Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Wine
Beta: Choze
Đing! Bạn vừa nhận được một tấm ▇Thẻ cào▇.
"Có chuyện tốt vậy luôn hả!?"
Giọng Bạch Vô Thường hồ hởi truyền đến, "Vậy có nhiều lắm, bộ phận bọn tôi có đến mấy người....đi hết được không?"
Lâm Túc dịu dàng nói, "Đi đi đi, người... quỷ càng đông càng vui."
Bạch Vô Thường lập tức vui sướng reo lên một tiếng rồi cúp máy ngay.
"......"
Tuyết Nê Mã tán thưởng: [Cậu còn có kế hoạch góp vui thế này nữa.]
"Mọi người vui vẻ mới là thật sự vui vẻ."
Lâm Túc ung dung cười rồi đặt lại điện thoại xuống trước mặt, tiếp tục thưởng thức buổi livestream.
...
Trong video, ngọn nến lại được lấy ra.
Thôi Trinh nâng một đoạn nến trong tay, ra dáng cao nhân đạo mạo. Lửa cháy sáng rực, Đỗ Phàn đứng bên cạnh nói:
"Mọi người xem, đây là Tam Muội Chân Hỏa của Thôi đại sư."
"Lực tinh thần mạnh, chân hỏa ắt vượng. Gặp nước không tắt, gặp gió không lay, yêu ma quỷ quái không thể..."
Ngay sau đó ánh nến lay động dữ dội.
Chưa ai kịp phản ứng thì cây nến trong tay Thôi Trinh đã "vụt" cái tắt ngấm.
Bình luận: ?
Thôi Trinh sững sờ. Ngay sau đó, cả dãy nến trước mặt liền "vụt", "vụt", "vụt" lần lượt tắt sạch.
Ánh lửa lập lòe cứ như đang tranh nhau dập tắt.
Cùng lúc đó một luồng âm khí ập tới.
Thôi Trinh hoảng hồn bật dậy! Do tình huống quá đột ngột, gã thậm chí không kiểm soát nổi biểu cảm, đụng thẳng vào Đỗ Phàn cũng vừa bật dậy bên cạnh.
"Bịch!" một tiếng nặng nề, người sau bị húc thẳng vào mép bàn, "Úi... ai da!"
Đạo cụ trên bàn rơi "bịch bịch" đầy đất.
Toàn bộ hiện trường rối tung rối mù.
Trước màn hình, Tuyết Nê Mã phấn khích giơ vuốt: [Để tui cười thúi mũi họ!]
Cậu hất cằm, trên màn hình bình luận một tràng: "............"
Trong giây phút im lặng kéo dài, có một bình luận trôi qua:
— Ơ... đại sư, anh ổn không. Tam Muội Chân Hỏa của anh... tắt rồi.
...
Trái với bình luận đang lặng như tờ.
Hiện trường thì giờ đã gà bay chó sủa loạn cào cào, giữa đêm tối mịt mờ gió âm lồng lộng, tựa như có gì đó đang nhảy múa xung quanh.
Lâm Túc nhìn thoáng qua, thấy mười mấy con quỷ đang ca hát nhảy múa khắp nơi, bóng ma lay động. Còn có một bóng trắng lờ mờ trà trộn vào trong.
Mí mắt cậu giật giật.
...Toi rồi, Bạch Vô Thường cũng nhập tiệc rồi.
Giữa tình thế náo loạn, Bạch Vô Thường phấn khích tới mức rớt lưỡi ra ngoài, tung tăng nhảy nhót, "Á á! Tôi thích tiệc tùng nhất!"
Vài con quỷ tinh mắt đã bắt đầu chọn đạo cụ và nến rơi rụng đầy đất:
"Ê? Cái này phải quà sinh nhật cho tôi không!"
"Tôi thích cây nến trắng này~"
"Không một nam quỷ nào từ chối được một cây gậy trúc thẳng tắp! Gậy nhỏ bay tới đây! Khà khà khà khà khà..."
