Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Wine
Beta: Choze
Xoay chuyển tình thế, chốt sổ xếp hạng
Trên hai tờ giấy, đáp án giống nhau như đúc.
Thậm chí không sai một dấu chấm câu.
Mặt nạ dường như kinh hồn bạt vía, nín thinh không nói nửa lời.
Cô gái cũng ngẩn người nhìn vài giây, ánh mắt sáng lên, có chút bất ngờ thốt ra, "Điểm tuyệt đối!"
"Woa a a a a...!!"
Điểm số từ 0 lật kèo, mọi người xung quanh không kìm được mà phấn khích ồ lên! Bách Giang và Đường Doãn hét to nhất, Hách Ngưu Bài dứt khoát hò reo bên ngoài, "Aaaaa Lâm Khốn! Cậu lại nghịch ngợm rồi!!"
Hạ Chấn Linh không nói gì, khóe miệng cong lên một chút.
Những người khác cũng phụ họa, "Tôi nói rồi mà, Lâm Khốn sao có thể sai hết được!"
"Ban tổ chức còn có thể thất bại, chứ Lâm Khốn thì chỉ có bất bại!"
Lâm Túc cầm tờ đáp án, cười với nhân viên, "Hầy, tôi vừa đùa thôi, anh không tin là thật đâu đấy chứ. Cô ấy nói là điểm tuyệt đối, anh không ghi vào sao?"
Tay cầm bút của nhân viên run rẩy.
Đường Doãn thúc giục, "Đáp án của anh ấy cũng đã được viết sẵn từ trước rồi, anh không định bác bỏ đấy chứ?"
"...Sao thế được."
Nhân viên cứng đờ hai giây rồi miễn cưỡng ghi vào, gượng cười, "Lâm Khốn tiên sinh, điểm tuyệt đối."
Lâm Túc vui vẻ, "Danh xứng với thực."
"......"
Cậu nói xong gật đầu với cô gái kia rồi đi xuống.
Trở về bên cạnh Hạ Chấn Linh.
Người bên cạnh hơi nghiêng đầu, thì thầm, "Phụ vương cậu viết?"
Lâm Túc cưng chiều sửa lại, "Là phụ vương chúng ta." Cậu nhìn thẳng vào mắt Hạ Chấn Linh, nói tiếp, "Tôi đọc nó viết, chính xác đến từng dấu chấm câu."
Tuyết Nê Mã kiêu hãnh đứng trên đỉnh đầu cậu.
Đang nói chuyện, Hách Ngưu Bài đã xông tới:
"Hì hì, làm phiền làm phiền..."
Cô nhìn qua Hạ Chấn Linh một cái rồi kéo Lâm Túc ra một góc, cực kỳ phấn khởi, "Cậu hay rồi! Làm tụi này lo lắng hẳn một giây. Lúc đó hỏi cậu điểm dự đoán cậu lại không nói, hóa ra là một màn kịch lật kèo như vậy!"
Lâm Túc, "k*ch th*ch chứ~"
"Siêu k*ch th*ch! ...Này, nhưng sao cậu lại nói ra một câu sai trước?"
Cậu cười mà không nói, "Sau này mọi người sẽ biết."
"Hở???"
Hách Ngưu Bài lại mờ mịt lui cung.
Đợi người đi rồi, Hạ Chấn Linh nhìn bằng ánh mắt biết thừa, "Chơi vui lắm sao?"
Lâm Túc dạt dào hứng thú, đút tay vào túi, "Đương nhiên, kỳ nghỉ là phải hưởng thụ thế này chứ~ Có đồ ăn, có chỗ ở, đến cuối cùng mà không bế mạc hoành tráng thì chẳng phải là lỗ to sao?"
Hạ Chấn Linh hừ cười một tiếng, thu tay đang đặt trên Đường đao về, mặc kệ cậu.
Lâm Túc nhìn thẳng phía trước: ... Nê Mã, anh ấy lại dung túng tao.
[Ha ha, vừa nãy cậu còn gọi tôi là phụ vương mà.]
"=v="
...
Vòng thi này nhanh chóng kết thúc.
