Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Wine
Beta: Choze
Cuộc vui này bọn anh xin kiếu
Đại sảnh bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng.
Nhóm cấp dưới của Hiệp hội thậm chí còn chẳng kịp giữ Hội trưởng nhà mình lại, ánh mắt của mọi người đồng loạt đổ dồn về phía này: ???
Lâm Túc gật đầu, "Tiểu Bách."
Bách Giang rạng rỡ hỏi, "Thầy cũng đến đây ăn cơm ạ?"
"Đi ăn một bữa thôi, tụi anh vừa ăn xong."
"...Tụi anh?"
Bách Giang chớp mắt, quay đầu lại, như thể lúc này mới nhìn thấy một Hạ Chấn Linh đang lạnh lùng im lặng, "Ồ, Hội trưởng Hạ cũng ở đây à."
Hạ Chấn Linh nhếch môi, "Chứ không thì sao."
Hắn trả lời như thể chuyện hiển nhiên làm Bách Giang nhìn chằm chằm đầy ẩn ý. Hạ Chấn Linh đặt một tay đặt lên thanh Đường đao, nhìn lại anh. Bầu không khí thoáng chốc chùng xuống, ánh mắt của những người xung quanh thấp thoáng giao nhau giữa ba người:
"Đó là ai vậy?"
"Là Hội trưởng Hạ của bên Hiệp hội Giám sát..."
"Hai hiệp hội có mâu thuẫn sao? Còn người kia là ai, nghe Hội trưởng Bách gọi là thầy, nhưng trông cùng lắm mới ngoài hai mươi..."
Thiều Lan đứng phía sau cũng dần hoàn hồn.
Bà kéo Chu Lê sang một bên nói nhỏ, "Tiểu Lê, bạn học Lâm... chẳng phải đàn em của con sao?"
Chu Lê cười ngây ngô, "Con không biết, con gọi theo người ta thôi."
Thấy hai người vẫn lẳng lặng đứng nhìn nhau.
Lâm Túc dùng âm thanh chỉ đủ cho ba người nghe thấy, nói khẽ, "Tụi anh vừa mới đi 'tuần trăng mật' về." Đồng tử Bách Giang run lên! Bàn tay đang đặt trên đao của Hạ Chấn Linh buông lỏng ra, nhẹ nhàng quay đầu đi.
Lâm Túc nhìn Bách Giang đang như bị sét đánh, lại ôn tồn hỏi, "Em ở đây làm gì thế?"
Bách Giang nhanh chóng hoàn hồn, xốc lại tinh thần, "Em tới đây bàn chút chuyện."
Lâm Túc nhìn đội ngũ hùng hậu đi cùng anh, "Không vội đi sao?"
"Dạ không vội, để họ đợi thêm một lát cũng không sao." Bách Giang nở nụ cười rạng rỡ như nắng mai, "Tầm bốn năm mươi tuổi, là độ tuổi đẹp để rèn giũa tâm tính. Việc chào hỏi thầy phải được đặt lên hàng đầu!" *^▽^*
Lâm Túc hài lòng, Tuyết Nê Mã cũng đầy bao dung: [Đúng là đứa trẻ ngoan.]
Đang nhìn thì nghe thấy bên cạnh vang lên tiếng cười nhạt.
Hạ Chấn Linh thản nhiên buông một câu, "Tuổi ba mươi cũng có thể rèn giũa sớm một chút."
Lâm Túc, "..."
Bách Giang, "..."
Bách Giang nhìn lại, "Vậy sao, không biết năm nay Hội trưởng Hạ quý canh bao nhiêu?"
Hạ Chấn Linh nhếch môi, không rõ ẩn ý, "Không nhớ rõ."
Bách Giang khựng lại, suy tư nhìn hắn vài giây. Sau đó thu lại biểu cảm đùa cỡn, mỉm cười thanh tao, "Tôi đi tiếp khách trước đây. Hội trưởng Hạ, chào."
