Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Choze
Beta: Wine
Anh có manh mối gì không?
Bên trong lại vang lên một tiếng "chát!" giòn giã.
Lâm Túc vẫn tựa vào cửa, dáng vẻ mong manh như cánh sen trong mưa, chủ nhiệm Lý toát hết mồ hôi, cố gắng nhẹ giọng dỗ dành:
"Vậy à... thế thì mau đến phòng y tế đi."
Âm thanh bên trong có vẻ đã lắng xuống, hình như mẹ Trịnh Phi bị ai đó can ngăn. Lâm Túc cũng biết đủ mà dừng, đứng thẳng dậy tựa vào khung cửa, gật đầu, "Ừm."
Chủ nhiệm Lý thở phào, định đưa tay mở cửa.
Vừa chạm vào tay nắm, giọng Hạ Chấn Linh bỗng vang lên, "Đau ở đâu?"
Chủ nhiệm Lý, "......"
Lâm Túc, "......"
Cậu ngẩng đầu lên, chạm phải ánh nhìn của Hạ Chấn Linh. Người này có hàng mi rất dài, khi cụp xuống che đi đôi con ngươi sâu thẳm, kết hợp với vẻ mặt lạnh nhạt kia tạo ra một loại cảm giác mê hoặc khó tả.
Lâm Túc vẫn duy trì hình tượng của mình, giọng nhẹ tênh, "Đau đầu."
"Đau đầu?"
"Ừm." Lâm Túc mím môi, "Do học hành quá chăm chỉ."
Trong ý thức chợt vang lên một tiếng cười ngắn: [Ha!]
Dường như xung quanh cũng tĩnh lặng một giây.
Sau đó, ánh mắt Hạ Chấn Linh lướt qua bảng tên trên ngực áo cậu, nhẹ nhàng khen, "Còn nhỏ mà đã chăm chỉ như vậy sao."
Lâm Túc, "......"
Cậu cũng tỏ vẻ ngưỡng mộ nhìn lại, ngại ngùng nói, "Vì tôi muốn giống anh, đến tuổi già cũng được lên làm lãnh đạo."
Hạ Chấn Linh, "......"
Chủ nhiệm Lý suýt tắt cười.
Hình như bên trong lại có động tĩnh, ông ta vội vã quay người cầm tay nắm cửa, nói với Hạ Chấn Linh:
"Chúng ta mau vào thôi, ngài Hạ."
Cuối cùng Hạ Chấn Linh cũng dời tầm mắt, khẽ "ừ" một tiếng.
Hai người bước vào văn phòng, cánh cửa "cạch" một tiếng khép lại.
...
Lâm Túc cũng xem xong kịch vui, xoay người đi xuống lầu.
Cậu hồi tưởng lại, chậc một tiếng, "Không phải mày bảo Hạ Chấn Linh lạnh lùng vô cảm sao? Tao thấy anh ta nói cũng nhiều phết."
[Cái này không liên quan tới lạnh lùng.]
Tuyết Nê Mã chết lặng: [Bất kỳ ai nghe cậu nói xong mà không phản bác câu nào thì người ta sẽ thấy nghẹn đến mức nuốt không trôi. ]
"......"
Lâm Túc nghĩ ngợi, "Thế nếu có ai sắp chầu trời mà nghe tao nói một câu thì có thể kéo dài tuổi thọ hả?"
Tuyết Nê Mã đau đớn nhắm mắt lại.
Chủ đề đi vào ngõ cụt này cũng không kéo dài bao lâu.
Lâm Túc vừa bước xuống bậc cuối cùng, bỗng nghe thấy trên lầu có tiếng động, hình như cửa phòng giáo vụ vừa mở, có người lần lượt đi ra.
Cậu dừng bước, ngẩng đầu nhìn lên.
Người đầu tiên đi xuống là Bùi Cận.
Thấy cậu, Bùi Cận hơi ngạc nhiên, sau đó nở một nụ cười đi đến trước mặt cậu.
"Đàn em Lâm."
Lâm Túc còn chưa kịp mở miệng, đám người phía sau đã lục tục đi xuống.
