Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Wine
Beta: Choze
Thêm một bài học nữa
Trong gian nhà tối tăm, hương hỏa chập chờn.
Mái tóc đen nhánh như thác đổ, làn da phản chiếu ánh sáng thấp thoáng lộ ra một màu trắng bệch đến rợn người.
Đám người trong thôn nhất thời đổ mồ hôi lạnh, giọng run bần bật:
"Có... Có quỷ!?"
"Lão nhị, đây... đây là người hay là quỷ?"
Bóng dáng cao lớn chậm rãi bao trùm lấy không gian, đồng tử Ngôn lão nhị co rụt lại, nhìn xuống dưới chân, nhưng chỉ thấy một mảnh đen đặc quánh như muốn nuốt chửng cả căn phòng—
Giọng gã nghẹn lại, lặng đi vì kinh hãi.
Đám dân làng không nghe thấy lời hồi đáp, lập tức run cầm cập, "Lần này... hình như... là, thật rồi..."
Bóng quỷ tiến lại gần, âm khí dày đặc, "Sao thế, không phải mời ta tới ăn sủi cảo sao..."
"Aaaaaaaaaaa!!!"
Cuối cùng cũng có người không chịu nổi, thét lên một tiếng rồi quay đầu đâm sầm vào cửa. Rầm... rầm... rầm! Mấy phát đầu không mở được, những kẻ còn lại cũng cuống cuồng quay đầu, đồng loạt xông lên.....
Rầm! Cánh cửa nhà bị tông bật ra.
Một đám người ngã nhào nháo nhào xuống đất, chẳng màng đến những vết bầm tím, lồm cồm bò dậy chạy thục mạng.
Tiếng ồn ào náo loạn dần khuất xa.
Gian nhà cũ trở lại vẻ yên tĩnh, bóng đèn điện kêu xè xè hai tiếng, ngọn lửa trong chậu than bỗng bùng cháy rực! Căn phòng lại sáng .
Bóng người cao lớn vẫn đứng sừng sững bên bàn. Ngôn Thính Vân siết chặt đôi đũa, cũng sợ đến ngây người.
Cửa sau bỗng nhiên "kẽo kẹt" một tiếng. Quay đầu lại thì thấy Lâm Túc đẩy cửa bước vào, theo sau là Hạ Chấn Linh và Bách Giang đang cười hì hì. Cô nhìn thấy họ như thấy người thân, nước mắt lưng tròng:
"Anh Lâm! Anh Cang Tử!!"
Bóng hình bên cạnh cũng nhìn qua.
Lâm Túc ngước mắt, đối diện với tầm mắt của đối phương.
Dưới ánh sáng rực rỡ, chỉ thấy nam tử xõa mái tóc dài, trường bào viền đen nền đỏ, làn da trắng hơn người thường, sắc môi nhợt nhạt. Ngũ quan khá thanh tú, làm vơi đi phần nào cảm giác âm u lạnh lẽo.
Đối mắt hai giây, bỗng thấy đối phương khẽ gật đầu, giọng nói khàn đặc:
"Hóa ra, là hai vị quan lớn..."
Ngôn Thính Vân ngó tới ngó lui: Hả?
Bách Giang cười híp mắt, làm như không nghe thấy.
Hạ Chấn Linh rũ mắt, không lên tiếng. Lâm Túc ôm Tuyết Nê Mã, "Quỷ Vương mới thành hình?"
"Là ta."
Lâm Túc đi tới vỗ vai Ngôn Thính Vân, "Không sao, là anh rể chưa về dinh của em đấy."
Ngôn Thính Vân, "......??"
...
Đám dân làng đã bị dọa chạy mất, chắc chắn đêm nay sẽ không quay lại nữa.
Lâm Túc dời hai cái bài vị về vị trí cũ.
Cậu vừa quay đầu lại thì thấy Quỷ Vương đã ấn tắt màn hình điện thoại đang dựng trên bàn, đưa cho Ngôn Thính Vân:
"Trước khi cưới không nên gặp mặt, cất đi đi."
