Mang Theo Tàn Tật Lão Bà Vào Đại Học

Chương 62

Trước Tiếp

Sở Nhiên có trong nháy mắt hoảng loạn, theo bản năng nghiêng mặt đi.

Nàng có chút không dám nhìn ánh mắt ôn nhu quan tâm của nàng.

Cũng chẳng biết từ lúc nào, nàng không thể giả bộ vân đạm phong khinh nữa, càng làm không nổi khí định thần nhàn.

Chỉ cần có người thân cận Cố An An, nàng liền không kìm được khó chịu, nói không rõ, lại hỗn loạn không thể đối nhân ngôn những d*c v*ng bí ẩn...... Những mạc danh nỗi lòng ấy như độc đằng, quấn quanh, sinh trưởng, tiềm tàng rồi lại không ngừng ngoi lên, khiến nàng rơi vào mê mang, ngây thơ rối rắm.

"Tiểu Nhiên ~?" Cố An An ôn nhu thấp gọi nàng.

Đầu ngón tay nàng nhẹ xoa trán Sở Nhiên, vuốt phẳng vài sợi toái phát.

"Ta không sao, An An tỷ......" Nàng bỗng ngẩng đầu, lại lần nữa nặn ra một nụ cười.

Cố An An lo lắng như vậy làm nàng càng khó chịu, nàng thích nhìn nàng cười, không thích nàng lo lắng khi mày nhăn lại, khiến mày đẹp sinh nếp gấp.

"Không được gạt ta, ta nhìn ra ngươi không vui." Cố An An khẽ hừ một tiếng, bày ra dáng hung ba ba của gia trưởng.

Sở Nhiên thầm thở dài: "Thật sự không có việc gì, chỉ là ra ngoài tụ hội với đồng học, nghĩ đến sắp mỗi người một phương, nên có chút thương cảm thôi."

Thì ra là vậy...... Cố An An nhẹ nhàng thở ra. Nàng nhớ tới khi mình chia tay các tiểu đồng bọn ở viện phúc lợi, lập tức đau lòng không thôi, hai tay ôm, kéo Sở Nhiên vào lòng.

Một mùi hương ôn nhu say lòng người ập đến, còn lẫn chút khói dầu nhàn nhạt khi xào rau, thật ấm áp, khiến người mê luyến, chỉ muốn mãi rúc trong đó.

Cố An An siết nàng một cái ôm thật chặt, rồi duỗi ngón tay ngọc nhẹ điểm lên trán nàng.

"Đúng là tiểu đồ ngốc, không vui sao không nói ta biết? Ta có thể hống ngươi, bồi ngươi, vậy ngươi sẽ nhanh vui lên. Về sau không được giấu nữa."

"Nga ~ đã biết."

Sở Nhiên ngoan ngoãn đáp, nhưng trong lòng lại càng buồn bực: Cố An An càng đối nàng tốt, nàng càng khó chịu, bởi vì có người đang cùng nàng đoạt Cố An An!

Hảo phiền, hảo chán ghét, cảm giác này nàng một chút cũng không thích!

Cố An An dỗ xong nàng, xoay người trở lại phòng bếp nấu cơm.

Tôn Bình rất có nhãn lực, cả quá trình cứ lẽo đẽo bên nàng, tìm mọi cách xum xoe.

Cố An An rửa rau hắn lột tỏi, Cố An An xào rau hắn đưa muối. Giữa chừng hắn còn ra phòng khách một chuyến, thấy trà sữa trên bàn chưa ai động, liền "Y" một tiếng.

"Tiểu Nhiên muội muội, đây là chiêu bài trân châu trà sữa, ngươi sao không uống?"

Sở Nhiên lười biếng rúc ở góc sô pha, mí mắt cũng lười nâng.

"Ta chỉ uống Vân Đỉnh Sơn Trang trà sữa."

Tôn Bình lập tức sắc mặt ngượng ngùng.

Trà sữa hắn mua có 6 đồng một ly, là loại rẻ nhất, hắn không dám lên tiếng, vội xoay người trở lại phòng bếp.

Hắn sợ Sở Nhiên lại đưa ra mấy yêu cầu "Tùy hứng làm bậy", bắt hắn đương coi tiền như rác.

Sở Nhiên lạnh lùng đứng ngoài nhìn.

Những việc này trước kia đều là nàng làm. Bên cạnh Cố An An, cũng chỉ có nàng bám theo.

