Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Vương bát đản, chocolate kem ốc quế là của ta!"
Hai người một đuổi một chạy, chạy xa dần.
Trịnh Lăng Hiên cắn kem, nách kẹp súng phun nước, thần bí tiến lại gần Sở Nhiên, lột một cái túi cho nàng xem.
"Lão đại, ngươi xem."
Sở Nhiên còn tưởng bảo bối gì, thò đầu nhìn, kết quả thấy một đống con giun ngọ nguậy.
Mi tâm nàng giật một cái, lập tức lùi lại một bước.
Trịnh Lăng Hiên không hề hay biết, lại như hiến vật quý, lột tiếp túi quần ra.
"Lão đại, ta còn có cái này."
Sở Nhiên không đành lòng "phất thuộc hạ tâm ý", đành miễn cưỡng nhìn thêm. Kết quả phát hiện trong túi quần hắn còn nhét một con biết.
Trịnh Lăng Hiên thấy nàng nhìn đăm đăm, lập tức như gặp tri âm, mặt mày hớn hở: "Lão đại, là sống!"
Trong lòng Sở Nhiên khẽ động.
"Ngươi móc ra cho ta xem."
Trịnh Lăng Hiên mừng rỡ, lập tức móc ra đặt vào tay nàng, tự hào giới thiệu: "Lão đại, đây là ta trảo! Chu Thiên với Hồ Cổ Nguyệt đều chưa bắt được!"
Sở Nhiên cầm con biết, lúc này mới phát hiện tiểu phá hài này vì không cho nó chạy, đã xé rách cánh nó.
Nàng khép lòng bàn tay lại.
"Về ta."
Trịnh Lăng Hiên bĩu môi: "Lão đại, ta chỉ có một con."
Sở Nhiên làm ra vẻ nghiêm: "Ta phong ngươi làm kỵ thiên đánh thánh liên minh đại pháp sư."
Mắt Trịnh Lăng Hiên lập tức sáng lên, xung phong nhận việc: "Lão đại, ngươi còn muốn mấy chỉ? Ta đi trảo thêm cho ngươi!"
Sở Nhiên ngoài ý muốn liếc hắn một cái, không ngờ tiểu phá hài này nhìn thành thật mà cũng biết vuốt mông ngựa.
Nàng xụ mặt: "Thân là đại pháp sư, liên minh cần ngươi lúc ấy triệu hoán. Ngươi đi chơi trước đi."
Trịnh Lăng Hiên vui vẻ nhảy nhót đi mất.
Về đến nhà, Cố An An đang phùng vỏ chăn.
Sở Nhiên rón ra rón rén, từ sau lưng nàng lượn qua.
Còn chưa tới gần, Cố An An đã bật cười trước.
"Tiểu nhiên, ngươi lén lút làm gì đó?"
"An An tỷ ~~~"
Sở Nhiên có chút ủ rũ, kéo dài giọng.
Cố An An quay đầu liếc nàng, đáy mắt toàn là ý cười.
"Ngươi vừa vào cửa ta đã nghe thấy rồi."
Sở Nhiên đưa tay ra trước mặt nàng: "Ngươi xem?"
Nàng xòe hai lòng bàn tay.
Cố An An mắt hơi mở lớn: "Biết? Ngươi bắt?"
Chợt mặt mày hớn hở, nhìn nàng bằng ánh mắt sủng nịch lại ôn nhu.
"Mới vừa ra bồn hoa chơi à?"
Sở Nhiên "ừ" một tiếng, kéo ghế chen sát bên nàng. Nàng đặt con biết nằm trên lòng bàn tay, dùng ngón tay gẩy gẩy qua lại.
"An An tỷ, ngươi lại làm cho ta một cái tiêu bản đi."
Cố An An dịu giọng: "Hảo, ta phùng xong chăn liền làm."
Sở Nhiên lại nói: "Đặt cạnh con trước kia."
Cố An An mỉm cười: "Ngươi đây là tìm cho nó một người bạn sao?"
Sở Nhiên không chớp mắt nhìn nàng.
