Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Wine
Beta: Choze
"Mười phân vẹn mười"
Lâm Túc nhìn chằm chằm điện thoại, lặng người hai giây.
Bên cạnh truyền đến giọng nói, "Không phải đang chúc tết à? Sao tự nhiên im re thế..."
Hạ Chấn Linh ghé mắt nhìn qua, cũng lặng thinh không nói gì.
Tuyết Nê Mã cuộn tròn trong lòng Lâm Túc, nhìn thẳng vào điện thoại: [...Tuổi ba mươi, đúng là tuổi đẹp để xông vào quỷ môn quan.]
"..." Một bàn tay ấn nó xuống.
Lâm Túc hít sâu một hơi, gõ chữ: Đã xảy ra chuyện gì vậy?
[Bách Giang]: Quả nhiên là minh hôn mà ^▽^ Em có quậy một chút, bất cẩn gây ra động tĩnh hơi lớn nên bị bắt nhốt lại rồi ha ha~
[Túc]: ...Động tĩnh hơi lớn là sao?
[Bách Giang]: Thì là nổ tung một ngọn núi nhỏ [Tung hoa]
Trước màn hình điện thoại, "........."
Hạ Chấn Linh khẽ nói, "Giờ thì tôi tin cậu ta là do cậu dạy ra rồi đấy."
Lâm Túc suỵt một tiếng: "Anh đây là định kiến rồi." Lời vừa dứt, điện thoại lại rung lên.
[Bách Giang]: Á, bọn họ đến khiêng em đi rồi. Không nói nữa, bái bai anh thầy~ [Vẫy tay][Vẫy tay]
Tuyết Nê Mã hơi khựng lại: [Kiểu bái bai vĩnh biệt luôn ấy hả?]
"Đừng có nói gở."
Lâm Túc véo nhẹ nó, "Lúc Tiểu Bách nhận được thiệp mời đã nhìn ra điểm bất thường, chắc chắn em ấy đã có chuẩn bị. Nếu đã không cầu cứu thì chứng tỏ chuyện không lớn."
Tuyết Nê Mã cuộn tròn lại: [Ra vậy.]
Một người một linh thú nhìn nhau lom lom một hồi.
Lâm Túc quay đầu, vỗ vỗ Hạ Chấn Linh, "... Hay là chúng ta cứ đi xem một chút đi?"
Hạ Chấn Linh, "..."
Hắn nén một hơi thở dài, day day chân mày một lúc, "Bây giờ?"
Lâm Túc gật đầu, "Lỡ như có chuyện thật, chậm trễ chút nữa là lạnh luôn đấy." Cậu liếc nhìn đôi mày đang nhíu chặt của Hạ Chấn Linh, "Nếu anh không muốn thì tôi tự..."
Hạ Chấn Linh buông tay, mặt không cảm xúc đứng dậy, "Đi thôi."
Lâm Túc hiểu ý thở dài, "Vẫn là anh thương con."
"Ha, chắc vậy."
Hai người đứng giữa phòng khách.
Lâm Túc rút bút trúc ra, mang theo Tuyết Nê Mã, "Thời gian gấp rút, mở địa phủ thôi."
Nói rồi ngòi bút vạch một đường....
Trước mặt bỗng dưng nứt ra hình Quỷ Môn, luồng quỷ khí lạnh lẽo tức thì tràn tới, trong phòng khách một nửa là ánh đèn ấm áp sáng sủa, một nửa là cổng địa phủ âm u.
Xuyên qua âm dương là cách nhanh nhất để đến được một địa giới khác.
Nhưng nếu không cần thiết thì không thể tùy tiện kết nối âm dương.
"Lần gần nhất mở địa phủ là dẫn Tiểu Lục đi tìm A Thu."
Lâm Túc cất bút vào, gọi Hạ Chấn Linh cùng bước vào địa phủ, "Tôi biết ngay mà, cứ hễ đụng phải mấy thứ bị che mờ là y như rằng không đơn giản."
