Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Thầy ơi……”
“Ừm?”
Lộc Minh Dụ ngẩng đầu lên đáp lại. Rõ ràng là một cái đầu tóc xanh lam cực kỳ nổi loạn và ngổ ngáo, vậy mà ánh mắt của y lại bình tĩnh và chín chắn đến mức không hợp với phong cách Punk kia chút nào.
Chạm phải ánh mắt của Lộc Minh Dụ, cậu thiếu niên đối diện không nhịn được rụt cổ lại: “Không có gì đâu……”
Tới tận bây giờ, Vân Ẩn vẫn còn hơi hoang mang, cảm giác mọi thứ xảy ra giống như đang mơ, khiến cậu ấy nhất thời không phân biệt nổi mình có đang sống trong hiện thực hay không.
Bản thân cậu ấy bấy lâu nay bái sư ở Thần Đao Môn, sư phụ có phong cách cực kỳ kín tiếng nhưng thực lực lại sâu không lường được. Không ngờ người thầy bí ẩn ấy lại chính là tuyển thủ nổi tiếng Lộc Minh Dụ của đội Mãn Thiên Tinh, cũng là người được mệnh danh là game thủ Vua Đấu Đao mạnh nhất server trong nước.
Lúc nhận được tin nhắn từ Lộc Minh Dụ xác nhận thân phận thật sự, phản ứng đầu tiên của Vân Ẩn là tưởng tài khoản của đối phương bị hack. Cảm giác đó giống hệt như khi bạn mình vẫn luôn nằm trong danh sách bạn bè bình thường, đột nhiên nói rằng bản thân là một siêu sao mà chỉ thấy trên TV, kiểu như cả thế giới hư cấu vừa va vào hiện thực, khiến người ta khó lòng tin nổi.
Khi người từng là nhân vật chính trên poster trong phòng nay lại đang ngồi ngay trước mặt, quả thật rất khó giữ được bình tĩnh.
Chỉ cần là người thích chơi “Phòng Luyện Đao” thì ít nhiều gì cũng từng xem Lộc Minh Dụ là biểu tượng, thậm chí là thần tượng. Những khoảnh khắc rực rỡ từng được lan truyền rộng khắp lúc y thi đấu, cùng những pha xử lý đỉnh cao, đẹp mắt khiến khán giả kinh ngạc, đều là những lần ánh hào quang trên người anh toả sáng, khiến bao game thủ phải ngưỡng mộ mà xem như thần.
“Ừm… thầy.”
Vân Ẩn rối như tơ vò, vò đầu bứt tai suy nghĩ mãi trong lòng, cuối cùng vẫn không nhịn được: “Em hỏi một chút được không… là vì sao vậy ạ?”
“Vì sao cái gì?”
Lộc Minh Dụ ngẩng đầu hỏi lại, giọng điệu vẫn rất bình thản.
“Tức là…”
Nếu không phải người ngồi trước mặt là chính chủ Lộc Minh Dụ thật sự, Vân Ẩn thật sự nghi ngờ liệu có phải đối phương đang đùa giỡn gì với mình không: “Vì sao lại chọn em, à… để vào Mãn Thiên Tinh ấy ạ?”
Một mặt thì bản thân chỉ là một người hoàn toàn vô danh, cùng lắm là có chút tiếng tăm trong giới Phòng Luyện Đao thôi, mặt khác cho dù cậu ấy có chút thiên phú, kỹ thuật chơi game cũng không tệ nhưng bản thân chưa từng đăng ký vào trại huấn luyện của Mãn Thiên Tinh, trình độ của cậu ấy cũng đâu đến mức khiến Lộc Minh Dụ phải tự mình ra mặt mời chứ?
Đó là Lộc Minh Dụ mà! Nếu người mời là quản lý hay tuyển thủ nào khác của Mãn Thiên Tinh thì còn hợp lý.
“À, cậu nói cái đó à.”
Lộc Minh Dụ gật đầu: “Tại vì tôi thấy cậu phù hợp nên mời thôi, còn gì thắc mắc nữa không?”
