Mẹ Kế Kiêu Kỳ - Không Dục Cẩm

Chương 82

Trước Tiếp

Đoạn video dường như được trích xuất từ góc quay của camera giám sát nên không có âm thanh.

Trong hình ảnh, tại văn phòng, giám đốc nhãn hàng và Lâm Miêu đang nói chuyện thì Du Điềm hùng hổ đẩy cửa bước vào. Kế đó, Du Điềm dường như xảy ra tranh cãi với Lâm Miêu, rồi nàng cầm lấy ly cà phê trên bàn hắt thẳng vào người đối phương. Lâm Miêu trông vô cùng nhếch nhác, Du Điềm lại lộ rõ vẻ đắc ý, còn vị giám đốc thì đờ người kinh ngạc. Sau một hồi lời qua tiếng lại, Du Điềm chiếm ưu thế rồi lập tức rời đi.

Video chỉ có bấy nhiêu, nhưng nếu chỉ nhìn qua hình ảnh, ai cũng sẽ nghĩ Lâm Miêu là nạn nhân, còn Du Điềm là kẻ kiêu căng ngạo mạn, ỷ thế h**p người, không chút tôn trọng tiền bối.

Phó Y Trà mím môi, gương mặt lộ rõ vẻ không vui. Cô nhấc máy gọi cho Tân Ngọc: "Điều tra rõ ngọn ngành đoạn video này cho tôi."

Thấy Tân Ngọc có chút do dự, Phó Y Trà khẽ cười nhạt: "Cô đừng có bảo với tôi chuyện này liên quan đến nhị thúc nhé. Với cái đầu óc của ông ta, chắc chẳng nghĩ ra được chiêu trò hợp tác với JC kiểu này đâu." Cô dừng lại một chút rồi nói tiếp: "À, suýt nữa thì quên, nhị thúc làm không được nhưng nhị thẩm thì có thể. Cô cứ điều tra cho rõ, còn việc phải xử lý thế nào, chẳng lẽ cần tôi dạy nữa sao?"

Tân Ngọc vốn từng đầu quân cho nhị thúc của Phó Y Trà, nhưng sau khi bị cô nhìn thấu, cô ta đã thực sự khâm phục và trung thành tuyệt đối với cô. Tân Ngọc hiểu rõ Phó Y Trà coi trọng Du Điềm đến nhường nào. Sự việc lần này rõ ràng bất lợi cho Du Điềm, cô ta cũng thừa hiểu ý đồ của sếp mình nên không chút do dự: "Tôi đã rõ."

Phó Y Trà mỉm cười: "Tôi biết cô là người đáng tin mà."

"Phó tổng cứ yên tâm." Tân Ngọc khẳng định chắc nịch.

Phó Y Trà thực sự tin tưởng Tân Ngọc. Người phụ nữ này có dã tâm nhưng cũng đầy năng lực, nếu không nhị thúc đã chẳng cài cô ta bên cạnh cô. Chỉ là nhị thúc không ngờ rằng, quân cờ của ông ta cuối cùng lại trở thành tâm phúc của cháu gái mình.

Giao phó xong cho Tân Ngọc, Phó Y Trà lại gọi cho Vu Tĩnh. Phía Vu Tĩnh dĩ nhiên đã nắm bắt tin tức và đang bận tối mắt tối mũi để truy tìm nguồn gốc video trên mạng, đồng thời chuẩn bị đối chất với nhãn hàng.

Phó Y Trà nói: "Tôi đã bảo Tân Ngọc đi tra rồi, có tình hình gì hai bên cứ chủ động trao đổi. Vu Tĩnh, chị là người quản lý của Du Điềm, cũng là lãnh đạo công ty, chuyện này nhất định phải xử lý cho êm đẹp. Cứ mạnh dạn mà làm, đừng quên sau lưng chị luôn có cả tập đoàn Phó thị làm chỗ dựa."

