Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tống Thù Đồng không ngạc nhiên khi có người hối hận, nhưng điều khiến cô bất ngờ là có người hối hận nhanh đến vậy.
“Tại sao?”
A Bân ủ rũ đáp: “Hiện tại, nhóm người mới bọn tôi và nhân viên cũ bên đó đang cạnh tranh gay gắt. Ngoài Venus ra, những người khác ít nhiều đều bị chèn ép.”
Tình huống này nằm trong dự liệu của Tống Thù Đồng.
Tống Doãn Đình lôi kéo người chỉ đơn thuần là hành động khoe khoang.
Bộ phận của anh ta không thiếu người, tự dưng nhét thêm người vào, nhân viên cũ đương nhiên cảm thấy bị đe dọa. Hơn nữa, để lôi kéo người của Tống Thù Đồng, Tống Doãn Đình đã hứa hẹn tăng lương. Dù mức lương được bảo mật nhưng cũng không ngăn được đủ loại đồn đoán.
Hơn nữa, những người từ bộ phận Tống Thù Đồng chuyển sang, Tống Doãn Đình chưa chắc đã dám trọng dụng. Anh ta đâu có quan tâm đến sự nghiệp của những người này.
A Bân tiếp tục: “Thực ra trước đó giám đốc A Kỳ đã khuyên tôi nên thận trọng, nhưng tôi vào công ty cũng ba năm rồi, bỏ lỡ cơ hội này, không biết bao giờ mới leo lên được. Tôi có gia đình, chi tiêu lớn, con trai vừa chào đời, tôi không còn lựa chọn nào khác.”
Tống Thù Đồng còn trẻ, không gặp khó khăn về kinh tế, lại là một người sếp dễ nói chuyện, thoạt nhìn có vẻ dễ mủi lòng.
A Bân có vẻ nhạy bén hơn những người khác, anh ta sớm nhận ra làm việc dưới trướng Tống Doãn Đình thì tương lai mù mịt.
“A Bân, không phải tôi không giúp anh,” Tống Thù Đồng lắc đầu, “Vị trí trống bên tôi đã được lấp đầy hết rồi.”
Cô đâu phải kẻ ngốc như Tống Doãn Đình, tự rước vài người về để thêm phiền phức.
Huống chi, một lần bất tín, vạn lần bất tin.
Tống Thù Đồng không ngây thơ đến mức chỉ nghe qua loa một lần đã tin A Bân có nỗi khổ tâm khó nói. Nếu áp lực gia đình lớn, trước khi chuyển bộ phận anh ta hoàn toàn có thể trao đổi với cô. Từ chức còn có cơ hội để lãnh đạo giữ lại.
Rõ ràng lúc đó anh ta đi là vì điều kiện Tống Doãn Đình đưa ra đủ hậu hĩnh.
“Tuy nhiên,” Tống Thù Đồng vẫn chỉ cho anh ta một con đường, “Nếu tôi là anh, hoặc là an phận thủ thường, hoặc là chuẩn bị kỹ càng cho tương lai của mình đi.”
Chuyển bộ phận lần nữa, hoặc là nghỉ việc. Đương nhiên, không phải bây giờ.
Tống Thù Đồng trở về văn phòng.
Hai ngày nay, bộ phận của Tống Doãn Đình lại giành được một dự án khá tốt, hiện tại chắc đang bận rộn khí thế ngất trời.
Nhưng cô đoán, chắc hẳn đang nảy sinh mâu thuẫn trong việc phân chia tiền thưởng dự án.
Hơn nữa, nếu không đoán sai thì dự án đó Tống Doãn Đình có được là nhờ nể mặt nhà họ Phương. Con rể còn chưa làm, nhưng đã biết hưởng thụ lợi ích từ nhà gái rồi.
Cô tìm A Kỳ hỏi thăm một chút, phát hiện người phụ trách dự án này là Venus.
“……”
Chuyện hai nhà Tống – Phương bàn chuyện cưới xin ầm ĩ khắp nơi, người khác đều biết, Venus không thể nào không biết.
Cũng không biết quan hệ giữa cô ta và Tống Doãn Đình hiện tại thế nào.
