Mệnh Tiên - Mã Hộ Tử Quân

Chương 1: Nhập đề

Trước Tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Choze
Beta: Wine

Thoát khỏi giấc ngủ dài đằng đẵng.

Tí tách.

Nước đọng trên mái hiên rơi xuống mặt đất, ở cuối con hẻm hẹp dài tối tăm là một cửa tiệm gần như bị che kín bởi tấm rèm dày.

Một bóng người dài kéo lê trên mặt đất, dừng lại trước cửa.

"Đại... đại sư," người lên tiếng là một học sinh trung học, giọng nói đang trong giai đoạn vỡ tiếng trở nên khàn khàn khi cố tình hạ thấp. Vi Đống nuốt khan một cái, lắp bắp hỏi, "Chỉ cần sinh thần bát tự của đối phương là được ạ?"

"Cậu đang lo cái gì?"

Người sau tấm rèm không rõ mặt, nhưng từ kẽ hở của rèm toát ra cảm giác lạnh lẽo như rắn độc, đáp, "Đã đưa tiền thì tất nhiên việc sẽ được làm chu đáo."

Vi Đống khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Không phải gã muốn thế, là gã bị ép buộc thôi! Suất học bổng được tuyển thẳng vào đại học H chỉ có một, nhưng cả ba lần thi học kỳ gã đều không vượt qua được Bùi Cận, không còn cách nào khác, gã đành phải tìm ra một cách mới.

Hơn nữa...

Bùi Cận chỉ là một đứa nghèo kiết xác, có được bao nhiêu tài nguyên tốt đi nữa cũng chẳng để làm gì!

Nghĩ đến đây, Vi Đống tự an ủi bản thân, lòng dần bình tĩnh lại.

Dẫu vậy, đây là lần đầu làm chuyện thế này, gã vẫn thấp thỏm không yên, hỏi lại, "Đại sư, liệu có vấn đề gì không? Nếu đối phương cũng tìm người trong nghề thì có bị phản phệ ........"

"Hừ." Người sau rèm như cười nhạo sự nhát gan của gã, giọng nói lạnh lẽo đầy châm chọc, "Không đâu." Nửa khuôn mặt lộ ra từ phía sau tấm rèm nhếch lên một nụ cười đầy tự tin.

"Ở Tuân Thành này đã nhiều năm không có phong thủy sư giỏi xuất hiện rồi."

Nghe vậy, Vi Đống hoàn toàn yên tâm, bật cười: "Vậy thì tốt."

-

Trăng tròn sáng vằng vặc treo trên bầu trời.

Cùng lúc đó, ánh trăng trong trẻo chiếu vào một căn phòng ở Tuân Thành, soi rõ cách bài trí bên trong.

Nội thất bằng gỗ tỏa ra vẻ cổ kính, những hạt bụi nhỏ rơi lặng lẽ trên sàn và mặt tủ. Trên chiếc giường gỗ gần đó, một thiếu niên mặc trường bào kiểu Trung Quốc nằm yên tĩnh.

*Trường bào kiểu Trung Quốc:

Mặt cậu như ngọc sáng, mái tóc đen nhánh mềm mại buông xõa trước trán.

Hàng mi dài khẽ động.

Lâm Túc mở mắt, thoát khỏi giấc ngủ dài đằng đẵng.

Trước Tiếp