Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Nghe nói lần này quyên góp máy bay, đại bác cho kháng Mỹ viện Triều là do tam tiểu thư Đường đứng ra dẫn đầu.”
“Tam tiểu thư nào?”
“Còn ai ngoài Đường Thanh Ý, con gái thứ ba của Đường Đồng?”
“Theo tôi biết, ngay cả những nhà giàu có cũng đều do tam tiểu thư đích thân đến thuyết phục.”
“Thật không ngờ, cô ấy lại có tấm lòng như vậy.”
“Nhưng bấy nhiêu năm rồi, tam tiểu thư vẫn chưa lấy chồng sao?”
“Ừ, cũng chẳng rõ vì sao.”
A Phượng xách túi hạt dẻ rang đường mới mua, dừng chân nghe người đi đường bàn tán. Cô không xen vào, chỉ lặng lẽ trở về.
Trong phòng khách, Đường Thanh Ý ngồi trên sofa, tay cầm một tờ báo đã úa màu. A Phượng biết rất rõ tờ báo ấy, nơi in một dòng ngắn ngủi về thiếu gia nhà Phó:
“Trong trận chiến Kỳ Khẩu, bắn rơi hai máy bay địch, làm hỏng hai chiếc khác, không may hy sinh khi hỗ trợ máy bay hạ cánh, hưởng dương 25 tuổi.”
“Tiểu thư, mua về rồi.” A Phượng dâng túi hạt dẻ.
“Để trên bàn đi.”
“Vâng.”
A Phượng đặt túi xuống, đứng yên bên cạnh, ánh mắt lo lắng. Bao năm nay, tiểu thư vẫn thường như thế: sai cô đi mua hạt dẻ rang đường hay bánh bột hạt dẻ ở phố Đông, nhưng mua về thì chỉ đặt nguyên trên bàn, chưa từng nếm một lần.
Năm ấy, khi thiếu gia nhà Phó hy sinh, họ tìm thấy tiểu thư bên bờ sông, ôm chặt áo anh mà khóc. Đêm đó, nàng phát hiện một tấm ảnh cũ trong túi áo, nhìn đến đau lòng mà ngất đi.
Tỉnh lại, nàng lặng lẽ đến nhà họ Phó, không vào, chỉ đứng nhìn cây long não sau sân rất lâu. Từ đó, nàng cũng thường tựa bên cửa sổ, ngắm cây long não trong vườn nhà mình.
Bao năm qua, hàng xóm dần dọn đi, lão gia đưa nhị phu nhân và tiểu thiếu gia sang định cư ở nước ngoài, chỉ còn một mình Đường Thanh Ý cố chấp ở lại Thượng Hải.
Bốn năm trước, đại thiếu gia cũng hy sinh trong nhiệm vụ. Một sĩ quan đến báo tin, nói thiếu gia đồng quy vu tận với quân địch, mong tiểu thư lấy đó làm niềm kiêu hãnh. Nhưng nghe xong, nàng chỉ gật đầu, chẳng rơi một giọt lệ. Từ ấy, nàng càng trầm mặc hơn.
“A Phượng.” Đường Thanh Ý khẽ gọi.
“Vâng?”
“Chúng ta đi Hàng Châu một chuyến.”
A Phượng thoáng sững sờ, vài giây sau mới kịp phản ứng: “Tiểu thư… chịu ra ngoài rồi sao?”
“Ừ.” Nàng mỉm cười, nụ cười nhạt như gió: “Đột nhiên muốn đến Hàng Châu xem thử.”
“Tốt, tốt quá.” A Phượng mừng rỡ, gật lia lịa: “Em thu dọn hành lý ngay.”
Hơn mười năm, tiểu thư chưa từng rời Thượng Hải. Giờ chịu bước ra ngoài, A Phượng mừng khôn xiết, vội gói ghém hành lý, mua hai vé tàu.
Khi trở về, thấy tiểu thư đang cầm một chiếc áo xanh học sinh cũ, ánh mắt nàng xa xăm.
“Nhớ cái này không?” Nàng quay đầu, khẽ cười: “Nói ra, còn phải cảm ơn em.”
A Phượng lập tức nhận ra. Đó chính là chiếc áo năm xưa bà chủ bảo vứt đi, nhưng vì biết tiểu thư yêu thích, cô lén giữ lại.
“Tiểu thư vẫn thích áo này đến vậy sao? Hai mươi năm rồi mà không nỡ bỏ.”
“Ừ.” Đường Thanh Ý áp áo lên má, giọng trầm ngâm: “Rất thích.”