Lâm Túc, "......"
Bi hoan của người và quỷ, hoàn toàn không tương thông.
*Lỗ Tấn nói: "Bi hoan của con người, hoàn toàn không tương thông."
Cả đời Thôi Trinh chưa từng bị nhiều quỷ vây quanh thế này, âm khí nhập thể khiến mặt gã trắng rồi lại xanh.
Gã cắn răng lập cập đảo mắt nhìn quanh.
Đạo cụ mang để làm màu là nhiều, mấy món để trừ tà thật thì lại chẳng được bao nhiêu.
Gã chỉ đành vớ lấy một thanh kiếm gỗ đào, chỉa loạn xung quanh.
Bình luận đã yên ắng từ lúc ngọn "chân hỏa" của gã dập tắt.
Đến giờ mới dần ngoi lên:
— Ủa vụ gì vậy, var với quỷ rồi?
— Nãy không phải mới gõ gậy trúc đuổi quỷ đi hết rồi hả? [thắc mắc] 🤔
— Đừng nói là gọi chơi mà tới thật đấy nhé...
Ngay từ lúc bắt đầu Đỗ Phàn đã trốn qua một bên.
Lúc này trong ống kính chỉ còn mình Thôi Trinh đơn thương độc mã.
Thôi Trinh vung kiếm gỗ đào một hồi mà chẳng có tác dụng gì, thậm chí âm khí còn càng lúc càng dày. Gã chần chừ, bất chợt quăng ra mấy lá bùa ứng phó khẩn cấp:
"Viêm hỏa xích liệt, thiêu trừ yêu khí, chính đạo quang minh, cấp cấp như luật lệnh..."
Mấy bước bên kia, Bạch Vô Thường ngoái đầu lại: ?
Sau đó chau mày, xích sắt trong tay quật thẳng tới, "bốp" một cái.
"Á a!!"
Thôi Trinh bị quật lệch cả mặt, suýt nữa đập thẳng lên camera.
Trong màn ảnh chứng nhận Thiên Sư trước ngực lóe lên ánh vàng, soi rõ vết bầm tím dài trên mặt hắn ta.
Bình luận ùa lên như nước vỡ bờ:
— Vãi chưởng, cái này là bị quỷ vả mặt hả?
— Đây là thiên sư đặc cấp của Huy Thành đó hả... đúng là cần xét lại uy tín rồi.
— Cảm giác còn chẳng chân thực bằng lần ở Tam Thanh Yển nữa, "chân hỏa" với "trừ tà" đều fail lòi.
— Mới nãy còn đá xéo người ta.
— So ra thì hào quang của vợ tôi lấp lánh hơn nhiều! 😍
...
Tuyết Nê Mã ở trước màn hình phát ra tiếng vui sướng: [Hẹ hẹ hẹ... Đúng là tiểu phẩm, hé hé hé hé hé...]
Lâm Túc liên tục thả tim các bình luận.
"Tao nói mà, mọi người vui vẻ mới thật sự là vui vẻ."
Có lẽ là do tình hình quá mất kiểm soát, cậu chưa bấm được bao lâu thì màn hình đột ngột đen ngòm, bên kia đã tắt live.
Tuyết Nê Mã lo lắng: [Trinh Kiến... Phàn Nhân có bị gì không đấy?]
"Không đâu, có Bạch Vô Thường ở đó, bọn họ sẽ biết chừng mực."
Cậu dứt lời chưa đến mười phút Bạch Vô Thường đã gửi tin nhắn tới:
[Bạch]: Đêm nay chơi vui tới nóc! Mọi người đều bảo cảm ơn ông, lần sau có mấy hoạt động thế này nhớ lại gọi tôi nhá~ [nghịch ngợm thè lưỡi]
"......"
Lâm Túc hào sảng đáp lại: Tất nhiên.
-
Một đêm ngon giấc.
Hôm sau Lâm Túc đến trường học.
Tiết ba buổi sáng là tiết thể dục.