Hạ Chấn Linh ví von, "Giống như mấy vụ án của cậu, kiểu gì cũng có chút sóng gió."
"... Anh vẫn hài hước như vậy~"
Hai người bước qua, Quỷ môn sau lưng dần khép lại.
...
Xuyên qua giới âm dương.
Khi trở ra, xung quanh là một mảnh đen kịt, nơi này trông giống như một khe núi, trước mặt là một đầm nước.
Lâm Túc đứng bên bờ đầm, tay cầm la bàn, "Tiểu Bách ở gần đây, ở...."
Cậu nhìn theo kim chỉ, nhìn thẳng xuống đáy đầm.
"......"
Trong lúc đang trầm ngâm, một bàn tay bỗng lướt qua vành tai cậu.
Đầu ngón tay chai sần cọ qua, cơ thể cậu run lên nhè nhẹ. Lâm Túc quay đầu, chạm phải biểu cảm đang tối dần của Hạ Chấn Linh:
"Không đeo khuyên tai?"
Lâm Túc chợt nhận ra, "Quên mất."
Dù sao thì một giây trước, họ vẫn còn đang ăn lẩu ở nhà.
Hạ Chấn Linh nhíu mày, chưa kịp nói gì thêm thì trước mặt bỗng nhiên "ào" một tiếng! Nước bắn tung tóe. Quay đầu lại thấy một bóng trắng tuyết phá tan mặt nước, lộ ra một đôi mắt sáng rực.
Cảnh tượng này giữa khe núi âm u có hơi hãi hùng.
Nhưng chỉ sau hai giây đối mắt, đối phương bỗng nhiên nở nụ cười rạng rỡ như nắng ban mai.
Bách Giang từ ngơ ngác chuyển sang vui mừng khôn xiết, phá nước mà lao tới, "...Anh thầy!?"
Một thanh Đường đao chắn ngang, "Nước."
Hạ Chấn Linh đứng chắn phía trước, ánh mắt lạnh lùng.
Bách Giang bị chặn lại cách đó hai bước, áy náy vắt vạt áo, nước chảy ra thành một vũng lớn, "Bất ngờ quá. Sao thầy lại tới đây? Vì lo cho em sao? Ha ha~" *0▽0*
Lâm Túc thấy anh vẫn tràn đầy sức sống cũng yên tâm phần nào, "Ở đây..."
Cậu khựng lại, quan sát xung quanh. Đầm nước này khá hẻo lánh, địa hình lại cao. Từ đây nhìn xuống có thể thấp thoáng nhìn thấy ánh đèn lưa thưa trong thôn xóm đằng xa.
Lụa đỏ buông dài, giấy trắng nhang đèn, bày trí khắp nơi.
Lâm Túc híp mắt, "...Chuyện này là sao?"
"Thầy cũng nhận ra rồi đúng không."
Bách Giang buông vạt áo, quay đầu chỉ về phía thôn làng đằng kia, "Ở đó có một tế đàn khổng lồ, thông với núi sau. Hai ngày trước em vừa tới đây thì đã nhận thấy quỷ khí bên đó quá nặng, trước đây xem qua hồ sơ hiệp hội, phát hiện nơi đó từng là mồ chôn tập thể của hàng ngàn người..."
Hạ Chấn Linh liếc mắt, "Tai nạn hầm mỏ."
"Đúng thế."
Bách Giang thu tay lại, khoe khoang chiến công, "Nên hai ngày nay em đã lượn lờ phá làng phá xóm, cho nổ núi, hủy trận nhãn. Đốt trụi mấy bó người giấy, thả hết trâu bò lợn gà trong chuồng ra luôn~"
Lâm Túc, "..."
Hạ Chấn Linh, "..."
