Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Wine
Beta: Choze
Có một số chuyện sẽ mãi chẳng đổi thay.
Khán đài lặng đi trong chớp mắt, ngay sau đó là một trận sóng trào xôn xao không dứt:
"Người đó là... Hội trưởng Lâm!?"
"Người để hội phó Ngôn nhường chỗ thì chỉ có thể là 'vị kia' thôi! Địa thần toàn S..."
"Tới thật luôn kìa!"
"Được diện kiến đại thần cấp truyền thuyết rồi á á á! Nhìn trẻ quá, nhưng khí chất đúng là khác biệt hẳn, hội trưởng Hạ cũng đi cùng kìa..."
"Kỳ đại hội này điên vãi!!"
......
Tiếng bàn tán xôn xao gần như làm rung chuyển cả sân đấu ngoài trời.
Trên đài chủ tịch, Lâm Túc gật đầu, "Mọi người ngồi đi."
Ngôn Quan Nguyệt chào hỏi Hạ Chấn Linh rồi cùng Ngân Lâm ngồi xuống ghế bên cạnh.
Lâm Túc khẽ vén tà áo, ngồi vào vị trí chính giữa.
Hạ Chấn Linh và Bách Giang ngồi ở hai bên trái phải. Lâm Túc ngẩng đầu, vị trí của cậu nằm ngay trung tâm sân đấu, phía sau là lá cờ Minh hội treo cao...
Quả thực, không ai hợp ngồi ở vị trí này hơn cậu.
Giữa khu vực chuẩn bị đang sục sôi, các học viên cũng mắt sáng lấp lánh, tự hào lây:
"Hội trưởng đích thân tọa trấn!"
"À ha, cứ tưởng ngài ấy chỉ tới cải trang vi hành thôi..."
Các thí sinh xung quanh thì hết sức bàng hoàng:
"Người vừa nãy ở đây là hội trưởng Lâm á!?"
"Khoảng cách lịch sử giữa tôi và huyền thoại cách chưa đầy 10 mét!"
"Á á á! Tôi vừa mới được nghe hội trưởng Lâm giảng giải đấy, nếu lúc nãy không bị người ta cắt ngang..."
Dứt lời, mọi người đồng loạt nhớ tới Hồ Húc Đồng.
Những ánh mắt xung quanh dồn về phía ông ta.
Kể từ giây phút Lâm Túc bước lên đài, não bộ của Hồ Húc Đồng đã hoàn toàn đình công. Lúc này trước tầm mắt của mọi người, mặt ông ta đỏ bừng như gấc, đi không được mà ở cũng chẳng xong, chỉ biết cúi gầm mặt chịu trận.
"Vâng... Người trẻ, không khiêm tốn..."
"'Không vào tổng bộ, là vì không muốn sao?' 'Đúng rồi.', hóa ra... hóa ra là thật..."
"'Cậu cũng chẳng có gì ghê gớm', tôi phục lòng can đảm của ổng luôn."
Giữa những tiếng bàn tán như vắt chanh vào vết thương, d*ch th** chỉ thản nhiên liếc nhìn một cái rồi thu hồi tầm mắt. Cô nhớ lại những cảnh tượng trong quá khứ, khẽ lắc đầu:
"Bảy năm trôi qua, có những chuyện đã thay đổi, nhưng có một số chuyện vẫn chẳng hề đổi thay."
Học viên bên cạnh ngẩng đầu hỏi, "Sư tỷ, chị đang nói gì vậy?"
d*ch th** nhìn về bóng hình giữa đài chủ tịch, khóe môi cong lên, "Không có gì."
...
Sự náo động dần lắng xuống khi bản nhạc kết thúc.
Sau lời khai mạc của Bách Giang, cuộc thi chính thức bắt đầu.
Từng đội thi lần lượt vào sân theo thứ tự, cuộc thi đã có các giám khảo chuyên môn cầm cân nảy mực, ba người họ chỉ cần quan sát và đảm bảo sự công bằng của các quyết định cuối cùng.
Lâm Túc ngồi trên đài quan sát một lúc, lấy làm vui mừng, "Tre già măng mọc, thế hệ sau càng lúc càng giỏi hơn rồi."
Bên cạnh đáp lời: "Có thầy trấn giữ, giới Thiên sư chắc chắn sẽ ngày càng tốt hơn~"
Lâm Túc quay sang, nhìn thấy sườn mặt kiên nghị và đôi mắt trầm ổn của Bách Giang, so với nhiều năm trước đã ra dáng một gia chủ hơn hẳn, "Tiểu Bách, em cũng trưởng thành hơn rồi."
