Men Tình Đêm Hương Cảng - Hỉ Phúc

Chương 3: Thương hương tiếc ngọc?

Trước Tiếp

Ánh đèn mờ ảo nơi quầy bar hắt xuống, những mảng sáng tối đan xen tạo nên một bầu không khí lười biếng, đầy mị hoặc.

Bức tường xếp đầy những chai rượu phía sau bartender lẽ ra phải là tâm điểm thị giác. Nhưng vì sự hiện diện của anh, những ống kính máy ảnh của khách khi hướng về phía quầy bar đều không tránh khỏi sự “thiên vị” dành cho con người ấy.

Nghe xong câu trả lời của anh, Tống Thù Đồng lại cười. Một nụ cười nhẹ nhàng, không mang theo quá nhiều cảm xúc.

Rất nhiều người giàu có thích những kẻ hám tiền, bất kể nam nữ. Bởi điều đó đồng nghĩa với việc họ sở hữu một thứ mị lực tối cao: Tiền bạc.

Từ lúc sinh ra đến giờ, dù trải qua biến cố cha mẹ ly hôn và mẹ qua đời, Tống Thù Đồng chưa từng phải nếm trải mùi vị của sự nghèo túng.

Mẹ cô, bà Triệu Dung Nhân, khi ly hôn đã giành được cả tiền cấp dưỡng. Bà quyết không để con gái mình chịu thiệt thòi về kinh tế. Những thứ có thể dùng tiền mua được, những việc có thể dùng tiền giải quyết, đối với cô đều không phải vấn đề lớn.

Hai vị khách nữ mới đến tỏ ra đặc biệt nhiệt tình. Cũng giống như cô gái vừa tức giận bỏ đi, họ tràn đầy hứng thú với chàng bartender trẻ tuổi điển trai này.

Bầu không khí trong quán rượu này thực sự rất thích hợp để phô diễn sức hút.

Khi đã hứng thú với vẻ bề ngoài của một người, người ta sẽ không kìm được muốn tìm hiểu câu chuyện phía sau. Cho dù đó chỉ là những trải nghiệm nhạt nhẽo, nhưng thêm một ly rượu, phối hợp cùng ánh đèn và âm nhạc, cũng có thể tô vẽ nên những hương vị khác biệt.

Arion vẫn mỉm cười tiếp đón những vị khách mới. Ở một mức độ nào đó, thái độ phục vụ của anh quả thực không có gì để chê trách.

Tống Thù Đồng gọi thêm ly rượu thứ hai.

Quán rượu mang tên Moonrise này có mức giá không quá khác biệt so với mặt bằng chung, không đắt nhất nhưng cũng chẳng rẻ nhất. Bốn phía tường treo những món đồ trang trí và tranh ảnh mang phong cách hoài cổ, rất thích hợp để check-in.

Không gian ổn, rượu ngon, và bartender cũng rất tuyệt.

Kết thúc buổi tối giải sầu, khi Tống Thù Đồng chuẩn bị rời đi, người bartender còn chu đáo hỏi xem cô có cần gọi xe không. Cô lắc đầu từ chối.

Lúc này khách ở quầy bar không đông lắm, Arion vẫn tiễn cô ra tận cửa. Đãi ngộ này đương nhiên khách thường không có được.

Tống Thù Đồng nhìn người đàn ông bên cạnh, trong mắt cô thoáng hiện lên vẻ nghi hoặc.

Đối phương cười ôn hòa: “Dù sao cũng không thể phụ lòng tiền boa của khách quý được.”

Đúng là Tống Thù Đồng đã boa khá hậu hĩnh.

Bartender cũng rất thành thật chứng minh cho cái “thiết lập nhân vật” hám tiền của mình.

Tuy nhiên, ngay lúc đó, anh bỗng bổ sung thêm một câu: “Hơn nữa, tôi cứ cảm thấy vị khách này trông có vài phần quen mắt.”

Câu này không phải lần đầu tiên Tống Thù Đồng được nghe. Cô vốn dĩ xinh đẹp, người ta hay dùng những cách này để bắt chuyện.

“Vậy sao? Thế thì coi như chúng ta có duyên.” Tống Thù Đồng đáp.

Tài xế của cô vẫn đang đợi bên ngoài.

Nhìn thấy chiếc xe sang trọng đón Tống Thù Đồng, điều đó càng chứng thực mắt nhìn người của anh chàng bartender này quả thực không tồi.

Nhưng nói là hám tiền cũng không phải, anh cũng không vồ vập xin phương thức liên lạc hay dúi danh thiếp của mình cho cô.

Tống Thù Đồng không muốn nghĩ nhiều, dù sao cũng chỉ là một người qua đường không quan trọng.