Bách Giang cười híp mắt, "Xong nổ núi vui quá em lỡ miệng cười thành tiếng nên bị hốt luôn. Thôi thì thuận thế giả chết xíu rồi tìm cơ hội tái xuất giang hồ vậy." ^▽^
Hạ Chấn Linh bình tĩnh nhìn Lâm Túc, "Cậu ta không cần chúng ta đâu, về thôi."
Lâm Túc rút bút ra, "Đi thôi, về ngủ..."
Trước mặt bỗng hiện ra đôi mắt to tròn như trứng ốp la, "Cần chứ...!"
Đầu ngón tay Hạ Chấn Linh đặt lên chuôi đao.
Bách Giang thu lại vẻ mặt đùa cợt, nghiêm túc nói, "Thật ra chuyện này hơi phức tạp... Hai ngày nay em ở nhờ nhà em gái của Ngôn Quan Nguyệt mới biết người được chọn để kết minh hôn vốn là em gái cậu ấy."
Tuyết Nê Mã ló đầu ra: [Người đã được chọn mà còn đổi được sao?]
Lâm Túc chưa vội đi sâu vào chi tiết, chỉ hỏi, "Cậu ấy bị ép buộc?"
Bách Giang, "Không, cậu ấy tự nguyện."
Hai bên tự nguyện, khế ước được thành lập.
Tình huống rắc rối nhất cuối cùng cũng đã đến.
Lâm Túc suy nghĩ một chút, "Chúng ta đi gặp em gái cậu ta trước đã."
-
Nhà Ngôn Quan Nguyệt cách ngôi làng phía trước một đoạn.
Một khoảng sân nhỏ, ba gian nhà. Sau khi cha mẹ qua đời thì để trống một gian, Ngôn Quan Nguyệt bị người trong thôn đưa ra thôn trước canh giữ nên cũng không ở nhà. Chỉ có em gái y là Ngôn Thính Vân ở một mình.
Dân làng đều tụ tập ở thôn trước, xung quanh sân không một bóng người.
Ba người đẩy cửa bước vào, thấy một cô gái khoảng 19 tuổi đang ngồi bên bàn, mặc áo bông. Nhìn thấy Bách Giang, cô đứng phắt dậy:
"Anh Cang Tử!"
*Chữ "Tử (子)" ở đây giống như là từ đệm vào để gọi tên một cách thân mật, kiểu như c* Tí, c* Tèo vậy đó.
Lâm Túc và Hạ Chấn Linh đồng loạt quay đầu nhìn anh.
"..." Nụ cười của Bách Giang cứng lại trong giây lát rồi nhanh chóng nghiêng người đầy thanh tao, "Để anh giới thiệu với em, đây là thầy của anh, Lâm tiên sinh. Còn người kia là anh Đại Điểu."
Ngôn Thính Vân: 0.0!
Hạ Chấn Linh nở nụ cười lạnh lẽo, nắm chặt chuôi đao, "... Hừ."
Lâm Túc thì quay mặt đi chỗ khác, xem như mình không liên quan.
Hạ Chấn Linh và Bách Giang nhìn nhau tóe lửa suốt mấy giây, Ngôn Thính Vân cảm nhận được mùi thuốc súng, vội vàng nói, "Anh Cang Tử, nghe bảo thôn trước vừa bắt được người, em cứ tưởng anh gặp chuyện rồi!"
Bách Giang thu hồi tầm mắt, mỉm cười xua tay, "Không sao, không sao mà."
Ngôn Thính Vân thở phào nhẹ nhõm, nhóm lửa cho mọi người sưởi ấm.
Bách Giang ngồi bên đống lửa, thong thả hong khô quần áo.
Lâm Túc và Hạ Chấn Linh tùy ý ngồi một bên.
Lâm Túc mặc một chiếc áo lót trắng như tuyết, tôn lên mái tóc đen như mực và khuôn mặt như ngọc. Hạ Chấn Linh mặc bộ đồ đen cổ cao, quần dài, giắt thanh Đường đao, khí thế hiên ngang.
