Mang Theo Tàn Tật Lão Bà Vào Đại Học

Chương 72

Trước Tiếp

Trong phòng bệnh an tĩnh lại, Cố An An buông tai nàng ra, Sở Nhiên tưởng chuyện này đã qua, song rất nhanh nàng liền biết mình sai rồi.

Cố An An chết sống đòi xuất viện.

Ai khuyên cũng vô dụng.

Đừng thấy nàng thường ngày nhu nhu nhược nhược, một khi đã kiên quyết, chín con trâu cũng kéo không nổi.

Cuối cùng viện trưởng tự mình ra mặt: "Có thể về nhà tĩnh dưỡng, nhưng phải định kỳ tới phúc tra."

Hai người sáng sớm hôm sau trở về nhà.

Sở Nhiên thu xếp làm một bàn ăn ngon, cơm hộp mua đủ thứ thịt cá rau dưa trái cây.

Nàng là lần đầu xuống bếp, Cố An An không thể không gắng gượng tinh thần ngồi bên chỉ điểm.

"Ngươi cẩn thận một chút khi xắt rau, đừng cắt trúng ngón tay."

"Chậm thôi, lại chậm chút, cắt to cũng không sao."

"Thôi, để nguyên khối mà nấu."

"Khối thịt kia... Ừ... cũng để nguyên khối nấu đi, chỉ cần chín là được."

Sở Nhiên nghe thấy nàng lặng lẽ thở dài, trong lòng âm thầm buồn cười. Lăn lộn hai canh giờ, nàng "Trăm cay ngàn đắng" mới đem bữa cơm đầu tiên dọn lên bàn.

Nàng thần sắc khẩn trương hề hề, còn làm bộ đáng thương hỏi Cố An An: "An An tỷ, hương vị thế nào?"

"Ăn được không? Không ăn được ngươi nói ta, ta lập tức làm lại?"

"Ngươi yên tâm, ăn xong ta sẽ nghiêm túc xem thực đơn, ta nhất định sẽ làm cơm cho tốt! Ngươi tin ta!"

Cố An An sủng nịch nhìn nàng một cái, nàng tạm quên đi nỗi bi thương t·ê l·iệt, trong lòng lại âm thầm phát sầu.

Sở Nhiên đi đường có thể đụng ra một cục, tước trái cây thì cắt rách ngón, uống nước còn làm phỏng lưỡi nổi phao, giờ lại nấu ăn... xem ra cũng chẳng có thiên phú, về sau phải làm sao đây?

Mình sao có thể yên tâm để nàng một mình sinh hoạt?

Nàng càng nghĩ càng sầu, miệng lại dịu dàng cổ vũ: "Không sao, lần đầu làm được như vậy đã rất tốt, Tiểu Nhiên giỏi lắm."

Sở Nhiên khóe miệng giật giật, thầm nghĩ An An tỷ đối nàng đúng là thiên hạ độc nhất vô nhị bất công.

Nàng mạc danh có chút đắc ý, nắm tay áo Cố An An, đáng thương vô cùng: "An An tỷ, ta cái gì cũng không biết, rời ngươi ta hoàn toàn không sống nổi, ngươi ngàn vạn đừng ném ta!"

Cố An An đành xoa đầu nàng: "Sẽ không, ta bồi ngươi."

Ăn xong, Sở Nhiên nhanh nhẹn thu dọn chén đũa.

Cố An An lo lắng không thôi, lại đẩy xe lăn theo tới cửa bếp nhìn chằm chằm, sợ nàng làm rơi bể chén rồi cắt trúng tay.

Một lúc sau nàng nhịn không được nói: "Chờ vài ngày nữa ta tìm người sửa bệ bếp thấp chút, về sau vẫn là ta nấu."

Sở Nhiên sớm có tính toán, liền nói ngay: "Chúng ta sắp phải đi thủ đô, không cần sửa."

Cố An An nghe vậy sắc mặt buồn bã.

Nàng hiện giờ là kẻ tàn phế, sao có thể đi thủ đô mà liên lụy Sở Nhiên?

Huống chi Sở Nhiên là thiên chi kiêu tử, nếu để đồng học lão sư biết nàng có một tàn phế tỷ tỷ, nàng ở trong học phủ chẳng phải bị người chỉ chỉ trỏ trỏ, không dám ngẩng đầu?

Điều đó tuyệt đối không phải thứ nàng muốn thấy!