Nàng mới là cái đuôi nhỏ của Cố An An.

Cái Tôn Bình này thật quá chán, cứ như con khỉ nhảy nhót lung tung.

Nàng càng nhìn càng bực, hận không thể trộm quạt ba tiêu của Thiết Phiến công chúa, quạt một trận cuồng phong, phiến hắn tới rãnh biển Mariana!

Tay nghề Cố An An rất tốt, chẳng mấy chốc đã làm xong một bàn đồ ngon.

Tôn Bình lại bắt đầu cuồng xum xoe, c·ướp bày chén đũa, rồi bưng món lên bàn.

Miệng còn không ngừng lải nhải: "An An, ngươi nấu cơm vất vả, mấy việc này để ta làm hết. Đợi ăn xong, ta giúp ngươi rửa chén."

Hôm nay Cố An An làm bốn món một canh, còn có một đĩa rau trộn dưa.

Món lên đủ, Tôn Bình lập tức vỗ mông ngựa: "An An ngươi đúng là hiền thê lương mẫu, tùy tiện làm cũng vừa đủ sáu món, không chỉ sắc hương vị đủ cả, còn ngụ ý tốt, sáu sáu đại thuận! Được rồi, để ta khui rượu, chúng ta làm một trận một ly, chúc mọi người đều sáu sáu đại thuận."

Sở Nhiên mặt vô b·iểu t·ình ngồi xuống bàn, không rên một tiếng.


Cố An An tưởng nàng còn vì đồng học tụ tán mà thương cảm, đau lòng lắm, bèn gắp món nàng thích, gắp đầy một chén.

Sở Nhiên lại có chút khó nuốt.

Nàng sắp bị "Hoa ngôn xảo ngữ" của Tôn Bình chọc tức no rồi, còn đâu tâm tình ăn cơm?

Ăn được nửa chừng, Tôn Bình bỗng nâng chén rượu, hào hứng nói: "An An, Tiểu Nhiên muội muội, vì chúng ta có thể ở thủ đô tiếp tục gặp nhau, làm một trận một ly!"

Sở Nhiên buột miệng: "Cái gì tiếp tục gặp nhau?"

Cố An An vội giải thích: "Tiểu Nhiên, Tôn Bình nói không thích công tác hiện tại, muốn lên thủ đô lang bạt. Hắn biết chúng ta cũng phải đi bên đó, liền đề nghị đi cùng. Ta nghĩ đều là đồng hương, cùng nhau cũng không tệ."

Tôn Bình lập tức tiếp lời: "Tiểu Nhiên muội muội, ngươi cùng tỷ tỷ ngươi lên thủ đô, đất khách quê người, lại đều là nữ hài tử, ta thấy không an toàn. Chi bằng ta đi cùng, để còn chiếu ứng lẫn nhau. Có việc nặng nhọc gì, ta đều giúp được."

"Bang" một tiếng, đôi đũa trong tay Sở Nhiên rơi xuống mặt bàn.

Sắc mặt nàng hoàn toàn âm trầm.

ⅩⅠ "Tiểu Nhiên?" Cố An An lập tức nhận ra không ổn.

Trong khoảnh khắc này, Sở Nhiên trăm chuyển ngàn tràng, nội tâm thống khổ đến cực hạn.

Đến một lúc nào đó, nàng bỗng cong khóe môi, cười lên, nhanh tay bưng rượu, ùng ục một ngụm uống cạn.

"An An tỷ, ta không sao, chỉ là có chút giật mình thôi."

Cố An An nhìn nàng cười vui vẻ, trong lòng lại ẩn ẩn bất an, hôm nay Sở Nhiên có chút không đúng.

"Tiểu Nhiên, chỉ là cái kế hoạch, chưa chắc thành, ngươi đừng loạn nghĩ?"

Sở Nhiên lại cười phong khinh vân đạm: "Ta không sao, An An tỷ, ngươi mau ăn cơm đi."

Thời gian sau đó, Cố An An nhiều lần quan sát, thấy nàng trò chuyện vui vẻ, ăn rất thỏa mãn, liền yên tâm.

Có lẽ Tiểu Nhiên lớn rồi, tới tuổi dậy thì mẫn cảm thôi.

Nàng lặng lẽ nghĩ.

Tôn Bình đi rồi, Cố An An quét dọn. Sở Nhiên nhíu mày xách hai ly trà sữa Tôn Bình mang tới, "Bang" một cái ném vào thùng rác.

