Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Choze
Beta: Wine
Quan Giám sát.
Trên hóa đơn ghi tên Bùi Cận.
Nơi xuất hóa đơn có mấy chữ lờ mờ như cái gì mà "Tề (Quỷ Hành) Cư*", thời gian giao dịch là cuối tuần trước, trùng khớp với thời điểm Bùi Cận "trở về thần đàn".
*Quỷ hành cư: còn gọi là nơi quỷ ở, nhưng trong truyện này nói đơn giản thì là chỗ mua bán mấy thứ liên quan đến tâm linh ấy.
Dù đây không phải bằng chứng xác thực, nhưng sự mập mờ như vậy mới càng k*ch th*ch tò mò.
Giữa không khí học tập nhàm chán, vụ này chẳng khác gì chút gia vị khuấy động.
Chưa đầy mười phút, Tieba trường đã loạn cào cào:
[Giấc Mơ Bay Cao]: Tin chuẩn không? Mới nhìn tiêu đề thôi đã thấy lạnh sống lưng rồi! [Rùng mình]
[00XX112]: Vụ này gần nhà tôi, mấy cái tượng thần với phù chú đó đúng là để tăng vận may thi cử thật.
[Lá Phong Đỏ]: Tin này ai đồn đó? Đừng có mà tin mấy cái báo lá cải chứ! [Lo lắng]
[Mục Hề W]: Trời đất, chỉ cần nghĩ đến chuyện phải học chung trường với hạng người dính dáng tới mấy thứ này thôi đã thấy tê da đầu rồi. Bỏ học lẹ dùm!
[Ẩn danh 039]: Tôi vốn không tin mấy thứ này nhưng đúng là thành tích của Bùi Cận lúc nào cũng ổn định, giờ tự dưng lại lên xuống thất thường thế này thì hơi lạ. Mong @Phòng Giáo Vụ vào cuộc.
......
"Vu khống!!!!!"
Trong lớp học, Trần Hữu tức đến mức siết chặt điện thoại, suýt bấm giữ nút tắt nguồn. "Bùi thần không phải loại người đó!" Cậu ta vừa nói vừa định xông vào chiến trường nhưng cả buổi vẫn không biết nên phản bác thế nào, bèn quay sang cầu cứu Lâm Túc.
"Có cách đính chính nào quyết liệt tí không?"
Lâm Túc nhìn cái vẻ như fan cuồng của cậu ta, thở dài nhận lấy điện thoại rồi đáp ngay dưới bài đăng:
[Tào lao!]
Trần Hữu giận dữ, "Chính xác!"
Lâm Túc bắt chước giọng điệu của cậu ta: [Bùi thần nghèo cỡ đó thì bói đâu ra tiền thỉnh tiểu quỷ?]
Trần Hữu, "......!!!"
Cậu ta kinh hoàng quay ngoắt sang nhìn Lâm Túc, "Cậu... cậu cũng dùng giọng điệu này để làm bạn qua mạng với Bùi thần à?"
Lâm Túc trả điện thoại lại, "Tin đồn càng cao siêu thì giải thích càng đơn giản càng hiệu quả."
Trần Hữu ngó qua, phát hiện bình luận của mình lập tức được hơn 30 lượt thích.
"......"
Tieba trường ầm ĩ suốt nửa tiếng.
Theo lý mà nói Bùi Cận là học sinh xuất sắc của trường, vào thời điểm nhạy cảm thế này ban giám hiệu không thể để tin đồn lan rộng, nhưng một nhóm giáo viên IT ở phòng giáo vụ nhận ra không thể xóa được bài đăng.
Trường học không có động thái nào khiến cho tin đồn càng lúc càng lan rộng.
Trên diễn đàn còn xuất hiện vài tài khoản tự xưng là bạn cùng lớp của Bùi Cận, họ thêm mắm dặm muối càng làm cho mọi thứ rối như tơ vò:
[Tôi đã thấy tay chân cậu ta không sạch sẽ từ lâu rồi, vành mắt thì thâm quầng, nhìn cái là biết bị ma nhập!]
[Tôi cũng bị ảnh hưởng nè. Trước đây thành tích của tôi rất tốt...]
Chưa hết giờ nghỉ trưa.
Trên tầng thượng khu lớp 11, Lâm Túc đứng đối diện với Bùi Cận.
