Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Wine
Beta: Choze
Anh có thể làm bất cứ thứ gì mình muốn
Bây giờ họ đã chuyển lên học ở tầng 3.
Lên thêm một tầng nữa là văn phòng của giáo viên, Lâm Túc vừa lên đã phát hiện ra nguồn cơn của sự ầm ĩ.
Lúc này đang là thời điểm báo danh, có khá nhiều học sinh cũng lên đây.
Gần lối đi phía bên kia hành lang có một vòng người đang túm tụm.
Lâm Túc theo mùi drama xông vào, nhìn thấy một người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi, quần tây, kẹp một chiếc túi da nhỏ dưới khuỷu tay, bụng hơi to đang đứng ở đó.
Trước mặt là vài giáo viên và thầy chủ nhiệm Lý.
"Nhất Trung là trường cũ của tôi, tôi chỉ muốn đền đáp ơn dưỡng dục của nhà trường, không được hả? Chuyện này không bàn nữa."
Sắc mặt thầy Lý hơi cứng lại, "Nhưng chúng tôi cũng không cần dùng đến, với lại bây giờ đã khai giảng rồi..."
"Có gì mà không dùng được?"
Người đàn ông trung niên đó giơ tay chỉ trỏ, "Xây thêm vài tòa làm phòng thí nghiệm nè, nhà thi đấu nè, thư viện gì đó. Cứ gọi là lầu Kiến Phi, tòa Kiến Phi... Thầy hỏi mấy em học sinh này xem...."
Vừa nói, gã vừa quay đầu lướt qua.
Ánh mắt quét qua đám đông, bỗng dừng lại ở chỗ Lâm Túc, từ từ lướt đi lướt lại hai lần.
Lâm Túc đứng giữa đám đông, nổi bật ngời ngời, mặt như noãn ngọc, tóc đen mềm mượt, toát lên một tư phong khó tả. Áo sơ mi trắng sơ vin gọn gàng, tôn lên vòng eo nhỏ chân dài.
Mắt Chúc Kiến Phi lóe sáng hai giây rồi quay lại với vẻ mặt khác, "Được rồi, để tôi xem xây ở đâu, tìm một em học sinh đưa tôi đi dạo quanh trường đi."
Gã hơi nghiêng người chỉ vào Lâm Túc, "Lại đây, em đi."
"......"
Lâm Túc hơi híp mắt nhìn qua: Ồ.
Tuyết Nê Mã lơ lửng: [...Ổng khéo chọn ghê.]
Các bạn học xung quanh đều nhìn qua, nét mặt vài giáo viên tức thì khó coi. Chủ nhiệm Lý càng bực hơn.
"Ngài Chúc, các em học sinh của chúng tôi còn phải lên lớp!"
Chúc Kiến Phi không quan tâm, "Còn sớm mà? Đi dạo quanh trường tí thì có tốn bao nhiêu thời gian."
Chủ nhiệm Lý còn định nói tiếp đã nghe thấy một giọng nói:
"Ông không hiểu. Tôi mà không đọc sách một phút thì sẽ đau đầu không chịu được."
Quay đầu chỉ thấy Lâm Túc đứng đó với vẻ mặt nghiêm túc, ngữ điệu chậm rãi nói: "Dù sao cũng có rất nhiều người rớt trường trọng điểm chỉ vì nghĩ là thời gian 'còn sớm'."
Mọi người: "........."
Nét mặt của chủ nhiệm Lý giãn ra, suýt bật cười tại chỗ.
Chúc Kiến Phi phút chốc cứng đờ như thể bị nói móc. Tuyết Nê Mã phân tích: [Ổng rớt đại học hả?]
Lâm Túc lướt qua mệnh cách của gã, không nói gì.
Đứng đơ một lúc, Chúc Kiến Phi rặn một nụ cười, ẩn ý nhìn chằm chằm cậu mà rộng lượng nói: "Em đi dạo với tôi một chút, tôi vui vẻ sẽ tặng thêm cho các em một tòa nhà."
