Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Phó Châu tóm được Dương Vân Triệt rồi chửi một trận tơi bời, đến mức nói toét cả giọng nhưng Dương Vân Triệt vẫn giữ nguyên cái kiểu mặt dày không biết điều, đứng che chắn trước mặt Trần Tinh Nhiên, nhìn y hệt như gà mẹ bảo vệ con.
Phó Châu chửi đến mệt, phất tay cho qua, không buồn nhìn hai cái đứa chuyên gây chuyện nữa, đuổi cả hai ra khỏi văn phòng để tự mình quay lại xử lý công việc.
Chuyện đã ầm ĩ tới mức này, hai tuyển thủ chuyên nghiệp của ZMD lại trực tiếp dính vào vụ xô xá thì nhất định phải kiểm soát dư luận trên mạng, đồng thời còn phải báo cáo với Liên Minh Chuyên Nghiệp. Dù chuyện lần này đúng là can đảm ra tay vì nghĩa, nhưng quy định trong liên minh rất nghiêm rằng tuyển thủ không được phép đánh nhau bừa bãi. Phó Châu còn phải gửi đơn xin chính thức bên kia, đảm bảo chuyện này sẽ không ảnh hưởng đến hai người kia.
Sau khi rời khỏi văn phòng Phó Châu, Trần Tinh Nhiên đi thẳng về phòng huấn luyện và vẫn như thường lệ, lên mạng rồi bắt đầu luyện tập theo hình thức khô khan máy móc. Nhưng lần này đầu óc lại cứ mải nghĩ lung tung.
Người đàn ông trung niên kia… hình như biết cậu?
Trần Tinh Nhiên rất chắc chắn mình chưa từng gặp ông ta bao giờ.
Cho đến nửa tiếng sau, Phí Vi nhắn tin cho cậu, lúc đó Trần Tinh Nhiên mới hiểu được vì sao ánh mắt người đàn ông kia lại nhìn mình như vậy.
"Cô quen người đó à?"
Trần Tinh Nhiên ngạc nhiên hỏi.
"Ừ."
Phí Vi nói: "Ông ta là tiền bối khá có tiếng trong giới cổ võ. Gần đây mới mở võ quán, Hạc Thái bên kia là do chính ông ta lập nên."
Người trung niên đó tên là Nhiếp Thương có một đứa con trai. Chính là cậu trai trẻ mới mất mấy hôm trước do không được cấp cứu kịp thời. Khi ấy, vị bác sĩ được gọi đến đã rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, cuối cùng buộc phải chọn cứu một doanh nhân rất có tiếng ở thủ đô.
Có lẽ trong lòng Nhiếp Thương, bác sĩ kia đã vì lợi ích mà bỏ rơi con trai mình. Cũng có thể vì quá đau buồn, mất kiểm soát, ông ta mới chọn cách điên cuồng như vậy để trả thù bệnh viện. Phí Vi nói dạo gần đây tinh thần của Nhiếp Thương có vấn đề, cả người lúc tỉnh lúc mê. Từng là một bậc tiền bối rất được kính trọng trong giới cổ võ, cuối cùng lại kết thúc bằng một kết cục thê thảm như vậy, thật sự khiến ai cũng tiếc nuối.
Trần Tinh Nhiên cũng từ lời Phí Vi mới biết vì sao Nhiếp Thương lại nhận ra mình. Bởi vì đứa bé mà ông ta mất chính là fan cuồng trong phòng livestream của Trần Tinh Nhiên. Từ lúc cậu vừa mới bắt đầu phát sóng đến giờ, cậu bé đó đã là fan cứng, trong phòng treo đầy ảnh chụp màn hình game của Trần Tinh Nhiên và poster chính thức của chiến đội ZMD.
Trần Tinh Nhiên thở dài, trong lòng dâng lên một cảm giác buồn bã.
Cậu có thể hiểu được nỗi đau và uất hận của Nhiếp Thương khi mất đi con trai, nhưng cũng không thể nào đồng tình với cách ông ta hành xử. Dù vị bác sĩ kia là vì trách nhiệm nghề nghiệp hay vì bất kỳ lý do gì mà phải lựa chọn thì trong hoàn cảnh đó, luôn sẽ có một gia đình không nhận được cái kết mà họ mong muốn. Có lẽ, đó cũng chính là sự bất lực lớn nhất mà một người làm nghề y phải đối mặt.