Một nhóm người đang đứng ở sân thể dục chuẩn bị tập hợp, Lâm Túc đứng cuối hàng, vừa khéo lớp trưởng đứng ngay bên cạnh.
Trần Hữu thì thầm, "Cậu xem live hôm qua chưa? Hớ hàng banh xác luôn."
Lâm Túc đáp, "Có xem tí."
Trần Hữu, "Thế cậu có thấy đoạn sau Thôi đại sư bị quỷ vả không? Cảnh đó nhìn y như vong nhập. Tớ nghi là vì trước đó ổng giả thần giả quỷ nên mới kéo quỷ tới đó."
Lâm Túc nói,"Có thấy sơ."
Lâm Túc trầm mặc hai giây, "Chắc là thế, gần giống vậy."
Tuyết Nê Mã bổ sung: [Trước đó giả thần giả quỷ rồi chọc giận cậu mới kéo quỷ tới.]
Trần Hữu, "Mà bọn họ còn một buổi livestream nữa."
"?"
"Cậu nhớ Tam Thanh Yển không?"
Cậu ta ghé sát lại, thì thào, "Nhà đó tìm được người mua "tiền mua mạng" rồi, họ muốn mang đi cho người ta trừ tà. Tớ đang tính coi thử."
Lâm Túc nghiêng đầu, "Lớp trưởng, không phải cậu vừa bảo họ giả thần giả quỷ?"
Trần Hữu cười hì hì, "Ầy, hiếu kỳ mà, lỡ chỉ là sự cố thì sao. Với lại chủ yếu là tớ muốn hóng xem liệu có được thấy lại đại thần đeo mặt nạ kia không....."
"Là cái người rất giống cậu ấy."
Chính chủ Lâm Túc:...........
Cậu im lặng một lúc rồi gật đầu, "Cố lên nha."
...
Hai người tán gẫu không bao lâu thì tiết thể dục bắt đầu.
Lâm Túc theo cả lớp khởi động.
Từ sau lần xin nghỉ ốm, giáo viên chủ nhiệm đã miễn cho cậu các hoạt động thể chất nặng.
Giờ đã khởi động xong, cậu định quay về lớp học.
Tuyết Nê Mã: [Cậu không định cảm nhận thanh xuân tự do bay nhảy dưới ánh mặt trời à?]
Lâm Túc bình đạm, "Chỉ cảm nhận được người đầy mồ hôi."
Lúc này đang trong giờ học.
Hành lang vắng tanh, cậu vừa quẹo vào lối rẽ thì thấy một bóng người từ đầu cầu thang đi xuống.
Cậu khựng lại.
Người kia cũng dừng bước.
Hạ Chấn Linh khoác một bộ vest, nghiêng đầu nhìn cậu, giơ tay khẽ kéo cổ áo rồi xoay người bước đến.
Bóng hình cao ráo xuyên qua hành lang, rảo bước tới trước mặt.
Không gian đầu cầu thang chợt trở nên chật chội.
Lâm Túc tựa vào tay vịn cầu thang, ngạc nhiên nói, "Sao hôm nay quan giám sát lại đến trường vậy?"
Hạ Chấn Linh, "Thứ năm họp hội đồng nhà trường."
Lâm Túc gật đầu, "Anh bận thật."
Người đối diện liếc mắt ẩn ý, "Không bận bằng bạn cậu."
Lâm Túc chậm rãi chớp mắt, "Hử?"
"Bạch Vô Thường."
"......"
Lâm Túc nhẹ nhàng lướt qua việc Bạch Vô Thường trốn việc đi quẩy, chuyển chủ đề, "Sao anh cũng xem livestream vậy?"
Hạ Chấn Linh, "Công tác giám sát."
Lâm Túc, "Thế à, tôi còn tưởng anh lên tìm gì đó trong mấy cái bình luận."
Người đối diện cười lạnh một tiếng, "Tìm gì?"
Lâm Túc hé miệng ra rồi lại khép lại.