Ở đầu dây bên kia, tâm trạng Vu Tĩnh vô cùng phức tạp. Thuở đầu khi biết về đoạn tình cảm này của Du Điềm, chị đã kịch liệt phản đối. Bởi trong mắt chị, tình cảm giữa hai người phụ nữ khó lòng bền vững, nếu chia tay sẽ là đòn chí mạng với Du Điềm; quan trọng hơn là công chúng rất khó chấp nhận mối quan hệ này.

Nhưng thời gian qua, Vu Tĩnh đã nhìn rõ tất cả. Phó Y Trà đối xử với Du Điềm thực sự quá tốt. Trong khi Du Điềm vẫn còn vô tư vô lo thì Phó Y Trà đã tính toán chu toàn mọi chuyện, thậm chí ngay từ khi bắt đầu lập công ty đã luôn nghĩ cho tương lai của nàng.

Vu Tĩnh trầm giọng đáp: "Đa tạ Phó tổng, tôi sẽ nói lại với Điềm Điềm."

"Cô khách sáo rồi." Phó Y Trà khẽ cười, "Có nói với em ấy hay không không quan trọng. Tôi thấy được cô thực tâm muốn tốt cho em ấy, nên cứ yên tâm mà làm. Cả đời này tôi có thể phản bội cả thế giới, nhưng tuyệt đối không bao giờ phản bội Du Điềm. Với tôi, em ấy còn quan trọng hơn cả bản thân tôi, chị hiểu chứ?"

Vu Tĩnh rất muốn bảo là "không muốn hiểu", nhưng vẫn thức thời im lặng. Dù sao Du Điềm cũng là bà chủ, Phó Y Trà lại tốt với nàng như vậy, chị không thể mất chừng mực, chưa kể Phó Y Trà thực sự đã giúp con gái chị vào được trường tốt, chị không thể giữ thái độ cũ được nữa.

Lúc này đã hơn 9 giờ tối, phía Du Điềm chắc đã bắt đầu buổi ghi hình. Phó Y Trà ngồi trong xe xử lý công việc một lát, rồi lướt Weibo xem ảnh của Du Điềm, từ ảnh đã qua chỉnh sửa kỹ càng đến ảnh thực tế. Những bức ảnh trong cuốn sổ tay ở phòng cô cũng từ đây mà ra, chẳng biết hôm nọ Du Điềm có phát hiện ra không.

Phó Y Trà đăng nhập vào tài khoản phụ, tải lên vài bức ảnh đã được cô chỉnh sửa lung linh kèm dòng trạng thái: Cố lên Điềm Điềm! Cô còn đăng thêm hai tấm ảnh Du Điềm ở sân bay vài ngày trước mà cô đã mua lại từ một trạm tỷ.

Trên tài khoản phụ này toàn là ảnh của Du Điềm kể từ khi cô bắt đầu thầm thương trộm nhớ nàng vào mùa hè năm nay. Mọi người chỉ nghĩ cô là một trạm tỷ cuồng nhiệt. Suốt mấy tháng qua, tài khoản này thu hút không ít fan của Du Điềm theo dõi, thậm chí họ còn chủ động cung cấp ảnh cho cô.

Vì vậy, kho ảnh trong tài khoản này hiện đã vô cùng phong phú. Những tấm ảnh trong cuốn sổ tay kia cũng lấy từ đây mà ra. Phó Y Trà vừa hy vọng Du Điềm nhìn thấy để hiểu thấu lòng mình, lại vừa mâu thuẫn không muốn nàng thấy được cái tâm tư yêu thầm kín đáo mà mình luôn gìn giữ bấy lâu.

"Điềm Điềm, Điềm Điềm củachị." Phó Y Trà nhẩm đi nhẩm lại cái tên ấy, lòng trào dâng niềm hưng phấn. Nàng là của cô, dù là thể xác hay tâm hồn, tất cả đều thuộc về cô. Các fan có yêu thích nàng đến mấy cũng chỉ là tình cảm đơn phương, chỉ có tình yêu của cô mới nhận được sự đáp lại của nàng. Họ sẽ cùng nhau ăn cơm, cùng nhau tắm rửa, cùng nhau làm những chuyện thú vị và bầu bạn bên nhau cả đời.

