, vừa hay chuẩn bị chuyển nhà.

Cậu vốn định tự đến thủ đô xem nhà.

Nhưng khi cậu lôi ra một đống ngọc cổ, châu báu cùng với ngọc ấn Thiên sư không rõ triều đại nào, mí mắt Hạ Chấn Linh giật nảy! Hắn lập tức ngăn hành động của cậu lại...

"... Để tôi lo, cậu cất cái đống đồ cổ này đi."

"Đành vậy."

Lâm Túc thở dài, lại chọn ra trong đó một miếng ngọc dương chỉ thượng phẩm, nhét vào tay Hạ Chấn Linh, "Cho anh này, tiền mua nhà."

Hạ Chấn Linh buồn cười, "Cần gì đến tiền của ông chủ nhỏ chứ?"

Lâm Túc một tay vân vê chiếc vòng bạc, hơi nghiêng đầu vẻ kiêu kỳ, "Đây là tiền mua... cái nhà này."

Ánh mắt Hạ Chấn Linh bỗng chốc trở nên nóng bỏng.

Hắn nhìn cậu hai giây rồi nhận lấy, "Ừ." Sau đó nắm lấy cổ tay cậu, "... Biết rồi, đừng kéo nữa."

...

Hiệu suất làm việc của Hạ Chấn Linh cực cao.

Chưa đầy một tháng, căn nhà mới đã được lo liệu xong xuôi, môi trường rất tốt, lại không xa Học viện Thiên sư.

Tháng sáu, kỳ thi đại học kết thúc.

Ngay ngày phát bằng tốt nghiệp, bức thư đặc cách thỉnh giảng vàng rực cũng được gửi xuống cùng lúc đó.

Lâm Túc thu dọn hành lý, chuyển đến thủ đô.

Đồ nội thất lớn cậu không mang theo, chỉ mang theo bộ trà cụ hay dùng cùng với lồng đèn đại hỷ và quả cầu trong cầu nhận được làm quà cảm ơn.

Khu chung cư cậu ở cây cối xanh tươi, không gian thanh tịnh.

Xét theo góc độ phong thủy thì đây là mảnh đất cực kỳ tốt.

Đi thang máy lên là căn hộ cao cấp mỗi tầng một hộ.

Hạ Chấn Linh mở cửa dẫn cậu vào.

Bước vào cửa, phòng khách rộng rãi sáng sủa giữ nguyên phong cách bài trí trước đó, bộ trà cụ được bày trên bàn trà nhỏ, hai chiếc đèn lồng đại hỷ treo đối xứng hai bên trước cửa sổ sát đất.

Ở một góc ban công còn có một bể bóng biển, bên trong đặt vài chú hải cẩu nhồi bông.

Lâm Túc đứng trước mặt lặng đi một lúc, "Đây là?"

Hạ Chấn Linh rất thản nhiên, "Phòng trẻ em."

"......"

Tuyết Nê Mã "vút" một cái lao vào trong, lăn lộn.

Hạ Chấn Linh quay đầu, "Đi xem phòng ngủ của em không?"

Lâm Túc khoanh tay đi theo, "Ừ." Bước vào phòng ngủ chính, có thể thấy nơi này được bài trí tỉ mỉ hơn nhiều. Trên bệ cửa sổ trải thảm mềm, có cả phòng vệ sinh riêng, nhưng thứ thu hút sự chú ý của cậu nhất là...

"Giường to quá."

Cậu bước tới cúi người vỗ vỗ, lại còn rất êm. Cậu quay đầu, ra vẻ thẹn thùng, "Anh định muốn..."

Hạ Chấn Linh kìm nén một chút, "Chẳng phải em thích ngủ giường lớn sao?"

Lâm Túc tiếc nuối, "Hóa ra anh không muốn."

Hạ Chấn Linh im lặng vài giây, bỗng nhiên bật cười.

Hắn đang đứng trước tường, vận một bộ đồ đen ôm sát, bức tường nhạt màu càng tôn lên vóc dáng cao lớn của hắn, tràn đầy hơi thở áp đảo.

"Nếu muốn thì sao?"

Lâm Túc, "......"

Cậu khẽ nuốt nước miếng, "Vậy thì cứ nghĩ nhiều vào."

Hạ Chấn Linh hừ cười một tiếng không mấy ngạc nhiên.

Lâm Túc bị hắn nhìn đến mức phải dời mắt đi rồi chạm ngay phải Tuyết Nê Mã đang cuộn tròn ở cuối giường.

Cậu khựng lại: ...Sao mày vẫn còn ở đây?

Tuyết Nê Mã cuộn tròn ngáp một cái: [Giống Tiểu Hạ thôi, cá là cậu không dám.]

Lâm Túc, "........."

