Mệnh Tiên - Mã Hộ Tử Quân

Chương 29: Dựng nên cơ đồ

Trước Tiếp

Edit: Wine
Beta: Choze

Hiệu ứng chương trình đến đây

Bạch Hiên Duệ chết trân trước cửa, trợn mắt kinh ngạc.

Cậu ta hoàn toàn không ngờ được mối quan hệ của hai người lại quang minh chính đại đến thế!

Hơn nữa, con mẹ nó ai đời đi cắt băng khai máy ở cái nơi hoang vu hẻo lánh thế này mà còn kéo cả người yêu và ba người yêu đi theo?!

Mặt Bạch Hiên Duệ lúc trắng lúc đỏ.

Trong khi ba người trước mặt đều ăn mặc chỉn chu gọn gàng thì trên người cậu ta chỉ khoác hờ một chiếc áo sơ mi mỏng tang. Ăn mặc xộc xệch lúc chỉ có hai người thì gọi là quyến rũ, nhưng ở trước mặt nhiều người như vậy chỉ thấy rẻ mạt.

Nhất là Hạ Chấn Linh còn chẳng buồn liếc qua lần nào....

...

Phía sau cánh cửa, Hạ Chấn Linh nhìn Lâm Túc bằng ánh mắt sâu xa, cuối cùng cất tiếng,

"Dĩ nhiên chuyện này không liên quan gì đến tôi."

Lâm Túc trấn an, "Thì tôi đang giải thích với bố đây mà."

Dứt lời cậu quay ra cửa gọi, "Nê... Bố, bố đóng cửa lại đi."

Tuyết Nê Mã nghiêm nghị gật đầu.

Sau đó quay sang Bạch Hiên Duệ mặt đỏ bừng như tôm luộc, hừ lạnh một tiếng, "Bại hoại thuần phong mỹ tục."

Nói xong đóng sầm cửa lại.

Không khí ngưng trệ trong phòng cuối cùng cũng dần thông thoáng trở lại.

Lâm Túc vừa định mở lời, đã thấy Hạ Chấn Linh nhếch môi cười lạnh, ánh mắt lạnh lẽo, "Chuyến này của tôi, đúng là không đơn giản."

"......"

Cậu quay sang chỗ khác, biết mình đuối lý bèn căn dặn, "A Mã, gọt cho Tiểu Hạ ít trái cây đi."

Thân hình oai vệ của Tuyết Nê Mã cẩn thận lách qua huyền quan, "Ố kê."

Hai phút sau, một đĩa trái cây được đặt lên bàn nhỏ.

Trong góc sofa sát cửa sổ, Lâm Túc và Hạ Chấn Linh ngồi đối diện nhau. Sau khi Tuyết Nê Mã bày hoa quả xong lại hóa thành một cục ánh sáng nhỏ lờ mờ lơ lửng bên cạnh bàn.

Ba người mỗi người một tách trà trước mặt.

Lâm Túc bắt đầu phân tích lại sự việc, "Sao chuyện lại thành ra như vậy?"

Tuyết Nê Mã: [Vừa mở cửa đã gặp ngay dịch vụ đặc biệt, chỉ có thể tùy cơ ứng biến.]

Nó ôm tách trà nhấp một ngụm, khẽ thở dài hoài niệm: [...Không ngờ được có ngày tui lại có thể đường hoàng gọi thẳng tên một vị quan giám sát.]

Hạ Chấn Linh cầm tách trà, cười nhạt, "Tôi cũng không ngờ được, vừa tắm ra thế giới đã thay đổi cả rồi."

Lâm Túc thở phào, "May mà tôi xử lý ổn thỏa."

Hai ánh mắt đồng loạt nhìn về phía cậu.

Một lát sau Hạ Chấn Linh day trán, "...Thôi." Hắn điều chỉnh lại tâm trạng, "Ít ra cũng tránh được vài rắc rối"

Lâm Túc gật đầu, "Cực kỳ đồng tình."

...

Sau bữa tối trời cũng vừa chạng vạng.

Trời bắt đầu sẩm tối, bóng chiều phủ lên thị trấn cổ, ekip chương trình cũng tranh thủ thời gian, chuẩn bị bắt đầu quay tập đầu tiên ngay trong tối nay.

Lâm Túc tưng bừng hứng khởi gọi Hạ Chấn Linh cùng đi xem.

"Đi thôi, tới cũng tới rồi."

"......"

Lúc bọn họ đến nơi, phim trường đang vô cùng tất bật.