Nhưng nàng chẳng nói gì.

Sở Nhiên rửa xong chén đũa, học nàng lau lại sàn một lượt, rồi rửa sạch đôi tay, cúi người ôm nàng.

"An An tỷ, thái dương lúc này vừa phải, chúng ta ra ban công, ta mát xa cho ngươi."

Bác sĩ dặn rồi, hai chân Cố An An thuộc thần kinh tính t·ê l·iệt, tốt nhất mỗi ngày mát xa một lần, mong sớm ngày đánh thức thần kinh.

Xưa nay đều là Cố An An chăm nàng, ôm nàng, dỗ nàng; nàng có khi nào được nàng đối đãi như vậy? Nhìn Sở Nhiên dang tay, lại cúi xuống với dung nhan tú mỹ, Cố An An ngượng ngùng, có chút co quắp nghiêng mặt: "Ta tự đẩy xe lăn qua, không cần ngươi ôm."

Nàng vẫn luôn không chịu để người khác bế ôm, mấy ngày nay đều gắng gượng, dùng hai tay chống mà ngồi trên xe lăn.

Giờ Sở Nhiên nói muốn ôm nàng, nàng càng không thể thản nhiên đối mặt.

Sự thật hai chân t·ê l·iệt, trong lòng nàng vẫn chưa qua được; bị tiểu hài tử mình nuôi lớn chăm sóc, nàng cũng có chút không thích ứng.

Nhưng Sở Nhiên chẳng cho nàng cơ hội, nàng dứt khoát cúi người, nâng lưng nàng cùng hai chân lên.

Rũ mắt, nàng thấy Cố An An khẽ chớp hàng mi dài, liền ôn nhu phân phó: "An An tỷ, ngươi ôm lấy cổ ta."

Cố An An hoảng loạn ngẩng đầu, đối diện đôi mắt quan tâm của nàng, sáng trong, thanh triệt, rõ ràng phản chiếu bóng dáng nàng.

Nàng không hiểu sao lại khẩn trương: "Tiểu Nhiên, ta nặng lắm, ngươi ôm không nổi."

Nhưng lời vừa dứt, thân thể nàng đã nhẹ bẫng, cả người căng cứng, theo bản năng ôm chặt cổ Sở Nhiên.

Sở Nhiên nhẹ nhàng nâng nàng lên một chút, khiến nàng hoàn toàn nép trong lòng nàng.

Rất thơm, hương ngọt trên thân nữ tử, thanh tươi dễ ngửi; lại rất ấm, hai thân thể mềm mại chạm vào nhau, xúc cảm mềm mịn đến rối loạn lòng người.

Cố An An chưa từng trải qua ôm ấp như vậy, chẳng biết vì sao, lại hoảng lại loạn, lúng túng nghiêng mặt, lấy trán chống ngực Sở Nhiên, nhỏ giọng: "Tiểu Nhiên, ngươi thật sự ôm không nổi ta, lần sau ta tự đẩy xe lăn qua."

Sở Nhiên bước tới ban công, nơi đó đã sớm trải sẵn giường vật lý trị liệu mang từ bệnh viện về.

Nàng cúi người, nhẹ nhàng đặt Cố An An xuống. Khoảnh khắc phải buông tay, nàng vô cùng không nỡ, cánh tay dưới khoeo chân nàng lưu luyến thêm vài nhịp, rồi mới cọ tới cọ lui rút ra.

Cố An An lưng dán giường, lòng cũng chậm rãi rơi xuống, lại nói một lần nữa: "Lần sau ta tự mình tới, Tiểu Nhiên ngươi phải nghe lời đó."

Nàng vẫn coi Sở Nhiên là Sở Nhiên thuở nhỏ, nàng nói gì nàng cũng nghe, ngoan ngoãn hiểu chuyện, chẳng trái nửa phần.

Sở Nhiên nhìn gò má nàng chẳng biết từ khi nào đã ửng đỏ.

Nàng không hé răng.

Nàng bỗng cảm thấy, nàng không bao giờ muốn nghe lời nàng nói nữa.

Lần sau còn muốn ôm nàng.

Lần sau nữa cũng muốn.

Dỗ nàng.

Chính vào giữa hạ, thời tiết nóng bức khác thường, chẳng biết ve ẩn nơi nào, "Biết biết" kêu không dứt, bóng cây xanh rợp đổ xuống cũng chẳng mát hơn, trái lại không khí còn mang theo một tia khô nóng.