Cố An An sinh một đôi hạnh nhân mắt trong veo, thêm một đôi lông mày thon dài tú khí. Nàng cười lên mi mắt cong cong, như xuân hoa nở rộ nơi khóe môi; ánh trăng mềm mại như trút xuống đáy mắt nàng, dịu dàng đến vô tận.
"Đúng vậy." Nàng đáp giòn giã.
Cố An An rũ mắt, tỉ mỉ thêu một chữ ở góc chăn.
Sở Nhiên tập trung nhìn, mới phát hiện là chữ "Nhiên" của chính mình.
"An An tỷ, ngươi sao lại thêu tên ta?"
Cố An An mềm giọng giải thích: "Ta xem trên mạng nói sinh viên phơi chăn rất dễ mất, có người còn vì mất chăn mà cảm. Ta lo cho ngươi thôi. Phương bắc lạnh như vậy, ta thêu dấu để khỏi bị người lấy nhầm."
Sở Nhiên không nói nữa. Nàng nhìn Cố An An từng đường kim mũi chỉ. Thêu xong vỏ chăn, Cố An An lại cầm bao gối tiếp tục thêu, dáng vẻ là muốn thêu đủ bốn kiện.
Nàng hơi cúi đầu, lộ đường cong thiên nga cổ duyên dáng. Tóc đen rủ xuống, làn da nơi cổ trắng mịn như mỡ dê cao ngọc.
Sở Nhiên nhìn chằm chằm hồi lâu, bỗng nghĩ cảnh này rất nên chụp lại làm kỷ niệm, muốn đi lấy di động, lại luyến tiếc rời nửa bước.
Giữa chừng di động vang ba tiếng, hẳn là có tin nhắn.
Nàng cũng lười xem.
Chốc lát, lại có cuộc gọi tới.
Nàng vẫn lười biếng, không nỡ động đậy.
Cố An An giục nàng: "Tiểu nhiên, ngươi có điện thoại, mau đi nghe."
Sở Nhiên lúc này mới đứng dậy đi nghe.
Vừa thấy là Tiền Hảo gọi, nàng theo bản năng nhíu mày.
"Chuyện gì?"
"Ta về đến nhà rồi, nói với ngươi một tiếng."
"Sao không nhắn tin?"
Tiền Hảo lập tức mẫn cảm: "Ngươi là đến điện thoại của ta cũng không muốn nghe?"
"Không phải, ta chỉ thấy gọi điện không cần thiết."
Tiền Hảo lập tức nghẹn, không muốn nói tiếp.
Nàng không nói, Sở Nhiên liền bảo: "Ngươi không có việc gì thì treo đi."
Tiền Hảo đành ủy khuất hỏi: "Ngươi thật sự muốn cùng ta đi thủ đô?"
Sở Nhiên không biết có nên nói thật hay không. Khi ấy nàng nói vậy chỉ để che lấp.
Tiền Hảo thấy nàng trầm mặc, pha lê tâm như nát đầy đất.
Nàng không chủ động liên hệ, Sở Nhiên càng không liên hệ, chờ đợi sống một ngày bằng một năm. Mà nàng chủ động liên hệ, phản ứng của Sở Nhiên vẫn lạnh nhạt như vậy, dày vò vẫn y nguyên.
"Tính."
Nàng nghiến răng nhả hai chữ, nhịn đau cúp máy.
Sở Nhiên tiện tay mở tin nhắn, ba tin mới, đều do Tiền Hảo gửi.
Thì ra Tiền Hảo về đến nhà đã nhắn, chỉ là nàng không kịp xem.
Sở Nhiên sững một chút.
Bỗng cảm thấy một cỗ áp lực vô danh, có chút bực bội.
Đêm đó, Vương Lực gọi điện.
"Sở Nhiên, có người mua biết tình huống nhà ngươi, nói ngươi có đại khí vận, hắn cảm thấy ở nhà ngươi nhất định cọ được vận may, nên trực tiếp ra giá 500 vạn mua nhà ngươi. Nếu ngươi đồng ý, ngày mai có thể ký hợp đồng, thế nào? Ta nhờ môi giới tra rồi, đối phương rất đáng tin."