Cậu nhạy cảm nhìn sang, "Đừng hòng gạt tôi thốt ra cái từ không đứng đắn kia."
"........."
Thái dương Hạ Chấn Linh giật nhẹ, nhìn cậu rồi khẽ nhếch môi, "Nghĩ nhiều rồi."
Lâm Túc lắc đầu, "Có lẽ vậy."
"Ha."
Giờ còn đang ở trường, chuyện không đứng đắn đành gác lại.
Lâm Túc ra vẻ nghiêm túc, "Bọn họ sắp livestream tiếp."
Hạ Chấn Linh liếc nhìn cậu một cái, "Ừ."
"Bọn họ livestream nhiều vậy, định đi theo con đường bán hàng online à?"
"...Tiện nhận ủy thác."
Tuyết Nê Mã đúng lúc chui ra: [Thời buổi giờ làm một buổi pháp sự đắt đỏ lắm, còn có bùa chú, quyển trục, pháp khí khai quang, càng nổi tiếng thì thu phí càng cao.]
*Quyển trục:
Lâm Túc nhướng mày, "Cái này cũng chưa phải phạm luật?"
Hạ Chấn Linh: "Chưa có bằng chứng rõ ràng cho thấy những ủy thác họ nhận là từ livestream. Chỉ cần trong ủy thác không có hành vi lừa đảo thì không phải là vi phạm."
Cũng đúng.
Lâm Túc chả mấy hứng thú với chuyện của Hiệp hội Huy Thành, miễn không đụng tới cậu....
"Lần tới họ livestream chú ý giúp tôi chút."
Hạ Chấn Linh, "Chú ý xem có đá xéo cậu không?"
Lâm Túc thẹn thùng, "Chú ý mấy bình luận khen tôi, tim giúp tôi chút."
Đối phương im lặng hai giây.
Sau đó dường như hừ thật nhẹ, Hạ Chấn Linh tựa vào tường, cười như không cười, "Gồm cả mấy câu gọi là v...."
"Ngài Hạ...."
Một cái đầu tròn tròn bất ngờ thò ra từ lối cầu thang, thầy giám thị nhìn hai người đứng phía trên, lời nói nghẹn lại: ?
Ba người nhìn nhau, rơi vào khoảng lặng.
Hạ Chấn Linh mấp máy môi, mặt không đổi sắc, "Gọi là thầy."
Lâm Túc, "......"
-
Hai ngày sau Hiệp hội Huy Thành mở livestream.
Lâm Túc chẳng hứng thú, cũng không xem.
Cậu ăn tối xong đang xem tiểu phẩm thì lớp trưởng nhắn tin tới.
[Trần Hữu]: Livestream xong rồi, lần này trừ tà thành công phết. [khiếp sợ cắn tay]
[Trần Hữu]: Tiếc là không rình được đại thần. 😢
Lâm Túc: "......"
Cậu gửi lại một câu "cố lên" rồi tắt điện thoại, "Cũng coi như vớt vác được chút danh dự."
Tuyết Nê Mã khinh khỉnh: [Trừ tà thôi mà, giỏi giang ghê nơi.]
"Dù gì cũng là người của Hiệp hội Thiên sư, mấy vụ trừ tà thông thường vẫn làm được."
Bên cạnh vang lên một tiếng bất mãn: [Hứ~]
Lâm Túc lại vuốt nó, thở dài, "Không biết Tiểu Hạ có tìm bình luận khen tao để thả tim không."
Vừa nhắc đến Hạ Chấn Linh, trong lòng bàn tay cậu bỗng rung lên.
[Lần trước cậu lại dám gọi người ta là 'thầy' giữa ban ngày ban mặt!]
Lâm Túc, "........."
Lâm Túc đánh giá, "Nghe như thế chẳng có vấn đề gì."
Tuyết Nê Mã nghẹn lời, chết lặng, [Nhưng kết hợp với nhân vật, bối cảnh, tình huống, cảm giác không ổn tí nào.]