Ngôn Thính Vân thậm chí không dám nhìn thẳng vào hai người họ.
Cô đang cẩn thận trông chừng đống lửa thì nghe thấy một giọng nói nhẹ nhàng cất lên:
"Chuyện âm hôn đó là thế nào?"
Quay đầu lại, chỉ thấy khuôn mặt Lâm Túc được ánh lửa hắt lên chút hơi ấm dịu dàng.
Ngôn Thính Vân lấy lại chút can đảm, nói, "Nghe nói mạch khoáng sau thôn chúng em từng bị sập làm rất nhiều người chết. Đội thi công cũng đã vào đó nhưng không một ai trở ra, sau đó nơi ấy tích tụ quỷ khí rất nặng."
"Nhưng các trưởng lão trong tộc đã tính toán, nói mảnh đất này có thể sinh đại vận, cho nên mọi người vẫn không chịu rời đi."
Cô ngập ngừng một chút, "Anh hai muốn đưa em đi khỏi đây, lần trước anh ấy về còn nói đã gặp được Hội trưởng Hiệp hội Thiên sư, có hy vọng được lên thành phố lớn. Cuối cùng không được mấy ngày thì nghe trong thôn nói núi sau đã sinh ra 'Đại Quỷ'."
Lâm Túc khẽ gõ đầu ngón tay, "Đại quỷ?"
Tuyết Nê Mã ngẩng đầu lên: [Sao vậy?]
Lâm Túc nói với nó: Thứ sinh ra từ hố chôn ngàn người có lẽ không chỉ là "đại quỷ", mà là "Quỷ Vương".
Ngôn Thính Vân nói tiếp, "Trong tộc có lời đồn: Tử khí có thể hóa sống, tụ linh thành vận. Họ tin rằng đại vận sắp đến rồi, vừa vặn sau Tết có đợt bình chọn thế gia, đây là cơ hội để cả tộc được nở mũi rạng danh..."
"Cho nên các trưởng lão đã bói một quẻ, dùng cách kết âm hôn để trấn áp tử khí, mượn đại vận."
Cô vừa dứt lời, Bách Giang đang sưởi lửa cũng ngẩng đầu lên:
"Thầy ơi, chuyện này được thật sao?"
Lâm Túc vắt chéo chân, "Theo lý thuyết thì được."
Ánh mắt Bách Giang khẽ động: ...Lý thuyết.
Ngôn Thính Vân không nhận ra ẩn ý trong đó, lập tức xuống tinh thần, "Được thật ạ? Vậy anh hai phải làm thế nào đây, ban đầu người bị bốc quẻ là em, nhưng anh ấy không đồng ý...."
"Anh ấy nói, có chuyện gì cứ nhắm vào anh ấy!"
Ba người trong phòng khựng lại, dường như tâm linh tương thông mà nhìn nhau.
Ngôn Thính Vân mếu máo, "Thế là quẻ tượng đổi ngay tại chỗ, 'đại quỷ' đã chọn anh ấy để thành thân."
Ba người, "........."
Lâm Túc nói nhỏ với Hạ Chấn Linh, "Hóa ra là kiểu 'tự nguyện' này."
Hạ Chấn Linh im lặng hai giây, nhận xét, "Cũng biết nghe lời đấy chứ, cưới xong thì chắc nhà này do Ngôn Quan Nguyệt nắm."
Tuyết Nê Mã rúng động: [Đừng có dùng cái giọng điệu như thể chuyện đã rồi như thế chứ!]
Lâm Túc xoa xoa nó, chuyển chủ đề, "Chuyện kết hôn cứ để sau khi gặp Ngôn Quan Nguyệt rồi tính." Trong mắt cậu hiện lên ánh lửa, "Nhưng mượn danh nghĩa âm hôn để dùng người sống tế lễ, mượn vận thì không thể mặc kệ."