Phía trước đang thống kê lại thay đổi thứ hạng, các tình nguyện viên cũng lục tục rời đi.
Lâm Túc nhìn thoáng qua, bước đi theo.
Mãi đến khi cách khách sạn một đoạn, cậu mới gọi người phía trước lại, "Cô bé."
Cô gái mặc áo khoác hoa giật mình, quay lại.
"Ai vậy? À... là anh à."
Lâm Túc bước tới, nhìn thấy vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi của cô, cất lời, "Thật ra câu chuyện ban nãy, tôi kể có chỗ sai."
Cậu dừng lại một chút, "Đúng là năm 8 tuổi em có nhặt được một con mèo đen, nhưng không phải mơ một tháng, chỉ mơ thấy bà ngoại vào ngay đêm đó. Người nhà em cũng không mang con mèo đi, mà là nó tự bỏ đi vào ngày hôm sau, đúng không?"
Cô gái kia trợn tròn mắt, sau một lúc lâu, "... Đúng ạ."
Sau đó cô nói, "Vì chuyện này trong ký ức của em đã khá mơ hồ, hơn nữa không biết có phải là trùng hợp không... nên em không coi nó là chuyện tâm linh."
Cô ấy ngước lên, mang theo chút hy vọng, "Thật sự là bà ngoại em ạ?"
Lâm Túc im lặng một chút, nhẹ giọng, "Người đã khuất, đôi khi sẽ nhập vào sinh vật sống nào đó để đến thăm người thân ở dương gian."
Mắt cô gái chợt ướt nhòe, "... Thật sao."
"Cảm ơn anh."
Cô ấy dụi mắt, do dự hai giây, sau đó móc từ trong túi ra một tờ giấy, "Cái đó, em có chuyện muốn nói. Thật ra ban đầu ban tổ chức chuẩn bị cho chúng em hai tờ đáp án, bảo chúng em nghe theo chỉ thị mà lấy. Vỗ tay một cái thì lấy đáp án đúng, bất kỳ chỉ thị nào khác thì lấy đáp án sai..."
"Em, em thấy chuyện này không đúng, tờ này tặng anh. Họ không cho phép tụi em nói ra, cùng lắm, em trả lại 50 tệ cho họ là được!"
Tuyết Nê Mã kinh ngạc: [Chỉ cho họ có 50 tệ!]
Lâm Túc bóp nó: Dân làng chất phác, 50 tệ cũng đủ để họ hợp tác đến "diễn xuất" một chuyến rồi.
Cậu vừa nói vừa lấy điện thoại ra, "Em cứ giữ lấy, để anh làm bằng chứng. 50 tệ không cần trả, đó là thù lao mà em xứng đáng được nhận."
Cô gái cầm tờ đáp án, sợ hãi hỏi, "Sau này bọn họ sẽ không tìm em để truy cứu trách nhiệm chứ?"
Lâm Túc cười cười, "Yên tâm, họ sẽ không có cơ hội tìm em đâu."
-
Lúc quay trở về, mọi người đã tản đi hết.
Nhân viên cũng đã rời khách sạn.
Hách Ngưu Bài thoáng nhìn thấy cậu, chạy tới nói, "Hey! Lâm Khốn, cậu đi đâu vậy? Vừa nãy công bố thứ hạng mà cậu không đến, bây giờ cậu lại là hạng nhì rồi."
Lâm Túc không bất ngờ gật đầu.
Hách Ngưu Bài lại nói, "Đúng rồi, vừa nãy tiện thể thông báo trận đấu cuối cùng vào ngày mai, bắt đầu từ 10 giờ sáng, nội dung thi đấu là: siêu độ."
Lâm Túc nhướng mày: Ồ... Cháy nhà ra mặt chuột.
"Điểm tính thế nào?"
"Họ nói không loại, siêu độ một con quỷ được 50 điểm, nếu hợp sức siêu độ, điểm sẽ chia đều."
Lâm Túc hỏi, "Vậy trước đó Tiểu Hạ và Bách... Bạch Cang siêu độ có tính không?"