“Dạ… không ạ……”
Vân Ẩn không dám nói tiếp. Dù Lộc Minh Dụ rõ ràng trông cũng chỉ lớn hơn mình chút xíu, nhưng mỗi lần y mở miệng nói chuyện đều khiến người ta có cảm giác như đang đối diện với một người lớn, một người đi trước. Dù Vân Ẩn trong game cũng được xem là có chút danh tiếng, bình thường nói chuyện với bạn bè trong game thì thoải mái vô cùng nhưng đứng trước mặt Lộc Minh Dụ lại cứ thấy như bị khí thế đè ép đến nghẹt thở, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Đây chính là áp lực mà Vua Đấu Đao mạnh nhất của server trong nước mang lại à…
“Thầy, em còn muốn hỏi một chuyện nữa…”
“Nói đi.”
“Ừm…”
Vân Ẩn suy nghĩ một lát, cố gắng lựa lời cẩn thận: “Có rất nhiều người mạnh hơn em đúng không ạ? Hơn nữa… để được vào trại huấn luyện của Mãn Thiên Tinh, lẽ nào đều phải do đội trưởng đích thân mời ạ?”
“Trại huấn luyện?”
Lộc Minh Dụ hơi sững người, nói: “Không… Tôi mời cậu vào Mãn Thiên Tinh không phải để cậu vào trại huấn luyện. Nếu nói đúng hơn thì tôi muốn cho cậu vào thẳng đội một.”
“Đội một?”
Vân Ẩn ngẩn ra: “Không thể nào… Em còn chưa từng thi đấu bao giờ, vẫn chỉ là lính mới…”
Lộc Minh Dụ nhìn cậu ấy, đột nhiên bật cười, nói: “Hồi đó tôi dạy cậu chiêu ‘nghỉ bước quải đao’ trong Đường Đao, còn nhớ không?”
“Nhớ ạ…”
“Hồi đó cậu học chiêu đó mất bao lâu?”
“Chắc… ba ngày?”
Vân Ẩn nghĩ ngợi rồi nói: “Chiêu đó khó học lắm, em học tới ba ngày mới nắm được sơ sơ, nhưng giờ em dùng cũng khá thuần rồi, tuy còn hơi chậm nhưng em cũng nghiêm túc rèn luyện lắm…”
“Hồi đó.”
Ánh mắt Lộc Minh Dụ thoáng hiện lên vài phần hoài niệm: “Tôi học chiêu ‘nghỉ bước quải đao’ đó mất một tuần.”
“Hả?”
Vân Ẩn há hốc miệng: “Không thể nào!”
“Đó là sự thật.”
Lộc Minh Dụ gật đầu, buông ly nước xuống: “Có phải cậu chưa bao giờ quan tâm đến thi đấu chuyên nghiệp, cũng chẳng để ý tin tức gì khác, chỉ chơi mỗi Phòng Luyện Đao đúng không?”
Thấy Vân Ẩn gật đầu, Lộc Minh Dụ biết mình đoán gần đúng rồi.
Cậu thiếu niên trước mặt tuổi còn nhỏ, là một khối ngọc thô chưa hề được mài giũa.
Thứ ẩn chứa bên trong khối ngọc này, ngay cả bản thân Vân Ẩn còn chưa hề nhận ra.
Ở một khía cạnh nào đó, nói một cách hơi tàn khốc thì: trong giới tuyển thủ chuyên nghiệp, thiên phú quan trọng hơn sự nỗ lực rất nhiều. Những người có thể bước lên sân đấu chuyên nghiệp, ai mà chẳng cố gắng? Lộc Minh Dụ tự thấy mình đã là người cực kỳ chăm chỉ rồi, nhưng trong toàn bộ server trong nước vẫn có rất nhiều người còn nỗ lực hơn y. Nhưng đến một trình độ nhất định, thiên phú chính là thứ quyết định giới hạn cao nhất của mỗi người. Đó là một sự thật vừa hiện thực, vừa tàn khốc.