Ánh mắt Ngôn Thính Vân lóe lên tia hy vọng, "...Anh Lâm!"
Bách Giang mỉm cười, dịu dàng nói, "Yên tâm đi, thầy là người còn lợi hại hơn cả anh đấy."
Ngôn Thính Vân sững lại, cẩn thận liếc nhìn, "... Anh Cang Tử là người thế nào ạ?"
"..." Bách Giang: À, quên chưa tháo mặt nạ.
Lâm Túc đứng dậy, liếc nhìn Bách Giang đang vò đầu bứt tai, rồi nói với Ngôn Thính Vân, "Em ấy là người sẽ làm gương cho giới thiên sư."
Bách Giang: *0v0*!
Ngôn Thính Vân xúc động đến đỏ cả mặt, "Vâng!"
-
Họ không chậm trễ thêm nữa, chuẩn bị đi tới thôn trước.
Người trong tộc sợ Ngôn Quan Nguyệt chạy mất nên nhốt y trong phòng và cử người canh gác, từ lúc đến đây Bách Giang vẫn chưa tìm được cơ hội gặp mặt.
Ba người mượn bóng đêm để ẩn mình.
Bách Giang ló đầu ra sau tảng đá, chỉ tay, "Là căn phòng kia, trước cửa có hai người canh gác."
Lâm Túc nhìn thoáng qua, "Dẫn dụ họ đi là được."
Nói rồi cậu thả Tuyết Nê Mã ra: Tìm cách dụ những người xung quanh đi... không được cos mấy cái kiểu trên kênh người lớn nữa đấy.
Tuyết Nê Mã: [Cos Ngôn Quan Nguyệt có tính là kênh người lớn không?]
"......" Lâm Túc: Tính là người lớn, nhưng kênh đó không phát ra tiếng. Đi đi.
Một quầng sáng trắng vụt về phía đó.
Chỉ vài giây sau, tiếng xôn xao truyền tới, một bóng dáng thanh mảnh vụt ra, đám canh gác lập tức đuổi theo:
"Ngôn Quan Nguyệt!? Sao y trốn ra được vậy?"
"Mau đuổi theo... người đâu! Ngôn Quan Nguyệt chạy mất rồi...."
Tiếng hò hét ầm ĩ cùng ánh đuốc đuổi theo bóng người xa dần, bóng dáng phản chiếu trên cửa sổ nhanh chóng biến mất. Trong phòng, Ngôn Quan Nguyệt nhìn ra ngoài cửa sổ trống trải, ngẩn người:
... Ai chạy?
Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, cửa sổ sau bỗng vang lên tiếng động.
Anh ta giật mình quay đầu lại, thấy bóng dáng Lâm Túc nhảy vào, Hạ Chấn Linh theo sát phía sau, "...Lâm tiên sinh, Hạ tiên sinh?" Liếc mắt sang bên cạnh, lại thấy một bóng dáng trắng muốt đáp xuống.
Đôi mắt Ngôn Quan Nguyệt khẽ mở to, "... Hội trưởng Bách?"
Ba người đứng trong phòng, Bách Giang quay đầu đóng cửa sổ.
Lâm Túc nhìn thanh niên đang đứng cạnh giường, khuôn mặt thanh tú lạnh lùng, áo sơ mi chỉnh tề, đeo một cặp kính gọng vàng, đầu giường còn đặt vài cuốn sách, cả người toát lên một khí chất điềm tĩnh và lý trí.
Ngôn Quan Nguyệt có vẻ ngẩn ngơ, "Mọi người đều đến rồi, tôi cứ tưởng..." Y hoàn hồn lại, sực nhớ ra, "Động tĩnh hai ngày trước cũng là do các vị làm sao?"
Lâm Túc nghiêng người nhường chỗ cho Bách Giang, Bách Giang giơ móng vuốt ra xác nhận:
"Là tôi~" ^^
Ngôn Quan Nguyệt mím môi, "Cảm ơn Hội trưởng Bách. Tấm thiệp mời đó là vì..."