Hách Ngưu Bài tức thì vui vẻ nói, "Họ nói của Hạ tiên sinh đã tính vào hệ số rồi, nhưng của Bạch Cang thì tính! Cuối cùng cũng làm người rồi."
Lâm Túc ước tính sơ bộ, "... Tính toán tinh vi đấy."
Hách Ngưu Bài: ?
Cậu chuyển chủ đề, "Không có gì, tôi đi ăn cơm đây."
Đến nhà hàng, Lâm Túc nhìn quanh một vòng.
Nhìn thấy Hạ Chấn Linh lại đang ngồi cùng Bách Giang, Hạ Chấn Linh lấy đồ ăn đặt trên bàn nhưng không động đũa, Bách Giang thì nhạy bén quay đầu, mắt sáng ngời:
"Th... anh Khốn!" *0▽0*
Cậu đi tới, "Hai người ăn cùng nhau à?"
Cậu nghi ngờ nhìn Hạ Chấn Linh. Đặc biệt là Hạ Chấn Linh, lấy đồ ăn về phòng không tốt hơn sao, còn ngồi đây làm gì. Không lẽ là... đang đợi Bách Giang ăn cơm?
Lâm Túc lập tức bị sốc.
Hạ Chấn Linh đón lấy ánh mắt của cậu, trán giật giật! Duỗi chân đẩy ghế ra, "Chừa chỗ cho cậu đấy."
Lâm Túc:......
À, ra là đang đợi cậu.
Cậu e thẹn ngồi xuống, "Hai người đang nói gì vậy?"
Bách Giang hồ hởi, "Đang nói chuyện lúc anh thầy giáo 17 tuổi."
Tuyết Nê Mã trèo lên: [Họ đang nói tới cái tuổi 17 nào của cậu dạ?]
"..." Lâm Túc gạt nó xuống, ôn hòa nói, "Vậy sao."
Hạ Chấn Linh cười như không cười, giọng nói nghẹn lại dưới mặt nạ, "Phải đấy, không ngờ Lâm Khốn tiên sinh của chúng ta lại có một mặt mẫu mực như vậy."
Lâm Túc thản nhiên, "Do anh nghĩ quá ít thôi."
"Ồ, chắc vậy."
Bây giờ nhân vật chính của câu chuyện đã đến, họ cũng không nói chuyện cũ nữa, lại bàn vài câu về hoạt động ngày mai, Lâm Túc bỗng nhấp một ngụm trà, nói với Bách Giang:
"À đúng rồi, Tiểu Bách, sáng mai em không cần mang bữa sáng lên cho anh đâu."
Bách Giang buồn bã thấy rõ, "Dạ, tại sao?" Anh vừa nói vừa chuyển ánh mắt, lẳng lặng nhìn chằm chằm Hạ Chấn Linh, "Em làm phiền hai người ạ?"
Hạ Chấn Linh, "......"
Lâm Túc rộng lượng, "Không có chuyện đó, ngày mai em cứ yên tâm tham gia thi đấu. Siêu độ có một số rủi ro, có em ở bên cạnh trông chừng, anh sẽ yên tâm hơn."
Bách Giang lập tức tươi tỉnh, "Ra là vậy! Được ạ, thầy sư phụ~"
Lâm Túc và Tuyết Nê Mã đồng thời khựng lại. Tuyết Nê Mã: [Đọc lướt qua nghe như lão sư phụ...]
*Bách Giang gọi là "lão sư sư phụ"
"Đọc lướt qua nghe như thợ mở khóa..."
Bách Giang nói xong, lại phản ứng lại, "Thầy sư phụ không đi hở?"
Lâm Túc đặt chén trà xuống, "Anh có kế hoạch khác."
...
Ngày mai là trận đấu cuối cùng.
Siêu độ lại là một kỹ năng khó, tối nay mọi người không chơi bài nữa, đều về nghỉ ngơi sớm.
Lâm Túc ngủ một mạch đến sáng hôm sau.
Cậu tỉnh dậy nhìn thời gian: 9:50.
Tuyết Nê Mã: [Chẳng phải cậu định không tham gia trận này à?]