"..." Ngôn Thính Vân há hốc miệng, nhận lấy điện thoại.
Cô nhìn Lâm Túc đầy vẻ ngơ ngác xen lẫn cầu cứu: ...Anh Lâm, giờ phải làm sao đây ạ?
Lâm Túc ngồi xuống bưng bát lên, suy nghĩ hai giây, "Sủi cảo bị thổi nguội hết rồi, hay là cho vào nồi hâm nóng lại một chút nhé?"
Ngôn Thính Vân: ?
Hạ Chấn Linh liếc qua, "Trong bát đưa cho tôi, trong đĩa hâm nóng lại rồi ăn."
Bách Giang đứng dậy nhóm nước, "Hồi nãy thổi khí lạnh vù vù mà." ^▽^
Quỷ Vương khàn giọng, "Xin lỗi."
Ngôn Thính Vân: ?????
Cô hoàn toàn ngỡ ngàng: Đợi đã, sao mọi người lại có thể tự nhiên cùng ngồi ăn bữa cơm tất niên thế này!?
Sao anh rể cô... á, chưa phải anh rể, đã tự pha xong bát nước chấm cho mình rồi vậy?
Trong lúc đang ngẩn ngơ, Quỷ Vương bỗng quay đầu, khuấy khuấy bát nước chấm, "Không có ớt sao?"
Ngôn Thính Vân, "..." Còn bày đặt kén chọn nữa.
Cô lấy hết can đảm, "Em với anh hai không ăn cay."
Quỷ Vương dường như lộ ra vẻ tiếc nuối, nhàn nhạt nói, "Vậy thì thôi."
Bách Giang trụng nóng lại sủi cảo rồi bưng lên bàn.
Lâm Túc nhìn vẻ tự nhiên như ở nhà của Quỷ Vương, suy ngẫm: Nếu hắn đã quen thuộc như vậy rồi...
Cậu lên tiếng, "Tóc ngươi dài quá, buộc lại đi."
Quỷ Vương khựng lại, lấy một sợi dây ra buộc gọn tóc lên.
Hạ Chấn Linh soi mói, "Tay áo cũng dài quá."
Quỷ Vương cúi đầu, nhét tay áo vào đai lưng.
Lâm Túc hài lòng thu hồi tầm mắt. Ngôn Thính Vân nhìn mà mắt chữ A mồm chữ O, "Quỷ... Quỷ đại ca, vẫn chưa hỏi, ngài đến đây có việc gì?"
Giọng nói khàn đặc vang lên, "Tuy ta không thường ra khỏi địa giới, nhưng chuyện trong thôn thì thi thoảng cũng cảm nhận được."
Lâm Túc hơi đổi sắc, nhìn qua.
Ngôn Thính Vân nửa hiểu nửa không "ồ" một tiếng, Quỷ Vương không nói gì nữa. Lâm Túc cũng không hỏi sâu hơn, chỉ xiên một cái sủi cảo, e dè há to miệng: Aaaaaaa.
-
Bữa cơm tất niên ấm cúng một cách kỳ lạ kết thúc, đồng hồ còn chưa điểm mười hai giờ đêm.
Bách Giang bị sai đi dọn bát đũa.
Lâm Túc đứng dậy, gõ nhẹ hai cái lên bàn trước mặt Quỷ Vương, "Ra đây nói chuyện chút."
Quỷ Vương nhìn cậu hai giây rồi đứng dậy đi theo.
Cả hai vừa định đi ra cửa sau thì một ánh mắt sắc lẹm phóng tới. Lâm Túc quay đầu, đối diện với tầm mắt của Hạ Chấn Linh.
Cậu hiểu ý, dung túng nói, "Tôi có việc muốn nói với hắn, anh muốn đi cùng không?"
Hạ Chấn Linh vừa mới mấp máy môi định trả lời thì Bách Giang đã cười hì hì xen vào. Bách Giang buộc hai ống tay áo thành hình một cái nơ bướm lớn sau lưng, vừa rửa bát vừa rạng rỡ nói:
"Anh Đại Điểu thiếu cảm giác an toàn đến vậy sao~" ^▽^
"..." Hạ Chấn Linh cười lạnh một tiếng, "Hừ, làm gì có chuyện đó." Nói đoạn hắn nhìn Lâm Túc, "Cậu có việc thì cứ đi đi."
