Mệnh Tiên - Mã Hộ Tử Quân

Chương 41: Sóng trào

Trước Tiếp

Edit: Wine
Beta: Choze

"Gần đây anh ta quá chiếm hữu."

Quản gia đột nhiên ngẩng đầu, đáy mắt dấy lên muôn vàn kinh hãi!

Chủ nhiệm Lý cũng kinh hãi không kém gì quản gia.

Thầy nhìn người bảo vệ tóc hoa râm, khát khao tri thức ngồi sau bàn cả buổi không nói nên lời.

Lâm Túc lặng lẽ lui lại nửa bước, để hai người đối mặt trực tiếp.

Mãi lâu sau, chủ nhiệm Lý mới hoàn hồn, ánh mắt phức tạp khó tả, "*Ngựa già trong chuồng, chí ngoài ngàn dặm. Anh hùng bóng xế, tráng chí không vơi. Trường ta ngay cả đồng chí bảo vệ cũng nỗ lực phấn đấu như vậy... Tốt, tốt!"

*Lão ký phục lịch, chí tại thiên lý; Liệt sĩ mộ niên, tráng tâm bất dĩ - (Hạ Môn hành kỳ 5 - Quy tuy thọ - Tào Tháo)

Ba người, "......"

Chủ nhiệm Lý cảm thán xong lại xúc động nhìn quản gia, "Tôi cũng đã nghe chuyện dũng cảm hôm nay của anh rồi. Thế này đi, anh cũng đừng giành bài tập của học sinh nữa! Đi theo tôi đến văn phòng, tôi có đề thi thật các năm và trọn bộ 5 năm đại học 3 năm mô phỏng."

Môi quản gia run lên, "Không..."

Lâm Túc quay đầu lại nhẹ giọng, "Không có gì phải ngại đâu, chú bảo vệ, chú cứ yên tâm mà lên... lầu đi."

Quản gia còn muốn nói thêm gì đó thì một ánh mắt lạnh lùng rơi xuống.

Hạ Chấn Linh hỏi, "Ông còn có gì không hài lòng sao?"

Cái miệng đang hé ra lại lại khép lại.

Quản gia khẽ nức nở bằng tiếng bụng, sau đó đứng dậy, lặng lẽ nặng nề đi bước theo chủ nhiệm Lý.

"Vậy tôi đi trước đây, ngài Hạ!"

Chủ nhiệm Lý nói xong dẫn quản gia rời đi.

Đợi hai bóng người đi khuất sau hành lang.

Lớp học yên tĩnh trở lại, Lâm Túc nhìn sâu vào Hạ Chấn Linh, "Anh tiến bộ rồi, Tiểu Hạ."

Hạ Chấn Linh bình tĩnh nhìn thẳng vào cậu, "Tôi chỉ học được cách làm chủ bản thân."

Mặt Lâm Túc hơi đỏ, "Vậy chẳng lẽ lúc trước tôi là chủ nhân của anh sao? Thế không hay đâu, tôi..." Cậu đang thả bả được một nửa thì đột ngột sực tỉnh, liếc nhìn sang.

"Anh xem Tieba rồi?"

Hạ Chấn Linh "hờ" một tiếng, cười như không cười, "Công tác giám sát."

Tuyết Nê Mã lặng lẽ bò lên đầu vai: [Vậy anh ta có thấy người ta nói đáy mắt mình băng giá vạn dặm không?]

"..." Lâm Túc không nhịn được, "Há há..."

"Cười cái gì?"

"Không có gì, tôi chỉ đang nghĩ đến chuyện buồn cười thôi."

Lâm Túc ngừng lại rồi thở dài, "Quản gia bị anh hiến tế rồi, bữa tối của tôi c*̃ng bặt vô âm tín."

Hạ Chấn Linh hừ cười một tiếng, cầm áo khoác quay người rời đi.

Lâm Túc chớp mắt: ?

Người phía trước quay đầu lại, "Không phải muốn ăn tối sao, không đi à?"

Cậu bừng tỉnh theo sau:... Nê Mã, anh ta chiều tao ghê.

Một tiếng rạn vỡ: [...Há!]

Hai người chuẩn bị ra khỏi lớp, trước khi tắt đèn, Hạ Chấn Linh lại quay đầu nhìn, "Không lấy bài tập à?"