Lâm Túc đứng dậy, đeo mặt nạ, "Tao chỉ muốn xác nhận một chút thôi." Cậu vừa nói vừa đi đến cửa, ấn tay nắm cửa đẩy. "Cạch", thấy cửa bị khóa trái.
"... Quả nhiên."
Tuyết Nê Mã lập tức nhe răng: [Họ dám công khai khóa cửa cậu! ●'皿'●]
Lâm Túc, "Nếu đoán không sai thì hôm nay Vu Nhất Tuần cũng sẽ ở trong phòng, không tham gia thi đấu. Cậu ta và những người khác chênh lệch điểm quá lớn, dù không làm gì cũng có thể giữ hạng nhất."
Cậu cười cười, "Nhưng vì hôm qua tao 'vô tình' giành điểm tuyệt đối, bây giờ chỉ còn cách cậu ta ta chưa đến 30 điểm. Để đề phòng thì chỉ có thể để tao cũng vắng mặt."
[Vậy cậu tính sao, cậu vốn cũng không định tham gia mà?]
"Tuy là không định tham gia, nhưng khơi khơi để bọn họ nhốt lại cũng rất khó chịu..."
Lâm Túc nói rồi, đáy mắt ánh lên một tia vàng nhạt, cổ tay đồng thời ấn xuống....
"Cạch", khóa cửa lập tức mở ra.
Cậu bình thản rút tay về, "Tao quả là thợ mở khóa."
"Đi thôi, đi dọa bọn họ chút."
Lâm Túc vừa nói vừa đẩy cửa, ung dung đi ra. Cậu đi thẳng qua hành lang dài, sau đó dừng lại ngay dưới camera giám sát trước thang máy, ngẩng đầu, ẩn ý sâu xa mỉm cười với camera.
Cùng lúc đó, trong phòng giám sát, chiếc ghế ngã "rầm!" xuống đất.
"!!!!"
Lâm Túc dời mắt, ngáp nhỏ một cái đi đến phòng của Hạ Chấn Linh.
Tuyết Nê Mã hả dạ, [Hé hé... Đổ mồ hôi hột rồi chứ gì.]
Đến trước cửa phòng, gõ "cốc cốc" hai cái.
Vài giây sau, cửa phòng quả nhiên nghe tiếng mở ra. Hạ Chấn Linh đứng ở cửa, nhếch đuôi lông mày, nghiêng người nhường đường.
"Cạch," cửa đóng lại.
Lâm Túc ngựa quen đường cũ mà ngồi lên sofa, "Anh cũng không tham gia."
Hạ Chấn Linh rót trà, "Cậu cũng vậy thôi."
"Khống chế điểm. Tiện thể để người khác cũng có cảm giác được tham gia." Lâm Túc rúc vào, "Có Tiểu Bách ở bên cạnh giám sát, đối với họ là một cơ hội rèn luyện rất tốt."
Hạ Chấn Linh ngồi xuống, gật đầu, "Bây giờ cậu bao nhiêu điểm?"
"Cách hạng nhất khoảng 26 điểm, 4 điểm kia là số lẻ tích lũy từ hệ số điểm của trận thứ hai. Còn anh?"
"Cách 56."
Lâm Túc thoải mái, "Ừm, vậy là vừa đủ. Số lẻ này khá quan trọng." Cậu lại nhẩm tính điểm, "Người nhiều cơm ít, hôm nay có thể một mình siêu độ một con quỷ đã là đỉnh rồi."
"Chẳng trách ban tổ chức không nhốt anh, chỉ nhốt tôi."
Hạ Chấn Linh giương mắt, "...Cậu bị nhốt?"
"Phải đấy, suýt nữa là bị giam cầm rồi." Lâm Túc tiếc nuối, "Chúng ta còn chưa kịp trải nghiệm..."
"..." Hạ Chấn Linh "hừ" một tiếng ngắt lời, "Không phải cậu đã trải nghiệm trong lòng tôi rồi sao?"
Lâm Túc khựng lại, vờ vịt uống trà, "Ực ực. Trải nghiệm chưa đủ sâu sắc."
-
Trận đấu này kéo dài cả một ngày.