Bách Giang bỗng chốc không nhịn được, cười rạng rỡ: "Thầy, em...... *^▽^*"
Lâm Túc bồi hồi: "Nhớ năm xưa, anh cũng nhìn cha em, ông nội em, rồi cụ nội em trưởng thành thế này."
Bách Giang: "..."
Từ phía Hạ Chấn Linh phát ra tiếng cười không hề nể nang, "Ha..."
Bách Giang rầu rĩ quay đầu, "Tôi lớn lên dưới mắt của thầy, hội trưởng Hạ có ý kiến gì sao?"
"Không ý kiến. Em ấy cũng lớn lên dưới mắt của tôi......"
"▼口▼#... Hả?"
Lâm Túc lập tức ấn vai Hạ Chấn Linh, bẽn lẽn, "Chậc, ở bên ngoài đừng có nói mấy lời nghe như b**n th** thế."
Chủ đề bị chặn lại, nhưng cuộc ngấm ngầm đối đầu của hai bên trái phải vẫn chưa kết thúc.
Lâm Túc ngồi ở giữa, vừa xem thi đấu vừa cảm thán trong ý thức: Nê Mã, từng ấy năm trôi qua mà hai cha con này gặp nhau vẫn có bao lời để nói.
Tuyết Nê Mã thoải mái nằm dài: [Chắc vậy.]
Vòng thi đầu tiên kéo dài bốn tiếng đồng hồ.
Toàn bộ quá trình diễn ra khá suôn sẻ, Bách Giang còn ghi lại tên của vài thí sinh khá tiềm năng.
Trừ việc giữa chừng có một vụ nổ nhỏ...
Nghe đâu có thí sinh thao tác sai làm nổ bùa Lôi Hỏa, may mà được kiểm soát ngay tức thì.
Khi bóng dáng quen thuộc kia bị đưa xuống, Lâm Túc còn liếc nhìn một cái. Hạ Chấn Linh để ý thấy, "Sao thế?"
Lâm Túc cảm thán: "Miệng em linh ghê."
Tuyết Nê Mã bổ sung: [Lâm Linh.]
Hạ Chấn Linh: "?"
"Không có gì, khúc nhạc dạo nhỏ thôi, có khói không có sát thương."
-
Sau khi vòng đầu tiên kết thúc, khán giả vẫn còn quyến luyến nhìn theo mãi không rời.
Còn những bóng hình trên đài chủ tịch đã lui về hậu trường.
Xưa nay Đại hội Tân Tuyển chọn Thiên sư luôn cấm quay phim chụp hình.
Sau khi kết thúc thì Minh hội cũng sẽ thu hồi các đoạn phim giám sát ở hậu trường. Bách Giang chắp tay sau lưng, vững chãi nói, "Thầy yên tâm, thông tin của anh vẫn sẽ luôn được bảo mật với bên ngoài."
Lâm Túc gật đầu, "Tận tâm rồi, Tiểu Bách."
Đang nói chuyện, ánh đèn trong hành lang bỗng "xẹt xẹt" chớp tắt.
Quay đầu đã thấy một bóng dáng cao ráo xuất hiện ở đầu hành lang. Mái tóc dài buộc sau lưng, tay áo rộng quét đất. Một cảnh tượng đáng ra phải làm người ta thấy rợn người, nhưng lại khiến mấy người họ đồng loạt im ắng vài giây.
—— Quỷ Vương cứ thế đường hoàng xuất hiện ngay ở nơi tụ hội đầy rẫy Thiên sư.
Ngôn Quan Nguyệt ngẩn ra, "Sao anh lại lên đây?"
Quỷ Vương uất ức nhìn tới, "Đã quá thời gian chúng ta hẹn ba phút rồi, ta chờ sốt cả ruột."
"...Được rồi, các hội trưởng vẫn còn ở đây mà."
Lúc này Quỷ Vương mới chú ý đến hai người kia, "Chào hai vị quan gia, lâu rồi không gặp." Nói rồi hắn ta lại quay sang bảo Ngôn Quan Nguyệt, "Không sao, Quan Giám sát đại nhân sẽ hiểu cho thôi."
Lâm Túc: "..."
Hạ Chấn Linh: "..."
Một ánh mắt sắc lẹm như thực thể phóng thẳng về phía Quỷ Vương.
Ngôn Quan Nguyệt chặn lời Quỷ Vương vô tư này lại, cố gắng bình tĩnh nói, "Xin lỗi hội trưởng, tôi có hẹn thời gian với anh ấy từ trước."