Trong khi cả trường sắp rối tung cả lên thì nhân vật chính của câu chuyện lại chẳng hề lo lắng hay hoảng sợ như mọi người vẫn tưởng.
Những cú sốc liên tiếp và tam quan bị đảo lộn dường như đã giúp hắn trưởng thành chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, giữa đôi mày đã xuất hiện nét trầm tĩnh, thậm chí còn thấp thoáng chút tín nhiệm.
"Tiếp theo nên làm gì?"
Hắn đã hoàn toàn tin vào năng lực phi thường của Lâm Túc. Tiếp theo là vẽ bùa, làm phép hay trừ tà?
Lâm Túc đáp, "Tất nhiên là báo cảnh sát."
"......" Bùi Cận, "Hả?"
Lâm Túc lấy điện thoại ra, thuần thục mở luật hình sự, "Theo Điều 246 Khoản 1 Bộ luật Hình sự, biết rõ là thông tin sai sự thật, gây tổn hại danh dự người khác mà vẫn lan truyền trên mạng, nếu nghiêm trọng sẽ bị coi là tội vu khống...."
"Đối phương đã phạm tội vu khống."
Lâm Túc tắt điện thoại, lưu loát hướng dẫn, "Chụp màn hình làm bằng chứng nhanh lên, chiều nay xin nghỉ đi trình báo đi."
Trước mặt cậu im lặng gần mười giây.
Sau đó Bùi Cận gật đầu, "Được."
-
Bùi Cận tiếp thu xong thì quay trở về.
Một vòng sáng hiện lên trên tầng thượng trống trải: [Còn bên tụi mình xử sao đây?]
Vừa rồi Lâm Túc bảo Bùi Cận báo cảnh sát, nhưng đó chỉ là cách giải quyết trong một xã hội thượng tôn pháp luật, còn với thiên sư sau màn tất nhiên cậu sẽ xử lý theo cách khác.
Tuyết Nê Mã khẳng định chắc nịch.
Lâm Túc lướt điện thoại cười nhạt, "Tất nhiên là cũng báo án rồi."
[?]
"Không phải có cái gọi là Hiệp hội Giám sát Thiên Sư à, việc gì chúng ta phải phí công tốn sức, cứ vứt cho bọn họ là được."
Sau vài thao tác cậu đã báo án trực tuyến xong xuôi.
Cậu thoát khỏi trang báo cáo, mở lại trang diễn đàn, nhìn chằm chằm vào ảnh chụp màn hình mờ nhòe trên đó, ngón tay khẽ chạm vào dòng chữ mơ hồ "Tề (Quỷ Hành) Cư", khóe miệng cong lên,
"Ra là ở đây..."
Trước khi tên đó bị bắt, cậu phải tranh thủ bào thêm mớ niệm lực nữa mới được.
Tuyết Nê Mã bên cạnh im lặng một lúc lâu rồi cất lời: [Cậu y như một đầu bếp thời cổ đại.]
Lâm Túc liếc mắt: [Bào Đinh.]
*Bào Đinh: là một nhân vật hư cấu trong sách Nam Hoa Kinh của Trang Tử (triết gia Trung Quốc). Theo sách, Bào Đinh có kỹ xảo mổ trâu vô cùng thành thạo, ở đây ý con Nê Mã là nói Lâm Túc giỏi mổ xẻ.
Mỗi nhát dao đều hoàn mỹ, không sót một sợi cơ, cũng không một động tác thừa.
"......"
Lâm Túc hỏi, "Mày biết tao và Bào Đinh khác nhau ở chỗ nào không?"
Tuyết Nê Mã theo bản năng bịt tai lại, trực giác của nó mách bảo rằng chắc chắn cậu sẽ nói cái gì đó siêu cấp mặt dày, nhưng giọng nói ấy vẫn len lỏi vào tai nó:
"Bào Đinh thì mổ trâu, còn tao thì trâu bò."
*Bào Đinh mổ trâu là thành ngữ bên Trung để chỉ việc làm trải qua thực tiễn, nắm giữ quy luật thì có thể làm mọi việc thuận lợi theo ý muốn.
Từ "trâu bò" giới trẻ Trung thường dùng như một tính từ để khen những người rất có năng lực, giỏi trong một việc gì đó, từa tựa như "đỉnh".
[......] Aaaaaaaaaaaaaaaaa!
-
Chiều hôm đó cảnh sát bất ngờ đến trường học.