Tư duy chiến thuật, tầm nhìn toàn cục, khả năng nghe chỉ huy, khả năng tập trung hoả lực đúng mục tiêu… tất cả những thứ đó đều là kỹ năng không thể thiếu với tuyển thủ chuyên nghiệp. Nhưng qua huấn luyện, phần lớn mọi người đều có thể đạt đến ngưỡng cơ bản. Chỉ có thiên phú là thứ bẩm sinh, dù luyện thế nào cũng không thể bù được.
Thiên phú của Vân Ẩn, đến cả Lộc Minh Dụ cũng phải thấy ganh tỵ.
Có thể nói cậu ấy có năng lực học tập kinh khủng thật sự, nhiều thứ chỉ cần nhìn một chút là hiểu, thậm chí không cần ai dạy, tự nghiên cứu thôi cũng có thể đạt tới trình độ mà người khác cố gắng mãi cũng không tới nổi. Còn chiêu "Hồi Mã Thương" của Trần Tinh Nhiên, y cũng từng nghiên cứu đi nghiên cứu lại rất nhiều lần video, thậm chí đã hỏi thẳng Trần Tinh Nhiên nhưng vì không có nền tảng đao pháp bao nhiêu năm như người ta nên gần như không thể học được.
Nhưng Vân Ẩn lại học được.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, có thể học được đến bốn, năm phần tinh túy của một đao pháp cao siêu như vậy, điều này có nghĩa gì, trong lòng Lộc Minh Dụ hiểu rất rõ.
Từ trước đó, Lộc Minh Dụ đã từng có ý định mời Vân Ẩn gia nhập đội Mãn Thiên Tinh, nhưng lúc đó Vân Ẩn hoàn toàn không có hứng thú làm tuyển thủ chuyên nghiệp, Lộc Minh Dụ tuy thấy tiếc nhưng cũng không ép buộc. Nhưng sau lần trước nhìn thấy Vân Ẩn chiến đấu với Vua Rắn, y đã gửi tin cho cậu ấy. Lần này, Vân Ẩn đã thay đổi suy nghĩ, nói với y rằng cậu ấy muốn theo con đường chuyên nghiệp, muốn thi đấu, muốn thử sức với nhiều cao thủ hơn.
Cũng từ lúc nghe Vân Ẩn nói vậy, Lộc Minh Dụ mới tiết lộ thân phận của mình, chủ động đưa ra cành ô liu cho cậu thiếu niên còn rất trẻ này.
"Vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới tới giải đấu, nếu có thể tôi thật sự hy vọng cậu có thể vào một đội huấn luyện."
Lộc Minh Dụ nói: "Tôi tin, chỉ cần cậu chịu được quá trình huấn luyện chuyên nghiệp, rất nhanh thôi là có thể bắt nhịp được với tốc độ thi đấu. Biết đâu cậu còn có thể mang đến cho mọi người một cú bất ngờ lớn. Nhưng mà..."
Câu sau đó y không nói ra, nhưng Vân Ẩn hiểu y đang nghĩ gì.
Chiến đội Mãn Thiên Tinh, y không có quyền quyết định cuối cùng. Những người trong hội đồng quản trị, các cổ đông kia sẽ không đồng ý để một người hoàn toàn vô danh như Vân Ẩn bước thẳng vào đội chính. Vân Ẩn không giống Trần Tinh Nhiên, cậu ấy thậm chí không phải streamer, không có độ nổi tiếng như Trần Tinh Nhiên, cũng không có một bộ đao pháp cực kỳ hoa lệ, mang tính thị giác cao để thu hút người xem như vậy.
"Cho nên, tôi hy vọng cậu có thể vào đội 2 trước. Chờ đến khi có chút thành tích rồi, tôi sẽ thuyết phục hội đồng quản trị để cậu vào đội chính." Lộc Minh Dụ thở dài, nói.
"Anh, anh thấy Dạ Thiêu như nào?"
Vân Ẩn im lặng một lát rồi hỏi: "Anh cảm thấy, em có thể đánh thắng được anh ấy không?"
"Dạ Thiêu? Em đang nói Trần Tinh Nhiên à?"