Lúc này Trịnh Phi và đám đàn em của gã đều im thin thít, chẳng còn tí hống hách nào như trước. Trong đó Trịnh Phi thảm nhất, hai bên má sưng húp, còn hằn nguyên vết bàn tay.
Bọn họ vừa xuống lầu, các học sinh xung quanh đã vây lại xì xào bàn tán.
Mặt Trịnh Phi tức khắc nóng ran.
Gã vừa ngẩng đầu đã thấy Lâm Túc, bèn nghiến răng quát, "Nhìn gì mà nhìn!"
Lâm Túc đưa hai tay ra, "Chúc mừng anh."
"Chúc cái gì!"
"Chúc mừng anh, bây giờ không chỉ nữ sinh," Lâm Túc chậm rãi vỗ tay, "Mà ngay cả nam sinh, súc sinh, toàn thể giáo viên và học sinh trong trường... thấy anh đều không thể rời mắt."
"......" Trịnh Phi tức hộc máu! Nhưng gã đột nhiên bắt được một từ, tò mò lấn át tức giận, không nhịn được hỏi, "Súc sinh nào?"
Lâm Túc sực tỉnh, "..... À, Vi Đống thôi học rồi."
Mọi người, "........."
Trịnh Phi bỗng thấy hình như mình bị chửi cũng không nặng lắm, thậm chí còn có chút cân bằng vi diệu. Gã không nói thêm gì nữa, quay đầu rời đi.
Đám học sinh xung quanh cũng tiếc nuối tản ra.
Lâm Túc và Bùi Cận đứng ở cầu thang.
Mọi chuyện đã hoàn toàn giải quyết xong, thần sắc của Bùi Cận cũng tươi tắn hơn, thấp thoáng trở lại dáng vẻ phong độ ngày trước.
"Đàn em Lâm, lần này may nhờ có cậu."
Bùi Cận hơi ngập ngừng, dù có chút lúng túng nhưng vẫn nghiêm túc nói, "Phí ủy thác có lẽ tôi tạm thời chưa có khả năng trả. Cậu cứ ghi lại đó, đợi tôi đỗ đại học nhất định sẽ kiếm tiền trả."
"Không cần đâu, cứ coi như kết thêm một người bạn."
Lâm Túc nói, "Hơn nữa tôi cũng đã nhận được 'thù lao' mình cần rồi."
Bùi Cận trầm ngâm rồi nói, "Vậy sau này nếu cậu cần tôi giúp thì cứ việc nói."
Lâm Túc mỉm cười, "Được."
-
Chuyện này tạm thời kết thúc.
Lâm Túc quay về lớp học, cậu ngồi xuống, Tuyết Nê Mã nằm bò trên bệ cửa sổ, gác hai móng lên hỏi:
[Tiếp theo cậu định làm gì?]
"Giờ vẫn chưa nhận được đơn hàng mới, nghỉ ngơi vài ngày đã."
Còn về chuyện hôm nay gặp phải Hạ Chấn Linh...
Ban đầu tuy hơi bất ngờ, nhưng dù sao cũng là thần quan, ai mà chẳng có vài nhân cách.
Giống như nhân cách hiện tại của cậu là một học sinh chăm ngoan của trường Nhất Trung Tuân Thành vậy.
Lâm Túc không bận tâm nhiều, đúng lúc này điện thoại rung lên, trên màn hình nhảy ra một thông báo: [Ê, tin!]
Ánh mắt cậu rơi vào màn hình, liếc một cái.
Tuyết Nê Mã: [Ai gõ cửa nhà cậu đó?]
"Bạch Vô Thường thích trèo cửa sổ nhà mình đấy. Hôm trước tao nhờ y tìm giúp một thiên sư, tìm được rồi, trùng hợp lại là người của Hiệp hội Thiên sư luôn. Y bảo cuối tuần này gặp mặt trước để trao đổi tình hình."
Nói xong cậu gõ một dòng tin nhắn: Chuẩn tấu.
...
Cuối tuần, điểm hẹn là một quán cà phê.
Leng keng... Lâm Túc đẩy cửa bước vào. Không gian quán sáng sủa sạch sẽ, ánh nắng yên tĩnh xuyên qua khung cửa kính bên cạnh.
Chỉ cần nhìn qua một cái Lâm Túc đã tìm được người mình muốn gặp.