Họ đến đúng vào giờ ra chơi nên tất cả học sinh đều chen chúc đứng bên cửa sổ tranh nhau nhìn xuống dưới.
"Trời đất, cảnh sát đến kìa!"
"Căng vậy hả? Họ đến điều tra chuyện nuôi tiểu quỷ à? Có khi nào Bùi Cận bị bắt không?"
Chỗ ngồi của Lâm Túc ở ngay cạnh cửa sổ nhưng bây giờ đã bị các bạn học khác chiếm mất.
Cậu dứt khoát đứng dựa sang một bên lướt điện thoại.
"Ai báo cảnh sát vậy?"
Trần Hữu cũng chen vào đứng cạnh Lâm Túc, hào hứng nói, "Nhưng tôi tin Bùi thần. Internet không nằm ngoài vòng pháp luật, cứ để cảnh sát điều tra xem là đứa nào tung tin đồn nhảm! ...Lâm Túc, cậu có đang nghe không đấy?"
Lâm Túc cúi đầu, điện thoại lóe lên tiếng "xẹt" của dòng điện, ánh sáng xanh lướt qua đáy mắt.
Cậu "ừ" một tiếng, ngẩng đầu khẽ nhếch khóe môi:
"Đúng, phải điều tra thật kỹ."
Tấm bùa gây nhiễu từ trường đã bị cậu tiêu hủy.
Lâm Túc dương dương tự đắc, khoe mẽ trong đầu, "Dùng mỗi bùa cấp trung, tưởng tao chết rồi chắc."
Tuyết Nê Mã nhắc nhở: [Nếu ngày sinh của cậu là thật thì đúng là giờ cậu chết rồi.]
"......" Lâm Túc nhớ tới chuyện này, từ từ ngẩng lên.
"Còn lại cứ giao cho cảnh sát đi."
...
Khi tiết học thứ tư kết thúc, trời đã chạng vạng tối.
Tầng mây u ám chất chồng nơi cuối chân trời, nhìn qua như sắp đổ sụp xuống sân trường.
Một góc sân chợt vang lên tiếng xôn xao.
Có người trong lớp đứng lên nhìn ra, ngay sau đó quay đầu kêu lớn, "Đụ má, có người bị bắt rồi!"
Cả lớp nháo nhào, "Ai? Bùi Cận hả?"
"Không phải Bùi Cận, là người khác!"
"Hả? Ai cơ?"
"Xem mau! Trên Tieba vừa đăng bài..."
Một bạn học ngay lập tức mở điện thoại cập nhật tin tức, "Là một người cùng lớp với Bùi thần, tên là Vi Đống! Mới nãy hệ thống của trường có trục trặc, giờ cảnh sát đã tìm ra địa chỉ IP rồi, bài đăng cũng là anh ta đăng đó."
"Bài viết về Bùi thần không thấy nữa, bị xóa rồi!"
...
Phía bên dưới, Vi Đống đang bị cảnh sát dẫn qua sân thể dục.
Sắc trời nhá nhem, học sinh nghe tin kéo đến vây xem, lớp trong lớp ngoài đông nghẹt, đến cả thầy cô cũng không cản được, xung quanh bàn tán râm ran chẳng khác gì cảnh tượng lúc sáng mọi người vây quanh Bùi Cận khi hắn quay về vị trí đầu bảng.
Thế nhưng lúc này, những ánh mắt kia lại khác biệt hoàn toàn:
"Là cậu ta lén lút đăng bài đấy..."
"Nghe bảo là tội vu khống, vậy bài đó chắc là giả rồi?"
"Tởm thật chứ, đúng là loại chuột chui cống rãnh!"
"Nếu vu khống thật thì có ngồi tù không nhỉ? Cậu ta đủ 18 tuổi rồi, phải chịu trách nhiệm đấy."
Một học sinh quay đầu nói, "Không chắc, nhưng chuyện lớn thế này ít nhất cũng phải bị đuổi học..."
Người này nói vừa đúng lúc Vi Đống đi ngang qua.
Vi Đống nghe vậy rùng mình, hoảng sợ ngẩng lên trừng mắt: Nói nhảm! Đúng là đám mù luật! Gã chỉ đăng một bài viết thôi mà...sao có thể ngồi tù hay bị đuổi học được.
Rõ ràng là đại sư đã nói không sao, đợi gã đến tìm đại sư lần nữa chắc chắn sẽ có cách...
