Mang Theo Tàn Tật Lão Bà Vào Đại Học

Chương 107

Trước Tiếp

Cố An An cười tủm tỉm nhìn các nàng, nhặt một con tôm điều lên, chậm rãi nhấm nháp.

Sở Nhiên bưng mâm thuận thế ngồi xuống bên cạnh nàng. Tiền Hảo lặng lẽ ăn, ngồi được một lúc rốt cuộc nhịn không nổi, mở miệng nói: "Sở Nhiên, chúng ta suy đoán xong rồi, kế tiếp còn phải nghĩ đối sách nữa."

Cố An An lập tức nói: "Tiểu Nhiên, hạng mục của các ngươi là việc quan trọng, ngươi mau đi cùng Tiểu Hảo nghiên cứu đi. Ta tự mình ăn tôm điều, còn có thư để xem, ngươi thật sự không cần bồi ta."

Nàng vừa nói, vừa nhận lấy cái mâm trong tay Sở Nhiên, rồi nhẹ nhàng đẩy cánh tay nàng một cái.

Sở Nhiên bỗng dưng sinh ra một cảm giác quái dị. Nàng cảm thấy Cố An An dường như đang đuổi mình đi.

Trở lại thư phòng, nàng cùng Tiền Hảo cùng nhau sửa sang lại giấy nháp cho gọn gàng.

"Hiện tại chúng ta đã đem tất cả khả năng đều suy đoán qua. Bất luận là loại tình huống nào, chúng ta cũng đều có một con đường sinh cơ."

"Nhưng nhiều tình huống như vậy, chúng ta đâu có cách nào mỗi loại đều nghĩ đối sách được?"

"Đương nhiên là không cần."

Sở Nhiên không chút hoang mang rút ra vài tờ bản thảo tính toán, đẩy tới trước mặt nàng.

"Ba loại hướng đi này là có khả năng cao nhất. Ta đoán nàng nhất định sẽ chọn một trong số đó."

Tiền Hảo đôi mắt đẹp sáng rực: "Ngươi có bao nhiêu phần nắm chắc?"

Sở Nhiên chớp mắt: "99% đi. 1% còn lại là nàng chỉ số thông minh đất lở."

Tiền Hảo bị nàng chọc cười ha ha: "Sở Nhiên, không nghĩ tới ngươi còn rất hài hước."

Nàng cầm mấy tờ bản thảo lên lật xem. Sở Nhiên lại đẩy nàng: "Ngươi mang về đi, tìm Đỗ Phỉ cùng Lâm Vãn Phong cùng nhau tham mưu, nhiều người nhiều đầu óc."

"Không cần đâu, ta ở đây xem là được. Ngươi làm suy đoán, ta yên tâm."

Sở Nhiên vẫn cứ kéo nàng đứng dậy, đẩy nàng ra khỏi thư phòng: "Ta thiếu tiền mà, ngươi cũng không muốn ta thua đúng không? Tục ngữ nói một người kế đoản, hai người kế trường. Ngươi vẫn nên tìm người tin được cùng nhau bàn bạc một chút thì đáng tin hơn."

Tiền Hảo vừa nghe vậy, tinh thần lập tức tỉnh táo, hưng phấn đi ra ngoài: "Hảo, vậy ta đi tìm bọn họ thảo luận."

Nàng đi tới cửa, bỗng xoay người nhìn Sở Nhiên, thần sắc trở nên khó nói.

"Sở Nhiên, sao ta cảm thấy ngươi đang lừa ta vậy?"

Sở Nhiên mặt không đổi sắc: "Ta chỉ là không muốn thua. Huống chi chúng ta là một tiểu tổ, ngươi cũng không muốn thua quá khó coi đúng không?"

Tiền Hảo giãy giụa một chút, cuối cùng quyết định tin nàng. Nàng quay đầu lại nói xong lời từ biệt với Cố An An, rồi bước vào thang máy.

Sở Nhiên thấy cửa thang máy khép lại, mới nhẹ nhàng thở ra.

Cố An An đẩy xe lăn lại gần bên người nàng.

"Tiểu Nhiên, hôm nay sao ngươi không tiễn nàng?"

"Hiện tại trời còn sáng, huống chi có Tiền Phong ở đó."

Cố An An bất đắc dĩ liếc nàng một cái: "Vậy ngươi cũng phải chú trọng một chút đạo đãi khách chứ. Tiền Hảo cùng chúng ta thân như vậy, lần sau nàng đi, ngươi vẫn nên tiễn một đoạn."

Sở Nhiên nghiêng mặt đánh giá nàng. Cố An An còn đang dặn dò: "Các ngươi đều là bạn cùng lứa tuổi, lại là đồng học, ngươi nên ở chung nhiều với người ưu tú như nàng, như vậy có lợi cho ngươi học tập."