Cô đã uống chút rượu, giờ cảm thấy hơi mệt. Khi tài xế hỏi điểm đến, Tống Thù Đồng bảo về Tống gia.

Cô không thường xuyên ở lại Tống gia. Nhưng với tư cách là trưởng nữ, khi mới về nước, cô nhất định phải lấy lại căn phòng mình từng ở từ nhỏ.

Căn phòng đó sau khi ba cô tái hôn đã bị chuyển cho cậu em trai Tống Doãn Đình.

Từ khi Tống Thù Đồng còn nằm trong bụng mẹ, căn phòng đó đã được sắp đặt để dành cho cô. Đó là một trong những căn phòng tốt nhất của cả biệt thự.

Nghe nói sau này khi hai anh em kia dọn vào, họ còn tranh giành nhau căn phòng ấy. Cuối cùng cô em gái không giành lại được anh trai, hoặc có lẽ do ba mẹ thiên vị con trai hơn.

Chuyện đó không quan trọng.

Quan trọng là khi Tống Thù Đồng trở về, cô đã cho dọn sạch sẽ tất cả đồ đạc còn sót lại trong phòng, ném hết ra ngoài, kể cả dát giường.

Lúc ấy Tống Doãn Đình tức đến mức muốn động thủ. Thứ bị cướp đi đâu chỉ là một căn phòng? Đó là vị trí người thừa kế của anh ta.

Nhưng Tống lão tiên sinh có mặt ở đó, ngay cả mẹ kế Lâm Tĩnh Vi cũng chỉ biết nuốt giận.

Tống lão tiên sinh không hài lòng với thái độ của Tống Doãn Đình. Là người ở vị trí cao, hỉ nộ không được hiện ra mặt. Mới mất một căn phòng đã không kìm nén được, sau này bị người ta cướp mất mối làm ăn lớn chẳng phải sẽ tự loạn trận tuyến sao?

Sắc mặt Tống Gia Thịnh lúc đó cũng rất khó coi, ông ta lên tiếng bênh vực con trai: “Ba, căn phòng đó Doãn Đình đã ở mười mấy năm rồi, hà tất phải bắt nó dọn ra. Con bảo người dọn dẹp lại một phòng khác cho Thù Đồng chẳng phải tốt hơn sao?”

Tống lão tiên sinh đáp: “Phòng đó vốn dĩ là của Thù Đồng. Cho dù con bé đi theo mẹ, nhưng rốt cuộc vẫn là con gái cả của con. Con bé vừa đi, con liền đem phòng cho người khác ở, làm ba như thế mà được sao?”

Năm xưa chuyện Tống Gia Thịnh ngoại tình gây xôn xao dư luận, người vợ sau Lâm Tĩnh Vi này còn lâu mới được lòng Tống lão tiên sinh như Triệu Dung Nhân.

Hào môn thế gia ở Cảng Thành, về một số mặt truyền thống đến mức cổ hủ. Chuyện bà hai, bà ba, bà bốn cùng sống dưới một mái nhà bình an vô sự vẫn được người ta ca tụng. Gia tộc lớn mà, coi trọng con nối dõi, có con coi như đã được công nhận.

Nhưng Tống gia thì khác. Hành động vĩ đại theo đuổi Triệu Dung Nhân thời trẻ của Tống Gia Thịnh cùng lời hứa “nhất sinh nhất thế nhất song nhân” lãng mạn năm ấy đã từng gây chấn động một thời.

Chỉ tiếc kết cục cũng chẳng có gì khác biệt.

Việc mẹ Tống Thù Đồng kiên quyết ly hôn đã biến Tống gia thành đề tài đàm tiếu trà dư tửu hậu.

Cho nên, Tống lão tiên sinh dung túng hành vi đoạt phòng của Tống Thù Đồng không có nghĩa là ông thích cô cháu gái này. Nhiều năm không gặp, họ chỉ thăm hỏi vào dịp lễ tết, làm sao có thể xây dựng tình cảm thâm hậu?

Nhưng Tống lão tiên sinh có nguyên tắc hành xử riêng.

Nếu năng lực Tống Thù Đồng và Tống Doãn Đình ngang nhau, ông sẽ chọn Tống Doãn Đình. Nhưng nếu cô vượt xa anh ta, Tống gia đương nhiên sẽ được giao cho người có thể duy trì sự huy hoàng của gia tộc.

Đúng vậy, chỉ khi “vượt xa”, Tống Thù Đồng mới có phần thắng tuyệt đối.

Không công bằng. Nhưng không còn cách nào khác. Quyền quyết định không nằm trong tay cô.