Cảnh sát bên cạnh cau mày nghiêm giọng, "Nhìn cái gì, còn không ngoan ngoãn về đồn thẩm vấn!"
Vi Đống lập tức tái mặt, run rẩy bước theo.
Lúc hại người thì to gan lớn mật, đến khi nghiệp quật lại bắt đầu sợ xanh mặt mày.
Lâm Túc dời mắt khỏi cửa sổ, không nhìn thêm nữa.
-
10 giờ tối, sao trời thưa thớt.
Trong khu phố cũ, một con ngõ nhỏ lặng lẽ nép mình sau những tòa nhà cũ kỹ. Đây là khu vực chờ giải tỏa, chỉ còn sót lại vài ánh đèn le lói ẩn hiện trong màn đêm.
Lâm Túc vẫn mặc đồng phục học sinh ban sáng.
Trên tay cầm một chiếc la bàn.
Dây tua đỏ rũ xuống bên tai trái, bên ngoài chiếc áo sơ mi trắng là một chiếc áo khoác kiểu Trung Hoa màu đen, họa tiết sơn thủy ẩn hiện đan xen dưới đường chỉ vàng tinh tế tựa như ánh lên vầng sáng nhạt nhòa.
Ánh đèn đường lập lòe gần đó soi xuống người cậu, tạo thành một khung cảnh kỳ bí.
Tuyết Nê Mã hỏi với vẻ như sắp nghênh đón quân địch: [ Chuẩn bị xong chưa? ]
Lâm Túc gật đầu, "Thời khắc này, chuẩn bị~"
*Nếu mình đoán không nhầm thì đây là bài "Vì tương lai, sẵn sàng chuẩn bị" của TFBoys á.
[...Đừng có hát nữa.]
Lâm Túc cười, "Tao chỉ hát một câu này thôi, với tình cảnh này hát câu tiếp theo thì không hợp lắm." Nói rồi cậu thu la bàn lại, bước vào ngõ hẻm tiến thẳng tới cuối đường.
Phía trên tấm rèm cũ treo một tấm bảng hiệu: "Tề (Quỷ Hành) Cư"
Lâm Túc hơi nheo mắt, "Chữ này mà cũng dám dùng."
*(Quỷ Hành) là một trong những cấm kỵ trong Đạo giáo, ám chỉ sao Văn Khúc của Bắc Đẩu, tức Thiên Quyền.
Đột nhiên phía sau rèm vang lên giọng nói lạnh lẽo:
"Xem ra cũng có chút bản lĩnh."
Rèm vén lên để lộ gương mặt của một người đàn ông trung niên, làn da thô ráp, vết nám loang lổ trên mặt, đôi mắt chim ưng sâu thẳm ngập tràn hiểm độc, "Vậy mà mày vẫn toàn thây đi đến đây... Sinh thần bát tự của mày là giả đúng không?"
Gã nhìn chằm chằm Lâm Túc, "Ha, tuổi còn trẻ mà lại thâm hiểm như vậy!"
Tuyết Nê Mã, Lâm Túc:......
Vớ vẩn, cậu rõ ràng là trong sạch thuần khiết không tì vết.
Nhưng người đàn ông trung niên đã đoán chắc rằng cậu đang giăng một cái bẫy lớn, khi vừa nói xong, gã cười lạnh lùng đắc ý, "Nhưng, mày nghĩ chỉ có mình mày đang âm thầm bày trận sao?"
Dứt lời, một luồng gió mạnh bất ngờ nổi lên....
Keng! Lâm Túc lập tức giơ tay, dùng một chiếc bút trúc đen bóng đỡ lấy một đòn đánh lén. Cậu liếc mắt nhìn qua, đó là những cây đinh dài bảy tấc, có tổng cộng bảy chiếc, trước đó được giấu kín dưới nền đất.
....Là đinh quan tài.
Phập, phập... Bảy âm thanh liên tiếp vang lên.
Người đàn ông trung niên còn chưa kịp định thần, cả bảy chiếc đinh đã bị bắn ngược trở về đóng chặt lên khung cửa nhà gã! Mặt gã thoáng đổi sắc, "Mày..."
Lâm Túc thu bút về, bình thản nói, "Đinh hợp với ông hơn."
Người đàn ông trung niên giật mình, sắc mặt hung ác: Thằng oắt này đang nguyền rủa mình nên đi chết sao...