Sở Nhiên chẳng hiểu sao lập tức liên tưởng đến Tiền Hảo sáng sớm tới.
Nhà nàng 120 bình, tam phòng. Theo tin quy hoạch tòa thị chính lộ ra, tương lai phá bỏ bồi thường khoảng 3 vạn một mét vuông. Hiện giờ bán 500 vạn, quá cao.
Cao đến mức nàng nghi ngờ là Tiền Hảo giúp.
"Vương Lực, ngươi nói thật cho ta, người mua là ai?"
Vương Lực khựng lại, rồi "hắc hắc" cười: "Là phú thương, nhà đặc biệt có tiền, lái xe đều 500 vạn khởi bước. Ngươi đừng thấy hắn ra giá cao, kỳ thật với hắn cũng chỉ như đổi một chiếc xe thay đi bộ thôi."
"Nam nữ?"
"Lão nhân. Ta nói ngươi nghe, lão nhân này đặc biệt mê tín, biết chuyện nhà ngươi, liền nhất quyết muốn mua căn hộ này. Hắn còn liên tiếp nhét ta bao lì xì, bảo ta nhất định nghĩ cách khiến ngươi bán cho hắn!"
"Đương nhiên bao lì xì ta không dám nhận ha, ngươi đồng ý bán ta mới thu."
"Đúng rồi, người mua muốn tới xem nhà, thế nào?"
Nếu là mê tín thương nhân, cũng có khả năng.
Lòng nghi của Sở Nhiên tạm lắng, nàng đồng ý.
Hai ngày sau, số dư thẻ ngân hàng của nàng biến thành 5175672.45 nguyên.
Nàng nhìn chằm chằm thật lâu.
Những con số ấy với nàng quá hư không, lạnh như băng, khiến nàng không cảm nhận được bất kỳ cảm tình nào.
Nhưng vì chuỗi con số đó, căn hộ duy nhất cha mẹ để lại cho nàng... đã không còn.
Liên hệ hữu hình giữa nàng và cha mẹ, trong khoảnh khắc trở nên rách nát.
Tâm tình nàng rất phức tạp, cũng rất nặng nề.
Nàng không nhịn được đi vòng quanh trong phòng, từng phòng một mà nhìn.
Trong ký ức, cha mẹ rất thương nàng, mọi thứ của nàng đều được bọn họ cẩn thận cất giữ.
Phòng khách có một bức tường, chuyên dán giấy khen từ mẫu giáo tới năm tư của nàng, kín mít, chiếm một mảng tường lớn.
Còn bày thành hình kim tự tháp.
Nhưng ba hàng dưới cùng v·ết th·ương chồng chất, bị người dùng dao nhỏ cắt một đường rồi lại một đường, nhìn hỗn độn bất kham.
Là Hoàng Bưu cắt.
Hắn ghen ghét nàng học giỏi, tu hú chiếm tổ xong liền phá hủy phần lớn giấy khen của nàng!
Cố An An từng nói sẽ bổ lại cho nàng, muốn giúp nàng khôi phục nguyên dạng, nhưng Sở Nhiên không đồng ý.
Chỉ là giấy khen thôi, sau này nàng sẽ có nhiều hơn.
Nàng vào phòng mình. Nơi này bố trí ấm áp đáng yêu như phòng công chúa. Trên tường dán vải hồng phấn, còn có tranh dán manga anime nàng thích lúc nhỏ. Đèn bàn đầu giường chụp trắng, có chỗ tróc sơn.
Là Hoàng Bưu quăng ngã.
Kệ sách gỗ thô đã hơi ố vàng, trên bày đầy sách cũ.
Đều là sách giáo khoa trước mười tuổi. Cha mẹ nàng một quyển cũng không nỡ vứt, tất cả đều giữ lại.
Nhưng bất hạnh là chỉ trong một đêm, mọi thứ đổi thay. Những quyển sách ấy đều bị Hoàng Bưu xé rách.
Nhà họ như quỷ hút máu: hại ch·ết cha mẹ nàng, con trai còn tới hủy hoại hết thảy nàng có. Thứ gì hắn lục được, đều giẫm nát đến biến dạng.