Lâm Túc nuông chiều đáp, "Chúng tôi chỉ ở ngay sân sau thôi."
Quỷ Vương nhìn qua như đang suy tư gì đó, chân mày Hạ Chấn Linh giật giật, nén xuống, "Tôi biết."
Lâm Túc khẽ thở dài, dẫn Quỷ Vương đẩy cửa bước ra ngoài.
Ra đến sân sau, cửa vừa khép lại.
Lâm Túc định đi thẳng vào vấn đề chính thì ánh mắt sâu xa kia đã quay sang, "Dạo trước nghe nói có hai vị thần quan thành thân, hẳn là hai vị?"
Lâm Túc, "..."
Cậu há miệng, "Theo lý thuyết thì đúng là thế."
Quỷ Vương, "?"
Lâm Túc kéo câu chuyện về quỹ đạo, "Địa giới của ngươi không nằm trong thôn, chuyện trong thôn ngươi biết được bao nhiêu?"
"Ta biết họ đang chuẩn bị hôn lễ."
"Còn gì nữa?" Lâm Túc ngước mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt đen kịt của đối phương,"Chuyện tế đàn, ngươi biết không?"
Đối phương im lặng hai giây, khàn giọng, "Biết."
"Họ muốn mượn quỷ khí của ngươi để cầu đại vận, ngươi đồng ý?"
"Thành thân thì phải có sính lễ. Nếu người ấy muốn, ta có thể cho."
Lâm Túc nhìn hắn vài: Xem ra hắn biết, nhưng lại biết chưa đủ nhiều. Cậu suy nghĩ một chút rồi giải thích:
"Đó không phải là ý của Ngôn Quan Nguyệt."
Quỷ Vương cau mày, "Không phải ý của em ấy?"
Lâm Túc vừa định mở lời thì thấy Quỷ Vương suy ngẫm rồi tự đúc kết, "Có nghĩa là, em ấy chỉ đơn thuần là muốn thành thân với ta."
"..."
Tuyết Nê Mã kinh ngạc: [Chắc hắn ta chẳng bao giờ biết dằn vặt nội tâm đâu nhỉ?]
Lâm Túc tán đồng: Tâm tính này, làm gì mà chẳng thành công.
Cậu không bàn luận thêm, chỉ nói, "Vậy ngươi có biết, cái tế đàn họ lập ra là muốn dùng người sống để hiến tế không?"
Quỷ Vương đột ngột ngước mắt lên, sắc diện âm u, "...Ta không biết."
Họ nhìn nhau vài giây, một sự đồng thuận không lời đã được thiết lập. Lâm Túc thầm tính toán: Như vậy coi như cả ba bên đã đạt được thỏa thuận.
Xác nhận là quân mình, việc sẽ dễ giải quyết hơn.
Cậu vừa định nói tiếp thì bị tiếng "kẽo kẹt" cắt ngang. Quay đầu lại, thấy Hạ Chấn Linh đang tựa vào cửa sau, thản nhiên nhìn qua, "Nói xong chưa?"
Lâm Túc chớp mắt, "Anh..."
Chưa kịp dứt lời lại thấy một bóng người trắng muốt ló ra. Bách Giang cười rạng rỡ, ánh mắt sâu thẳm nhìn Quỷ Vương, "Còn hai phút nữa là giao thừa rồi."
Lâm Túc sực nhận ra, "Nhanh vậy sao."
Bên cạnh im lặng một thoáng, sau đó vang lên giọng nói trầm khàn, "Phu quân của ngài như vậy, ta có thể hiểu được." Mặt Lâm Túc bỗng chốc nóng bừng, quay đầu lại thấy Quỷ Vương chỉ vào Bách Giang:
"Còn bên cạnh kia là ai?"
Cậu lấy lại bình tĩnh, "Trẻ con nhân gian."