Lộc Minh Dụ sững người một chút, y nhìn ánh mắt nghiêm túc của Vân Ẩn, suy nghĩ một lát rồi đáp: "Đao pháp của Trần Tinh Nhiên là thứ mạnh nhất mà đến giờ tôi từng thấy. Cậu ấy chỉ thiếu một chút kiến thức chuyên sâu về thi đấu chuyên nghiệp, nhưng chỉ tính riêng kỹ năng dùng đao thì dù là tôi hay Lý Hạo Uyên, cũng không bằng cậu ấy."
Trong đấu đao tay đôi, thắng bại thường bị ảnh hưởng bởi rất nhiều yếu tố, không phải cứ đao pháp mạnh là nhất định thắng, còn phải xét đến địa hình, trang bị, thời cơ, điều kiện thời tiết, tâm lý người chơi, phong độ khi thi đấu, hay cả tỷ lệ mắc sai lầm… Nhưng nếu bỏ qua hết mấy yếu tố bên ngoài đó, chỉ xét riêng kỹ năng dùng đao thì bản thân Lộc Minh Dụ cũng rất khó giành được ưu thế trước Trần Tinh Nhiên, xác suất thắng cũng không cao.
Lời này mà từ miệng Lộc Minh Dụ nói ra, bất kỳ ai nghe thấy cũng đều sẽ thấy khó tin. Nhưng Vân Ẩn từng giao thủ với Trần Tinh Nhiên, cậu ấy hiểu Lộc Minh Dụ đang nói gì.
Vân Ẩn trước đây sau lần giao đấu với Trần Tinh Nhiên ở phòng khảo hạch Thần Đao Môn, hai người dần trở nên thân thiết hơn, thi thoảng cũng sẽ cùng nhau luyện đao. Trần Tinh Nhiên chưa từng keo kiệt trong việc chỉ dẫn, mỗi lần đều có thể chính xác chỉ ra chỗ sai của cậu ấy. Vân Ẩn có thể tiến bộ nhanh như vậy, ngoài phần thiên phú ra, phần lớn cũng là nhờ Trần Tinh Nhiên giúp đỡ.
Ở một góc độ nào đó, Trần Tinh Nhiên thậm chí còn giống thầy của cậu ấy hơn cả Lộc Minh Dụ.
Càng giao thủ nhiều với Trần Tinh Nhiên, càng cảm nhận được nền tảng võ học của người kia sâu không thấy đáy, mạnh đến mức khiến người ta gần như tuyệt vọng.
Nhưng Vân Ẩn là người từng bước leo lên từ Phòng Luyện Đao, cậu ấy từng gặp nhiều đối thủ có kỹ năng nghiền ép hoàn toàn mình, nhưng theo thời gian, những đối thủ từng như núi cao kia cũng lần lượt ngã xuống dưới tay cậu ấy. Cậu ấy từng rất tự tin với đao pháp của mình, nhưng thứ tự tin đó, khi đứng trước Trần Tinh Nhiên, dường như không còn đủ nữa.
Lộc Minh Dụ nhìn ra sự chán nản trong mắt Vân Ẩn, y suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Ở Phòng Luyện Đao, cậu từng thắng cậu ấy chưa?”
Vân Ẩn lắc đầu: “Chưa. Một lần cũng chưa.”
Lộc Minh Dụ bật cười: “Muốn thắng không?”
Vân Ẩn nhìn y, nét mặt vô cùng nghiêm túc: “Đương nhiên rồi.”
Cho dù chỉ một trận thôi, cũng muốn thắng.
Lộc Minh Dụ nhìn vẻ mặt đó, có chút vui mừng: “Ừ. Ít nhất lúc này, cậu đã có dáng dấp của một tuyển thủ chuyên nghiệp rồi đấy.”
Người thi đấu, mục tiêu duy nhất là muốn thắng, bất kể đối thủ là ai. Dù đó có là thần tiên giáng trần, cũng phải có gan vung đao chém xuống. Nếu không thì đánh chuyên nghiệp làm gì? Về nhà nuôi heo còn hơn.
“Vậy thì cố gắng lên.”