Có nhóm bận rộn lắp đặt máy quay, nhóm khác đôn đáo chuẩn bị thiết bị. Các khách mời cũng đang ở đầu kia tạo hình, trang điểm.

Lâm Túc bị một chiếc flycam thu hút.

Hạ Chấn Linh thoáng nhìn qua, vẫn đứng yên ở bên sân.

Hắn đang đứng đó, đạo diễn Kha Giác Tân bước tới.

Lúc này Kha Giác Tân cũng rất khó xử.

Mới lơ là một chút mà Bạch Hiên Duệ đã chạy đi gây chuyện, người này quen dùng mánh khóe để leo lên, giờ đến cả Hạ Chấn Linh mà cũng dám rờ vào. Kết quả vồ nhầm đối tượng, giờ sợ bị thay thế.

Lại ỷ mình có chống lưng không chịu hạ mình xin lỗi, khiến ông bị kẹt ở giữa.

Kha Giác Tân mệt mỏi vuốt mặt, miễn cưỡng gượng cười, "Chào ngài Hạ."

Hạ Chấn Linh liếc mắt nhìn ông.

Kha Giác Tân cười lấy lòng, "Bọn trẻ trong đoàn không hiểu chuyện, làm phiền đến ngài, nhưng cậu ta là người nhà đài nhét vào, khó mà đổi được... Tôi xin thay mặt cậu ta nói lời xin lỗi, ngài xem..."

Ông còn đang thấp thỏm thì chợt nghe giọng nói nhàn nhạt vang lên, "Không sao."

Ngẩng đầu chỉ thấy sườn mặt lạnh lùng bất cần của Hạ Chấn Linh.

Kha Giác Tân không biết nên vui hay buồn.

Ngập ngừng một lát, ông chợt nhớ tới một tin vừa tình cờ biết được, "Vậy... tôi có nên đến xin lỗi người yêu của ngài không?"

"......"

Cuối cùng Hạ Chấn Linh cũng quay sang.

Hắn vừa mấp máy môi, còn chưa kịp nói gì thì Lâm Túc đã xem xong flycam quay lại, "Công nghệ giờ phát triển thật, nếu sau này có mấy vở kịch ngắn quy mô lớn cũng có thể dùng flycam quay toàn cảnh."

Lời vừa sắp nói ra lại phải nuốt ngược vào.

Hạ Chấn Linh giật giật khoé mắt, "Cậu muốn tiểu phẩm quy mô lớn cỡ nào?"

Lâm Túc không thấy có gì sai, thản nhiên nhìn lại.

Kha Giác Tân vội cười nói, "Ây, ngài đến vừa đúng lúc. Trước đây người trong đoàn không hiểu chuyện, không biết quan hệ của hai vị nên hơi thất lễ, tôi xin thay mặt xin lỗi."

Lâm Túc im lặng một lúc, quay sang nhìn Hạ Chấn Linh.

Người kia mặt không biến sắc, cậu lại quay sang đạo diễn, đáp, "Không sao, lúc đó người mở cửa là bố tôi."

Kha Giác Tân, "..."

Kha Giác Tân load thông tin một lúc lâu, "Vậy, tôi có nên xin lỗi bố ngài không?"

Lâm Túc thở dài, "Thôi, không cần."

Tuyết Nê Mã đứng trên vai cậu, ngạo nghễ, [Bố nhận được rồi.] Dứt lời đã bị kéo về ý thức: [Éc!]

Đạo diễn xin lỗi xong đã bị ekip gọi đi gấp.

Bên rìa sân thoáng cái chỉ còn hai người bọn họ.

Lâm Túc mím môi, nhìn Hạ Chấn Linh, "Lúc tôi không ở đây, anh đã xác nhận quan hệ gì với bên ngoài rồi?"

Hạ Chấn Linh rũ mắt, "Tôi luôn biết giữ mồm giữ miệng, không hề tiết lộ gì cả."

Lâm Túc, "......"

Cậu quay đầu đi, "Không nói gì đã thành ra thế này, lỡ nói ra còn tới mức nào nữa? Tiểu Hạ, khoảng cách của chúng ta, đúng là hơi quá giới hạn rồi."

Người bên cạnh bật cười, "Sao, muốn kéo giãn khoảng cách?"

Lâm Túc bao dung, "Thôi, ai bảo anh làm tôi vui sướng chứ?"

Đúng lúc Diệp Ngữ Trúc vừa tìm tới, dừng ở cách đó vài bước, thò đầu qua: ?