Sở Nhiên nhịn không được nhấn mạnh: "An an tỷ, ta cũng rất ưu tú."

Cố An An nói: "Đúng vậy, ta biết Tiểu Nhiên rất ưu tú. Chính vì vậy, ta mới hy vọng hai người ưu tú ở bên nhau hài hòa chung sống, tốt tốt đẹp đẹp, như vậy hai người các ngươi đều sẽ càng ngày càng tốt."

Cảm giác quái dị trong lòng Sở Nhiên càng thêm rõ ràng. Nàng hàm hồ "ừ" một tiếng, đẩy nàng vào trong phòng.

Cố An An lại nói: "Tiểu Nhiên, Tiểu Hảo là một mình tới thủ đô, ba mẹ nàng không tới đúng không?"

"Ân."

Cố An An lập tức tiếc hận không thôi: "Vậy thì đúng rồi. Ba mẹ nàng không ở bên cạnh, Tiền Phong lại là nam, khẳng định tương đối sơ ý. Phỏng chừng nàng có chuyện cũng chẳng nói hết với người khác, cho nên mới thường xuyên tới tìm ngươi. Ngươi xem các ngươi đều là nữ hài tử, lại là bạn tốt, bình ⅩⅠ thường ngươi phải quan tâm nàng nhiều hơn."

Sở Nhiên cuối cùng cũng nếm ra được mùi vị. Nàng ngồi xổm xuống, cực kỳ nghiêm túc nhìn nàng. Cố An An bị nàng nhìn đến có chút chột dạ, theo bản năng rũ mi xuống.

Sở Nhiên nâng cằm nàng lên, Cố An An b·ị b·ắt buộc đối diện với nàng: "Tiểu Nhiên, ngươi làm gì vậy?"

Sở Nhiên gằn từng chữ một: "An an tỷ, ta thật sự không thích nàng. Ngươi cũng đừng nghĩ tác hợp ta cùng nàng nữa."

Cố An An tim đập thót một cái, không nghĩ tới nàng phát giác nhanh như vậy.

Nhưng thấy Sở Nhiên một bộ dáng không thông suốt như thế, Cố An An gấp đến như lửa đốt.

"Bệnh của ngươi có cơ hội chữa khỏi."

"Phí dụng quả thật đắt hơn bệnh tật bình thường, nhưng các ngươi đã tiêu hơn một ngàn vạn, hiện tại từ bỏ thì mất còn nhiều hơn được."

"Đến nỗi đôi chân ngươi, chỉ cần kiên trì trị liệu, vẫn có hy vọng rất lớn đứng lên."

Lời Lý Bác Sĩ nói điên cuồng quanh quẩn trong đầu nàng, khiến lòng nàng nóng như lửa đốt, sợ hãi tràn đầy.

Hiện tại nàng đã không còn lo cho bệnh của mình nữa, nàng lo cho Sở Nhiên!

Nàng bức thiết muốn tìm cho Sở Nhiên một chỗ dựa đáng tin.

"Tiểu Nhiên, có thể ngươi là trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường. Ngươi mỗi ngày gặp Tiểu Hảo, trái lại dễ xem nhẹ ưu điểm của nàng. Nhưng ta là người đứng xem, ta nhìn rất rõ. Tiểu Hảo thật sự rất không tồi: nàng tâm địa thiện lương, thích giúp đỡ mọi người, tính cách rộng rãi hoạt bát, người lại xinh đẹp hào phóng, có thể nói là một chút khuyết điểm cũng không có."

"Mấu chốt nhất, nàng đối với ngươi là thiệt tình, cái này không thể giả được."

"Tiểu Nhiên, ngươi kiên nhẫn một chút, lưu ý nàng nhiều hơn một chút, ngươi sẽ phát hiện nàng tốt, thật sự."

Sở Nhiên ngơ ngẩn nhìn nàng.

Mỗi câu Cố An An nói đều khẩn thiết đến vậy, trên mặt lại tràn đầy sốt ruột, như thể không kịp chờ muốn trói nàng cùng Tiền Hảo vào chung một chỗ.

Sở Nhiên không nghĩ tới nàng đã chọc thủng rồi, Cố An An vẫn cứ muốn đẩy nàng về phía Tiền Hảo.

Trong lòng nàng bỗng dưng khổ sở.

Ánh mắt nàng tối xuống, lòng khó chịu đến cực điểm. Vô số lời nghẹn nơi cổ họng, dâng lên cuồn cuộn như triều, liều mạng muốn tràn ra ngoài.

Lý trí cùng tình cảm ở khoảnh khắc này không tiếng động giao phong. Trong khói thuốc súng mịt mù, có một câu chém bật khỏi vây:

"Ta có người yêu thích, nhưng không phải nàng."

Cố An An giật mình: "Vậy ngươi thích ai?"