Đời này có lẽ Tống Thù Đồng sẽ không bao giờ thiếu tiền, nhưng cũng chẳng ai chê tiền nhiều. Huống chi, có những kẻ không xứng đáng được sống quá sung sướng.

Trong cơn mơ màng nửa tỉnh nửa mê, xe dừng lại.

Vị trí của biệt thự Tống gia vô cùng đắc địa, tính riêng tư cao, môi trường và đoạn đường đều rất tốt. Hàng xóm xung quanh cũng toàn là những nhân vật không phú thì quý.

Tống Thù Đồng xuống xe, cô chậm rãi đi vào.

Vừa bước qua cửa, cô mới phát hiện cả nhà vẫn chưa ngủ, đang tụ tập ở phòng khách như thể đang họp.

“Ba, dì Vi,” Tống Thù Đồng bước tới, cười khẽ, “Sao muộn thế này mà mọi người vẫn chưa ngủ?”

“Doãn Đình, Mẫn Nghi cũng ở đây à.”

Nửa năm trở về Cảng Thành, Tống Thù Đồng thực sự đã gây không ít khó chịu cho họ. Cô cướp phòng của Tống Doãn Đình, nhưng thực tế cũng chẳng mấy khi về ở. Một tuần về ngủ lại hai ngày đã là nhiều.

Đại tiểu thư họ Tống sở hữu không ít bất động sản ở Cảng Thành, tất cả đều thừa kế từ mẹ.

Trước đây sau khi mẹ qua đời, người quản lý tài sản đã hỏi ý kiến cô xem có muốn cho thuê bớt không vì một số căn mua chỉ để đầu tư. Tống Thù Đồng đồng ý, và thế là cô đã làm chủ nhà suốt hơn mười năm nay, khách thuê đến rồi đi không biết bao nhiêu lượt.

Bình thường Tống Doãn Đình vừa thấy mặt Tống Thù Đồng là đã sa sầm nét mặt. Nhưng hôm nay thì khác.

“Chị cả về rồi à?” Anh ta cười tủm tỉm, “Xem ra tâm trạng không tệ, chị đi uống rượu sao?”

Trên người Tống Thù Đồng phảng phất chút hơi men.

Cô nheo mắt lại. Theo lý mà nói, nửa năm nay, ngoại trừ lần đầu tiên ngáng chân thành công, những lần sau Tống Doãn Đình gần như đều rơi vào cảnh “trộm gà không được còn mất nắm gạo”.

Hôm nay nhìn anh ta thế này, có vẻ như đã chuẩn bị sẵn chiêu trò phía sau.

Tống Thù Đồng cũng cười: “Tranh thủ lúc rảnh rỗi đi giải sầu chút thôi.”

“Nửa đêm nửa hôm say khướt trở về còn ra thể thống gì?” Tống Gia Thịnh nhíu mày, “Thù Đồng, con biết mình đại diện cho Tống gia chứ? Như vậy thì còn đâu dáng vẻ tiểu thư khuê các?”

Tiểu thư khuê các. Từ ngữ thật thú vị.

Thực tế, Tống Thù Đồng ở nước ngoài việc đi làm và xã giao cần thiết, cô không tiếp xúc nhiều với người trong giới. Người ta còn chẳng biết mặt cô, nói gì đến cái gọi là “đại diện Tống gia”?

“Con nhớ tuần trước Doãn Đình về nhà làm loạn sau khi uống rượu, còn đập vỡ một món đồ cổ của ba nhỉ? Trước đó em ấy còn lên cả báo nữa cơ mà. So với Doãn Đình, chắc con chưa làm mất mặt Tống gia đâu.”

Huống chi, trong cái nhà này, chuyện Tống Gia Thịnh hay Tống Doãn Đình uống say khướt về nhà đâu phải lần một lần hai.

Tống Thù Đồng nói chuyện vẫn giữ nụ cười trên môi. Khi mới vào công ty, cô xử lý công việc có vẻ chưa thạo, nhưng nửa năm trôi qua, sự tiến bộ của cô không chỉ người nhà họ Tống thấy, mà cả hội đồng quản trị cũng đang quan sát.

Người trước càng xem càng kinh hãi, người sau càng xem càng có toan tính.

“Con còn dám cãi?”

Tống Thù Đồng thu lại chút ý cười: “Ba à, nhà chúng ta là triều đại phong kiến nào sao? Chỉ có hoàng đế mới được mở miệng nói chuyện?”

Giọng điệu cô rất ôn hòa, như thể nó chẳng hề mâu thuẫn với nội dung đầy châm chọc kia.

Lâm Tĩnh Vi lúc này mới lên tiếng giảng hòa: “Gia Thịnh, ông đừng nói chuyện với con gái như thế.”