Lâm Túc xua tay, "Không sao, tan làm đi."
Quỷ Vương bị chôn mấy trăm năm nên chẳng biết xấu hổ là gì, nghe vậy gật đầu, "Đa tạ, bởi vì chúng tôi đã hứa với nhau mỗi ngày đều phải động..."
"Vận động..." Ngôn Quan Nguyệt cướp lời, gương mặt sau cặp kính thoáng ửng đỏ. Anh vội vàng nắm lấy tay áo Quỷ Vương, đẩy kính, "... Mỗi ngày đều phải rèn luyện, vận động."
Hạ Chấn Linh nhạy bén liếc sang: "?"
Sau đó hắn hơi chau mày, không nói gì, nhưng ánh mắt sâu thẳm lại chuyển sang người Lâm Túc.
Lâm Túc vẫn chưa nhận ra ánh mắt của hắn.
Cậu đang chuyện trò với Tuyết Nê Mã trong ý thức, Tuyết Nê Mã tán thưởng: [Năm đó chắc chắn là nhờ mặt dày nên Quỷ Vương mới tán đổ được Quan Nguyệt.]
Lâm Túc đồng tình: Giống như cách Hạ Chấn Linh tán đổ tao ấy.
Tuyết Nê Mã: [?]
Trong tâm thức phát ra một tiếng "hờ!" gọn lỏn.
...
Thi đấu kết thúc, ai về nhà nấy.
Về đến nhà đã là lúc phố phường lên đèn.
Cửa sổ sát đất phản chiếu cảnh đêm hoa lệ, Lâm Túc cuộn tròn trên sofa, "Hậu bối ưu tú ngày càng nhiều rồi."
Hạ Chấn Linh bước tới kéo rèm cửa, "Ừ."
"Quan Nguyệt và Ngân Lâm cũng ngày một vững vàng hơn."
"Ừm."
Lâm Túc khựng lại, quay đầu nheo mắt, từ lúc rời hội trường đến giờ, Hạ Chấn Linh cực kỳ ít nói, cậu ẩn ý, "...Hóa ra là anh cho em ở trong trái tim di động của Howl à?"
Người đã về rồi, mà lòng vẫn còn dập dìu bên ngoài.
Phía trước cửa sổ như có tiếng cười khẽ.
Sau đó Hạ Chấn Linh quay người bước tới, đặt một nụ hôn lên môi cậu, l**m mở kẽ môi, "... Nói nhăng nói cuội."
Mặt Lâm Túc nóng bừng, đưa tay chạm lên lồng ngực hắn: "Được rồi, vừa nãy thấy trống rỗng, thế anh đang mải nghĩ gì đó?"
"Chỉ là nhớ lại ngày chúng ta động phòng thôi."
"Ngày đó có gì đặc biệt?"
Chưa đợi Hạ Chấn Linh trả lời, Lâm Túc đã tự nhớ ra, "À, ngày đó đặc biệt sáng." Cậu cụp mắt, "Dù sao cũng tới tận lúc mặt trời lên cao."
"..." Ánh mắt Hạ Chấn Linh dần thâm trầm, "Vờn anh hửm?"
Lâm Túc nghiêm mặt, "Anh lại đi tới đâu rồi?"
Một bàn tay lớn luồn vào vạt áo, áp lên vùng bụng gần rốn của cậu, Hạ Chấn Linh nhìn thẳng vào mắt cậu, "Tới đây."
Lâm Túc: "?"
Cậu nín thở một nhịp, cơ thể dần nóng ran, ánh mắt giao nhau, sau đó một nụ hôn rơi xuống bên tai, "Muốn không?"
"Hôm qua chúng mình vừa......"
"Hôm nay không được sao?"
Chỉ chần chừ hai giây, Lâm Túc đã vòng tay ôm lấy cổ Hạ Chấn Linh, nụ hôn nồng cháy đè nén hơi thở, kiên nhẫn khóa chặt môi cậu, từng chút một khơi dậy ngọn lửa tình.
Một chồng tuyết trắng chất đống trên sàn nhà bên cạnh ghế sofa.
Lâm Túc hơi lùi lại, sực nhớ ra, "... Đi tắm."
Hạ Chấn Linh khựng lại một thoáng rồi bế thốc cậu lên, vừa hôn vừa tiến về phía phòng tắm, "Được."
......
Hơi nóng mịt mờ phủ lên cánh cửa, tiếng nước chảy róc rách che lấp đi mọi âm thanh, sàn nhà bên ngoài bồn tắm ướt đẫm.
Tiếng nước chảy dài kết thúc, cả hai lại cùng vào phòng ngủ.