-

Không bao lâu sau, Hạ Chấn Linh qua một bên nghe điện thoại.

Diệp Ngữ Trúc thừa cơ lẻn tới, "Hi~"

Lâm Túc nhìn cô, "Trông chị vui vẻ ghê ha."

Diệp Ngữ Trúc cười lộ ra hai lúm đồng tiền, "Bị cậu nhìn ra rồi."

Cô hí hửng chia sẻ, "Bạch Hiên Duệ bị cậu dọa rồi à? Nhìn như con cá nóc hốc thuốc nổ, sắp bùng nổ (đại bạo) luôn đó."

Lâm Túc sửa lời, "Đừng có dùng từ may mắn thế để nói anh ta."

Diệp Ngữ Trúc sửa miệng, "Sắp nổ tung."

Cô vừa dứt lời, Lâm Túc đã thấy người kia từ xa bước tới. Bạch Hiên Duệ như ứ một bụng tức, cực kỳ bất mãn. Cậu nhắc nhở:

"Lát nữa ghi hình tránh xa anh ta chút."

"Hả?"

"Lỡ nổ thật lại dính trúng chị."

Diệp Ngữ Trúc tức khắc hớn hở gật đầu, lại rời đi trong tiếng cười lanh lảnh như chuỗi chuông ngân.

Đoàn ekip và khách mời đều đã chuẩn bị xong.

Lúc này màn đêm chính thức buông xuống, cuối cùng buổi ghi hình cũng bắt đầu.

Địa điểm ghi hình rất rộng, bố trí manh mối ở khắp nơi, đạo cụ sẽ xuất hiện ngẫu nhiên. Trên đường đi còn có đủ trò hù dọa và NPC với nhiều công năng khác nhau.

Khách mời là phải vào trấn cổ tìm manh mối, xem ai là người đầu tiên ghép được toàn bộ chuyện xưa.

Kha Giác Tân nhắc nhở, "Lúc ghi hình mọi người nhớ chú ý an toàn, đừng ra khỏi trường quay! Đặc biệt tuyệt đối không được chạy vào nhà dân làm phiền người ta nghỉ ngơi."

"Được rồi, bắt đầu quay hình...."

Tiếng hô vừa dứt, các khách mời lập tức tản đi.

Kha Giác Tân trở lại ngồi sau màn hình.

Lâm Túc và Hạ Chấn Linh cũng đến ngồi sau đạo diễn, trước mặt là màn hình hiển thị hình ảnh của các khách mời.

Lúc này vừa mới bắt đầu, còn chưa vào nội dung chính.

Kha Giác Tân quay sang hỏi Hạ Chấn Linh, "Hồi trước ngài Hạ nói đi là du lịch, định ở lại đây chơi thêm vài ngày sao?"

Hạ Chấn Linh khoanh tay, gật đầu.

Lâm Túc ghé mắt sang: ?

"Anh không phải về làm việc à?"

"Không có *đoàn đội dẫn dắt, chỉ có thể cày đến chết."

Hạ Chấn Linh nhìn qua, "Huống hồ công việc quan trọng nhất của tôi là trông cậu." Xem có quậy gì không.

"..." Lâm Túc nhìn lại, "Vậy chẳng phải anh làm việc quanh năm suốt tháng rồi sao?"

Dù sao thì lúc nào cậu cũng có thể cưỡi sóng ra khơi.

"Ha, ai bảo không phải chứ."

Đạo diễn ngồi gần đó dựng lỗ tai lên nghe: ?

Lúc bọn họ đang nói, màn hình bỗng xáo động.

Chỉ thấy Bạch Hiên Duệ đang tranh cãi với một nam khách mời tên là Trần Khả Thanh. Trần Khả Thanh vốn không có tiếng tăm gì, Bạch Hiên Duệ lại nói bằng giọng điệu nửa thật nửa đùa:

"Cậu qua chỗ khác tìm đi, chỗ này tôi tới trước."

Trần Khả Thanh, "Anh Duệ, rõ ràng là em tới trước mà..."

Ngay trước mặt họ là một manh mối rất rõ ràng, ai phát hiện được thì chắc chắn sẽ có cảnh quay.

Bạch Hiên Duệ quay lưng về phía camera, có vẻ là liếc cảnh cáo đối phương, Trần Khả Thanh lập tức im bặt, lẳng lặng quay đầu đi.

Với hậu thuẫn của người kia, đoạn này thể nào cũng bị cắt bỏ.