“Tống tổng, bộ phận nhân sự có đề cử vài ứng viên cho vị trí trợ lý của cô. Cô xem qua hồ sơ nhé, nếu không có vấn đề gì thì tôi bảo HR hẹn lịch phỏng vấn.”
Thời gian qua Tống Thù Đồng không có trợ lý, phần lớn công việc trợ lý đều do cô tự làm.
“Được, lát nữa tôi sẽ trả lời.”
Người làm trợ lý cần phải tỉ mỉ và kiên nhẫn. Tuyển người xong còn phải mất thời gian làm quen, tuy cả quá trình này có phiền phức nhưng không thể tránh khỏi.
Từ khi Tống Doãn Đình tiếp xúc với tiểu thư nhà họ Phương, ngay cả hội đồng quản trị cũng ngả nghiêng về phía anh ta, tài nguyên trong công ty cũng vậy. Anh ta đi đàm phán làm ăn có thể nói là làm ít công to.
Sĩ khí vừa bị Tống Thù Đồng dập tắt cách đây không lâu giờ lại bùng lên mạnh mẽ.
Dựa hơi phụ nữ chưa chắc đã xấu, có đường tắt ngay trước mắt thì ai mà chẳng muốn đi, ai lại từ chối chuyện tốt như thế?
Tuy nhiên, có lẽ vì trước đó Tống Thù Đồng từng nhắc đến chuyện phu nhân nhà họ Chu muốn giới thiệu cô cho con trai bà ta, nên gần đây vợ chồng Tống Gia Thịnh chỉ chăm chăm lo chuyện của con trai, không còn làm phiền Tống Thù Đồng nữa.
Chiều thứ Sáu, Tống Thù Đồng hẹn gặp khách hàng ở bên ngoài.
Ông trời không chiều lòng người, cơn mưa rào tầm tã kèm theo hai tiếng sấm rền vang trút xuống, rất nhanh trên đường phố vắng tanh bóng người.
Tống Thù Đồng cũng thật xui xẻo.
Chiếc ô duy nhất đã nhường cho khách hàng đang vội đi, trời mưa quá bất ngờ, lúc đó cô còn đang đứng ở quảng trường lộ thiên nên bị ướt như chuột lột.
Cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng, bị mưa ướt dính chặt vào da thịt, cộng thêm thời tiết nóng bức tạo cảm giác dính dáp khó chịu vô cùng.
Lúc này, xe của Tống Thù Đồng đang đỗ ở bãi xe phía Nam quảng trường, còn cô đang ở phía Bắc, cách nhau một đoạn đường lộ thiên khá dài.
Mưa thế này xem ra một chốc một lát chưa tạnh được.
Hôm nay Tống Thù Đồng tự lái xe, đúng là đen đủi.
Mưa như trút nước, Tống Thù Đồng cũng chật vật chẳng kém những người xung quanh, tóc ướt sũng nhỏ nước xuống cổ áo. Điện thoại cũng bị dính nước nhưng may là không ảnh hưởng gì.
Dự báo thời tiết báo chiều tối nay đều có mưa, đặc biệt là mấy tiếng này.
Mưa to ảnh hưởng không ít đến tâm trạng ra ngoài của mọi người.
Tống Thù Đồng đã hoàn thành công việc hôm nay, cô không vội đi, chỉ là quần áo ướt dính trên người rất khó chịu.
Mưa to thế này, bắt xe cũng khó.
Tống Thù Đồng liếc thấy một nhóm người đi về một hướng, đó là hướng ga tàu điện ngầm.
Cô bỗng nhớ ra, căn hộ nhỏ của Trần Hoa An nằm ngay gần một cửa ra ở trạm tiếp theo.
Hình như họ cũng hai ngày rồi không gặp mặt.
Sau khi xác định quan hệ, vốn dĩ phải dành nhiều thời gian bồi dưỡng tình cảm, nhưng Tống Thù Đồng quá bận, thỉnh thoảng buổi tối còn có tiệc tùng. Thế nên cô và bạn trai chỉ có thể liên lạc qua điện thoại.
Tống Thù Đồng vào trung tâm thương mại mua một chiếc ô, đồng thời nhắn tin cho bạn trai hỏi anh có nhà không.