Anh lại chìa hai cái móng vuốt về phía Lâm Túc, "Thầy ơi bái bai~"
Lâm Túc cũng giơ tay, "Bái bai."
Bách Giang rời đi trong ánh dương rạng rỡ xán lạn.
...
Ánh mắt xung quanh vẫn chưa tản đi hết.
Lâm Túc quay đầu nói với vợ chồng Tống Khiếu Thiên, "Chúng ta ra ngoài trước đi."
Hai vợ chồng rất biết ý không dò hỏi sâu thêm, chỉ mỉm cười tự nhiên, "Được."
Gia đình ba người đi phía trước, Lâm Túc tụt lại nửa bước, cùng Hạ Chấn Linh đi phía sau, cậu sáp lại gần hắn một chút, nói nhỏ, "Anh lại chèn ép tôi rồi, tình phụ tử của anh đâu mất rồi?"
"......"
Ánh mắt Hạ Chấn Linh nhìn sang, cười như không cười, "Sao không giới thiệu quan hệ của chúng ta nữa?"
Lâm Túc thẹn thùng, "Tôi... đã nói cái thiết lập tuần trăng mật cho em ấy nghe rồi còn gì." Cậu lại nhìn sang, "Với lại chẳng phải anh vẫn chưa nói muốn tôi giới thiệu anh thế nào sao?"
Đối phương im lặng mất hai ba giây.
Chẳng mấy chốc họ đã vừa vặn bước chân ra khỏi nhà hàng, cánh cửa kính nơi đại sảnh khép mở nhịp nhàng, gió đêm nhẹ lướt qua màn đêm.
Hạ Chấn Linh quay đầu lại, đường nét xương hàm thanh thoát, yết hầu nhô lên dưới ánh đèn, đường nét ấy khẽ chuyển động, một giọng nói trầm thấp thoảng qua, "Bây giờ nói vẫn còn quá sớm... sau này hãy nói."
Lâm Túc, "?"
Cậu thấy mặt hơi nóng lên: Nê Mã, tuy không biết anh ấy đang nói gì, nhưng cảm giác anh ấy lại "mập mờ" rồi.
Tuyết Nê Mã bịt tai: [Suỵt, việc này không cần báo cáo.]
Lâm Túc: *=u=*
-
Vụ án đã giải quyết xong, công việc của Hạ Chấn Linh cũng đã hoàn tất từ lâu.
Vốn dĩ họ định quay về vào ngày hôm sau.
Thế nhưng sáng sớm hôm sau, thư mời từ Hội trưởng Hiệp hội Thiên sư đã được gửi đến trụ sở Hiệp hội Giám sát.
Khi Lâm Túc dậy ăn bữa trưa, Hạ Chấn Linh đã ngồi bên bàn uống cà phê, trên bàn đặt phong thư mời.
Cậu hí hửng, "Đây là cái gì thế?"
Hạ Chấn Linh chậm rãi nói, "Thư mời quý tử gửi đến."
"..."
Lâm Túc mở ra xem: [Kính mời anh thầy tới trụ sở uống trà chiều. Tiểu Bách *0v0*]
"Tiểu Bách mời chúng ta tới uống trà."
Người ngồi đối diện nhướng mí mắt, thản nhiên hỏi, "Có tôi sao?"
"Có." Lâm Túc nói rồi quay thư mời về phía anh, chỉ vào dòng chữ nhỏ xíu dưới cùng: [*...Cũng có thể rủ Hội trưởng Hạ theo.]
Tuyết Nê Mã kinh ngạc cảm thán: [Lần cuối cùng tui nhìn thấy dòng chữ nhỏ thế này là trên bao bì mì tôm.]
Hạ Chấn Lĩnh liếc nhìn, "......Ha."
Lâm Túc thu thư mời lại, thong thả gặm bánh vòng, "Thế... anh có đi không?"
Phía sau bàn im lặng hai giây, Hạ Chấn Linh khẽ chỉnh lại cổ tay áo đồng phục, đứng dậy, "Dù sao cũng không có việc gì... tôi đi thay quần áo, cậu cứ từ từ ăn."