Lâm Túc kinh ngạc, "Chín tòa hả?"
Cậu đề xuất, "Với diện tích của trường chúng ta, ông chỉ có thể xếp chồng lên thành một tòa tháp, vừa hay gọi là 'Tháp Mã'. Chắc chắn sẽ trở thành biểu tượng mới của thành phố."
Chúc Kiến Phi: "........."
Cuối cùng chủ nhiệm Lý cũng không nhịn được nữa: Phì!
Những học sinh đứng vây xem cũng bật cười khúc khích, còn có người thì thầm to nhỏ:
"... Đây là học sinh chuyển trường đó hả?"
"Chậc, lần đầu tiên tiếp xúc gần. Đẹp ghê, miệng nhỏ như bôi độc vậy."
Vài lời bàn tán và tiếng cười nhỏ vụn vặt truyền đến.
Mặt Chúc Kiến Phi tức khắc đỏ như gan heo.
Lâm Túc đã hóng gần hết chuyện, không có ý định nán lại lâu, cậu vừa quay người định đi thì nghe thấy một giọng nói phía sau truyền đến:
"Vậy em qua đây..."
Bước chân cậu khựng lại.
Quay đầu đã thấy Chúc Kiến Phi chỉ vào nữ sinh rất thanh tú trong đám đông. Nữ sinh kia giật thót, hoảng sợ rụt vai lại.
Chủ nhiệm Lý lạnh giọng ngăn lại, "Ngài Chúc! Xin ông tự..."
"Sao, không muốn sửa sân thể dục nữa?"
Chúc Kiến Phi nhướng mày, thở dài nói, "Chủ nhiệm Lý, thầy nghĩ đi đâu vậy, tôi chỉ muốn các em học sinh đi dạo với tôi thôi."
Lâm Túc nheo mắt, tay hơi ngứa.
Cậu ngẫm nghĩ giây lát, quay lại, "Tôi..."
Vừa cất lời, một giọng nói lạnh lùng gần như đồng thời vang lên từ phía cầu thang:
"Tôi đi cùng ông, thế nào?"
Giọng của cậu ngưng lại, theo ánh mắt mọi người ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Hạ Chấn Linh đang đứng ở cầu thang, khoác áo vest bên ngoài áo cổ lọ, dáng người cao lớn từ trên cao nhìn xuống toát ra một cảm giác áp bức. Đối lập với bộ đồ ấm áp của hắn là ánh mắt sắc lạnh.
Hắn cao hơn Chúc Kiến Phi gần nửa cái đầu, khi rũ mắt nhìn xuống khiến người kia theo bản năng rụt người lại.
"...Cậu, là ai?"
Chủ nhiệm Lý vui mừng khôn xiết, "Ngài Hạ!"
Ngay sau đó nghiêm mặt nói với Chúc Kiến Phi, "Đây là thành viên mới của hội đồng trường chúng tôi, chắc ngài Chúc đây chưa biết nhỉ."
Hội đồng trường. Vậy chắc chắn tài lực không kém.
Chúc Kiến Phi bị nghẹn họng vài giây, sau đó lấy điện thoại xem, tìm bậc thang đi xuống để giữ thể diện, "À... Ờm, không cần nữa. Công ty tôi có cuộc họp, lần sau vậy."
Nói xong gã kẹp chiếc túi da nhỏ cun cút chạy đi.
Lâm Túc nhìn theo: ... Nê Mã.
Vài giây sau, một tiếng "bịch" nặng nề từ hành lang truyền tới. Kèm theo tiếng rên đau và chửi thầm bị kìm nén, "Khụ... Đụ má!"
Các học sinh bên cầu thang sôi nổi thò đầu thăm dò: ?
Một cục sáng trắng trở về vai cậu: [Ổng đi không nhìn đường, té ngã một phát.]
Lâm Túc tỏ vẻ như không có gì: Bất cẩn quá nhỉ.
-
Chúc Kiến Phi đi rồi, bầu không khí xung quanh chợt nhẹ bẫng.