Dù ở trên lầu cũng có thể cảm nhận rất rõ năng lượng dao động từ dưới lầu truyền đến.
Trời gần chạng vạng, Lâm Túc nằm trên sofa, ăn đồ ăn mang về từ tối qua:
"Xem ra cơ bản đã siêu độ xong cả rồi, chỉ trừ lệ quỷ ở tầng 7."
Nhờ sự hợp lực của mọi người, tòa nhà này đã sạch sẽ hơn nhiều. Đối với nghề này của họ, "siêu độ" không phải là giúp người, mà là giúp quỷ, cũng coi như là làm việc thiện tích đức.
Còn về ban tổ chức muốn ké hào quang này thì phải xem họ có phúc khí đó không.
Hạ Chấn Linh lật sách bên cạnh, "Lệ quỷ ở tầng 7... Lúc xây tòa nhà không may rơi từ trên cao xuống, bị thanh thép xuyên qua người, rơi vào xi măng chưa khô. Thi thể bị lẳng lặng phong ấn trong khách sạn này 15 năm, oán khí không phải lần một lần hai là giải được."
Lâm Túc, "Sau này giao cho Tiểu Bách là được."
Người bên cạnh "ừm" một tiếng.
Năng lượng dao động từ dưới lầu dần dần lắng xuống.
Cậu vỗ vỗ vụn bánh mì trên tay, đứng dậy, "Đi thôi, xuống lầu chào đón thứ hạng cuối cùng."
...
Dưới lầu, tất cả mọi người đều tập trung ở sảnh.
Mọi người đều đeo pháp khí và tay nải, trông như vừa trải qua một trận hỗn chiến vui sướng tràn trề.
Lâm Túc và Hạ Chấn Linh cùng đi xuống.
Một loạt ánh mắt lập tức quay sang, Đường Doãn không nhịn được, "Sao hôm nay hai người không đến!"
Lâm Túc bình thản nói, "Cửa phòng chúng tôi bị khóa."
"Cái gì!?"
Xung quanh một tràng kinh ngạc, "Hai người bị khóa cửa? Ai làm? Có phải...."
Một loạt ánh mắt đồng loạt đổ dồn vào Vu Nhất Tuần đang đi theo phía sau.
Vu Nhất Tuần vừa đến đã phải đón nhận một loạt "lời hỏi tội", trên mặt lập tức hiện lên tia hoảng loạn, vội vàng biện bạch, "Tôi... tôi cũng không đến mà, tôi cũng bị khóa!"
Mọi người nghi ngờ đánh giá anh ta hai lần rồi tạm thời dời mắt.
Chốc lát sau, nhân viên đã đến.
Chiếc mặt nạ cười trắng tinh đứng ở phía trước, tay cầm sổ điểm cuối cùng.
"Các vị, tình hình thi đấu chúng tôi đã xem qua camera giám sát. Bây giờ..."
"Chờ đã!"
Đường Doãn ngắt lời anh ta, "Lâm Khốn nói họ bị nhốt trong phòng, có phải các người làm không?"
Mọi người, "......"
Nhân viên, "......"
Nhân viên dừng lại, mỉm cười, "Chúng tôi không làm chuyện đó, nếu các vị không tin có thể kiểm tra camera. Khách sạn này vốn có ma... biết đâu là do ma quỷ làm?"
Đường Doãn nhất thời cứng họng, hừ một tiếng, "Tốt nhất đừng để tôi biết các người giở trò!"
"... Đương nhiên."
Nhân viên liếc nhìn về phía Lâm Túc, thấy cậu không nói gì, lẳng lặng thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù bọn họ đã động vào ổ khóa... nhưng Lâm Túc mở cửa xong cũng không đi tham gia thi đấu.
Biết đâu cậu ta vốn không biết siêu độ, tiện thể tìm lý do này để thoái thác.
Hắn ta tiếp tục, "Vậy, tôi xin công bố thứ hạng cuối cùng."
Lâm Túc đứng một bên, rửa mắt mong chờ.
Phía trước mở sổ điểm, "Chúng tôi sẽ công bố từ người cuối cùng trở lên."