Sở Nhiên nhìn nàng, không nói.

Cố An An nóng nảy nắm lấy bàn tay đang nâng cằm mình: "Tiểu Nhiên, ngươi thích ai, ngươi mau nói đi?"

Tâm Sở Nhiên lúc cao lúc thấp, yết hầu như bị chặn một khối than đỏ rực, vừa nóng vừa nghẹn.

Cố An An lo lắng nhìn nàng. Trong lòng nàng rối bời. Nàng vốn tưởng Sở Nhiên chỉ là không thông suốt, vậy mà giờ Sở Nhiên lại đột nhiên nói cho nàng biết: nàng có người thích, nhưng không phải Tiền Hảo.

Điều này khiến nàng cảm giác hết thảy đều r·ối l·oạn. Kế hoạch tìm chỗ dựa cho nàng lập tức toàn r·ối l·oạn.

Cố An An phát hiện mình dường như chẳng hiểu nàng chút nào, đến cả người nàng thích cũng không biết.

Cố An An không nhịn được, lại nắm lấy tay còn lại của Sở Nhiên, siết thật chặt.

"Tiểu Nhiên, ngươi có người yêu thích, ta thật cao hứng, thật sự. Nhưng ta cư nhiên chẳng biết gì cả, là ta sai. Tiểu Nhiên, ngươi nói cho ta đi, ta thật sự muốn biết. Nếu ta biết sớm hơn, ta nhất định bảo ngươi mời người đó tới nhà, ta sẽ làm một bàn món ngon để chiêu đãi người ta......"

Nàng vừa bất an vừa khẩn trương nói, giống như một "Lão Mẫu Thân" đột nhiên biết nữ nhi đã có ý trung nhân.

Sở Nhiên càng nghe càng khó chịu. Vì khổ sở, đôi mắt nàng dần dần chỉ còn nhìn được một điểm: đôi môi anh đào phấn hồng của Cố An An, mềm mềm, kiều nộn ướt át, lúc đóng lúc mở khẽ mấp máy.

Nhưng lời nói—không một chữ nào là nàng muốn nghe.

Nàng thật muốn lấp kín miệng nàng!

Sở Nhiên đột nhiên cúi người, phong bế miệng nàng 1 môi.

Lời trong miệng Cố An An lập tức đứt đoạn.

"......"

Nàng như bị dọa đến ngây ra, ánh mắt đờ đẫn, mãi một hồi lâu mới khẽ đảo mắt, nhìn về phía Sở Nhiên.

Sở Nhiên lại nhắm mắt.

Cố An An kinh hoảng thất thố, bật ra một tiếng "Ngô".

Sở Nhiên chợt thanh tỉnh. Nàng bỗng không khống chế được nữa, áp lực không nổi, giấu giếm không nổi nữa. Trong thân thể nàng vụt ra một cỗ sắc bén hung ác, nàng bá đạo đè lại sau ót Cố An An.

Đôi môi như không thầy dạy cũng hiểu, ngậm lấy đôi môi phấn phấn 1 nộn nộn của Cố An An.

Nàng nhẹ nhàng khẩu duẫn cắn cánh môi nàng, thử mà tư ma, nếm được vị ngọt thanh cùng hương thơm trên môi nàng, thể xác và tinh thần đều mê say. Nhưng rất nhanh nàng nhận ra Cố An An mềm yếu lùi lại; biến hóa rất nhỏ ấy lập tức kích khởi hung ác trong nàng. Nàng không chút do dự tăng lực, dán chặt môi nàng, truy đuổi triền hôn, m*t 1 hút không bỏ.

Cố An An toàn thân run lên, thân thể như không chịu khống chế, mềm nhũn xuống.

Sở Nhiên thừa cơ ôm nàng thật chặt, một tay phủng khuôn mặt nàng, càng thâm nhập mà hôn nàng.

Cũng không biết đã qua bao lâu, nàng mới chưa đã thèm mà buông ra.

Cố An An nhìn nàng một cái, lại nhìn nàng một cái, lại nhìn một cái. Gương mặt nàng đỏ bừng, ánh mắt vừa kh·iếp vừa sợ, hoang mang r·ối l·oạn, giống như một con nai con bị kinh hách.

Sở Nhiên một chữ cũng không nói. Nàng híp mắt, trầm mặc nhìn nàng.

Nàng đang chờ phản ứng của Cố An An.

"Tiểu Nhiên......"

Cố An An nhút nhát sợ sệt mở miệng.

Giọng điệu thật cẩn thận, mang theo không chắc chắn, như đang tìm một lời đáp, hoặc một cách nói rõ ràng, cũng hoặc đang nghĩ xem phải cự tuyệt thế nào.

Trong lòng Sở Nhiên rùng mình, rốt cuộc nàng mất kiên nhẫn.