Nàng chán ghét hết thảy của Tôn Bình.

Cố An An thuận miệng hỏi: "Tiểu Nhiên, ngươi uống rượu có đau đầu không? Muốn hay không đi ngủ trưa?"

"Không cần." Sở Nhiên lắc đầu.

Nàng mím môi, nhìn bóng dáng Cố An An bận rộn trong ngoài, thần sắc phức tạp.

Trong phòng dần dần yên tĩnh.

Ngoài cửa sổ ve kêu khi gần khi xa, như đang tấu một khúc vũ khúc ngày hạ vô danh.

Thỉnh thoảng, trên lầu vọng xuống một hai tiếng trẻ con chạy vội làm đổ ghế, lẫn tiếng mẫu thân quát.

Ngày thường những lúc ấy ấm áp tốt đẹp, quý giá đến mức chỉ cần hồi tưởng cũng như ngập mùi kẹo bông gòn.

Nhưng giờ phút này, buổi chiều bỗng dài dằng dặc, lại dày vò.

Bỗng một khắc, ngoài cửa sổ đại thụ phát ra leng keng một tiếng nhỏ, như mở ra một cái chốt.

Ánh mắt tối tăm của Sở Nhiên chợt lóe, nàng bỗng nói: "An An tỷ, ngươi rất muốn gả chồng sao?"

Cố An An ngẩn ra.

"Cũng không đặc biệt muốn, thuận theo tự nhiên thôi."

"Tiểu Nhiên, sao ngươi hỏi vậy?"

Trong lòng Sở Nhiên rối bời, hỏi xong liền hối hận, nhưng lại muốn hỏi thêm để tìm đáp án, nàng rối rắm không biết mở miệng thế nào.

Cố An An nghi hoặc nhìn nàng, nàng lại cảm thấy cảm xúc Sở Nhiên không đúng.

"Tiểu Nhiên?"

Sở Nhiên bị ánh mắt sáng ấm ấy nhìn chăm chú, tim đập thình thịch, vội làm bộ không sao nhún vai.

"Chỉ tùy tiện hỏi thôi, tán gẫu mà."

Nghi hoặc của Cố An An tan đi.

Nàng ngồi dậy, tay ngọc thon dài vuốt toái phát bên tai, khóe môi mang ý cười ôn nhu dễ thân, giọng mềm mại: "Gả chồng chuyện này thật ra ta chưa nghĩ tới. Nhưng hôm nay đi mua đồ ăn, thấy một đôi long phượng thai bảo bảo hai ba tuổi, đi đứng lắc lư, da phấn phấn nộn nộn, đáng yêu quá, ta cũng muốn lắm nga ~"

Tim Sở Nhiên bỗng "Lộp bộp" một cái!

Hài tử.

Đúng rồi, nàng nhớ, trước kia Cố An An từng nói nàng rất thích hài tử, cũng hy vọng có được bảo bảo của chính mình. Nàng nói nàng sẽ làm hảo mụ mụ, mặc kệ gian nan thế nào, nàng cũng không vứt bỏ bảo bảo.

Sở Nhiên bỗng thấy muốn khóc.

Nàng sao nỡ c·ướp đi nguyện vọng làm mụ mụ của Cố An An. Nàng là cô nhi, bị vứt bỏ là vết sẹo vĩnh viễn trong lòng nàng, làm mụ mụ chính là giải gỡ khúc mắc của nàng.

Trong lòng nàng khổ sở đến cực, thậm chí cảm thấy những d*c v*ng chiếm hữu bí ẩn không thể nói ấy đều thật mặt mày khả ố.

Nhưng nàng chỉ là muốn cùng An An tỷ vĩnh viễn ở bên nhau thôi a.

Sau đó nàng cả người đờ đẫn, tùy tiện kiếm cớ đi ra, lại không biết đi đâu, liền ngồi trên bậc thang phát ngốc.

Giờ khắc này, nàng như lại trở về đêm mười tuổi ấy, thân thể nhỏ bé cuộn tròn trong hành lang thang lầu tối lạnh, tứ cố vô thân, như lá khô giữa biển rộng mênh mang, không biết trôi về đâu.

"Sở Nhiên?"

Dưới lầu vang lên tiếng gọi kinh hỉ, rồi là tiếng bước chân thịch thịch thịch chạy lên, Tiền Hảo như một cơn gió nhiệt đới, lao tới trước mặt nàng.