Các học sinh vây quanh lúc này ngó sang Hạ Chấn Linh, đều khe khẽ cảm thán:
"Wowwwwwwwww!"
"Hội đồng trường sao? Trẻ thế, đẹp trai quá!"
Lâm Túc tựa lưng vào tường, xuyên đám đông chạm mắt với Hạ Chấn Linh cũng đang đưa mắt nhìn sang. Cậu nhướng mày, Hạ Chấn Linh mím môi quay đầu đi.
Chủ nhiệm Lý như vừa được cứu rỗi, "Ngài Hạ, ngài đến đúng lúc quá! À, hiệu trưởng Hà đâu?"
"Vẫn đang họp trên lầu, tôi xuống xem trước."
"Ồ ồ, vậy ngài lại về họp tiếp chứ?"
Hạ Chấn Linh không trả lời, chủ nhiệm Lý coi như hắn ngầm thừa nhận, quay đầu vẫy tay giải tán các học sinh còn đang vây quanh, "Được rồi được rồi, còn không mau về làm việc của mình đi."
Các học sinh xung quanh lưu luyến tản ra.
Lâm Túc cũng quay đầu đi.
Cậu đi đến cầu thang nhưng không xuống, quay gót bước lên lầu.
Đợi ở cầu thang tầng trên vài giây, quả nhiên một bóng người đang ở đầu bên kia cầu thang bước qua. Xuyên qua dãy hành lang rực nắng vắng người, Hạ Chấn Linh ngước mắt lên.
Sau đó băng qua hành lang tiến về phía cậu.
Bóng dáng cao lớn dừng lại trước mặt.
Chưa kịp để đối phương mở lời, Lâm Túc đã thò tay khuấy nước, "Sao thế, thầy Hạ cũng muốn đi dạo quanh trường ạ?"
Hạ Chấn Linh: "......"
Hắn khẽ cười, "Khoảng cách giữa chúng ta không phải vẫn đang trong giai đoạn kiềm chế sao?"
Lâm Túc lập tức đoan chính, "Coi anh đó, lại nghĩ đi đâu rồi."
Đáp lại cậu là một tiếng cười lạnh đầy thấu hiểu.
Ở đây có thể có người đến bất cứ lúc nào. Lâm Túc còn có chuyện muốn hỏi nên kéo Hạ Chấn Linh lên sân thượng.
...
Cửa sân thượng đóng lại.
Lâm Túc nói: "Đúng rồi, anh đến đây lúc nào vậy?"
Hạ Chấn Linh nhìn cậu một cái, không nói gì.
Hả? Lâm Túc vừa quay đầu đã thấy môi mỏng của đối phương mím chặt, nhìn thẳng về phía trước. Đáy mắt hơi lạnh lùng, lại tựa như có tia lửa xẹt qua.
Cậu chưa kịp nhìn kỹ, Hạ Chấn Linh đã rũ mi mắt, hỏi:
"Sao cậu lại chạy tới đó?"
Cậu chớp mắt, ngay sau đó thở dài, "À... Nghe nói có một con rùa giàu có khăng khăng muốn xây cho trường tám tòa nhà, tôi muốn đi xem ổng định quy hoạch kiểu gì."
"......"
Hạ Chấn Linh nhìn sân thể dục, "Ông ta nghĩ mình đang lấp biển à?"
Lâm Túc nhìn sang, "... Thần giao điện cảm?"
Hạ Chấn Linh quay qua, "Gì cơ?"
Xem ra vẫn chưa "điện" đến mức đó.
Lâm Túc lắc đầu nói "Không có gì", lại hỏi, "Ổng muốn nhét tám tòa nhà vào trường thật hả? Lý do?"
"Hình như gần đây đang có bình chọn cái gì đó doanh nhân từ thiện."
"......"
Cậu kinh ngạc cảm thán, "Bước đầu tiên là hiến não hả?"
Hạ Chấn Linh đáp lời, "Bình thường mấy thứ lành lặn mới hiến tặng được."