Nói xong rồi quay người về phòng.
...
Hiệp hội Thiên sư và Hiệp hội Giám sát cách nhau khá xa.
Giao thông ở thủ đô thường xuyên tắc nghẽn, thời gian hẹn là ba giờ chiều nên chưa đến một giờ họ đã xuất phát.
Hạ Chấn Linh mở cửa xe, chiếc măng tô dáng dài tôn lên vóc dáng cao ráo hiên ngang, vạt áo hơi vén lên để lộ ra một đoạn Đường đao sáng loáng. Hắn rũ mắt, lọn tóc mái lướt qua xương chân mày:
"Lên xe."
Lâm Túc ngồi vào trong: Nê Mã, hôm nay "lông đuôi" của anh ấy cũng khá đẹp.
Tuyết Nê Mã tâm lặng như nước, nhắm mắt: [Xòe cho cậu xem đấy, cậu thích là được.]
Một bàn tay lặng lẽ vặn to âm lượng của nó lên.
Hai người lên xe đi thẳng tới Hiệp hội Thiên sư.
Xe cứ đi được một đoạn lại dừng, Lâm Túc tựa lưng vào ghế nhìn ra cửa sổ, ngáp nhẹ một cái:
"Dạo này từ trường ở thủ đô có hơi hỗn loạn."
Hạ Chấn Linh chống cằm, liếc mắt nhìn sang, "Ừm, có rất nhiều người trong giới phong thủy đã đến đây. Sau Tết sẽ có đợt bình chọn thế gia, vậy nên họ đều tranh thủ cuối năm để chạy chọt quan hệ."
Lâm Túc nhớ lại buổi tiếp khách hôm qua của Bách Giang, "Ra vậy."
Xe đến trụ sở khi vẫn chưa tới ba giờ.
Bách Giang đang bận bàn việc với khách, cấp dưới bèn mời hai người Lâm Túc lên phòng chờ tầng trên:
"Mời hai vị ở đây nghỉ ngơi một lát."
Lâm Túc xua tay, bảo người đó cứ đi làm việc của mình.
Phòng khách nằm ở cuối hành lang bên kia, bên đó kết thúc là có thể nghe thấy tiếng động. Lâm Túc cũng không vội, ngồi trên sofa, kéo tay Hạ Chấn Linh chơi trò vật ngón cái.
Bàn tay rộng lớn bao phủ lấy tay cậu, chỉ vài lần là đã ấn trụ được ngón tay của cậu.
Lâm Túc hậm hực, "... Sao anh linh hoạt thế?"
Hạ Chấn Lĩnh cười khẽ, "Luyện mà thành."
Họ đang ngồi đó thì bên cạnh bỗng có tiếng động. Quay đầu đã thấy một cấp dưới của hiệp hội dẫn một người đàn ông trung niên ngoài bốn mươi tuổi đi tới. Cấp dưới trả lại thư giới thiệu cho ông ta, "Hội trưởng đang tiếp khách, vui lòng chờ một chút."
Người đàn ông đó ngó quanh một cái, "Ồ."
Cấp dưới đi rồi, trong phòng chờ chỉ còn lại ba người bọn họ. Lâm Túc vừa thu hồi tầm mắt, bên cạnh đã vang lên một tiếng, "Hai người cũng đến tìm Hội trưởng Bách à?"
Cậu quay đầu, đối diện với ánh mắt săm soi của người đàn ông nọ. Hôm nay Hạ Chấn Linh không mặc đồng phục, Lâm Túc cũng chỉ vơ bừa một bộ Đường trang. Chương Kiệt Phong không nhận ra họ, nên mang theo chút cảnh giác của đối thủ cạnh tranh:
"Hai người là người của thế gia nào?"
Hạ Chấn Linh không đáp, Lâm Túc nói, "Chúng tôi là người thôn Lâm gia."