Sau đó nàng giả quỷ dọa chạy nhà Lưu Lệ, Cố An An lén dùng băng dính dán từng quyển sách lại, rồi bày trở về kệ.
Nàng kéo ngăn kéo ra, bên trong sạch không nhiễm bụi, chỉ đặt một khung ảnh.
Là ảnh chụp chung của nàng cùng cha mẹ.
Cố An An đẩy xe lăn theo vào.
"Tiểu nhiên, ngươi có phải sắp đi trường học, nên luyến tiếc nhà?"
Sở Nhiên khép ngăn kéo lại, làm bộ nhẹ nhàng cười: "Cũng không có lạp. An An tỷ ở đâu, nơi đó chính là gia."
Một câu hai ý. Cố An An tự nhiên không nghe ra, nhưng nàng tâm tư mềm, đau lòng thân thế Sở Nhiên, liền tới nắm tay nàng.
"Tiểu nhiên đừng thương tâm nga, người xấu gặp báo ứng. Về sau không ai bắt nạt ngươi nữa. Ngươi cứ hảo hảo đi học, ta giúp ngươi thủ gia......"
Nàng khinh thanh tế ngữ mà dỗ.
Sở Nhiên thích nhất là nàng dỗ, bèn im lặng nghe nàng.
Đợi Cố An An dừng, Sở Nhiên mới làm bộ đáng thương, nói: "An An tỷ, ta không cha không mẹ, chỉ có ngươi. Ngươi cũng không thể rời ta, bằng không ta thật đáng thương. Chúng ta ngày mai lại đi bệnh viện làm kiểm tra đi?"
Cố An An không hiểu hai chuyện này liên hệ thế nào, chần chờ: "Không phải mới kiểm tra xong không bao lâu sao?"
Sở Nhiên chỉ muốn dỗ nàng đi tiêm cân bằng dược tề, bèn nói: "Kiểm tra thêm một lần yên tâm hơn. Bằng không ta sẽ luôn lo, lo rồi thì không học cho tốt được."
Cố An An vẫn do dự, nàng sợ tốn tiền.
Tiền lương trước kia đã tiêu sạch, hiện tại lại t·ê l·iệt, nhặt rác cũng không làm được.
Giờ mỗi một phân đều là tiền cha mẹ Sở Nhiên để lại.
Nàng rất khó chịu, cảm thấy mình vô dụng: không kiếm được, còn như hố không đáy, cứ tiêu tiền Sở Nhiên!
Nhưng Sở Nhiên năn nỉ ỉ ôi, nhất định muốn đưa nàng đi kiểm tra.
Ngày hôm sau, Cố An An mơ màng hồ đồ, đã bị bác sĩ tiêm cân bằng dược tề.
Tiền trong ví Sở Nhiên cũng lập tức co xuống còn 300 vạn, nhưng tim nàng lại theo đó buông xuống.
Một châm này là bảo mệnh, giữ cho Cố An An không còn tánh mạng chi ưu.
Nàng tới phòng chủ trị bác sĩ, hỏi những việc cần chú ý cho trị liệu tiếp theo.
Cố An An thấy nàng đi rồi, lập tức kéo hộ sĩ hỏi phí lần này. Hộ sĩ ban đầu thoái thác, nhưng không chịu nổi nàng hỏi mãi, đành làm theo dặn dò của Sở Nhiên, cố nói ít đi.
"Ta cũng không rõ, đại khái 5000 tả hữu thôi."
Hộ sĩ nói một con số lẻ trong lẻ.
Cố An An vừa nghe liền biến sắc.
Một tháng lương trước khi từ chức của nàng mới 5000.
Giờ chỉ tiêm một châm nước thuốc, làm chút khang phục trị liệu, đã 5000?!
"Là giá đã chi trả chưa, hay còn phải chi trả nữa?"
Hộ sĩ nói: "Ngươi y bảo đoạn chước. Nghe muội muội ngươi nói, giống như công ty tháng này không nộp phí cho ngươi. Dù có tục, cũng phải tháng sau mới dùng được."