Bởi vì nếu ai cũng muốn cứu thì rốt cuộc sẽ không thể cứu được ai.
Là người học võ, sau nhiều năm rèn luyện, thể chất của họ vượt trội hơn người thường. Khi phải đối đầu với bạo lực, họ có thể dễ dàng áp chế đối phương. Cũng chính vì thế, theo thời gian, cách nghĩ và tâm lý của họ dần bị ảnh hưởng.
Con đường pháp luật vốn chậm chạp và quanh co nhưng nếu dùng sức mạnh bản thân thì lại có thể giải quyết nhanh gọn những tình huống nan giải trước mắt. Điều này khiến không ít võ giả quen với kiểu xử lý ấy. Ở kiếp trước, trong giới cổ võ, Trần Tinh Nhiên từng nghe một quy tắc: “Chuyện của võ giả thì để võ giả giải quyết, sống chết có số.”
Thứ khí chất giang hồ ấy thường xuất hiện trên người các võ giả. Trần Tinh Nhiên cũng rất rõ trong lòng rằng bản thân cậu cũng mang cái thói quen đó. Như chuyện xảy ra ở bệnh viện hôm nay thì đúng như lời Phó Châu và Dương Vân Triệt nói, xung quanh lúc đó có rất nhiều người, còn có cả bảo vệ, thật sự không tới lượt một đứa mười tám tuổi như cậu ra tay. Nhưng Trần Tinh Nhiên vẫn làm vậy. Gần như chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ đơn giản nghĩ: “Tôi có năng lực, tôi nên ra tay.” Vậy là không chút do dự bước tới.
Với thể chất của võ giả, phần lớn có thể sống khỏe mạnh tới bảy tám chục tuổi, thậm chí hơn. Nhưng ở kiếp trước, Trần Tinh Nhiên hầu như không thấy nhiều người trong giới võ có thể sống thọ đến vậy. Hoặc là vì tính cách quá hiếu thắng, còn trẻ đã đi khắp nơi gây chuyện, cuối cùng chết yểu trong máu và thù hận. Hoặc là như cậu, thấy chuyện bất bình là nhúng tay, cái gì cũng muốn can thiệp, cho đến một ngày gặp phải chuyện vượt ngoài khả năng, rồi bỏ mạng trên con đường mang tên “nghĩa khí giang hồ, rút đao tương trợ”.
Trên Trái Đất từng có một câu nói rất nổi tiếng: “Sức mạnh càng lớn, trách nhiệm càng cao.” Với người học võ, câu này gần như chính xác tuyệt đối. Khi một người đã sở hữu sức mạnh vượt xa người thường, họ cũng sẽ thấy được nhiều bất công, khổ đau trong cuộc sống hơn. Cái gọi là “người trượng nghĩa, vì nước vì dân”, nếu một người không có năng lực, khi gặp chuyện bất lực mà chọn lùi bước, sẽ chẳng ai trách móc họ vì ai cũng hiểu rằng sức người có hạn, không thể làm gì hơn.
Nhưng giống như những hiệp khách cổ đại trong truyện xưa, nếu người đó có sức mạnh vượt trội, có thể ra tay giúp đỡ mà lại chọn làm ngơ thì dù người khác có thông cảm, không trách móc, bản thân cũng sẽ bị giày vò, dằn vặt không thôi.
Trần Tinh Nhiên cũng đang tự hỏi mình rằng chuyện hôm nay, cậu coi như may mắn. Bởi vì cậu là thần tượng mà con trai Nhiếp Thương yêu thích, nên ông ta không có ý muốn làm hại cậu, nhờ vậy cậu mới toàn mạng rời đi. Nhưng lần sau thì sao? Nếu gặp phải tình huống khẩn cấp hơn thì sao? Cậu có ra tay nữa không?