Lâm Túc bình luận, "Bảo sao mấy đoạn uncut lại được săn đón thế, đúng là kịch tính hơn bản chính."

Kha Giác Tân chỉ biết bất đắc dĩ cười giễu.

Nhưng sóng trước chưa yên, sóng sau đã kéo đến.

Địa điểm ghi hình rất rộng, chẳng biết Bạch Hiên Duệ tìm đâu ra được một chiếc xe ba bánh không rút chìa khóa, lập tức nhảy lên lái đi.

Diệp Ngữ Trúc tình cờ đi ngang, hét lớn, "Ê, cái này không phải đạo cụ chương trình đâu nhỉ? Trên đó không dán logo gì hết, trả lại cho nhà người ta mau đi!"

Bạch Hiên Duệ mặc kệ, ra vẻ trước ống kính, "Hầy, linh hoạt ứng biến. Tận dụng tận dụng thôi!"

Nói xong thì lái xe lướt thẳng qua mặt Diệp Ngữ Trúc.

Ven đường là một cái mương lầy.

Diệp Ngữ Trúc sơ ý lùi lại một bước, "bẹp" cái dẫm vào đống bùn. Miệng cô không kiềm được, môi mấp máy: đậu xanh!

......

Sau màn hình, Lâm Túc hơi nheo mắt lại.

"Đây gọi là 'hiệu ứng chương trình' à?"

Kha Giác Tân nói, "...Cũng coi là vậy, đúng là tư liệu có thể dùng được, còn lại tùy hậu kỳ cắt ghép thế nào."

Thể loại chương trình này, tai tiếng cũng là có tiếng. Có chương trình còn cố ý tạo drama để hút lượt xem. Kha Giác Tân còn coi như có lương tâm, lập tức gọi vào bộ đàm lệnh cho người trả xe về.

Tuyết Nê Mã cuộn tròn trước màn hình: [Có phải vì cậu ta đắc tội với ba đứa tụi mình, giờ sợ bị thay thế nên ráng hết sức giành đất diễn không?]

Lâm Túc liếc nó: ...Hay cho "ba đứa tụi mình", con ngựa này biết tạo cảm giác hiện diện thật.

Rồi nhẹ nhàng đáp, "Cũng đúng."

May mà sau đó chương trình đã dần vào guồng, các khách mời đều tản ra nên không có rắc rối gì nữa.

Chỉ là đến giữa chừng cảnh quay lướt qua một nơi, Lâm Túc chợt hỏi:

"Nhang ở giao lộ là chương trình thắp à?"

Kha Giác Tân ngớ ra, nhìn theo tầm mắt cậu, nhìn thấy trên màn ảnh có vài chân hương vẫn đang âm ỉ cháy ở một ngã ba đường, "À, đúng. Người dân trong trấn bảo bọn tôi làm vậy."

Lâm Túc gật đầu, "Chỗ này dễ gặp ma, thắp hương trước là hợp lý."

Kha Giác Tân kinh ngạc, "Ngài còn biết cái này!"

Nói rồi ông lại quay sang Hạ Chấn Linh đang im lặng nãy giờ, "Ngài Hạ có am hiểu mấy chuyện này không?"

Hạ Chấn Linh mở lời, "Biết chút da lông."

Lâm Túc nhìn anh chằm chằm.

Hạ Chấn Linh hơi nhướng mày, tựa như hỏi "sao nào?". Lâm Túc nghiêng người lại gần, nhẹ giọng, "Da dày thật đấy."

Đối diện im lặng chốc lát, cũng ghé sát tai cậu, "...Không bằng cậu."

"..." Lâm Túc.

Kha Giác Tân lại im lặng dựng lỗ tai: Đang thả thính nhau à?

-

Quá trình quay dựng bản raw tương đối dài dòng.

Lâm Túc tựa vào lưng ghế ngáp một cái, có hơi buồn ngủ.

Người bên cạnh đúng lúc lên tiếng, "Mệt thì về đi."

Anh đang định gật đầu, ánh mắt lướt qua màn hình, bỗng khựng lại.

Nãy giờ không để ý đến khung hình của Bạch Hiên Duệ, lúc này bầu trời trong màn ảnh đã tối đen, chỉ còn ánh đèn rọi xuống giao lộ phía trước, nơi đó có một cánh cổng đang khép chặt.

Trên cánh cửa dán chằng chịt bùa chú, chữ Phúc, dưới chân còn có hương nến thờ cúng.