Hạ Chấn Linh ngó sang, "..."
Chương Kiệt Phong lục lọi trong ký ức một vòng, không có ấn tượng gì. Nghĩ bụng chắc là gia tộc còn nhỏ hơn cả nhà mình, ông ta lập tức thả lỏng, cũng chẳng buồn bắt chuyện nữa, "Ồ."
Lâm Túc nhướng mày, quay đầu đi.
Lát sau, cửa phòng khách "rầm" một tiếng mở ra, vài tiếng bước chân rời đi. Lâm Túc vừa định đứng dậy thì người bên cạnh đã nhanh chân đứng phắt dậy, đi về phía đó...
"...?"
Lâm Túc nhìn theo, "Chắc là ông chỉ vội đi vệ sinh thôi chứ không phải muốn chen hàng đâu nhỉ?"
Chương Kiệt Phong khựng lại, hơi lúng túng vì bị nói trúng tim đen. Nhưng chốc sau ông ta đã liếc cậu một cái, rút từ trong túi ra một bức thư giới thiệu, "Tôi có thư giới thiệu của nhà họ Tề..."
Ông ta tự đắc khoe khoang con dấu sáp, "Một trong tứ đại thế gia, cậu biết không?"
Lâm Túc, "......"
Biết chứ, một trong những địa điểm du lịch cố định của cậu mà.
Chương Kiệt Phong ra oai xong thì cất thư vào, "Cậu cứ xếp hàng phía sau đi."
Nói xong lại nghênh ngang bước đi.
Phòng chờ im lặng vài giây, Lâm Túc nhớ lại, "Con dấu đó hình như không phải của bản gia, chắc là của một nhánh nhỏ phía dưới."
"Cậu từng thấy con dấu của bản gia rồi à?"
"Lúc trước du lịch ở nhà họ Tề có thấy qua, còn đóng linh tinh mấy dấu."
Hạ Chấn Linh thản nhiên nói, "... Ồ." Hắn vô tình cố ý hỏi, "Lúc Tề Ngọc Hành đang làm gia chủ sao?"
Lâm Túc khựng lại, chọc vào tay anh, "Nê Mã chơi đấy, đừng có nói tôi."
Trong lúc họ đang nói chuyện, bên kia bỗng xôn xao hẳn lên.
Chỉ nghe thấy tiếng bước chân vội vã vang lên, phía sau còn có tiếng gọi với theo, "Hội trưởng? ... Cái đó, Hội trưởng Bách? Tôi là do nhà họ Tề giới thiệu..."
Tiếng bước chân đột ngột rẽ ra.
Lâm Túc ngẩng đầu, thấy Bách Giang đang vội vã chạy tới. Chương Kiệt Phong đuổi theo anh nên cũng quay trở lại, tay vẫn cầm bức thư đó, ngơ ngác nhìn Bách Giang rồi lại nhìn Lâm Túc.
Còn chưa kịp mở lời đã thấy vị Hội trưởng lạnh mặt bỗng chốc tươi roi rói:
"Thầy ơi~" *0▽0*
Chương Kiệt Phong hãi hùng:... Ai cơ!?
Bách Giang vỗ vỗ ngực, "Cứ tưởng anh không đến chứ."
Lâm Túc đứng dậy mỉm cười, "Không đâu, chỉ là thấy em bận rộn nên anh đợi thêm một chút."
"Không bận, đã hẹn là ba giờ mà!"
Đang nói thì cấp dưới bên ngoài cũng chạy tới. Anh ta nhìn tình hình trước mặt, vội vàng giải thích, "Hội trưởng, ông ấy cầm thư giới thiệu của nhà họ Tề, nên tôi mới để ông ấy lên trước..."
Bách Giang cười tủm tỉm quay đầu lại, "Chỉ là thư giới thiệu của phân gia thôi mà. Cho dù là bản gia tới thì cũng phải có trước có sau chứ." Anh nói đoạn, thản nhiên liếc nhìn Chương Kiệt Phong đang bắt đầu toát mồ hôi hột.