Đang mải mê với dòng suy nghĩ, điện thoại Phó Y Trà bỗng reo lên. Là Tề Diệu Thiên. Cô hơi nhíu mày. Sau khi chia tay, cô gần như không còn liên lạc với hắn. Nghe nói dạo này hắn đi lại rất gần gũi với Phó Vân, hắn đang ủ mưu tính kế gì, cô đều nắm rõ trong lòng.

"Có việc gì?" Phó Y Trà biết rõ mối quan hệ giữa hai người rất khó xử, vì không muốn khiến Du Điềm cảm thấy khó chịu, cô hoàn toàn không nguyện ý có bất kỳ liên hệ nào với Tề Diệu Thiên.

Ở đầu dây bên kia, Tề Diệu Thiên khẽ cười: "Đang ở thành phố D à? Đi hộ tống Du Điềm ghi hình sao?"

Phó Y Trà lập tức chau mày. Hành trình của cô vốn không có nhiều người biết, ngoại trừ những thuộc cấp thân cận thì chỉ có những người cô vừa gặp mặt tối nay. Cô không buồn truy cứu xem ai là kẻ tiết lộ, chỉ nhàn nhạt đáp: "Tin tức của Tề tổng đúng là linh thông thật đấy."

"Dĩ nhiên rồi, dù sao chúng ta cũng từng là người yêu, chia tay rồi vẫn có thể làm bạn mà, phải không?" Tề Diệu Thiên thở dài, giọng đầy vẻ luyến tiếc: "Nói thật, chia tay cô tôi thực sự không nỡ chút nào, tôi nhớ cô lắm."

Phó Y Trà cảm thấy ghê tởm không thôi. Trước đây hai người đến với nhau vốn chỉ là để đáp ứng nhu cầu của đôi bên, hiện giờ cô không cần đến hắn nữa, dĩ nhiên chẳng việc gì phải dây dưa. Còn nếu nói hai người có tình cảm, thì dù hắn có nói một vạn lần cô cũng chẳng tin.

Phó Y Trà lạnh lùng: "Xin lỗi, tôi thì chẳng nhớ anh chút nào."

"Đừng tuyệt tình thế chứ." Giọng Tề Diệu Thiên ra vẻ ủy khuất, "Trong tay tôi có vài thứ, chắc chắn cô sẽ rất hứng thú đấy."

Phó Y Trà nhướng mày im lặng. Ngay sau đó, Tề Diệu Thiên phát một đoạn ghi âm ngắn. Sắc mặt Phó Y Trà lập tức đại biến, đôi lông mày xoắn chặt lại: "Tề Diệu Thiên, anh dám!"

Tề Diệu Thiên bật cười đắc thắng: "Tôi đã bảo là cô sẽ có hứng thú mà. Chúng ta nói chuyện một chút nhé?"

"Tôi đang ở quán cà phê trong thành phố D, địa chỉ đã gửi cho cô rồi, tôi chờ cô qua đây." Hắn cười ngâm ngâm bổ sung: "Không gặp không về."

Nói xong, Tề Diệu Thiên dứt khoát cúp máy. Ngón tay Phó Y Trà siết chặt chiếc điện thoại đến mức run rẩy.

Tại quán cà phê, Phó Vân vẻ mặt thẹn thùng nhìn Tề Diệu Thiên: "Anh Diệu Thiên, rốt cuộc anh đang nắm giữ điểm yếu gì của chị ấy vậy?"

Tề Diệu Thiên ngẩng đầu liếc nhìn cô ta: "Muốn biết sao?"

Phó Vân gật đầu lia lịa, nhưng Tề Diệu Thiên lại cười khẩy: "Cái này thì không thể nói cho cô được."

Phó Vân thoáng thất vọng: "Vậy lát nữa chị ấy đến..."