Nhất là Hạ Chấn Linh còn...
Một bàn tay che mắt nó lại, "...Cảm giác của mày sai rồi."
...
Không có ai gây thêm chuyện.
Vài ngày trôi qua trong yên bình, cho đến khi Cát Lập Lập đột nhiên gọi điện đến, "Đại nhân!"
Âm lượng chấn động truyền qua ống nghe.
Lâm Túc nhìn sang quản gia đang múa bút thành văn, "Nhỏ tiếng chút, trong nhà có người đang làm bài tập."
"?" Một dấu chấm hỏi nhẹ nhàng bật ra.
Nhưng Cát Lập Lập nhanh chóng lướt qua, vào thẳng chủ đề, "Chuyện ở Tam Thanh Yển giải quyết xong rồi."
Lâm Túc khựng lại, "...Giải quyết thế nào?"
"Không biết, là phía Huy Thành xử lý."
Cát Lập Lập nói, "Lần trước ngài không muốn can dự chuyện này, bảo gia đình quản đốc tìm tôi hoặc Đỗ Phàn. Có lẽ lần trước bọn họ trừ tà thành công nên gỡ gạc được tí danh dự, cộng thêm Thôi Trinh là phong thủy sư đặc cấp nên cuối cùng vẫn để họ tiếp nhận vụ đó."
Lâm Túc im lặng một hồi, "Không có sự cố gì chứ?"
"Có vẻ... không có thật. Tiền mua mạng cũng trả lại rồi, quản đốc đã bình thường trở lại, cả nhà mang ơn muốn tặng cờ vinh danh cho phân hội Huy Thành."
"Nghe nói phân hội Huy Thành còn định lấy vụ này làm hình mẫu tuyên truyền, tuần sau còn tổ chức lễ tuyên dương."
Anh ta nói xong không thấy trả lời, "......Đại nhân?"
Lâm Túc lắc đầu, "Không sao, tôi biết rồi."
Cát Lập Lập, "Tôi lo là họ lại sẽ đá đểu bên mình."
Lâm Túc trấn an, "Đừng lo, chắc chắn là vậy rồi."
Cát Lập Lập, "........."
Đầu dây bên kia kêu than rồi cúp máy.
Cậu vừa tắt điện thoại, quản gia đã đứng bật dậy, "Tôi xong bài tập rồi! Tối nay ăn đậu phụ Văn Tư hay mì râu rồng?"
Lên đi, ông đã luyện tập hết rồi!
Lâm Túc quay đầu, "Thịt bảo tháp."
*Thịt bảo tháp:
"........."
Quản gia không nhịn được vỡ giọng, "Nửa đêm nửa hôm, ngài... ngài muốn ăn thịt bảo tháp!?"
Lâm Túc và A Mã đồng loạt gật đầu, "Nhanh đi."
...
Cơm tối xong cũng đã quá nửa đêm.
Lâm Túc ngáp một cái, rửa mặt rồi lên giường ngủ.
Đèn trong phòng vừa tắt, ánh trăng trong trẻo xuyên qua ô cửa sổ nhẹ rơi căn phòng. Trên chiếc giường gỗ, gương mặt nghiêng yên tĩnh chìm vào gối, bờ vai theo nhịp thở đều đều khẽ nhấp nhô.
Giữa sự tĩnh lặng tuyệt đối, đột nhiên một tiếng "đinh!" vọng đến.
Điện thoại đầu giường sáng lên.
Lông mi Lâm Túc run nhẹ, tỉnh dậy từ giấc mộng chập chờn. Cậu cầm điện thoại lên xem:
Bạn có một đơn hàng mới.
[Người ủy thác: ▇Thu]
[Thân phận: Không rõ, ở ▇▇Tam Thanh Yển,▇▇▇]
[Trạng thái: Chưa nhận đơn]
Lâm Túc, "........." Ai?
—-------
[Tác giả có lời muốn nói]
Lâm Túc: Ai đang chơi thẻ cào với tôi vậy (gãi...)