Lúc này, Trần Việt đang họp cuộc họp cuối cùng của chiều thứ Sáu ở công ty. Anh nhìn màn hình điện thoại sáng lên. Anh và Tống Thù Đồng có hẹn gặp nhau tối nay.
Cuộc họp sắp kết thúc, anh định về nhà sửa soạn một chút rồi đi hẹn hò.
Kết quả bây giờ lại nhận được tin nhắn bạn gái hỏi có nhà không, bảo bị mưa ướt, muốn qua mượn phòng tắm một chút.
“……”
Bên ngoài quả thực mưa rất to.
Trần Việt liếc nhìn nhân viên đang thao thao bất tuyệt, ngón tay cử động, gửi mật mã cửa nhà cho Tống Thù Đồng.
Tống Thù Đồng nhận được hồi âm, bạn trai bảo đang ở bên ngoài, mưa to quá nhất thời chưa về được, bảo cô cứ tự qua ấn mật mã vào nhà.
Trên tàu điện ngầm lác đác vài người bị mưa ướt.
Tống Thù Đồng xinh đẹp, trên mặt còn vương vài giọt nước, vẻ đẹp thanh tú ấy càng thu hút sự chú ý.
Có người định tiến lên xin số liên lạc, nhưng bỗng chú ý đến chiếc túi xách da màu trắng trên tay cô. Kiểu dáng trông quen quen, sau khi tra cứu bằng hình ảnh thì ý định làm quen liền vụt tắt.
Có những vẻ đẹp là trời sinh, nhưng để duy trì vẻ đẹp đó cần rất nhiều tiền bạc để nuôi dưỡng.
Đây là lần đầu tiên Tống Thù Đồng đi tàu điện ngầm kể từ khi về Cảng Thành. Đi một trạm rồi xuống xe, theo trí nhớ thuận lợi tìm đến khu chung cư.
Ấn mật mã xong, đây là lần thứ hai cô bước vào căn hộ độc thân của một người đàn ông.
Một ngôi nhà sạch sẽ rất dễ tạo thiện cảm.
Bố cục căn phòng nhìn một cái là thấy hết.
Cô lấy điện thoại ra, thấy ông chủ Trần lại gửi tin nhắn mới.
Anh bảo cô có thể vào tủ quần áo trong phòng ngủ tìm đồ của anh mặc tạm, quần áo ướt cho vào máy giặt giặt rồi sấy khô, còn hỏi cô có cần anh giúp mang đồ cá nhân qua không.
Chu đáo đến mức khiến người ta không biết nói gì.
Nếu Tống Thù Đồng cần, có không ít người sẵn sàng chạy việc cho cô, nhưng cô không muốn bắt ai phải đội mưa to đến đưa đồ.
Căn hộ nhỏ rất yên tĩnh, Tống Thù Đồng thay đôi dép lê nam.
Lần đầu tiên bước vào phòng ngủ của ông chủ Trần, cô mở tủ quần áo của anh ra. Đây là một khía cạnh rất riêng tư của một con người.
Tủ quần áo toàn là sơ mi và quần âu. Tống Thù Đồng chọn một chiếc sơ mi đen, ướm thử một chiếc quần âu lên eo mình, cuối cùng lại bỏ xuống.
Phòng tắm rất nhỏ, không nói ngoa thì cả căn hộ này có khi còn không bằng cái phòng tắm nhà cô.
Tống đại tiểu thư lại một lần nữa ý thức sâu sắc rằng, mình đã phải lòng một người đàn ông có điều kiện kinh tế kém xa mình.
Nhưng ý nghĩ đó chỉ thoáng qua trong chốc lát.
Bởi vì với Tống Thù Đồng, nghèo chỉ là vấn đề rất nhỏ. Chỉ cần cô muốn, cô có thể biến đối phương thành người giàu có.
Huống chi ông chủ Trần không phải người nghèo rớt mồng tơi, một người thực sự nghèo sẽ không nỡ chi mấy vạn tệ thuê nhà ở khu vực này.
Tiếng nước trong phòng tắm bắt đầu rào rào.
Dầu gội và sữa tắm đều đầy ắp, trông như người sống ở đây cũng mới chuyển vào chưa lâu.