Cậu ngồi phắt lên giường, vỗ vỗ chỗ bên cạnh bảo Hạ Chấn Linh, "Anh lại đây."

"?" Hạ Chấn Linh nhướng mày.

Sau đó hắn bước tới, quỳ một gối tựa lên mép giường, nệm giường mềm mại lún xuống, hắn cúi mắt quan sát, "... Lại đây làm gì?"

Lâm Túc lùi về sau một chút, tựa cả người lên giường.

Cậu ngẩng đầu, ánh mắt giao nhau, "Thì xem... anh muốn làm gì."

Bóng dáng phía trên đổ ập xuống, bao trùm lấy cậu.

Hạ Chấn Linh chống hai tay hai bên sườn cậu, ánh mắt từ hàng mi rơi xuống cánh môi, hơi thở thắt lại một cách kín đáo, ngay khoảnh khắc Lâm Túc nhắm mắt, hắn nghiêng đầu áp sát.

Hơi thở nóng hổi phả tới, Lâm Túc căng thẳng theo bản năng hơi nghiêng đi.

Người trước mặt như khựng lại rồi bất thình lình vành tai cậu bị đôi môi nóng bỏng mềm mại áp vào, khẽ nhấm nháp....

Cậu lập tức túm chặt lấy áo Hạ Chấn Linh, mở choàng mắt: ...!

Hắn hơi rời ra một chút, một luồng hơi thở phả qua vành tai, cảm giác tê dại xuyên thẳng vào tận sâu bên trong. Hạ Chấn Linh cúi đầu sát tai cậu cười khẽ, "Lần nào em cũng căng thẳng như thế... làm tôi cũng......"

"..." Lâm Túc.

Cậu vẫn cứng miệng không chịu thua, "*Cận hương tình khiếp."

*Cận hương tình khiếp: Thành ngữ nói là người đi xa quê lâu ngày về lại thì lúc càng đến gần quê nhà lòng bồn chồn thấp thỏm.

Đến lúc vành tai bị nhéo mạnh một cái hắn mới rời người ra.

Hạ Chấn Linh chống tay ngồi dậy, vuốt lại nếp áo bị cậu vò nát, dịu giọng, "Em nói sao thì là vậy."

Lâm Túc bịt tai: Nê Mã, mày nghe thấy chưa? Giọng điệu của mấy tên lăng nhăng...

Nê Mã?

Trong ý thức tĩnh lặng như tờ.

Hạ Chấn Linh nhìn cậu một hồi, bỗng quay đầu đi. Qua cánh cửa phòng ngủ đang mở toang chứng kiến đống hành lý đang chất đống phòng khách, hắn kéo lại cổ áo, "Tôi đi thu dọn hành lý đây."

Nói xong đứng dậy đi ra ngoài.

Đợi người đi khỏi, Lâm Túc ngồi trên giường lôi Tuyết Nê Mã ra.

Tuyết Nê Mã ló đầu: [?]

Cậu hơi ngồi thẳng dậy, tranh thủ tự dát vàng lên mặt mình: Nê Mã, mày không thấy lúc nãy tao chủ động thế nào sao, Hạ Chấn Linh bị tao quyến rũ đến mức bỏ chạy trối chết rồi kia kìa.

[Hơ hơ hơ... Cậu nói sao thì là vậy.]

Lâm Túc: ......?

-

Kỳ nghỉ luôn trôi qua nhanh như chớp.

Tháng bảy đã có kết quả trúng tuyển đại học.

Lâm Túc nhận được tin của Trần Hữu, cậu ta đã toại nguyện đậu vào một trường đại học ở thủ đô.

Thời gian khai giảng của các trường khác nhau.

Ngày mùng 3 tháng 9, Học viện Thiên sư Thủ đô chính thức đón tân sinh viên nhập học.

Ngày khai trường, nắng vàng rực rỡ.

Lâm Túc thay một bộ ngoại y màu trăng sáng, cổ áo cài khuy vắt chéo, mặt sau cũng có một hàng khuy, cài đến tận thắt lưng, vạt áo hơi xòe ra, để lộ lớp áo trong trắng muốt như tuyết.

Tông màu tổng thể quá nhạt nên cậu buộc thêm một sợi tua rua đỏ thắm dưới chiếc vòng bạc.

Lâm Túc lên đường tới trường.

...

Cái nắng tháng 9 gay gắt, tân sinh viên đều tập trung ở sân vận động.

Những gương mặt trẻ tuổi tràn đầy sự mới mẻ và hào hứng, trên ngực đeo huy hiệu học phủ cao nhất giới Thiên sư. Mà vị gia chủ đứng đầu bốn đại thế gia kiêm Hiệu trưởng đang đứng trên lễ đài.