Sở Nhiên đỡ Cố An An nằm cho ngay ngắn.

Trời nóng, nàng cố ý thay cho Cố An An một chiếc quần đùi thuần miên.

Như vậy mát xa cũng tiện hơn nhiều.

Chân dáng Cố An An đặc biệt xinh đẹp.

Đùi cùng cẳng chân thon thả cân xứng, mỗi tấc đều như sinh ra đúng chỗ; nhất là đường cong bắp chân tuyệt mỹ động lòng, nhìn từ góc nào cũng khiến người hâm mộ độ cong ấy.

Làn da nàng lại tinh tế trắng nõn, loại trắng nãi trời sinh, trông mềm mại mịn màng. Trước kia rất nhiều nữ đồng sự đều hâm mộ đến không thôi, mỗi khi mùa hạ nàng mặc tay ngắn lộ cánh tay, đều bị các nữ đồng sự ôm sờ tới sờ lui, như một đám lão sắc phê vậy.

Nhưng lúc này nàng lẳng lặng nằm trên giường trị liệu, lại khẽ nhắm mắt, còn cố ý nghiêng mặt, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.

Ngày hạ khô nóng, không một tia gió, chỉ có tiếng ve hết đợt này đến đợt khác.

Nàng như nhìn đến xuất thần, chẳng hề quay đầu liếc nơi khác một cái.

Ngón tay Sở Nhiên thon dài đặt lên bắp chân trắng nõn tinh tế của nàng, cẩn thận mát xa.

Nàng đã lén học ở bệnh viện mấy ngày, chuyên môn tìm chủ trị bác sĩ cùng hộ sĩ xin kinh nghiệm, còn dùng giả nhân làm nhiều lần mô phỏng, nên lúc này mát xa rất thuần thục.

Đôi tay nàng không nhanh không chậm xoa bóp, đôi mắt vẫn luôn lưu ý Cố An An.

Cố An An giữ tư thế nghiêng đầu nhìn ngoài cửa sổ, đã lâu.

Sở Nhiên biết, nàng nhất định đang thương tâm.

Đôi chân xinh đẹp như vậy, mặc váy hay quần dài đều đủ kinh diễm người khác.

Nàng từng có thể đi chợ mua cả ngày rau dưa củ quả, cũng có thể dạo bước cả ngày mà vẫn tinh thần sáng láng; nhưng giờ đây, đôi chân dài xinh đẹp này, một chút cũng chẳng thể động, thậm chí sinh hoạt thường nhật, đều phải dựa vào mình trợ giúp.

Nàng cũng là nữ tử ái mỹ, nàng phải khổ sở đến nhường nào!!!

Sở Nhiên cũng khổ sở theo.

Cố An An vẫn như một tiểu thái dương, ấm áp ôn nhu chiếu rọi nàng; nay hai chân t·ê l·iệt khiến ý chí tinh thần sa sút, Sở Nhiên còn khó chịu hơn cả chính mình t·ê l·iệt.

"An An tỷ, ngươi còn nhớ không? Khi còn nhỏ ta hâm mộ người khác có vợt bắt trùng chơi, ngươi tan tầm về biết rồi, liền cưỡi xe đạp chở ta tới công viên, lén chặt hai cây trúc mang về, thức cả đêm làm cho ta một cái vợt bắt trùng."

"Ta còn là lần đầu biết, nguyên lai dùng mạng nhện cũng có thể làm thành vợt bắt trùng, so với thứ họ mua, thú vị hơn nhiều!"

Sở Nhiên nói rồi cười.

Cố An An vẫn không quay đầu, chỉ cười nhạt một chút, Sở Nhiên nhìn ra nụ cười ấy rất miễn cưỡng.

"Đúng vậy, cái đó ta học được khi ở viện phúc lợi, chúng ta không có tiền mua vợt, chỉ đành dùng trúc mà tự làm."

Sở Nhiên chua xót, vẫn cười nói: "Ta thấy đặc biệt vui, hôm sau ta dùng vợt ngươi làm bắt được một con ve, đó là lần đầu ta thấy ve còn sống, nó đập đập trên mạng nhện mà vẫn không thoát, thật sự có ý tứ!"