Quỷ Vương nửa hiểu nửa không, theo Lâm Túc quay vào nhà.
...
Vào trong nhà, Ngôn Thính Vân đã rót sẵn mấy chén rượu nếp.
Bài vị và ảnh lại được dựng ngay ngắn trên bàn.
Mọi người ngồi xuống quanh bàn tròn.
Lâm Túc nhìn chén rượu nếp, chắc là rượu tự ủ, dưới đáy còn hơi đục, hương thơm ngọt ngào xen lẫn mùi men rượu bốc lên, mang theo hơi men say đắm.
Ánh đèn sáng rực rọi xuống bàn tròn, tiếng đếm ngược vang lên:
"Năm, bốn, ba, hai, một..."
Mọi người cùng nâng ly chạm nhẹ, "Chúc mừng năm mới!"
"Thầy ơi, năm mới vui vẻ!" **^▽^**
Lâm Túc đang nâng chén, bàn tay trái đặt dưới bàn bỗng nhiên bị đầu ngón tay ai đó khều nhẹ, cảm giác ấm áp lướt qua mang theo chút ngứa ngáy, cậu suýt chút nữa thì run tay. Cùng lúc đó, một giọng nói trầm thấp lẫn trong hơi men ngọt ngào say đắm thoảng qua tai:
"Năm mới vui vẻ."
-
Sau mười hai giờ đêm, Quỷ Vương quay trở về.
Trong sân còn lại hai gian phòng trống, trước đó Bách Giang ở nhờ phòng của Ngôn Quan Nguyệt. Ngôn Thính Vân dọn dẹp lại phòng của cha mẹ để Lâm Túc và Hạ Chấn Linh ở tạm.
Trong phòng có một chiếc giường lớn, bật một ngọn đèn nhỏ.
Ánh đèn nhàn nhạt bao phủ lấy giường chiếu và khung cửa sổ chạm hoa.
Lâm Túc buồn ngủ rũ rượi, hơi men bắt đầu thấm.
Gò má ửng hồng áp vào gối, cậu đưa tay vỗ vỗ lên giường bảo Hạ Chấn Linh, "Mau lên ngủ đi."
Hạ Chấn Linh đứng trước giường, vừa tháo thanh Đường đao ra, nghe vậy thì khựng lại, rũ mi, "Cậu ngủ trước đi."
Lâm Túc ngáp một cái, mắt lim dim, "Đừng có ngại ngùng thế chứ, chẳng phải lúc nãy anh còn lén lút móc tay tôi dưới gầm bàn sao."
"..." Trước giường im lặng hai giây.
Hạ Chấn Linh cười hừ một tiếng, nhìn sang, "Cậu nghĩ nhiều rồi."
Dứt lời, mép giường hơi lún xuống.
Hắn vén chăn ngồi vào, khựng lại một nhịp rồi mới nằmxuống, "Lúc nãy hai người nói chuyện gì?"
Hàng mi Lâm Túc sắp dính vào nhau, "Chuyện tế đàn."
"Ừm, hắn nói sao?"
"Chẳng nói gì, nhưng trong mắt hắn chứa cả mười tám tầng địa ngục."
"..."
Hạ Chấn Linh vừa định nói tiếp thì cánh tay bỗng bị ôm lấy, lời định nói nghẹn lại nơi cổ họng, hắn nhìn xuống, thấy Lâm Túc rúc về phía mình một chút, mơ màng nói:
"Được rồi được rồi, trên giường đừng nhắc đến người đàn ông khác chứ."
"..."
Lâm Túc lặng lẽ ôm chặt cánh tay hắn, "Tôi mệt rồi, có chuyện gì mai bàn tiếp." =u=
Một lát sau, bên tai vang lên một tiếng, "... Được."
Ngọn nến trên bàn như bị gió lùa mà vụt tắt.
Căn phòng chìm vào bóng tối ảm đạm.