Bách Tân Văn đứng phía trước, dõng dạc đọc diễn văn khai mạc.

Giọng nói ôn hòa mà uy nghiêm vang vọng khắp nơi.

Xung quanh sân vận động cũng tụ tập khá đông sinh viên khóa trên đến xem.

Du Tử Sơn men theo rìa sân tìm kiếm từng người một, lo lắng bồn chồn nhắn WeChat: Em đến chưa? Sao anh không thấy em đâu cả, em đang ở đâu thế? [Lo sốt vó]

[Túc]: Sân vận động nắng quá, không đi đâu =u=

[Du Tử Di Sơn] (Nhóc Du Dời Núi): !

Cậu ta không thấy người nên lòng dạ cứ không yên.

Đang vừa gõ chữ vừa đi về phía trước thì suýt chút nữa đâm sầm vào người ta!

Du Tử Sơn ngẩng đầu lên, hóa ra là nhóm của Trình Trác, mấy tên đó ngẩn người một chút rồi nhận ra cậu ta ngay:

"Ồ, là mày à?"

"Chạy đến đây tìm ai thế, không lẽ cũng tìm cái tên mà tụi tao đang tìm sao?"

Trình Trác nhìn vẻ mặt lo lắng của cậu ta, hiểu ý quay đầu, "Tao thấy cũng chẳng cần tìm nữa đâu, cái thằng Lâm Túc đó chắc chắn là không có ở đây rồi. Gáy cho cố cuối cùng còn không vào nổi cửa trường, hahahahaha..."

Du Tử Sơn tức giận, "Ai bảo thế? Cậu ấy vào rồi!"

Trình Trác đắc ý, "Thế ở đâu?" Hắn lại tung thêm một tin động trời, "Thật không giấu gì mày, tao đã nghe ngóng trước rồi, ngay cả vòng lọc thông tin đầu tiên nó còn không qua nổi."

Du Tử Sơn không tin, "Cậu nói láo!"

"Không tin thì thôi, mày cứ từ từ mà tìm."

Trình Trác nói xong thì hả hê bỏ đi cùng đám đàn em.

Mấy tên đó rời khỏi sân vận động, rẽ vào con đường nhỏ cạnh tòa nhà dạy học. Đợi ròng rã mấy tháng trời, cuối cùng cũng xác nhận được trong lễ khai giảng không có bản mặt đáng ghét kia...

Trình Trác cảm thấy sảng khoái không sao tả xiết.

Tên bên cạnh nịnh nọt, "Vãi thật, mày đúng là cao tay! Không hổ là nhà họ Trình, quả nhiên không cho nó nhập học luôn!"

Trình Trác "hừ" một tiếng, thực ra chú hai hắn có bảo là chẳng hề thấy cái đơn đăng ký nào tên "Lâm Túc" cả, chắc là bị đá văng từ lâu rồi. Nhưng hắn sẽ không bỏ qua cơ hội khoe khoang này, bèn thêm mắm dặm muối:

"Chứ sao nữa, chỉ là chuyện trong tầm tay thôi. Chú hai tao đích thân đá nó ra ngoài..."

Đang nói dở thì tên đi bên cạnh bỗng đứng khựng lại, mặt như vừa nhìn thấy ma.

Trình Trác theo hướng nhìn đó nhìn về phía trước.

Chỉ thấy bên con đường nhỏ trang nhã đang nở rộ những chùm hoa mùa hè trắng muốt, một bóng người đang đứng trước gốc cây, dưới tán lá như mây trắng tuyết đọng, một dải đỏ thẫm rủ xuống khiến khung cảnh rực rỡ như tranh vẽ.

Lâm Túc nghe thấy động tĩnh thì quay đầu nhướng mày, "Ồ..."

Trình Trác trợn tròn mắt kinh ngạc, "Mày...."

Mấy tên xung quanh cũng nghi hoặc quay đầu nhìn Trình Trác, "???" Chẳng phải bảo đá văng rồi sao?

"Sao có thể... Không phải mày bị loại rồi sao, sao có thể vào đây được?" Trình Trác không dám tin, lại nhìn vào ngực áo Lâm Túc, thấy ở đó không có huy hiệu trường.

Hắn ta lập tức chỉ tay quát, "Vào trường này phải có giấy tờ chứng minh thân phận! Mày còn không có huy hiệu trường, không lẽ là lẻn vào..."

"Chứng minh thân phận?"

Lâm Túc đón lấy ánh mắt của mấy người đó, rút ra tấm thẻ giảng viên đặc cách ánh kim, mỉm cười, "Cậu đang nói đến cái này sao?"

—-----------------

[Tác giả có lời muốn nói]

Khốn: Chú ý thái độ nói chuyện với giảng viên của em, tới văn phòng. (gõ bàn)

Trước Tiếp