Đồng thời bà ta quay sang cười nói với Tống Thù Đồng: “Thù Đồng, ba con cũng chỉ là muốn tốt cho con thôi, con đừng giận dỗi ông ấy. Tuần sau là sinh nhật cô con, đến lúc đó con nhớ có mặt và thể hiện cho tốt nhé.”

Tống Thù Đồng có một người cô, là chị gái của ba cô, Tống Gia Nghiên.

Đó không phải là một người dễ chung sống.

Dù đã rời Cảng Thành từ năm 9 tuổi, nhưng ấn tượng về sự khắc nghiệt của người cô này vẫn còn in đậm trong ký ức Tống Thù Đồng.

Năm Tống Thù Đồng 5 tuổi, khi mẹ cô vẫn chưa sinh thêm đứa con thứ hai, Tống Gia Nghiên đã đến nhà em trai, buông những lời cay nghiệt rằng chị dâu là “gà mái không biết đẻ trứng”, làm tuyệt tự nhà họ Tống.

Phải biết rằng, khi ấy Triệu Dung Nhân vẫn là ân nhân cứu mạng của cả Tống gia. Khoản đầu tư khổng lồ bà mang đến khiến ngay cả một con chó cũng biết phải vẫy đuôi nịnh nọt.

Lúc đó Triệu gia cũng chưa suy bại, chỉ là dần chuyển hướng đầu tư ra nước ngoài.

Nhớ lại những chuyện không mấy vui vẻ, Tống Thù Đồng đáp: “Dì Vi, tôi biết rồi, đến lúc đó tôi nhất định sẽ thể hiện thật tốt.”

Mấy chữ cuối được cô nhấn mạnh hơn một chút.

Tống Gia Nghiên gả cho một người chồng môn đăng hộ đối họ Từ. Ít nhất là môn đăng hộ đối ở thời điểm ba mươi năm trước.

Nhưng ba mươi năm, thế giới thay đổi rất nhiều. Từ gia mười năm gần đây đầu tư không thấy khởi sắc, con cháu trong nhà cũng toàn dạng tầm thường.

Thế nhưng, những gia tộc càng từng vang bóng một thời lại càng không buông bỏ được chút hư danh bề ngoài. Dù không bằng xưa nhưng vẫn đủ sức tiêu xài phung phí.

Người cô này của Tống Thù Đồng xưa nay đã rất thích phô trương. Điều bà ta đắc ý nhất trong đời, một là đầu thai vào gia đình phú quý, hai là sau khi gả vào Từ gia đã sinh được ba con trai.

Năm đó khi Từ gia còn phát triển, ba mẹ chồng bà ta từng treo thưởng: Sinh một con trai thưởng 50 triệu, sinh một con gái thưởng 20 triệu. Nếu không phải con ngoài giá thú không được tính, e rằng đàn ông Từ gia chỉ mải miết “gieo giống” bên ngoài.

Dạo đó, báo chí Cảng Thành giật tít trắng trợn vô cùng:

“Một đứa con trai kiếm 50 triệu, chị em dâu Từ gia đẻ đến phát sợ”

“Thương vụ lời nhất Châu Á, một vốn bốn lời”

Khi đó ba mẹ Tống Thù Đồng thậm chí còn chưa kết hôn, nhưng câu chuyện này nhiều năm sau vẫn được người ta say sưa bàn tán, cô cũng là nghe kể lại.

Đêm tiệc mừng thọ của cô Tống Gia Nghiên, Tống Thù Đồng đến muộn, suýt chút nữa bỏ lỡ một màn kịch hay.

Vừa bước vào đại sảnh, cô liền thấy một cô gái trẻ bưng rượu vô ý làm đổ lên người một người đàn ông đi ngược chiều. Ngay sau đó là những lời xin lỗi rối rít không ngừng.

Cô gái định giơ tay lau áo sơ mi cho anh ta.

Người đàn ông đó đứng quay lưng về phía Tống Thù Đồng, cách một đám đông. Cô chỉ kịp nhìn thấy cô gái kia mặc đồng phục phục vụ, dung mạo rất xinh đẹp, thanh thuần khả ái khiến người ta dễ nảy sinh lòng thương cảm.

Ngay cả cô nhìn cũng thấy hơi rung động.

Thế nhưng, người đàn ông bị đổ rượu lên người lại cất tiếng, giọng nói tuy không quá lớn nhưng đủ lạnh lùng:

“Không cần xin lỗi. Chiếc áo sơ mi này có giá gốc 45.000 tệ, xin hỏi cô định thanh toán thế nào?”

“……”

Hoàn toàn không có chút tâm tư thương hoa tiếc ngọc nào.

Trước Tiếp