Đó là một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, dáng vẻ bồn chồn, liên tục đảo mắt nhìn quanh.
Cậu tiến lại gần, kéo ghế ngồi xuống, "Cát Lập Lập?"
Người đối diện lập tức giật mình ngẩng đầu lên xác nhận lại, "......Ngài là vị 'sếp lớn' mà Thất Gia nhắc tới?"
Thất Gia, Bạch Vô Thường.
Trong giới bọn họ có một quy tắc: Trong hầu hết các tình huống, Âm Sai không lộ chân thân, Thần Quan không lộ thần vị.
Vậy nên Lâm Túc định khoác lên mình một lớp vỏ bọc "Thiên sư" để tiện nhận ủy thác sau này.
"Ừm, Bạch Vô... y không nói đặc điểm nhận dạng của tôi à?"
Vừa nghe hai chữ đầu, Cát Lập Lập đã xác nhận chắc nịch, "Không thể nói là không có ..." Anh ta ngập ngừng lấy điện thoại ra, nuốt nước bọt, "Thất Gia có vẽ cho tôi một bức phác họa đơn giản."
Màn hình điện thoại sáng lên...
Hai con mắt, một cái mũi, một cái miệng.
Lâm Túc, "......"
Tuyết Nê Mã: [......]
Trong ý thức, Lâm Túc trầm trồ khen ngợi, "Nê Mã.....bức phác họa của y đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn."
Ngoài có những thứ cần có thì không một nét mực thừa.
Tuyết Nê Mã đóng vai người hòa giải: [Cũng tốt, vẽ thêm vài nét khéo lại thành lệnh truy nã.]
Một người một linh thú lặng lẽ thưởng thức kiệt tác nghệ thuật trước mắt.
Cát Lập Lập không nhìn thấy linh thức, chỉ thấy thiếu niên trước mặt dung mạo tuấn tú lạnh nhạt nhưng lại đăm đăm nhìn điện thoại hồi lâu, chẳng nói chẳng rằng, khuôn mặt trắng nõn như ngọc, nơi cổ tay chống lên lấp ló vài đường gân xanh mờ nhạt.
Nói là "sếp lớn" nhưng chẳng có chút cảm giác đàn áp nào.
Dù vậy Cát Lập Lập vẫn cung kính ngồi yên cho đến khi Lâm Túc trả điện thoại lại.
"Tôi muốn làm thẻ chứng nhận Thiên sư."
Trước đây cậu cũng từng có một cái, nhưng đã là mười bảy năm về trước, giới phong thủy hỗn loạn khiến cả Hiệp hội Thiên sư bị thanh lọc hoàn toàn.
Cái thân phận đó của cậu chắc cũng bị xóa sổ theo rồi.
"Làm thì làm được, nhưng mà gần đây Hiệp hội đang tổ chức các hoạt động và cuộc thi, thủ tục lại hơi rắc rối, nếu cần tìm người giúp thì tạm thời nhân sự đều bận cả."
Cát Lập Lập hỏi, "Nếu ngài không gấp thì tuần sau tôi dẫn ngài đi xem thử?"
Lâm Túc gật đầu, hỏi tiếp, "Hội trưởng đương nhiệm là ai?"
Cát Lập Lập nói một cái tên.
"Hiệp hội có quy định gì không? Không bắt buộc tham gia team building chứ?"
"......Không cần không cần."
Lâm Túc tiếp tục hỏi thêm vài câu.
Ngủ say suốt nhiều năm, cậu chỉ hỏi qua vài điều cơ bản. Dù hỏi ngược hỏi xuôi, thái độ của Cát Lập Lập vẫn không đổi, nhưng dần dần hiện ra chút hoài nghi, sự cung kính ban đầu cũng phai nhạt đi ít nhiều.
[Chắc chắn cậu ta đang nghĩ, vị "sếp lớn" này sao chẳng biết gì hết, còn không bằng một đạo sĩ bình thường. ]
Lâm Túc, "Cậu ta không biết có một câu gọi là quý nhân thường hay quên à?"
Tuyết Nê Mã lắc đầu: [Nếu 'quý nhân' nào cũng như cậu, chắc thiên hạ này sẽ loạn thành nồi cám heo.]