A Phượng nhìn nàng, hiểu rằng mọi thứ vẫn liên quan đến thiếu gia nhà Phó. Tiểu thư chịu đi Hàng Châu, hẳn cũng vì anh.
Chiều hôm ấy, Đường Thanh Ý khoác áo cũ, lên tàu đi Hàng Châu.
Đến nơi, A Phượng định tìm khách sạn, nhưng nàng lắc đầu, lập tức gọi xe thẳng đến trường hàng không.
Trường đã dời sang Đài Loan, song địa chỉ cũ vẫn còn. Biết rõ thân phận và mục đích của nàng, vệ binh dẫn đến ký túc xá cũ. Không được vào trong, nàng men theo bức tường, tìm đến cửa sổ thứ ba, tầng hai, bên phải.
Đó chính là phòng A Ngôn từng ở.
Đối diện, có một cây long não. Anh từng nói trường cấm trồng loại cây ấy, vậy mà người luôn lý trí như anh, chỉ vì nàng, lại cố chấp một lần.
Đường Thanh Ý bước đến, chạm tay vào lớp vỏ xù xì, mắt nhòa lệ.
A Ngôn, em rất nhớ anh. Khi anh nhìn cây này từ cửa sổ, có bao giờ nhớ đến em không?
Nàng ở Hàng Châu ba ngày, đi hết những con hẻm quanh trường, rồi mới quay về Thượng Hải.
Trong phòng, nàng lấy cuộn thư từ phong bì. Năm tháng làm giấy úa vàng, nhưng nét chữ vẫn rõ ràng.
“Hôm nay, Tiểu Lâm đội năm hy sinh. Không biết khi nào đến lượt anh, chỉ mong lúc ấy Thanh Ý không trách anh.”
“Thượng Hải giờ như hòn đảo cô lập, anh rất lo cho Thanh Ý của anh.”
“Thanh Ý, em nói em đính hôn, anh không muốn chúc em hạnh phúc. Hạnh phúc của em, lẽ ra phải do anh mang lại… nhưng anh có gì để trao?”
“Thanh Ý, anh rất nhớ em, rất yêu em, nhưng chỉ dám thổ lộ trên trang giấy. Em phải sống tự do, vui vẻ cả đời.”
“Thanh Ý, Thanh Ý của anh, người anh yêu sâu đậm…”
Giữa vô số lá thư, có một bức là di thư anh để lại trước khi ra trận:
Thanh Ý, người anh yêu,
Anh từng viết thư bảo em quên anh, giờ nghĩ lại thật nực cười. Việc chính anh không làm nổi, lại mong em làm thay. Ngày biết tin em sắp cưới qua điện thoại, anh đau đớn đến tận xương, nhưng chỉ đành bất lực. Em có tin không, từng có lúc anh muốn quay về, cướp em đi. Nhưng rồi lại thôi… vì trong mơ, anh thấy chiến tranh, thấy đồng bào ngã xuống. Nếu ai cũng chỉ nghĩ cho riêng mình, thì bao giờ đất nước mới hồi sinh?
Anh chọn làm phi công, chưa một ngày hối hận. Từng mơ được cùng em tìm một chốn bình yên mà sống, nhưng nước mất rồi, lấy đâu ra bình yên?
Trên bầu trời, anh nhìn thấy non sông đất mẹ, đẹp vô cùng. Anh mong thế hệ chúng ta sẽ rửa sạch quốc nhục, đuổi giặc xâm lăng, trả lại thái bình. Anh không đợi được ngày ấy, nhưng em sẽ thấy. Hãy đi, hãy đặt chân lên mảnh đất yên bình ấy, để thay anh chứng kiến.
Anh làm lỡ em bao năm, em có trách anh không? Nếu có kiếp sau, nếu em còn nguyện ý, chúng ta sẽ gặp lại.
Chúc em cả đời thanh tịnh, vô ưu, như ý.
Anh yêu em.
A Ngôn.
Ngày 2 tháng Bảy.
Nàng gấp thư, cẩn thận cất vào phong bì. Cằm khẽ tựa tay, mắt dõi ra cửa sổ. Cây long não ngoài sân đung đưa trong gió, năm nay tán lá xanh mướt lạ thường.
Những tầng mây anh từng bay qua, những ngọn núi, dòng sông anh từng bảo vệ, nay đã bình an. Xuân thu năm năm như hẹn, chỉ nhân gian không còn Phó Hoài Ngôn. Gặp được một người, phụ cả một đời, đáng giá.