Xung quanh lập tức vang lên tiếng tặc lưỡi.
Hác Ngưu Bài liếc một cái, "Còn bày trò câu giờ."
"Hạng chót, Bạch Cang tiên sinh: 250 điểm."
Bách Giang: 0'△'0 Á!
Anh lén lút ghé sát Lâm Túc, nhỏ giọng oan ức, "Em chưa bao giờ xếp hạng thấp như vậy."
Lâm Túc an ủi, "Mặc dù em xếp cuối, nhưng lúc trao giải sẽ đứng cùng chỗ với hạng nhất."
"... Ơ? Hình như là vậy thật." 0▽0
Phía trước vẫn đang tiếp tục công bố thứ hạng.
Số người tham gia còn lại cũng không nhiều, rất nhanh đã đến top 5, "Hạng tư, Hạ Đại Điểu tiên sinh: 490 điểm."
"Hạng ba, Ngôn Quan Nguyệt tiên sinh: 494 điểm."
Nhân viên đọc đến đây, khựng lại.
Mọi ánh mắt trên sân đều đổ dồn vào hai người duy nhất chưa được công bố, nhưng dù chưa công bố, dựa vào tổng điểm trận đấu trước đó, cũng đã rõ ràng...
Quả nhiên, giây tiếp theo đã nghe thấy
"Hạng nhì, Lâm Khốn tiên sinh: 520 điểm."
"Hạng nhất, Vu Nhất Tuần tiên sinh: 546 điểm." Mặt nạ cong môi cười tươi hơn, "Xin chúc mừng Vu Nhất Tuần tiên sinh đã giành được chiến thắng cuối cùng trong hoạt động lần này!"
Vu Nhất Tuần đắc ý bước lên, đảo mắt liếc quanh một vòng, khi ánh mắt quét qua Lâm Túc, hắn ta cố ý dừng lại:
"Hầy~ 26 điểm cũng không dễ bù vào đâu."
Lâm Túc nhẹ nhàng mỉm cười, "Vậy sao?"
Vu Nhất Tuần nhíu mày, còn chưa kịp lên tiếng đã nghe thấy một giọng nói bên cạnh:
"Tôi không đồng ý!"
Mọi người quay đầu, nhìn thấy Bách Giang khoác trường bào trắng tuyết, phong tư ưu nhã đứng nơi đó. Anh nhíu mày, nghiêm túc cất lời, "Thầ... anh Lâm Khốn, điểm thi viết của của anh ấy phải là 100 điểm!"
Nhân viên giật giật khóe miệng, "Bạch Cang tiên sinh, xin đừng làm loạn. Bài thi do Tổng hội trưởng đích thân chấm, cậu có ý kiến gì thì đi tìm Tổng hội trưởng mà tranh luận."
Hắn ta vừa nói xong, lại nghe thấy một giọng nói tràn trề khí phách:
"Được."
"?"
Chỉ thấy Bách Giang tiến lên phía trước, cởi túi đeo xuống. Ban đầu mọi người cứ nghĩ anh đeo theo pháp khí, nhưng lúc này vải tơ trượt xuống, để lộ ra một khung kính.
Viền khung ánh vàng lấp lánh, dưới lớp kính cường lực là một bài thi sạch sẽ, nguyên vẹn.
Người làm bài, Lâm Khốn.
Trên bài thi đầy rẫy những lời phê lớn nhỏ, dưới mỗi lời phê đều có một chữ ký, kèm theo một con dấu cá nhân và một con dấu công. Đóng dấu khắp nơi, lấp đầy mọi kẽ hở.
Mọi người đều ngỡ ngàng! Ánh mắt lại dời xuống bên dưới, thấy trên đó ghi:
Tổng hội trưởng Hiệp hội Thiên sư, Bách Giang.
Bách Giang "rầm" một tiếng đặt khung lên bàn, "Theo hội trưởng tôi đích thân đánh giá, Lâm Khốn tiên sinh 100 điểm!"
—--
[Lời tác giả]
Bách Giang: 0'n'0 Anh thầy giáo 100 điểm! 100 điểm!
Túc: Hạng nhất, dễ như trở bàn tay.