Lộc Minh Dụ tiếp lời: “Giữ lấy tinh thần chiến đấu này mà bước lên sân thi đấu. Tôi, Lý Hạo Uyên, còn cả Trần Tinh Nhiên… bọn tôi đều đang chờ một đối thủ mới xuất hiện.”
“Hả?”
Vân Ẩn sững người: “Em á? Em có thể sao?”
Cậu ấy gần như không tin nổi vào tai mình. Dù Lộc Minh Dụ đích thân mời cậu ấy vào Mãn Thiên Tinh, cậu ấy cũng chưa từng nghĩ có một ngày mình sẽ được nhắc tới cùng hàng với ba vị Vua Đấu Đao nổi danh nhất server trong nước.
Đó là một lĩnh vực mà đến bây giờ cậu ấy vẫn chưa dám mơ tới.
“Ừ.”
Lộc Minh Dụ gật đầu: "Tôi thấy cậu có thể. Bởi vì… trên người cậu, tôi nhìn thấy một thứ.”
Thứ đó gọi là đao ý.
Tuy hiện tại Vân Ẩn vẫn còn non nớt, thậm chí thiếu tự tin nhưng Lộc Minh Dụ tin vào ánh mắt của mình. Y không giống với mấy người hội đồng quản trị kia, y dám đánh cược, cũng dám đặt cược lớn. Chính sự quyết đoán đó đã giúp y nhiều lần đưa ra những quyết định mà người khác cho là điên rồ, nhưng kết quả cuối cùng luôn chứng minh: Lộc Minh Dụ chọn đúng.
Nếu nói Trần Tinh Nhiên là một thanh đao sắc bén đã lộ mũi, thì Vân Ẩn chính là một phôi kiếm chưa thành hình, chỉ cần được rèn dũa thêm một chút, sẽ trở thành thanh kiếm tuyệt thế khiến mọi người phải e dè trước lưỡi bén của nó.
“À... Đội trưởng Lộc.”
Hai người đang nói chuyện thì phía sau bất ngờ vang lên một giọng nói quen thuộc.
Lộc Minh Dụ theo phản xạ quay đầu lại nhìn, thấy Trần Tinh Nhiên và Dương Vân Triệt đang đứng cạnh nhau.
"Sao hai người lại ở đây?"
"Ông cũng rảnh rỗi ra ngoài uống cà phê đấy thôi, thì sao tụi này lại không thể xuất hiện ở đây?" Dương Vân Triệt ngang nhiên ngồi xuống bên cạnh Lộc Minh Dụ.
"Đội trưởng Lộc." Trần Tinh Nhiên lễ phép gật đầu với Lộc Minh Dụ.
"Người này là ai?" Dương Vân Triệt chuyển ánh nhìn sang Vân Ẩn.
Vân Ẩn không trả lời câu hỏi của Dương Vân Triệt mà sáng mắt nhìn chằm chằm Trần Tinh Nhiên: "Dạ Thiêu!!"
"Cậu biết tôi à?" Trần Tinh Nhiên ngạc nhiên.
Vân Ẩn kích động nói: "Tôi là Vân Ẩn nè!"
"Là cậu à." Trần Tinh Nhiên có chút bất ngờ, mỉm cười với Vân Ẩn: "Nhìn cậu trẻ ghê."
"Hai người nhìn tuổi chắc cũng cỡ nhau thôi mà." Dương Vân Triệt cười nói: "Bình thường trưng bộ dạng ông cụ non cũ kỹ, giờ thật sự tưởng mình là người già luôn hả?"
Dương Vân Triệt và Lộc Minh Dụ bình thường ngoài mặt không hợp, nhưng thật ra lại rất thân, lâu rồi không gặp Lộc Minh Dụ, lần này hiếm khi không tranh cãi mà còn ngồi xuống bên cạnh trò chuyện.
"Mãn Thiên Tinh dạo gần đây tình hình không mấy khả quan nhỉ."
Dương Vân Triệt nhìn sang Lộc Minh Dụ: "Vẫn chưa tìm được người mới chơi vị trí đột kích à?"