Người đàn ông trung niên, "..."
Cuối cùng gã cũng cảnh giác hơn, nheo mắt hỏi, "Mày học đạo ở đâu?" Lâm Túc chậm rãi tiến lại gần. Khi tiến đến gần hơn, cậu nhìn thấy trên cổ áo gã gắn một chiếc huy hiệu.
Lâm Túc không trả lời, chỉ hỏi, "Tề Ngọc Hành là gì của ông?"
Người đàn ông trung niên thoáng sững người, buột miệng đáp, "Gia tổ..."
Thật ra cũng chẳng phải tổ phụ ruột mà là gia chủ đời trước của nhà họ Tề, còn gã chỉ là một nhánh nhỏ đã bị đuổi khỏi gia tộc từ lâu, sợ cậu tiếp tục truy cứu, gã vội bổ sung:
"Nhưng ông ấy đã mất từ năm kia rồi."
Lâm Túc thoáng hiện chút bồi hồi, như thể đang hoài niệm: Ồ, cũng đúng, dù sao cũng hơn sáu mươi năm rồi chưa gặp...
Nhìn cậu như đang chìm trong suy nghĩ, ánh mắt người đàn ông trung niên lóe lên.
Trong tay gã có thêm vài lá bùa, sát ý bỗng chốc tăng lên hai phần. Trong lồng ngực gã tràn ngập cảm giác hoang mang lẫn kinh hãi, còn xen lẫn chút sợ hãi không muốn thừa nhận....
Gã không ngờ Lâm Túc lại quen biết người trong dòng chính.
Nếu bị tố cáo lên gia tộc, e là gã chỉ còn con đường sống không bằng chết.
Chỉ trong tích tắc, gã vồ lấy lá bùa độc ác nhất trong tay ném thẳng về phía Lâm Túc, "Chết đi!". Gần như cùng lúc đó, người đang có vẻ thất thần lại bất ngờ di chuyển, con ngươi của gã co rút lại...
Cảm giác niệm lực trong không trung dâng trào đến đỉnh điểm.
Khóe môi Lâm Túc không khỏi nhếch lên.
Đến đây nào.
Đại tiệc của ta!
Cảm nhận sức mạnh niệm lực đang tràn ngập trong cơ thể, cậu thậm chí còn dang rộng hai tay, đối mặt với ánh mắt khó hiểu của đối phương.
Tuyết Nê Mã: [Đừng làm màu nữa, rút lẹ!]
Trong tích tắc lá bùa đã dí đến sát mặt.
Lâm Túc nhanh chóng lui về, một chiếc bút trúc xuất hiện trong tay cậu, nhưng chưa kịp ra tay đã bị một luồng gió mạnh cắt ngang.
Ầm!!!
Đá vụn bắn tung, cát bụi rợp trời. Một thanh đao thời Đường sáng lạnh xuyên qua lá bùa ghim thẳng xuống mặt đất.
Một bóng người cao lớn từ trên trời đáp xuống.
Tuyết Nê Mã nhìn thoáng qua biểu tượng trên người kẻ mới tới, la thất thanh: [Quan giám sát?]
Quan giám sát? Lâm Túc đứng vững, quay đầu nhìn.
Bụi mù tản đi làm hiện rõ gương mặt anh tuấn đến khó tin nhưng cũng lạnh lẽo đến đáng sợ, đôi mày sâu, sống mũi thẳng, đôi môi sắc lạnh. Hắn mặc một bộ đồ bó sát màu đen bên dưới lớp áo khoác truyền thống, làm tôn lên thân hình rắn chắc.
Áo khoác thêu họa tiết lông hạc, gió lớn làm vạt áo phấp phới tung bay. Bên dưới lớp đồ bó sát, phía trái ngực lộ ra một đường viền nhàn nhạt, trông như.....một chiếc nhẫn?
......
"Nê Mã."
Lâm Túc lặng lẽ đưa tay đặt lên nút áo trước ngực mình, hiên ngang lẫm liệt: "Tao sẵn sàng hy sinh nhan sắc của mình rồi."
—
Tác giả có lời muốn nói:
Tuyết Nê Mã: Chuẩn bị xong chưa?
Lâm Túc (phiên bản cởi áo): Lúc nào cũng sẵn sàng.
Tuyết Nê Mã: ...Không phải bảo cậu chuẩn bị cái này!