Đánh nhau? Cậu xử lý được. Cướp vặt? Cậu cũng có thể ngăn. Nhưng nếu là một kẻ cướp có súng, cướp ngân hàng, nhắm vào những người tay không tấc sắt thì sao? Lúc đó, cậu có do dự không? Có cảm thấy nguy hiểm quá mà không dám ra tay, để rồi phải tận mắt chứng kiến sinh mạng vô tội bị cướp mất ngay trước mặt?
Trần Tinh Nhiên không biết. Cậu cũng không thể trả lời câu hỏi đó.
Cậu là người đã trọng sinh, từng chết một lần. Những người như vậy luôn đặc biệt trân quý sinh mệnh của bản thân. Trần Tinh Nhiên cũng không ngoại lệ. Nếu là một thân một mình, sống lặng lẽ thì không nói. Nhưng hiện tại, cậu có mộng tưởng muốn theo đuổi, có một tập thể đáng yêu gọi là đồng đội, có những người hâm mộ coi cậu như tín ngưỡng. Cậu có rất nhiều thứ để lưu luyến và có lẽ chỉ vì một lần bốc đồng mà bị thương, thì tất cả những điều ấy đều có thể tan biến mãi mãi.
Trần Tinh Nhiên thấy lòng mình rối loạn, đến mức không còn tâm trạng luyện đao. Từ lúc trọng sinh đến thế giới này tới giờ, gần như mỗi quyết định của cậu đều là làm theo suy nghĩ của bản thân. Kể cả lúc trước, khi ở khu Hạc Thái Viên vì cứu Dương Vân Triệt và những người khác mà ra tay giải quyết đám côn đồ. Khi Dương Vân Triệt dùng giọng không tán thành để nói chuyện đó với cậu, ngoài mặt Trần Tinh Nhiên thì gật đầu, nhưng trong lòng lại nghĩ: “Anh biết gì chứ, chuyện nhỏ vậy thôi, làm gì mà tôi bị thương được?”
Phó Châu vừa rồi nói chuyện nghe chẳng dễ chịu gì, thậm chí còn có phần chỉ trích trong đó. Nhưng Trần Tinh Nhiên biết y không nói sai, xuất phát điểm cũng là muốn tốt cho cậu. Đúng như y nói cậu đâu phải siêu nhân, làm sao có thể chuyện gì cũng nhúng tay vào được. Ngay cả siêu nhân trong truyện tranh, cũng từng mấy lần suýt mất mạng vì những tai nạn không thể xử lý nổi. Người ta còn là nhân vật chính có hào quang bao quanh, chứ cậu thì đâu có.
Trần Tinh Nhiên thở dài, tắt game, bước ra khỏi khoang thao tác.
Cậu đi vào phòng thay đồ, cởi bộ đồ điều khiển ra để thay quần áo của mình. Nhưng vừa liếc mắt một cái, ánh mắt cậu dừng lại trên chiếc áo ban ngày đã mặc. Trên tay áo vốn có một vết rách do dao cứa vào, cậu vẫn chưa kịp thay, vậy mà giờ lại không thấy đâu nữa, vết rách đã được ai đó khâu lại rồi.
La Bạch Bạch và Tiêu Nam chưa hề biết chuyện xảy ra ban ngày, cũng không có mặt trong phòng huấn luyện. Phó Châu thì vẫn ở trong văn phòng, chưa từng xuống dưới. Rõ ràng vết rách này là ai đó đã âm thầm giúp cậu khâu lại.
Trần Tinh Nhiên nhìn đường may xiêu vẹo trên tay áo, người vá rõ ràng không giỏi việc này, mũi chỉ rối loạn cả lên, ống tay áo rộng thùng thình bị kéo co rúm lại một vòng.
Cậu không nhịn được bật cười.
Xấu thật.
Cậu thay đồ xong, kéo kéo tay áo, sau đó đi lên lầu, gõ cửa phòng Dương Vân Triệt.
Cửa mở rất nhanh. Dương Vân Triệt đã thay sang một bộ đồ ở nhà rộng rãi thoải mái, tóc tai có chút rối, trông lại thêm phần nhẹ nhàng tự nhiên của một chàng trai khi ở nhà.
Thấy Trần Tinh Nhiên bất ngờ ghé qua, Dương Vân Triệt hơi ngạc nhiên, ánh mắt lướt xuống tay áo cậu, có vẻ bất ngờ: "Ơ? Ai giúp cậu khâu áo vậy cà? Thật là khéo tay quá chừng, người này có thể nuôi được à nha."