"Huống hồ là tôi có hẹn với thầy, và cả Hội trưởng Hạ...."
Chương Kiệt Phong lại như sét đánh ngang tai! Ngẩng đầu:
"Hội... Hội trưởng Hạ...?"
Chẳng phải bảo là thôn Lâm gia sao!!
Bách Giang quay sang dặn dò, "Mời về đi."
Anh lại khẽ cười nhạt, "Không có lần sau đâu."
"Rõ." Cấp dưới vừa nói vừa mời Chương Kiệt Phong đang hồn vía trên mây rời đi.
Người đi rồi, Bách Giang quay lại, "Thứ lỗi, dạo này nhiều người qua lại quá, để anh thầy và Hội trưởng Hạ chê cười rồi. Mau tới văn phòng của em đi~"
Lâm Túc xua tay, "Chuyện nhỏ thôi."
-
Văn phòng Tổng hội trưởng nằm ở tầng cao nhất.
Thiết kế khá tinh xảo, một nửa là văn phòng làm việc thông thường, một nửa được làm thành phòng kính. Ánh nắng xuyên qua lớp kính rải xuống sàn nhà, tạo nên những dải sáng như sóng nước.
Xung quanh còn trồng đầy cây xanh, tràn đầy sức sống.
Lâm Túc đang định mở lời khen ngợi thì ánh mắt thoáng qua, tầm mắt bỗng nhiên đảo qua rồi khựng lại trên bức tường phía sau bàn làm việc.
Một khung tranh quen thuộc được treo trên đó, đóng đầy những con dấu đỏ choét.
Lâm Túc, "......"
Hạ Chấn Linh, "........."
Lâm Túc, "Tiểu Bách, đây là ?"
Bách Giang lúng túng, "Là bút tích của anh thầy, treo ở đó để đốc thúc em luôn nỗ lực phấn đấu."
Tuyết Nê Mã kinh ngạc cảm thán: [Đúng là trên đầu ba thước có thần linh.]
Lâm Túc véo nó, Bách Giang lại nhìn vào tờ đề thi được lồng khung kia, vừa chiêm ngưỡng vừa tiếc nuối, "Tiếc là trên đó lại ký tên giả... Đúng rồi, bây giờ thầy tên là Lâm Túc sao? Anh đổi tên nên em không thể dùng xưng hô lúc trước để gọi anh nữa."
...Hèn chi gọi lung tung cả lên.
Lâm Túc cảm thán một tiếng, thật ra tên thật của cậu chính là "Lâm Túc". Cậu không giải thích nhiều, chỉ gật đầu, "Em gọi sao cũng được."
Bách Giang vui vẻ đi tự tay bày biện trà bánh.
Lâm Túc ngồi xuống cùng Hạ Chấn Linh.
Vừa ngồi xuống, bên cạnh đã truyền tới một giọng nói nhỏ, "Lúc trước cậu ấy gọi cậu là gì?"
Lâm Túc đối diện với ánh mắt rũ xuống của Hạ Chấn Linh, ánh sáng từ lớp kính hắt lên gò má hắn càng khiến gương mặt rực rỡ đến nao lòng. Cậu bỗng thấy lòng mình ngứa ngáy, xích lại gần một chút, "Hồi đó Tiểu Bách mười một mười hai tuổi, toàn gọi là anh thôi, lúc đó tôi đang dùng một cái tên giả khác."
Hạ Chấn Lĩnh hạ giọng, "Có hay bằng Khốn Khốn không?"
"Haiz..." Mặt Lâm Túc nóng bừng: Nê Mã, anh ấy cũng thấy hay, đúng là có cùng gu.
[Khò khòoooo......]
"......"
Lâm Túc mím môi, "Tôn hiệu của tôi, đương nhiên cái nào cũng hay."
Hạ Chấn Linh không nói gì, chỉ khẽ cười.
...
Trà bánh nhanh chóng được bày lên.