Đối diện cửa là một cột điện, trên cột lờ mờ có các chữ viết tượng trưng cho con giáp, cùng mấy chữ xiêu vẹo nguệch ngoạc khó mà phân biệt.

Rõ ràng đây không phải cảnh dựng của chương trình.

Bạch Hiên Duệ đứng ngó nghiêng trước cửa, hào hứng nói với camera, "Tôi phát hiện được manh mối mới nè!"

Có vẻ staff ở bên cạnh đang giơ tay ra hiệu, nhắc nhở chỗ này không phải bối cảnh quay. Bạch Hiên Duệ làm như không thấy, chuẩn bị diễn một màn "nhầm lẫn thú vị".

Vừa thấy cậu ta vươn tay định xé chữ Phúc xuống.

Lâm Túc bỗng lên tiếng, "Bảo cậu ta đừng xé."

Kha Giác Tân phản ứng theo, cũng chú ý đến tình hình bên này, vội dùng bộ đàm chỉ đạo, "Hiên Duệ, đó không phải cảnh dựng, đừng có xé đồ người ta dán!"

Trong màn hình, mặt Bạch Hiên Duệ thoáng hiện vẻ khó chịu, quay đầu xé xuống.

......

Lâm Túc bật dậy.

Kha Giác Tân giật mình quay đầu lại, "Ơ?"

"Tôi đi dán lại."

Kha Giác Tân hỏi, "Cậu đi một mình hả?"

Ông vừa hỏi vừa nhìn sang Hạ Chấn Linh, lại thấy Hạ Chấn Linh không nói gì, chỉ gật đầu với Lâm Túc.

Hai người đối mắt, Lâm Túc lập tức xoay người ra ngoài.

...

Chỗ đó không quá xa.

Lúc Lâm Túc đến, người kia vẫn chưa đi.

Bạch Hiên Duệ đang cầm "manh mối", thao thao bất tuyệt phân tích trước máy quay.

Có vài nhân viên nhận ra Lâm Túc, không kìm được bật thốt mấy tiếng kinh ngạc.

Lâm Túc sải bước đi thẳng tới trước mặt Bạch Hiên Duệ.

Không nhiều lời giật phăng tấm giấy chữ Phúc rồi thẳng tay dán lại lên cửa. Bộp!!!

Dưới ánh đèn trắng, một bàn tay xuất hiện trong khung hình. Tay áo sẫm màu như ngọc mực, ngón tay thon dài trắng trẻo, khớp xương rõ ràng.

Ấn mạnh lên tờ Phúc đỏ thẫm.

Bốn phía thoáng chốc lặng như tờ, máy quay khẽ rung nhẹ.

Ngay sau đó đã nghe một tiếng quát: "Làm gì đấy!"

Lâm Túc quay đầu đối diện với ánh mắt thù hằn của Bạch Hiên Duệ, "Chúng tôi đang quay chương trình! Cậu đâu phải khách mời, đột nhiên xông vào đây chi?"

Lâm Túc gõ nhẹ lên cánh cửa, ra hiệu:

"Hình như anh không chỉ điếc mà còn mù nữa."

"......"

Cameraman rụt cổ quay đi, Lâm Túc nói tiếp, "Đã bảo cậu đừng gỡ rồi mà?"

Bạch Hiên Duệ nhịn cả ngày, giờ đã tức nước vỡ bờ. Cậu ta quay phắt lại xé tờ Phúc xuống, sau đó nói với Lâm Túc:

"Cứ xé đấy! Sao nào?"

"......"

Lâm Túc không còn gì để nói, lùi lại nửa bước, "Chúc phúc."

Nói rồi quay người bỏ đi.

Bạch Hiên Duệ lại lạnh giọng nói với quay phim, "Đoạn vừa rồi cắt đi, quay lại! Người ngoài ngành thì biết gì về hiệu ứng chương trình mà cũng xen vào chỉ trỏ."

Lâm Túc nghe tiếng sau lưng, thong dong trả lời, "Hình như cậu ta muốn dựng nên cơ đồ."

Tuyết Nê Mã: [Nhưng khả năng là dựng nên rạp xiếc.]

Lâm Túc lắc đầu, "Về xem ghi hình đi, hiệu ứng chương trình mà cậu ta muốn sắp tới rồi."

—----------------------

[Tác giả có lời muốn nói]

Lâm Túc: Thịnh thế như cậu mong. (chắp tay)

Hạ Chấn Linh: ...Cũng như cậu mong. (nhìn thấu)

Tuyết Nê Mã: (chắp tay)

Trước Tiếp