"Giờ ngươi đã biết rồi, người ta thích là ngươi."

Nàng rũ tay áo xuống, đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống Cố An An. Ánh mắt nàng lộ ra d*c v*ng chiếm hữu nồng đậm.

"Ta nụ hôn đầu tiên không còn. Ngươi phải phụ trách."

Tự ti

Cố An An dọa đến ngây người nhìn nàng.

Khoảnh khắc này đôi mắt nàng đặc biệt thủy nhuận, như chứa một uông nước suối. Nhìn qua mềm yếu dễ bắt nạt, nhưng nơi đáy mắt từng đợt từng đợt không tin, hoảng loạn, cùng ý định lùi lại đang tích tụ, đều bộc lộ không sót.

Điều đó không thể nghi ngờ khiến bất an trong lòng Sở Nhiên càng nặng.

Nàng nheo mắt hơn, thanh âm mang theo cấp bách rất nhỏ.

"An an tỷ?"

Hàng mi dài của Cố An An khẽ run, rũ mi xuống.

Nàng thậm chí không dám nhìn nàng!

Tâm Sở Nhiên trầm xuống.

Cố An An rũ mắt, khẽ mím môi: "Tiểu Nhiên......"

Tiếng gọi ấy rất nhỏ, toát ra một cỗ mềm yếu cùng kh·iếp sợ, như thể Sở Nhiên là hồng thủy mãnh thú.

Sở Nhiên nhìn nàng vài giây, Cố An An trước sau vẫn không ngẩng đầu.

Hai người sớm chiều ở chung tám năm, Sở Nhiên sớm đã hiểu tính tình nàng như lòng bàn tay. Nàng tuy nhìn nhu nhu nhược nhược, nhưng một khi quật cường, mặc cho ai cũng không đổi được tâm ý.

Nàng thật sự sợ bức gấp sẽ khiến nàng nói ra lời cự tuyệt.

Sở Nhiên thở dài.

Thôi, từ từ rồi tính. Chỉ cần nàng còn ở bên người nàng, nàng chạy không được.

Sở Nhiên trấn an vươn tay, sửa lại mái tóc bị làm rối của Cố An An, nhét gọn sau tai nàng.

Giọng nói mềm mại: "Về sau đã biết rồi, đừng đem ta đẩy ra ngoài nữa, ân?"

Cố An An vẫn rũ mắt, không dám nhìn nàng, cũng không đáp.

Khi Sở Nhiên sửa tóc cho nàng, bờ vai nàng khẽ rụt lại, rất nhỏ, gần như không thấy.

Điều đó khiến Sở Nhiên mạc danh bực bội, như có một loại ảo não cùng khẩn trương vì tình ý bị cự ngoài cửa.

Nàng dứt khoát khom lưng, ôm Cố An An lên.

Nàng tuyệt đối không cho phép nàng trốn tránh!

Cố An An theo thói quen như mọi khi vươn tay ôm vòng cổ nàng. Hành động ấy khiến chính nàng ngẩn người một chút, rồi như chợt ý thức ra điều gì, lập tức muốn rút tay về.

Nhưng Sở Nhiên thẳng lăng lăng nhìn chằm chằm nàng, đem mọi biến hóa nhỏ bé của nàng thu hết vào mắt, lập tức nói: "Không được rút ra. Ôm chặt ta."

Hàng mi Cố An An lại khẽ run, rốt cuộc không rút tay về.

Sở Nhiên cúi mắt nhìn nàng. Từ đầu đến cuối Cố An An vẫn không nhìn nàng, mi mắt luôn gục xuống, nàng thậm chí không thấy rõ ánh mắt của Cố An An.

Điều đó khiến bực bội trong đáy lòng Sở Nhiên lại muốn trào ra.

May mà Cố An An vẫn ôm cổ nàng, không buông tay.

Sở Nhiên đặt nàng lên giường vật lý trị liệu, bắt đầu xoa bóp chân cho nàng.

Khi nàng cuốn ống quần lên, Cố An An bỗng vươn tay đè lại ống quần đã cuốn tới sát đùi căn.

"Làm sao vậy?" Sở Nhiên làm bộ không biết hỏi.

Cố An An lén nhìn nàng một cái, lập tức thu hồi ánh mắt, nhỏ giọng nói: "Đừng cuốn cao quá."

Sở Nhiên nheo mắt: "An an tỷ không tin ta sao?"

Giọng nàng bình bình đạm đạm, nhưng lại tỏa ra một loại áp bách không tiếng động.

Cố An An do dự, chậm rãi buông tay. Sở Nhiên nhanh như chớp nắm lấy tay nàng; ngay khoảnh khắc đầu ngón tay chạm nhau, Cố An An như muốn trốn tránh mà rút ra ngoài.

Trước Tiếp