Lâm Túc lắc đầu, "Quản gia sẽ quay lại mang về."

"......"

...

Lúc này sắc trời đã tối.

Lâm Túc quyết định tìm một quán nướng gần căn hộ, bảo ông Trương đỗ xe bên đường.

Hạ Chấn Linh cũng chưa ăn, bèn đi theo cùng.

Hai người dựng một cái bàn trên vỉa hè ngồi xuống, tiện thể nướng thêm một đĩa bánh bao nhỏ để bón cho Tuyết Nê Mã.

Ánh đèn vàng ấm áp rọi xuống bàn, khói bay nghi ngút.

Tuyết Nê Mã nằm sấp bên tay cậu, một phát hốc hết nguyên cái bánh bao nhỏ. Lâm Túc cắn hai miếng cá nướng đậu hũ, nhấp một ngụm trà, ngẩng đầu,

"Sao hôm nay anh lại đến trường?"

Sống lưng Hạ Chấn Linh thẳng tắp, động tác toát lên vẻ thanh tao, "Vì cơn sóng của cậu lúc trưa nên hiệu trưởng tìm tôi."

Lâm Túc dò hỏi, "Tìm anh để truy cứu trách nhiệm?"

"Tìm tôi để tỏ lòng biết ơn."

"......"

Xem ra hiệu trưởng cũng bị quấy nhiễu không ít.

Cậu gặm hai hàng bắp nướng, ngừng lại, nói, "Chuyện tu sửa, anh nói với hiệu trưởng là anh sẽ nhận."

Hạ Chấn Linh ngước mắt tựa như khẽ cười, "'Ông chủ nhỏ' đang làm chủ sao?"

"......" Lâm Túc rụt rè lau khóe miệng, "Giữa thanh thiên bạch nhật, vậy mà anh... Anh cũng không biết ngại." Cậu trưng ra vẻ nghiêm túc, "Không phải tôi muốn anh tốn tiền vô ích đâu, cứ nhận lời trước đã, bên Chúc Kiến Nhân cũng đừng từ chối."

Cậu nói, "Sẽ không để anh phải chi số tiền này."

Hạ Chấn Linh dừng lại vài giây, đáy sượt qua mắt một tia sáng mờ ảo, "Được."

Hắn dùng đũa lật qua lật lại trên vỉ nướng, đột nhiên lại khựng lại, "Da gà nướng lấy ở đâu ra vậy?"

Lâm Túc vừa gặm bắp vừa nhìn sang, "Tôi gọi."

"...Không phải cậu không ăn da gà sao?"

"Không phải anh thích ăn da gà sao?"

"..." Hạ Chấn Linh nhẹ nhàng đặt đũa xuống, nhìn thẳng, "Tôi chỉ là 'ăn được'."

Hai người nhìn nhau vài giây.

Lâm Túc quay đầu, "Ông Trương đợi trong xe cả buổi, chắc là thèm lắm nhỉ?"

Hạ Chấn Linh dời năm xiên da gà nướng sang một bên, "Lát nữa mang cho ông ấy chút đồ ăn khuya."

-

Hạ Chấn Linh làm việc rất năng suất.

Giờ ra chơi ngày hôm sau, Lâm Túc đã nghe được tin Trần Hữu cung cấp: Nghe nói ông chủ Chúc đó đã nổi một trận lôi đình trong văn phòng hiệu trưởng, sau đó cãi vã ầm ĩ một hồi rồi bỏ đi."

Xem ra Hạ Chấn Linh đã nhận chuyện này, nhưng với tính cách bám dai như đỉa của Chúc Kiến Phi...

Lâm Túc hỏi, "Tự đi à?"

Trần Hữu, "Chú bảo vệ quăng ra."

"......" Rất tốt.

"Ồ, cậu xem này." Trần Hữu lại lôi Tieba ra, Lâm Túc thoáng nhìn sang, thấy được trên đó miêu tả: Dưới chiếc mũ bảo vệ bao trùm một luồng khí đen, như thể oán hận tích tụ đã tìm được lối thoát, hắn túm lấy người đó vứt ra ngoài.

Trần Hữu hóng hớt, "Nói là chú bảo vệ (bản hắc hóa), cũng chả biết vì sao."