"......"
Lâm Túc kệ xác nó, cũng không nói thêm gì với Cát Lập Lập.
Chỉ một lát sau cậu đã nắm được tình hình cơ bản.
Cậu đứng lên chào tạm biệt Cáp Lập Lập, vừa đi được một bước cậu đột nhiên quay đầu, nói với anh ta:
"Thần hồn anh đang dịch khỏi thân xác, sắp gặp tiểu nạn. Khí sắc vừa hiện ở cung Ngọ, tháng năm cực kỳ vượng hỏa, kỵ nước. Khuyên anh nếu gặp nước thì mau tránh đi ngay, nếu không sẽ bị thổ khắc."
Cát Lập Lập, "?"
Lâm Túc nói xong thì quay đi.
Chuông gió trước cửa khẽ ngân vang.
Lúc này Cát Lập Lập mới hoàn hồn, lẩm bẩm, "'Tránh ngay' là ngay thế nào? Xem vận số chẳng phải đều xem trong vòng ba tháng sao, ngài ấy muốn 'ngay' kiểu gì đây?"
Anh ta lắc đầu, cũng chuẩn bị đứng dậy ra về.
Vừa ra đến cửa đã thấy nền nhà vừa lau còn ướt sũng, bình thường anh sẽ đi thẳng qua, nhưng câu 'tránh ngay' bất giác vang lên trong đầu.
Cát Lập Lập hơi chần chừ một giây rồi quyết định nghe lời đi vòng sang bên cạnh.
Vừa mới đi qua đã lập tức nghe thấy một tiếng rầm.
Anh quay đầu, chỉ thấy một chậu hoa gốm treo trên tường rơi xuống, đập thẳng vào chỗ sàn nhà trơn ướt, vỡ tan tành.
"......"
Cát Lập Lập há hốc mồm.
Hai giây sau anh lặng lẽ rút điện thoại ra, nhìn bức tranh phác họa trên màn hình cung kính chắp tay vái ba cái:
"Quý nhân, ngài hiển linh nhanh ghê."
-
Quán cà phê cách khu chung cư không xa.
Lâm Túc lội dọc theo khu dân cư, đi ngang qua một con phố nhỏ yên tĩnh chỉ lác đác vài bóng người qua lại.
Tiếng bước chân khoan thai chạm xuống mặt đường xi măng.
Lâm Túc nhìn về phía trước, chân mày hơi nhướng lên. Cùng lúc đó trong ý thức vang lên một giọng nói: [Bên kia...]
"Có người theo dõi, tao biết rồi."
[Cậu cảm nhận được khí tức của họ à?]
"Tao thấy bát tự của họ thò ra khỏi tường."
[......] Tuyết Nê Mã.
Lâm Túc giả vờ không nhận ra, đi thêm một đoạn rồi rẽ vào một con hẻm vắng, mấy bóng người phía sau khựng lại giây lát rồi lần lượt bám theo.
Mười giây sau.
"Thiên cương Địa sát, pháp lệnh thủ hồn, trấn!"
"Bát phương ly hỏa, đốt thần phá ma, thiêu!"
"Âm dương nhị khí, thiên địa vô cực, biến!"
......
Trong hẻm lóe lên chùm sáng rực rỡ tựa như chiếc ô lửa, xen lẫn vài tiếng kêu la thảm thiết, âm thanh "bịch bịch" nặng nề vang lên, bụi mù tan đi, không gian xung quanh lại yên tĩnh như lúc ban đầu.
Lâm Túc từ trong hẻm bước ra, chẳng vương khói bụi.
Hừ, muỗi.
...
Về đến nhà, đóng cửa lại.
Mùi phù chú cháy khét còn vương trên người, Lâm Túc c** q**n áo đi tắm trước.
Nước nóng xông lên làn sương mờ ảo, mặt nước cao không quá ngực. Cậu ngửa đầu tựa vào thành bồn, thở ra một hơi khoan khoái.
[Đám vừa rồi là ai vậy?]
Tuyết Nê Mã lượn lờ đỉnh đầu, giúp cậu massage da đầu.
"Có nhiều phe, không phải đồng bọn."