Bộ ấm chén tinh xảo, bánh ngọt thơm lừng, còn điểm xuyết vài bông hoa nhỏ, rất có phong cách của Bách Giang.
Lâm Túc cũng không khách sáo, lập tức quét sạch một lượt.
Bách Giang: *OvO*?
Hạ Chấn Linh đã nhìn mãi thành quen, thuận tay rót đầy trà cho cậu.
Họ vừa ăn vừa trò chuyện, Lâm Túc thuận miệng hỏi về đợt bình chọn thế gia, "Năm nay vẫn cạnh tranh gay gắt vậy sao?"
Bách Giang nâng tách trà, "Vâng, dù sao cũng liên quan đến chút danh tiếng và tài nguyên. Vị thế của tứ đại thế gia vẫn không thể lay chuyển, nhưng thứ hạng của các thế gia phía dưới thì vẫn luôn biến động."
Lâm Túc uống trà ừng ực, "Ra vậy."
Trò chuyện được một lúc thì cửa văn phòng vang lên tiếng "cộc cộc", Bách Giang nghiêng đầu: "Vào đi."
Bộ trưởng cầm một xấp phong thư đi vào, "Hội trưởng, thư từ hôm nay đã được tổng hợp ở đây. Đa phần đều là từ các thế gia gửi tới..."
Hắn ta sực nhớ ra, "À, có một phong bì không phải, đó là thiệp mời."
Nói rồi hắn ta rút từ trong đó ra một tấm thiệp màu đỏ trắng đan xen, "Hội trưởng, bạn ngài kết hôn sao?"
Bách Giang: ...?
Anh đứng dậy đi tới, "Để tôi xem?"
Lâm Túc hứng chí ghé đầu sang, nói với Hạ Chấn Linh, "Thích thật đấy, tuổi của Tiểu Bách chắc được đi ăn cỗ nhiều lắm. Chúng ta chẳng được hưởng cái không khí náo nhiệt như thế này..."
Hạ Chấn Linh mấp máy môi, định nói gì đó rồi lại thôi.
Lâm Túc quay đầu lại, "?"
Chưa kịp để cậu hỏi thêm thì bên kia bỗng vang lên tiếng gọi, "Thầy ơi."
Cả hai cùng ngẩng đầu lên, trông thấy Bách Giang cầm thiệp mời khựng lại vài giây, sau đó lật ra, "Là người mà chúng ta đều quen biết."
Lâm Túc, Hạ Chấn Linh: ?
Họ đứng dậy qua xem thử.
Thiệp mời mang phong cách Trung Hoa tinh xảo, nửa đỏ nửa trắng, ở giữa là một chữ "Hỷ" cắt rỗng. Mở ra, bên trên viết:
[Trân trọng kính mời ngài Bạch Cang đến tham dự lễ cưới của cậu Ngôn Quan Nguyệt và ngài - ]
"..."
Hai người nhìn nội dung, đồng loạt im lặng. Bách Giang còn đang di di ngón tay lên cái dấu "-": "Nhưng mà, sao lại viết tên giả Bạch Cang của em... Với lại thầy ơi, cái ngang này là gì, nghĩa là ngang ngược hả? Tinh nghịch ghê nơi~" *^▽^*
Dứt lời, lại thấy hai người trước mặt đồng loạt lui về .
Bách Giang, "?"
Lâm Túc thậm chí còn chắp tay sau lưng, đứng nhìn từ xa, "Ngày trước, anh cũng từng nhận được thứ bị bôi đen thế này."
Cậu lắc đầu, "Tiểu Bách à, cuộc vui này bọn anh xin kiếu."
------
Lời tác giả:
Khốn: Em tự lên đường đi.
Hạ Đại Điểu: Để tôi gọi xe đưa cậu đi. (Tình cha trỗi dậy)
Bách con: 0▽0?
*Ngôn Quan Nguyệt: Người đứng thứ hai trong hoạt động "Hành trình tâm linh" trước đó. Người bị che mã trước đó: A Thu.