Lâm Túc im lặng vài giây, "Chắc là tri thức thay đổi vận mệnh."

"?"

Tuyết Nê Mã: [Chẳng phải tri thức quản gia phải tiếp thu đã thay đổi vận mệnh Chúc Kiến Nhân sao?]

Một bàn tay lặng lẽ đè nó xuống.

...

Nhưng dù sao trường học cũng đã trở lại yên bình.

Vừa hay đã sắp khai giảng rồi.

Vào ngày nghỉ trước khi khai giảng, Lâm Túc đã lâu rồi mới trở lại Hiệp hội Thiên Sư.

Hội trưởng Mạnh không có ở đó.

Cát Lập Lập và Thư Dương đang chơi bài trong văn phòng.

Lúc Lâm Túc vừa bước vào, cả hai đều giật mình! Cát Lập Lập "xoẹt" một cái thu bài lại:

"Sao đại nhân lại đến đây?"

Anh ta lại căng thẳng giải thích, "Cái này, cái bài này là..."

Lâm Túc cất giọng nhẹ bẫng, "Chẳng phải là tranh thủ thời gian làm việc lười biếng chút thôi sao, có phải mở party trong văn phòng đâu."

Cát Lập Lập giật mình, "Làm vậy thì kiêu ngạo quá!"

Lâm Túc lướt qua chủ đề này, "Lâu rồi không đến, tôi đến xem có chuyện gì không." Ánh mắt cậu đảo qua mặt bàn, "Có chuyện gì mới để hóng không?"

"... Không có, gần đây rất thái bình."

Một tiếng thở dài tiếc nuối nhẹ nhàng vang lên trong không trung.

Sau khi bị bắt quả tang trốn việc, lúc này Thư Dương đã ngồi trước máy tính, lạch cạch giải quyết công việc.

Lâm Túc lướt mắt qua, đột nhiên hỏi, "Đây là gì?"

Thư Dương "hở?" một tiếng, cậu ta men theo ánh mắt của Lâm Túc nhìn vào hồ sơ, giải thích:

"À, đây là lưu hồ sơ. Từ sau vụ Tam Thanh Yển lần trước, hội trưởng Mạnh nói là bất kể là vụ án 'thụ lý' hay 'không thụ lý' đều phải ghi vào hồ sơ để tránh sau này không có đối chứng."

Một bàn tay trắng nõn vươn tới, chạm vào con chuột.

Chỉ thấy trong mục [không thụ lý] có một cái tên quen thuộc: Chúc Kiến Phi.

Lâm Túc hỏi, "Vụ này là sao?"

Thư Dương nói, "Chắc là chuyện hai ngày trước, một ủy thác sửa phong thủy thông thường. Nhưng sau khi đồng nghiệp của chúng tôi đi về thì nói thấy rất khó chịu, nên đã quay về mà không nhận ủy thác."

Ngón tay thon dài gõ gõ lên mặt bàn.

Lâm Túc, "Tôi đi xem."

Hai người trước mặt đều quay đầu lại, "Hở?"

Lâm Túc, "Vừa hay tôi có một chuyện cần xác nhận, trả lời bên đó, nói là hiệp hội nhận vụ này."

Thư Dương "ồ ồ" hai tiếng, lập tức làm theo.

Không biết Cát Lập Lập nghĩ ngợi điều gì, cẩn thận dò hỏi, "Vậy... có cần báo cáo với hội trưởng Hạ một tiếng không ạ?"

Lâm Túc nghĩ một lúc, "Tạm thời chưa, gần đây anh ấy quá chiếm hữu."

Hai người nọ, "........."

Khuôn mặt nhỏ của hai người tái mét, lạch cạch gõ chữ, "Ừ ừ ừ, được được."

-

Mặc dù Chúc Kiến Phi là người Tuân Thành, nhưng căn nhà gã thường ở lại mua ở thành phố bên cạnh.

Ngày hôm sau Lâm Túc xin nghỉ một ngày.

Cậu khoác áo bào đen huyền, đeo khuyên tai tua rua rồi ra khỏi cửa. Tuyết Nê Mã đậu trên vai cậu:

[Sao lần này cậu không dẫn Tiểu Hạ theo?]