"Không phải đang ở đây sao." Lộc Minh Dụ nhún vai.
"Vẫn còn nhớ thương Tinh Nhiên nhà tôi hả?" Dương Vân Triệt nhướng mày: "Thôi thôi ông mơ ít thôi, hợp đồng ký xong lâu rồi."
"Không phải cậu ấy." Lộc Minh Dụ lắc đầu.
Trần Tinh Nhiên và Dương Vân Triệt đồng loạt sững sờ, cùng nhìn sang Vân Ẩn.
Vân Ẩn cười ngượng ngùng với họ.
Trần Tinh Nhiên vốn nghĩ Vân Ẩn chắc là kiểu nhóc con ngang bướng, ai ngờ ngoài đời lại thấy khá rụt rè.
"… Ông cũng liều thật đó." Dương Vân Triệt lắc đầu cảm thán.
"Chẳng phải ông cũng vậy à?"
Lộc Minh Dụ bật cười. Trước đây chính Dương Vân Triệt cũng từng liều mình kéo Trần Tinh Nhiên về đội, áp lực lúc đó cũng không nhỏ.
"Hội đồng quản trị Mãn Thiên Tinh có chịu chấp nhận không?"
"Tôi đang cố thuyết phục họ." Lộc Minh Dụ thở dài: "Nhưng mà gần đây trong câu lạc bộ có thể sẽ có biến động, tôi cũng chưa dám chắc."
"Là tập đoàn Vân Thái à?" Dương Vân Triệt hỏi: "Vân Thái định mua lại Mãn Thiên Tinh hả?"
"Ông biết rồi à?" Lộc Minh Dụ ngạc nhiên.
"Đoán thôi." Dương Vân Triệt nói: "Vân Thái cũng từng đàm phán với ZMD, nhưng không đi tới đâu. Với tiềm lực tài chính của họ, không đời nào để mắt tới mấy đội hạng trung khác, tìm tới Mãn Thiên Tinh cũng là điều dễ hiểu."
Cả hai người đều là đội trưởng của các chiến đội lớn trong nước, mấy chuyện nội bộ như này dù là bí mật cũng không khó để họ đoán được, ở đây toàn người trong giới nên cũng không cần giữ kẽ.
Dương Vân Triệt: "Xem ra Mãn Thiên Tinh chuẩn bị đổi chủ rồi?"
"Tám chín phần là vậy. Vụ Vua Rắn xảy ra, với Khấu Hưng và mấy cổ đông khác mà nói, coi như là một lần đầu tư thất bại. Họ cho rằng sau mùa giải này thành tích cũng chẳng khá hơn, nên nếu bán được Mãn Thiên Tinh với giá tốt vào thời điểm này thì Khấu Hưng kiểu gì cũng sẽ đồng ý."
Lộc Minh Dụ nói: "Khấu Hưng là một thương nhân đúng nghĩa, tài sản nhiều vô kể, câu lạc bộ Mãn Thiên Tinh với ông ta mà nói cũng chỉ là một sản phẩm trong đế chế kinh doanh khổng lồ của ông ấy thôi."
Chuyện này đối với Lộc Minh Dụ mà nói cũng không quá bất ngờ. Y giống như một nhân viên trong công ty, lãnh đạo cấp cao thay đổi thì ảnh hưởng đến y cũng không lớn. Điều duy nhất cần để tâm là sau khi Mãn Thiên Tinh đổi chủ mới, liệu bên phía họ có giống như ban hội đồng trước kia, luôn đặt lợi ích lên hàng đầu hay không.
“Đừng bi quan vậy chứ, nghĩ theo hướng tích cực một chút đi.”
Sự lo lắng chợt lóe rồi vụt tắt trong mắt Lộc Minh Dụ vẫn không qua được mắt Dương Vân Triệt. Anh suy nghĩ một lúc, rồi lên tiếng an ủi: “Người của Vân Thái đâu có quen thuộc gì với thể thao điện tử chuyên nghiệp, ông là đội trưởng của Mãn Thiên Tinh, lại là người cũ lâu năm, mấy chuyện liên quan chắc chắn họ vẫn phải nghe ý kiến ông. Biết đâu sắp tới Vân Thái sẽ giao quyền quyết định nhân sự chiến đội cho ông luôn, vậy chẳng phải là tin mừng to rồi còn gì?”