Bách Giang cười híp mắt, "Anh hiểu mà, để che mắt thiên hạ. Không cần thấy thất lễ."
Ngôn Quan Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, rồi quay đầu, "Hai vị cũng đến rồi."
Lâm Túc nói, "Ban đầu cứ tưởng là chuyện nhỏ." Cậu ẩn ý ngước mắt nhìn thẳng vào ánh mắt sau lớp kính của Ngôn Quan Nguyệt, "Nhưng có vẻ như người trong thôn đang mưu đồ 'chuyện lớn'."
Ngôn Quan Nguyệt nhíu mày, trầm ngâm, "Phải."
"Cậu nghĩ thế nào?"
"Nếu có thể, đương nhiên tôi không muốn kết thân. Nhưng khế ước là do tôi tự nguyện lập ra, nếu việc hủy bỏ khế ước sẽ làm ai đó tổn thương thì không cần hủy cũng được."
Y lại khẽ đẩy kính, ánh mắt lạnh lẽo, "Nhưng nếu muốn mượn tôi để thỏa mãn lòng riêng của một số người thì không được."
Lâm Túc gật đầu, "Tôi hiểu rồi."
Cậu chắp tay vào ống tay áo, "Ủy thác của cậu tôi có thể nhận."
Cậu thấy Ngôn Quan Nguyệt do dự nhìn sang Bách Giang, bèn nhẹ nhàng giải thích, "Yên tâm đi, qua tay tôi thì mười phân vẹn..."
Lời còn chưa dứt, động tĩnh bên ngoài lại lớn hơn.
Có lẽ vì không tìm thấy Ngôn Quan Nguyệt nên dân làng đã quay trở lại, có người sực nhớ ra:
"Cửa khóa rồi mà, sao nó chạy ra được?"
"Vào trong xem trước đã."
Tiếng ồn ào nhốn nháo chớp mắt đã hướng thẳng về phía căn phòng.
Mọi người đồng loạt khựng lại, nhìn quanh bốn phía.
Căn phòng rất nhỏ, chỉ có một bàn một giường, bên cạnh là một chiếc tủ quần áo lớn.
Lâm Túc quyết định dứt khoát, kéo tủ quần áo ra chui vào.
Hạ Chấn Linh nhanh chóng bám sát theo.
Bịch, cả hai đều đã yên vị. Bách Giang cũng định chen vào theo, trong tủ vẫn còn treo bộ hỉ phục, Hạ Chấn Linh dang tay ra, Lâm Túc lập tức dán chặt vào lòng anh.
Bách Giang chen lấn một hồi, cũng sắp dán sát vào Lâm Túc. Anh hớn hở, "Thầy ơi, ha ha~"
Nửa cái lưng còn đang chặn cửa tủ.
"..."
Hạ Chấn Linh liếc nhìn, ngay sau đó vươn tay ra. Một tay xách cổ áo sau của Bách Giang, quăng ra ngoài....
Cửa tủ mở ra rồi khép lại, "bịch" một cái nhả Bách Giang ra ngoài.
Cạch! Một tiếng đóng lại lần nữa.
Cùng lúc đó, cửa phòng bị đẩy rầm ra.
Một nhóm người hùng hổ xông vào, đối diện ngay với Bách Giang đang ở trong phòng—
Hai bên trân trối nhìn nhau suốt vài giây.
Sắc mặt đối phương dần sa sầm.
Bách Giang, "..."
Bách Giang, "A ha ha~" lại sắp bị dìm xuống ao rồi. ^▽^
—-------------------------------
Lời tác giả:
Ngôn Quan Nguyệt (đẩy kính): ... "Mười phân vẹn mười"
Khốn: Thất lạc mất một đứa con trai ngoan.
Bách Giang: Lại sắp "ngỏm" rồi~*