"Sở Nhiên, ngươi sao ngồi đây? Đúng rồi, nghe nói ngươi lĩnh Trạng Nguyên tiền thưởng, chúc mừng!"

"Hay để ta giúp ngươi chúc mừng? Đêm nay chúng ta đi ra ngoài happy đi, thế nào?"

Nàng ngẩng đầu, trong mắt in vào gương mặt tươi đẹp động lòng người của Tiền Hảo; vẻ thanh xuân trên mặt nàng cùng đuôi mày khóe mắt nhộn nhạo, trương dương, tùy ý, bồng bột.

Ánh mắt Sở Nhiên càng thêm mê mang, không biết mình nên đi con đường nào. Tiền Hảo đẩy vai nàng: "Ai nha ngươi nói chuyện đi chứ."

Nàng làm nũng rồi nói tiếp: "Người ta đặc biệt tới chúc mừng ngươi, ngươi cho người ta về tay không sao?"

Sở Nhiên cảm thấy mình không nhấc nổi sức, không nơi để đi, không việc để làm, nội tâm binh hoang mã loạn, hoang mang r·ối l·oạn, vắng vẻ, có cảm giác phát mao.

Nàng không hiểu mình sao vậy, vì sao lại như thế. Nàng có phải quá ích kỷ, vì sao nàng lại hy vọng Cố An An vĩnh viễn không gả chồng, thậm chí không cần sinh hài tử, chỉ ở cùng nàng!

Bên cạnh Cố An An, vĩnh viễn chỉ có thể có nàng một người!

Tiền Hảo có chút mất kiên nhẫn, lại đẩy nàng, kéo dài âm: "Sở Nhiên ~~~"

Sở Nhiên bỗng ngẩng đầu: "Đi làm cái gì?"

Tiền Hảo lúc này mới biết mình nói nửa ngày nàng căn bản không nghe, trong lòng buồn bực đến cực, khuôn mặt trắng nõn lập tức đỏ lên vì xấu hổ cùng tức.

Nàng há miệng nói liền: "Đi uống rượu, đi đua xe, đi suốt đêm điên chơi, đi Vân Thành tối cao chỗ thét chói tai hò hét, ngươi dám không dám?"

Nàng nói xong liếc Sở Nhiên, dáng khiêu khích rõ ràng, mặt mày xinh đẹp đều là thanh xuân tiểu giảo hoạt.

Sở Nhiên không nói, đứng dậy liền đi.

Tiền Hảo ngây người: "Ngươi đi đâu?"

Sở Nhiên trầm mặc, chỉ bước nhanh xuống lầu.

Tiền Hảo đuổi theo, cố ý chen sát bên nàng, bả vai dán lên cánh tay Sở Nhiên.

Ngoài ý muốn là, Sở Nhiên chẳng những không né.

"Ngươi tâm tình không tốt?"

"Ân."

"Vậy đi uống rượu trước?"

"Ân."

"Rồi đi đua xe?"

"Ân."

Tiền Hảo thấy nàng dễ nói chuyện như vậy, lập tức mừng rỡ, gọi điện cho bạn tốt. Vài phút sau, ba chiếc siêu xe trương dương dừng ngay cổng Huệ Dân tiểu khu.

Nàng kéo Sở Nhiên lên chiếc xe đầu, đeo kính râm, tay ngọc vung lên: "Lai tì cẩu!"

Nửa canh giờ sau, Vân Thành Satan quán bar.

Nơi này toàn là đám trẻ tới tìm hoan mua vui, chỉ mở cho đám người nhất định, gần như tụ tập hơn nửa phú nhị đại của Vân Thành.

Tiền Hảo dẫn Sở Nhiên cùng mọi người bá chiếm ghế lô xa hoa vị trí tốt nhất.

Nàng đuổi đi nhân viên tạp vụ trẻ tuổi soái khí cùng một loạt mỹ nữ eo nhỏ chân dài, tự mình rót rượu cho Sở Nhiên.

"Sở Nhiên, đây là chiêu bài ở đây, Satan chi hồn, nếm thử không?"

Sở Nhiên trầm mặc bưng chén, nhấp một ngụm, rồi ngửa cổ uống cạn.

Đỗ Phỉ vỗ tay: "Sảng khoái, không hổ là người Tiền Hảo tán thành."

Vài chén rượu xuống bụng, mọi người dần mở hứng.

Trước Tiếp