Lâm Túc véo nhẹ d** tai, hồi tưởng, "Đã lâu rồi niệm lực lâu không cuộn trào, hơi muốn khuấy một trận sóng thần, dẫn Tiểu Hạ theo không tiện."

Lý do của cậu rất hợp lý, "Hơn nữa tiểu biệt thắng tân hôn..."

Tuyết Nê Mã ngắt lời: [Trên mặt trận tin đồn, hai người đang ở trong giai đoạn tân hôn.]

"......"

Lâm Túc bắt nó xuống, bóp bóp, "Người lớn nói chuyện, con nít không được bắt bẻ."

...

Nhà của Chúc Kiến Phi ở ngoại ô thành phố lân cận.

Đây là một khu biệt thự.

Lâm Túc xuống xe, thấy trước mặt là một căn biệt thự đơn lập, có một bãi cỏ và khu vườn nhỏ.

Ánh nắng mặt trời đang ở thiên đỉnh, nhưng căn biệt thự lại toát ra xúc cảm âm u, lạnh lẽo.

Cậu nhìn xuống, từ từ lướt qua một nơi nào đó...

Chúc Kiến Phi nghe tin bước ra, thấy cậu thì ngạc nhiên sững sờ, cơn giận lại bùng lên: "Sao mày lại ở đây!?"

Lâm Túc thu tầm mắt, nhếch môi cười, "Tất nhiên là đến nhận ủy thác."

Giọng nói đột nhiên tắt ngúm.

Trước kia Lâm Túc mặc đồng phục nên bị phong ấn vài phần nhan sắc. Hôm nay cậu vận trang phục đen huyền thêu hoa văn chìm sợi vàng, toát lên thiên tư quý khí, đôi tua rua đỏ tươi càng tô điểm thêm nét diễm lệ giữa lạnh lùng ưu nhã.

Lúc trước Chúc Kiến Phi bị cậu dạy dỗ đến mức bực tức nghiến răng nghiến lợi. Sau khi thấy dáng vẻ này của cậu thì lập tức sẹo lành quên đau, tâm tư xoay chuyển, nghiêng người:

"Ừ, được rồi. Vậy vào xem đi."

Ông ta lại nhấn mạnh, "Nhưng xem, cho, cẩn, thận."

Lâm Túc nhẹ nhàng híp mắt, "Đương nhiên."

Cậu đang theo gã vào trong thì điện thoại bỗng rung lên, lấy ra thì thấy hai tin nhắn "WeiXin" hiện lên.

[Linh]: Hôm nay xin nghỉ không đến trường?

[Linh]: Cậu đang ở đâu.

"..." Lâm Túc.

Đầu ngón tay cậu khẽ động, đang định trả lời thì một tin nhắn khác lại nối gót bay ra, "Hôm nay lòng tôi không mở cửa, cậu đang ở đâu."

"........." Lâm Túc.

[Ngủ đến khi tự tỉnh]: Vậy chắc là tôi đi nhầm cửa rồi, anh chờ tôi một chút nhé. [tim]

Cậu gửi xong thì cất điện thoại, nét mặt nghiêm túc bước vào trong.

...

Cùng lúc đó, ở một nơi khác.

Trong văn phòng Hiệp hội Thiên sư.

Cát Lập Lập đang đánh bài với Thư Dương thì một bóng người bước vào, anh ta liếc mắt thấy, giật mình đứng dậy, dè dặt chào hỏi:

"Hội trưởng Hạ, sao ngài lại đến đây?"

Hạ Chấn Linh dừng lại, đi thẳng vào vấn đề, "Cậu ấy đâu?"

Cát Lập Lập phản ứng ngay tắp lự, miệng kín như bưng, "Đại nhân không cho phép tôi nói ngài biết là cậu ấy đã nhận ủy thác!"

"......"

Hạ Chấn Linh bình tĩnh nhìn lại.

Cát Lập Lập lập tức bịt miệng lại, ngó trái ngó phải, "Hây da."

—--------------------

[Lời tác giả]

Cát Lập Lập: (lén lút nhìn)

Lâm Túc: Tiểu Hạ không có ở đây, làm loạn thôiiiiii

Hạ Chấn Linh: Hừ, cửa lòng mà cũng đi nhầm được à.

Trước Tiếp