Thực lực và năng lực chỉ huy của Lộc Minh Dụ đã được chứng minh qua vô số trận đấu. Dù là đối thủ, Dương Vân Triệt cũng phải thừa nhận, điều duy nhất Lộc Minh Dụ còn thiếu chỉ là một sân khấu đủ lớn để phát huy hết khả năng. Trong hoàn cảnh bị trói tay trói chân trước đây mà y vẫn có thể dẫn dắt Mãn Thiên Tinh đạt được nhiều thành tích tốt, một khi không còn bị hạn chế nữa, đội của y chắc chắn sẽ trở thành đối thủ cực kỳ đáng gờm.
“Có thể vậy.” Lộc Minh Dụ khẽ lắc đầu, vẻ mặt vẫn không mấy lạc quan: “Nếu thật sự như vậy thì tốt rồi.”
“Vân Ẩn, hay là cân nhắc qua ZMD thử xem?” Dương Vân Triệt giở chiêu lôi kéo người.
“Tôi, tôi… Không được đâu…” Vân Ẩn hơi hoảng, lúng túng bất ngờ.
“Uống xong chưa? Uống xong thì cút lẹ đi.” Lộc Minh Dụ tức giận quay sang Dương Vân Triệt.
Trần Tinh Nhiên bị anh giành trước một bước thì thôi đi, bây giờ khó khăn lắm mới tìm được một thiên tài tiềm năng, thế mà Dương Vân Triệt còn định chen ngang, thật sự là quá trớn rồi.
“Chỉ đùa thôi mà, làm gì căng vậy.” Dương Vân Triệt nhướng mày: “Có đồng chí Tiểu Trần ở đây, ông còn dám to tiếng như vậy, là ông chưa thấy uy lực nắm đấm của cậu ấy đúng không? Nào nào, đồng chí Tiểu Trần, biểu diễn thử xem.”
Trần Tinh Nhiên trừng mắt nhìn anh một cái, không thèm phản ứng.
Cậu quay sang nhìn Lộc Minh Dụ đang buồn bã, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Tôi thấy đội trưởng nói cũng có lý. Bây giờ chủ yếu vẫn là xem thái độ của phía Vân Thái. Nếu họ không nhúng tay vào mà giao quyền quyết định cho anh, mọi chuyện vẫn còn khả quan. Tôi cũng mong có thể đối đầu với một Mãn Thiên Tinh không còn bị trói buộc gì trên sân đấu, có thể dốc toàn lực chiến với nhau một trận sòng phẳng.”
Đứng ở góc độ chiến đội, họ là đối thủ trên sân. Nhưng ở góc độ cá nhân, Trần Tinh Nhiên lại thấy Lộc Minh Dụ là một đối thủ rất đáng để tôn trọng.
“Ờ thì…”
Vân Ẩn nãy giờ vẫn im lặng, bỗng lên tiếng: “Vân Thái sẽ không nhúng tay vào đâu.”
“Trẻ con thì biết cái gì.” Dương Vân Triệt thấy vẻ mặt nghiêm túc, như đang nói chuyện quan trọng của Vân Ẩn thì suýt nữa phì cười: “Tặng cho cậu với Tinh Nhiên mỗi người một ly caramel latte, ngồi uống từ từ đi, mấy chuyện làm ăn sao mà chắc chắn như vậy được.”
Trần Tinh Nhiên không thèm để ý lời chọc ghẹo của anh, quay đầu hỏi Vân Ẩn: “Sao cậu lại chắc như vậy?”
“Bởi vì… Bởi vì…” Vân Ẩn nhìn ba người trước mặt, ấp úng nói: “Chủ tịch tập đoàn Vân Thái là ba tôi. Ông ấy nói với tôi…”
Dương Vân Triệt: “…”
Trần Tinh Nhiên: “…”
Lộc Minh Dụ: “…”