Tuyệt Nê Mã nằm trên đầu Lâm Túc: [Cậu có thấy hôm nay Tiểu Hạ sắc bén lạ thường không?]
Lâm Túc hồi tưởng: Thế à...
Chưa kịp hồi tưởng được hai giây, người trước mặt lại nói: "Nhưng cũng chưa chắc sẽ xây thật. Chỉ là lập dự án báo cáo lên trước, còn chuyện khác tính sau."
Cậu gật đầu, "Ra là vậy."
Ánh mắt Hạ Chấn Linh nhìn sang, "Sao vậy?"
"Không có gì, để ý chút chuyện."
Lâm Túc nói xong, lại chu đáo bổ sung, "Đương nhiên, vẫn là để ý anh nhất."
"... Ha."
Hạ Chấn Linh cười như không cười, yên lặng nhìn cậu, "Cậu đội lớp vỏ bọc này nói ra câu đó thật sự làm tôi sợ hãi."
Lâm Túc trấn an, "Vỏ bọc nhỏ của tôi trong hè đã đủ 18 rồi, anh muốn làm gì thì làm đi."
"......"
Đối phương im lặng hai giây.
"Muốn làm gì thì làm?"
Một bóng râm bỗng bao trùm từ trên đỉnh đầu.
Lâm Túc đang tựa lưng vào lan can, vừa ngẩng đầu lên liền đối diện với ánh mắt bất ngờ nhìn xuống của Hạ Chấn Linh. Một cánh tay chống bên hông cậu, hơi thở quấn lấy nhau trong lúc đối mặt.
Cậu theo bản năng nín thở vài giây: ...?
Ánh mắt chạm nhau, Hạ Chấn Linh rũ mi mắt, "Vậy cậu căng thẳng cái gì?"
Lâm Túc: "........."
Hạ Chấn Linh khẽ cười một tiếng, buông tay đứng thẳng dậy, quay đầu đi xuống sân thượng.
Cửa sân thượng đóng "cạch" lại.
Lâm Túc và Tuyết Nê Mã ăn ý lặng im một lúc.
Sau đó cậu thở phào một hơi, xoa xoa ngực, "...Nê Mã, k*ch th*ch thật đấy."
Tuyết Nê Mã từ từ rã đông: [...]
Nó cũng thấy thế.
-
Lâm Túc trở về lớp học.
Mới vừa vào cửa, hàng loạt ánh mắt ầm ầm đổ dồn về phía cậu! Trần Hữu cầm điện thoại lao tới, kích động:
"Vãi đạn! Lâm Túc, nghe nói cậu vừa đấu với ông đại gia kia. Bây giờ trên Tieba toàn là phong thái của cậu!"
Cậu ta vừa nói vừa mở Tieba đưa cho cậu xem.
Lâm Túc nhìn xuống, quả nhiên thấy mấy bài viết về "trận chiến" vừa rồi treo ở ngay trang đầu. Từ thần thái, động tác, lời nói, đến miêu tả không khí, tất cả đều được tường thuật không sót một chữ.
Cậu lướt lướt hai cái, "... Bây giờ là buổi trưa, hẳn là không có mặt trời mọc từ đáy mắt tôi đâu."
Trần Hữu: "......"
Tuyết Nê Mã: [Cậu còn nhớ Tề Vong khêu đèn đọc sách giữa đêm trời giông bão không?]
Lâm Túc dứt khoát qua qua bài viết thoát ra ngoài.
Trần Hữu lại tự lướt thêm vài cái, nói: "Còn có nhắc đến hội đồng trường mới nữa, nghe nói đẹp trai lắm. À đương nhiên, cậu cũng phong độ ngời ngời, diễn đàn nói hai người mỗi người một vẻ."
"......"
Lâm Túc thoáng liếc qua miêu tả về Hạ Chấn Linh : "Đáy mắt người nọ phút chốc băng giá vạn dặm".