Cho đến khi hơi thở ấm áp dần đều đặn và sâu dài, ánh trăng thanh khiết len qua cửa sổ rọi xuống giường một ô sáng nhỏ, chiếc giường khẽ chuyển động, Hạ Chấn Linh nhắm mắt lại, rút cánh tay mình ra.
Rất lâu sau, hắn tựa trán thở hắt ra một luồng hơi nóng hổi.
...
Hôm sau thức dậy, trời đã sáng rõ.
Bên cạnh Lâm Túc không có ai, cậu thức dậy đẩy cửa ra sân thì thấy Hạ Chấn Linh đang luyện đao.
Cánh tay cầm đao nổi lên những đường gân xanh, lớp áo lót ôm lấy vòng eo săn chắc.
Tầm mắt giao nhau, Hạ Chấn Linh dừng lại. Lâm Túc vui vẻ đi tới, "Anh dậy lúc nào thế?"
Hạ Chấn Linh dời tầm mắt, nhàn nhạt đáp, "Nửa tiếng trước."
Lâm Túc tán thưởng, "Dậy sớm để thành công*"
*(Lớp học thành ngữ) Raw là "Văn kê khởi vũ": Nghe tiếng gà gáy dậy luyện võ, ý nói sự chăm chỉ.
Đang nói chuyện thì Ngôn Thính Vân ra gọi họ vào ăn cơm.
Trong nhà đã bày sẵn một lồng bánh hoa cuộn và vài món rau hấp. Bách Giang cũng đã giúp bày sẵn bát đũa:
"Chào buổi sáng thầy~ cũng chào Hạ tiên sinh."
Hạ Chấn Linh bình tĩnh, "Miễn lễ."
Lâm Túc nhét cho mỗi người một cái bánh hoa cuộn, ôn tồn, "Ăn nhiều vào." Nói ít thôi.
Vừa mới ăn được vài miếng, bỗng có tiếng gõ cửa.
Ngôn Thính Vân giật mình nghiêng đầu, nghe thấy tiếng một người phụ nữ gọi vọng vào, "Thính Vân, Thính Vân ơi cháu có nhà không!"
Cô thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy đi ra, "Thím Quyên ạ?"
Cánh cửa khép lại, che khuất tiếng nói.
Nhưng chỉ mười giây sau, cửa phòng bỗng bị đẩy "rầm" ra! Lâm Túc đang ngậm bánh hoa cuộn ngước lên, thấy Ngôn Thính Vân hốt hoảng chạy vào:
"Thím nói, anh trai bị đưa tới từ đường rồi!"
Lâm Túc nuốt chửng miếng bánh, đứng dậy.
-
Từ đường của tộc họ Ngôn.
Ánh nắng từ giếng trời rọi xuống.
Bên trong từ đường, nền gạch đá hoa cương nơi không có ánh nắng chiếu tới tỏa ra hơi lạnh lẽo.
Phía trước thờ phụng một dãy bài vị tổ tiên.
Ngôn Quan Nguyệt bị áp giải đứng phía trước, hai tay bị trói quặt sau lưng.
Xung quanh là một nhóm người trong tộc, đa số đều to khỏe lực lưỡng, đứng ở vị trí trang trọng nhất là một trưởng bối tóc hoa râm, chính là trưởng tộc họ Ngôn.
"Ngôn Quan Nguyệt, cấu kết với người ngoài phá hoại hôn lễ, mày có biết tội không!?"
Ánh mắt Ngôn Quan Nguyệt lạnh lùng, "Tôi không biết ông đang nói gì."
Trưởng lão họ Ngôn đập bàn cái "rầm", "Còn dám cứng đầu!"
Ngôn lão nhị chắp tay đứng bên cạnh, hôm qua gã bị dọa cho khiếp vía, nhưng về nhà nghĩ lại vẫn thấy có gì đó kỳ lạ, Quỷ là quỷ thật, nhưng kẻ giở trò quỷ thì vẫn chưa tìm được...
Nếu đã xuất hiện ở nhà Ngôn Quan Nguyệt thì chắc chắn không thoát khỏi liên can tới y.