Tuy nhiên có một điểm, sau khi bước vào những không gian riêng tư như phòng ngủ và phòng tắm, Tống Thù Đồng càng chắc chắn rằng nơi này chưa từng có dấu vết tồn tại của phụ nữ.
Tiếng vòi hoa sen trong phòng tắm quá ồn ào, ngăn cách tiếng mưa rơi bên ngoài.
Tắm xong Tống Thù Đồng mới phát hiện mưa dường như chưa có dấu hiệu tạnh, mặt đất không bằng phẳng dưới khu chung cư đã tích thành những vũng nước lớn.
Quyết định qua đây của cô là đúng đắn.
Tắm nước nóng xong, cả người cô thoải mái hơn nhiều.
Chỉ là trên người chỉ mặc độc một chiếc sơ mi đen thay váy, bên trong trống rỗng, cảm giác này cũng không hẳn là quá tốt. Đặc biệt là quan hệ giữa cô và ông chủ Trần dường như chưa thân mật đến mức đó.
Máy giặt đang phát ra tiếng động vận hành.
Vừa gội đầu xong, Tống Thù Đồng tìm thấy máy sấy, đứng trước gương phòng tắm sấy tóc. Tiếng máy sấy ù ù.
Đợi xong xuôi mọi việc, cô trả lời tin nhắn trên điện thoại. Còn khoảng nửa tiếng nữa là đến giờ tan tầm, Tống Thù Đồng vẫn chưa thấy dấu hiệu chủ nhân căn hộ trở về. Mưa bên ngoài đã ngớt hơn lúc đầu nhưng vẫn chưa tạnh hẳn.
Cô chỉ quanh quẩn trong phòng khách, đợi máy giặt giặt xong thì lấy quần áo ra cho vào máy sấy bên trên. Máy sấy cần thời gian khá lâu.
Tống Thù Đồng ngồi trên chiếc ghế sofa nhỏ ba chỗ trong phòng khách, nhắn tin cho ông chủ Trần, không để ý anh trả lời gì.
Bởi vì chỉ vài giây sau khi dựa vào ghế, cơn buồn ngủ đã ập đến.
Đêm qua Tống Thù Đồng ngủ không ngon, cô trằn trọc đến 3 giờ sáng mới ngủ được, sáng nay lại tỉnh trước khi chuông báo thức reo.
Giờ nghe tiếng mưa rơi bên ngoài cứ như bài hát ru ngủ.
Cô ngủ thiếp đi trên ghế sofa nhỏ.
Đôi chân dài co lại, phần eo trở xuống được che bởi một chiếc áo sơ mi khác.
Khi Trần Việt về nhà, đập vào mắt anh chính là cảnh tượng này.
Ban công kín có thể nhìn rõ những hạt mưa đập vào cửa kính, ánh sáng yếu ớt hắt lên người phụ nữ đang nằm trên sofa phòng khách, trên người cô mặc áo của anh.
Gương mặt khi ngủ thật yên bình.
Trông cô có vẻ rất yên tâm về người bạn trai mới này nên mới dám ngủ ở nhà anh như vậy.
Tống Thù Đồng mơ màng cảm thấy có người chạm vào mình nên tỉnh dậy, cơ thể bỗng nhiên lơ lửng, cô chưa kịp phản ứng, đầu và mí mắt vẫn nặng trĩu.
Giọng nói vang lên từ phía trên đỉnh đầu: “Em vào phòng ngủ ngủ thêm một lát nhé?”
Chưa đợi cô trả lời, người đã được đặt xuống giường.
Phòng ngủ cũng bật điều hòa, Trần Việt đắp chăn cẩn thận cho Tống Thù Đồng.
Anh nói: “Bên ngoài vẫn đang mưa, tối nay ra ngoài không tiện, anh nấu cơm ở nhà được không?”
Tống Thù Đồng khó khăn mở đôi mắt nặng trĩu, mơ màng “ừ” một tiếng đầy nghi hoặc.
“Anh biết nấu cơm sao?” Cô hỏi trong cơn ngái ngủ.
Trần Việt cười, anh ém lại góc chăn, sau đó xoa đầu cô: “Ngủ đi, tối nay nếm thử tay nghề của anh.”