Cậu uyển chuyển phủ nhận, "Không, vẫn là Hạ... ngài Hạ quyến rũ hơn."
Trần Hữu giật mình ngẩng đầu, "Cậu đang nói lời không nên nói gì thế?"
Hai người đang nói chuyện bỗng nghe tiếng gọi:
"Bạn học Lâm, lại đây, ra đây một chút."
Lâm Túc quay đầu thì thấy chủ nhiệm Lý ở ngoài cửa lớp, hiền từ vẫy tay với cậu. Trần Hữu đã nhanh tay cất điện thoại, Lâm Túc bèn bước ra.
Chủ nhiệm Lý nói với giọng điệu ôn tồn, "Đến văn phòng của thầy nói chuyện đi."
...
Văn phòng của thầy Lý ở ngay trên lầu.
Cửa đóng lại, một cốc nước ấm được đặt trên bàn.
Cậu vừa ngồi xuống đã nghe chủ nhiệm Lý quan tâm nói: "Chuyện trưa nay chắc làm em sợ rồi. Em có cần tư vấn tâm lý gì không, có thể nói với thầy."
Lâm Túc thành thật, "Không ạ, em thấy rất sảng khoái."
Chủ nhiệm Lý thả lỏng ra, thở phào nhẹ nhõm gật đầu, "Thầy cũng nghĩ vậy."
Lâm Túc: "......"
Chủ nhiệm Lý lại nói: "Thầy muốn nói, cái ông chủ Chúc kia hồi trước hứa sẽ tu sửa sân thể dục cho trường, cuối cùng bây giờ lại nhất quyết phải xây tám tòa nhà mới chịu tu sửa."
Lâm Túc kinh ngạc cảm thán, "Đính kèm ạ?"
Chủ nhiệm Lý bị ngắt lời, "... Cái gì?"
Lâm Túc lắc đầu, "Không có gì, thầy nói tiếp đi."
"À, chuyện là vẫn chưa thỏa thuận xong, sau này chắc chắn ông ta sẽ còn đến trường. Nhưng đừng lo, để tránh ông ta ảnh hưởng đến các em, nhà trường đã tăng cường an ninh."
Chủ nhiệm Lý dặn dò, "Lỡ như em đụng phải ông ta, bị làm khó hoặc để ý thì cứ gọi bảo vệ tới..."
"Bảo vệ em."
"Quăng ổng ra ngoài."
Hai giọng nói đồng thanh, chủ nhiệm Lý khựng lại.
Lâm Túc cũng khựng lại, uống một ngụm nước ấm rồi nhìn sang.
Chủ nhiệm Lý ho khan, "Tuy thầy cũng muốn thế. Nhưng đánh ông chủ lớn thì chưa có bảo vệ nào... dám thấy chết không sờn vậy."
Lâm Túc tiếc nuối, "Tuyển một người được không ạ?"
Chủ nhiệm Lý thở dài, "Em nói nghe dễ quá......"
Hai người im lặng đối mặt vài giây.
Lâm Túc cúi đầu uống sạch nước trong cốc, chủ nhiệm Lý thấy vậy bèn nói, "Ít nhất chắc chắn sẽ không để các em bị ảnh hưởng, được rồi, về lớp đi."
Lâm Túc đặt cốc xuống đứng dậy.
Ra khỏi cửa. Cánh cửa phía sau đóng "cạch" lại.
Ánh sáng bên ngoài rọi vào hành lang râm mát.
Lâm Túc đứng tại chỗ suy nghĩ hai giây, sau đó mở Weixin nhắn tin cho Hạ Chấn Linh:
"Trường học còn một chức vụ trống, quản gia còn ở chỗ anh không?"
—---------
[Lời tác giả muốn nói]
Lâm Túc: Cần tuyển một sát thủ liều chết.
Quản gia: ?
ps: Quản gia là người phục dịch sau vụ nhà họ Tề, không phải ông Trương. ●皿●
pps: Thần sai Âm sai dùng "WeiXin", còn người thường dùng "WeChat".