"Cô biết mình phải làm gì khi cô ta đến rồi chứ?" Trên mặt Tề Diệu Thiên tuy treo nụ cười nhưng đáy mắt lại là một mảnh lạnh lẽo, "Chút việc nhỏ này mà cũng làm không xong thì tôi giữ cô lại làm gì?"

Sắc mặt Phó Vân lập tức tái mét: "Em... em biết rồi, anh Diệu Thiên."

Tề Diệu Thiên vươn tay xoa đầu cô ta, cười nói: "Ngoan."

Khi Phó Y Trà đến quán cà phê thì đã hơn 10 giờ đêm. Điều khiến cô ngoài ý muốn là Phó Vân cũng có mặt ở đó. Thấy Phó Y Trà bước vào, Phó Vân vội đứng dậy đón tiếp đầy thân thiết: "Chị!"

Phó Y Trà không dấu vết né tránh cánh tay của cô ta, ngồi xuống đối diện Tề Diệu Thiên, gương mặt lạnh như tiền: "Tề tổng có ý gì đây?"

"Chỉ là vì nhớ cô nên mới hẹn cô ra gặp mặt thôi." Nói rồi, Tề Diệu Thiên bưng ly cà phê lên nhấp một ngụm: "Trời lạnh thế này, uống ly cà phê mới thấy ấm người được."

"Đúng đấy chị ạ, em nhớ chị thích nhất là Cappuccino nên đã gọi sẵn cho chị rồi, chị nếm thử đi." Phó Vân ân cần đẩy ly cà phê đến trước mặt, hối thúc cô uống.

Phó Y Trà cúi đầu nhìn ly cà phê, không nói gì, chỉ nhìn thẳng Tề Diệu Thiên: "Chúng ta nên nói vào chuyện chính thì hơn."

"Cô thấy lúc này nói chuyện đó có thích hợp không?" Tề Diệu Thiên liếc nhìn Phó Vân đầy ẩn ý, "Đêm nay chúng ta cứ uống cà phê ôn lại chuyện cũ không tốt sao?"

"Không tốt." Phó Y Trà dứt khoát, "Chẳng có chuyện cũ gì để ôn lại cả."

"Ha ha ha..." Tề Diệu Thiên cười một lúc rồi thu lại biểu cảm, quay sang nói với Phó Vân: "Vậy cô ra ngoài trước đi, tôi có chuyện riêng cần nói với chị cô."

Phó Vân lủi thủi chào Phó Y Trà rồi cầm túi bước ra ngoài. Phó Y Trà lạnh giọng: "Bây giờ anh nói được rồi đấy."

Tại địa điểm quay phim ở ngoại thành, điện thoại trong tay Du Điềm bỗng rung lên. Nàng không thể ngờ giờ này còn có người gửi tin nhắn cho mình. Nhân lúc vừa xé xong một đạo cụ, nàng nấp sau máy móc, lấy điện thoại ra xem. Đó là một tin nhắn từ số lạ.

Ban đầu Du Điềm không định bận tâm, nhưng rồi một bức ảnh hiện ra khiến nàng phải nhướng mày thích thú. Nàng nói với Lâm Hạ Uyển đứng bên cạnh: "Chị che chắn cho em một lát, em xem cái này."

"Được." Gương mặt Lâm Hạ Uyển khi quay show luôn trắng bệch vì sợ hãi, chị mím môi nhìn Du Điềm lẩn ra sau thiết bị rồi cẩn thận quan sát xung quanh.

Du Điềm mở ảnh ra. Trong hình là một quán cà phê, Phó Y Trà và Tề Diệu Thiên đang ngồi đối diện nhau. Từ góc độ bức ảnh, nàng chỉ thấy được góc nghiêng hơi cúi xuống của Phó Y Trà, nhưng lại nhìn rất rõ vẻ mặt đầy luyến lưu và sủng ái của Tề Diệu Thiên ở phía đối diện.

Kèm theo đó là một dòng tin nhắn: 【 Thấy cảnh này, cô có vừa lòng không? 】

Trước Tiếp