Chiếc giường bên dưới rộng và mềm đến mức khiến người ta như chìm sâu vào trong, không tìm được điểm tựa để chống đỡ cơ thể. Cậu chỉ có thể bám chặt vào bờ vai và tấm lưng trước mặt, mặc cho những đợt sóng trào càn quét.
Chiếc khuyên bạc trên thùy tai bị trêu đùa, cả người tê dại như có luồng điện chạy qua.
Màn trần đung đưa trong mờ ảo, Lâm Túc đang nắm chặt cánh tay bên cạnh, bỗng nghe Hạ Chấn Linh thì thầm, "...'Cơn ngứa bảy năm' ấy, chúng ta cũng nên gãi ngứa tí nhỉ?"
Cậu mơ màng, "Hửm?"
Đôi lông mày sâu rậm của Hạ Chấn Linh thấm ướt, càng hiện rõ vẻ thâm trầm như mực loang, hắn nhìn thẳng vào cậu, đáy mắt như đốm lửa bập bùng, "Ba lần, thành mỗi ngày."
"......?"
Lâm Túc hơi sực tỉnh. "Không......" Lời nói tức thì bị chặn đứng, trở nên vỡ vụn. Từng luồng điện chạy dọc da đầu, gần như tước đi toàn bộ lý trí của cậu.
Hạ Chấn Linh hôn xong lại chống người lên, "Em không được?"
Lâm Túc lập tức ngẩng đầu nhìn lên.
Tầm mắt vẫn còn mờ mịt nhưng người trước mặt lại cố tình thong dong. Đầu ngón tay cậu lún sâu vào da thịt hắn, chớp mắt để giọt nước đọng rơi xuống, "Sao... sao có thể? Em chỉ sợ anh mệt thôi..."
"Nghĩ nhiều rồi."
Hạ Chấn Linh dường như khẽ nhếch môi, cúi xuống hôn cậu, "Vậy quyết định thế nhé."
"......" Một tiếng "ừm" mập mờ thốt ra giữa những nhịp thở dồn dập.
-
Ngày hôm sau, ánh nắng ban mai tràn vào phòng.
Từng ô sáng tối đan xen từ sàn nhà trải dần lên chăn giường.
Trong chăn khẽ động đậy, người ngồi bên giường vừa kéo vạt áo xuống đã nhạy bén quay đầu lại, "Dậy rồi?"
Lâm Túc vừa định ngồi dậy đã suýt ngã ngược trở lại.
Cậu hít một hơi sâu, điều chỉnh lại rồi bình thản trồi ra ngoài, mím môi nhìn chằm chằm gương mặt đầy cám dỗ kia, "Em đã bảo... trong bồn tắm đừng có truyền điện mà."
Hạ Chấn Linh nhận lỗi: "Hôm nay sẽ không thế nữa."
"......"
Sự thay đổi tần suất đột ngột khiến Lâm Túc hoàn hồn.
Cậu định lấp l**m, "Chuyện hôm qua là..."
Hạ Chấn Linh nhìn cậu, "Chắc em không đến nỗi vừa ngủ dậy rồi thấy mình không được nên muốn đổi ý đâu ha..." Hắn vừa nói vừa nắm lấy tay Lâm Túc, môi cọ nhẹ, "Hội trưởng Khốn Khốn anh minh?"
Lâm Túc:.
Cậu dịu dàng như nước, "... Sao có thể."
Hạ Chấn Linh mỉm cười, "Thế thì tốt."
Ván đã đóng thuyền, Lâm Túc dứt khoát buông xuôi thế sự, cuộn tròn mình bên giường. Hạ Chấn Linh đứng dậy đẩy cửa sổ ra, ánh sáng rực rỡ cùng tiếng chim hót bên ngoài tràn vào phòng.
Cảnh tượng này khiến cậu nhớ lại ngày thứ hai sau đại hôn.
Lâm Túc thở dài, ẩn ý nhìn sang Hạ Chấn Linh, "Không ngờ, chúng ta lại gãi ngứa kiểu này."
Hạ Chấn Linh quay lại, v**t v* mấy sợi tóc thông minh của cậu, "Vậy không tốt sao?"
Lâm Túc khoan khoái ngửa đầu, "... Thôi, cũng chẳng có gì không tốt."
Ánh nắng xuyên qua kẽ tay đậu trên hàng mày cậu.
Dù là bảy năm hay là vô số cái bảy năm nữa trôi qua, có những chuyện đã thay đổi, nhưng có những chuyện sẽ mãi mãi chẳng hề đổi thay.