Cố An An không nhịn được lại cười một chút, dường như nhớ lại hình ảnh ngày xưa, lần này nụ cười rõ ràng hơn, nàng tiếp lời: "Ta nhớ ta tan tầm về, ngươi liền giơ con ve đó khoe ta, như nhặt được bảo bối, rồi chúng ta cùng nhau làm tiêu bản."

Sở Nhiên hỏi: "Còn giữ không? Ta đã quên để ở đâu."

Cố An An cong khóe môi: "Đương nhiên còn, đồ của ngươi, thứ nào ta cũng cất giữ cẩn thận, sổ nhật ký làm tiêu bản ấy đặt trong ngăn tủ, ở trong rương đó. Có khi ta nhớ tới còn mở ra xem, lại lau lau bụi."

Nàng nói có chút cảm thán, rốt cuộc quay đầu nhìn Sở Nhiên, thanh âm trở nên mềm mại: "Nhà ta Tiểu Nhiên trời sinh ưu tú, tâm tư nên dùng để làm đại sự, những việc còn lại ta nhọc lòng là đủ. Ta sẽ đem đồ của ngươi từ nhỏ tới lớn cất cho tốt, đợi ngươi trưởng thành, muốn xem lúc nào cũng có thể xem."

Tâm Sở Nhiên cũng mềm đi: "Có An An tỷ ở, ta cái gì cũng không cần nhọc lòng."

Nhưng câu này khiến sắc mặt Cố An An khẽ biến, nàng lại nghiêng mặt nhìn ngoài cửa sổ.

Trước kia nàng cũng nghĩ, chỉ cần có mình ở, nàng có thể lo cho Sở Nhiên hết thảy gọn gàng, vĩnh viễn không kéo nàng chân sau; nhưng hiện tại nàng nằm liệt, mọi thứ đảo lộn, nàng không những chẳng thể làm gì cho nàng, thậm chí đi WC cũng phải để nàng ôm đặt lên bồn cầu.

Vừa nghĩ tới đó, bi thương dâng lên từng đợt.

Hốc mắt nàng dần ướt, nhưng sợ Sở Nhiên thấy, chỉ có thể mở to mắt, cố làm ra dáng ngắm phong cảnh.

Nhưng Sở Nhiên sớm đã thu hết vào mắt.

Cổ họng nàng nghẹn cứng, thì ra nhìn người mình để ý thương tâm lại đau lòng đến vậy!

Nàng bỗng nói: "An An tỷ, ngươi có phải muốn ta thân đôi mắt của ngươi không?"

"...... Ân?" Cố An An ngây người, hoảng loạn xoa xoa khóe mắt.

"Tiểu Nhiên ngươi nói gì?"

Sở Nhiên dừng động tác, cúi người áp gần, đối diện gương mặt nàng.

"Ngươi có phải muốn ta thân đôi mắt của ngươi không?"

Cố An An mơ hồ: "Vì sao?"

Sở Nhiên đưa đầu ngón tay chạm khóe mắt nàng, dính một giọt lệ: "Ngươi lại khóc, khóc thì phải thân thân."

Cố An An vội lau khóe mắt: "Không phải, là mắt ta bị bụi."

Nàng lại hoảng loạn nói dối.

Sở Nhiên không vạch trần, chỉ cười nói: "Đêm đó ta trốn ở cầu thang mà khóc, có vài hàng xóm đi ngang, chỉ có ngươi dừng lại hỏi ta vì sao. Sau đó ngươi mang ta về nhà, tắm rửa cho ta, tìm áo ngủ thơm ngào ngạt cho ta mặc, cho ta ngủ giường mềm. Ta lén khóc, ngươi còn vuốt đầu dỗ ta ngủ, ta nhớ ngươi vẫn luôn hừ ca."

Nàng nói rồi nhẹ giọng hừ lên.

"Hắc hắc không trung buông xuống, lượng lượng đầy sao tương tùy, trùng nhi phi trùng nhi phi, ngươi ở tưởng niệm ai......"

Theo khúc 《Trùng Nhi Phi》 ấy ngân nga, Cố An An rơi vào hồi ức, nét ưu thương trên mặt cũng dịu đi.

Sở Nhiên bỗng dừng lại, lặng lẽ nhìn nàng.

"An An tỷ, khi đó ngươi mới 16 tuổi, đã dám thu lưu ta, còn một tay đem ta nuôi lớn. Hiện tại nhật tử của chúng ta đã khá hơn trước rất nhiều, chúng ta chỉ sẽ càng ngày càng tốt."

Trước Tiếp