Lâm Túc hồi tưởng lại từng bát tự đã thoáng nhìn được, "Đều là phong thủy sư, có người họ Tề, có kẻ họ Chu... Ừm, qua trái một chút, bấm vào huyệt Bách Hội ấy. Ngoài các thế gia còn có một số kẻ lai lịch kỳ quái."
"Dựa vào pháp khí và phù chú bọn họ mang theo, Dẫn Hồn Phiên, Tam Thanh Linh, Trấn Hồn Chú... đều liên quan đến tróc hồn và hoàn dương."
Bàn tay đang xoa bóp thoáng dừng lại.
[...Sao nghe quen dữ vậy? Tự dưng làm tui nhớ tới cái đêm cậu cosplay Tề Ngọc Hành tới dẹp tiệm cái hộ dân bị cưỡng chế kia.]
Lâm Túc liếc lên bằng ánh mắt tràn đầy ngợi khen, "Hẳn là gã đã nói gì đó ra ngoài nên bọn họ mới đến thăm dò hư thực, nhưng những pháp khí hôm nay đa phần là để trục hồn, chứng tỏ họ không nhắm tới hồn phách của Tề Ngọc Hành."
Tuyết Nê Mã thò đầu ra: [Vậy thì là gì?]
"Nếu thật sự là hoàn dương, vậy thân xác được gia chủ nhà họ Tề chấm chọn ắt phải có chỗ hơn người."
Lâm Túc xót xa v**t v* chính mình, "Chính xác, mục tiêu của bọn họ là cái thân tàn rách nát của tao."
[.........]
Ánh đèn từ trần nhà rọi xuống, hơi nước phảng phất bay lên.
Không khí trong phòng tắm lặng đi vài giây, sau đó Tuyết Nê Mã hắng giọng điều chỉnh cảm xúc của mình:
[Thế, xin hỏi thân tàn ngài đây đã có kế hoạch nào hay ho chưa?]
Lâm Túc với tay lấy chiếc điện thoại đặt bên cạnh, "Sau khi cái tên nhà họ Tề bị Hiệp hội Giám sát bắt đi, tao còn chưa kịp hỏi tình hình nữa, không biết gã đã giở trò gì rồi."
"Với cả, quan hệ giữa mấy bên này có lùm xùm hay ẩn tình gì không..."
"Cứ hỏi Hạ Chấn Linh trước đã."
Cậu vừa nói vừa lướt trong danh bạ Wexin, gửi một tin nhắn, "Giám sát Hạ, có chuyện quan trọng cần bàn. Mời đến phủ đệ của tôi một chuyến."
Đính kèm địa chỉ cụ thể.
Chỉ hai giây sau đối phương đã trả lời, "Được."
-
Hạ Chấn Linh đến rất nhanh.
Vì nghe nói có chuyện quan trọng, hắn vẫn mặc bộ chiến phục chỉnh tề, mang theo một thanh Đường đao.
Đến trước căn hộ, hắn ấn chuông cửa.
Khoảng mười giây sau, bên trong vang lên tiếng bước chân, cửa lớn được mở ra...
Lâm Túc đứng ngay bậc cửa, một tay chống vào khung.
Mái tóc đen vẫn còn vương hơi nước, lớp áo khoác ngoài mỏng manh tùy ý vắt lên người, đầu vai thấm ướt cả một mảng.
Hạ Chấn Linh còn chưa kịp mở miệng.
Lâm Túc đã đi thẳng vào vấn đề, "Là thế này, dạo gần đây có rất nhiều người thèm khát thân thể tôi, anh có manh mối gì không?"
"......"
—-----------------
Tác giả có lời muốn nói:
Hạ Chấn Linh: Tôi nên có manh mối gì sao?
*Thuật ngữ và khẩu quyết có chút thay đổi.
*Hiển linh: Có thể là quỷ thần hiện hình, cũng có thể là linh nghiệm hoặc lộ ra điềm báo.
Wine: Vì Lâm Túc lớn hơn những người này hẳn, nên bên ngoài mình sẽ để xưng hô theo tuổi giả của Lâm Túc (17), còn trong ý thức thì gọi là "cậu ta" cỏ lúa bằng nhau hết nha.