Nghĩ vậy, gã lạnh lùng nói, "Ngôn Quan Nguyệt, âm hôn là chính miệng mày đồng ý. Giờ đây vận mệnh của cả tộc đều đặt lên vai mày, mày mà giở trò thì có xứng với liệt tổ liệt tông không?"
Ngôn Quan Nguyệt quét mắt nhìn dãy bài vị, "Thế vị tổ tiên nào đã mở miệng nói là phải đem con cháu ra hiến tế sống vậy?"
"Mày còn dám bất kính với tổ tiên!"
Ngôn trưởng lão phất tay, xung quanh lập tức ùa tới.
Ngôn Quan Nguyệt bị ép nửa quỳ xuống, mím môi hừ nhẹ một tiếng, phía trên vang lên giọng nói uy nghiêm, "Vốn định nói chuyện tử tế với mày, nhưng nếu mày đã không hợp tác thì chỉ có thể dùng biện pháp mạnh thôi."
Ngước lên thì thấy Ngôn trưởng lão cầm một chiếc bát sứ.
Trong bát đựng một loại nước thuốc đen đặc quánh, thấp thoáng ánh lên sắc đỏ thẫm. Vừa đưa lại gần, một mùi tanh hôi nồng nặc xộc thẳng vào mũi.
Ngôn Quan Nguyệt nén cơn buồn nôn, "...Đây là cái gì?"
"Muốn 'tử khí hóa sinh' thì trước hết phải biến cơ thể mày thành vật dẫn quan trọng nhất. Uống nó đi, tộc họ mới tin mày không cấu kết với người ngoài."
Đôi bàn tay bị khóa sau lưng âm thầm siết chặt.
Ngôn Quan Nguyệt đang cúi đầu suy tính đối sách thì bỗng nghe phía trên nói tiếp:
"Bên ngoài đã canh phòng nghiêm ngặt, đừng hòng có người đến cứu. Xung quanh cũng đã bố trí trận pháp trừ tà, cũng đừng mong con quỷ kia đến cứu ."
Y khựng lại một chút, ngơ ngác ngẩng đầu, "... Quỷ?"
Ngôn trưởng lão cười lạnh, "Đúng thế."
"Người không cứu được mày, mà quỷ cũng chẳng cứu được mày đâu!"
...
Bên bờ đầm nước trên cao, gió nhẹ phất phơ.
Từ đây nhìn xuống có thể thu vào tầm mắt đại bộ phận làng trước và cả khu từ đường.
Lâm Túc đứng bên bờ đầm, vạt áo lay động. Hạ Chấn Linh khoanh tay ôm thanh Đường đao, không nói tiếng nào.
Bách Giang nhìn xuống dưới, "Thầy ơi, chắc là Quan Nguyệt đang ở từ đường. Chúng ta đến đây là để...?"
"Tiểu Bách, hôm nay chúng ta học thêm một bài nữa."
"0.0?"
Dứt lời, bút trúc hiện ra trong tay. Lâm Túc giơ tay lên, ngòi bút hướng về phía tế đàn thấp thoáng phía xa, điểm nhẹ vào không trung.....
Uỳnh! Một tiếng nổ vang trời.
Cái tế đàn rộng lớn nổ tung trong chớp mắt, đất đá bay tứ tung! Xen lẫn giữa đống đổ nát là những tiếng la hét kinh hoàng, khói bụi mù mịt cả một vùng trời.
Ánh mắt Bách Giang bừng sáng, hơi run lên, "... Bài học này là dương đông kích tây? Hay là vây Ngụy cứu Triệu ạ?"
"Không." Lâm Túc khẽ khàng đáp.
Đầu ngón tay lại vài lần nâng lên hạ xuống, "ầm! ầm! ầm..." những tiếng nổ liên tiếp hướng thẳng về phía từ đường mà tiến tới...
"Đơn thuần là đe dọa thôi."
—-------------------
Lời tác giả:
Ngôn trưởng lão: Ha ha, người không cứu được mày, quỷ cũng không cứu được!
Khốn: Thần bút giáng thế!
Hạ Đại Điểu: Hừ, đúng là cùng một khuôn mà.