Trần Tinh Nhiên khẽ lườm anh một cái rồi chẳng khách sáo gì, nghiêng người bước vào trong.
Đây là lần thứ hai cậu đến phòng của Dương Vân Triệt. Bài trí trong phòng vẫn giống hệt lần trước với trang trí đơn giản, hơi bừa bộn một chút. Cậu tự nhiên đi đến cạnh sofa, ngồi phịch xuống.
Dương Vân Triệt nhìn ra được là tâm trạng Trần Tinh Nhiên không tốt, cứ tưởng cậu đang buồn vì bị Phó Châu mắng. Nghĩ vậy, anh nói: "Phó Châu lúc nãy nói hơi nặng, nhưng cậu đừng để bụng. Tính anh ấy vậy đấy, nói chuyện hơi khó nghe nhưng thật ra là lo cho cậu, sợ cậu xúc động quá rồi bị thương..."
"Ừ, tôi biết."
Trần Tinh Nhiên đáp khẽ.
"… Cậu biết thì tốt."
Dương Vân Triệt nuốt mấy câu định nói tiếp. Trần Tinh Nhiên tuy mới mười tám tuổi, nhưng rất nhiều chuyện lại nhìn thấu rất rõ. Cậu đã nói “biết”, vậy nghĩa là thật sự hiểu rồi, không phải nói cho có.
"Vậy sao mặt cậu trông buồn vậy? Không vui à?"
Dương Vân Triệt ngồi xuống cạnh sofa, nghĩ ngợi một lúc rồi mở ngăn kéo bàn trà, lục tìm giữa một đống đồ linh tinh như làm ảo thuật, cuối cùng moi ra được một hộp bánh quy: "Muốn ăn không? Vị matcha đấy, ăn đồ ngọt một chút, tâm trạng sẽ tốt hơn."
Trần Tinh Nhiên ánh mắt hơi dao động, Dương Vân Triệt lập tức lên tiếng: "Hôm nay tôi là vì cậu chắn đòn đấy, bị Phó Châu chửi một trận ra trò, cậu đừng có lấy oán trả ơn rồi đi báo cáo tôi đó nha."
"…Tôi không rảnh mà rỗi hơi như vậy."
Tiểu tâm tư bị vạch trần ngay tức thì, Trần Tinh Nhiên có chút bực bội đáp.
"Tốt nhất là không có thật."
Dương Vân Triệt nhếch mép cười, tiện tay xé bao bánh quy, dúi vào tay Trần Tinh Nhiên.
Răng rắc, răng rắc.
Tiếng nhai bánh vang lên giòn tan, vị trà xanh mát lạnh cùng độ giòn xốp của bánh lan ra trong miệng. Có lẽ đúng như Dương Vân Triệt nói, đồ ngọt thật sự có thể cải thiện tâm trạng. Ăn hai cái bánh quy xong, Trần Tinh Nhiên cũng không còn rối bời như lúc mới tới nữa.
Dương Vân Triệt nhìn bộ dạng hai má phồng phồng như một con sóc nhỏ đang nhai quả thông của cậu mà cảm thấy đáng yêu không chịu được. Nhân lúc Trần Tinh Nhiên cúi đầu ăn bánh, anh bất ngờ thò tay ra, sờ nhẹ một cái bên mép cậu.
Trần Tinh Nhiên: "?"
"Có dính vụn bánh."
Dương Vân Triệt mặt nghiêm túc, giọng rất đàng hoàng.
Làn da của thiếu niên trẻ tuổi luôn rất mịn, trắng mượt không tì vết, còn mang theo độ ấm và mềm mại riêng. Cái chạm nhẹ trong thoáng chốc ấy khiến tim Dương Vân Triệt đập thình thịch như bị đánh trống, cảm giác như một con mèo ăn vụng đang lâng lâng mà cũng thấp thỏm không yên.
Hiếm khi Trần Tinh Nhiên không trừng mắt nhìn anh. Hai người ngồi bên nhau trên ghế sofa, không nói nhiều lời nhưng không khí lại vô cùng hài hòa. Thời gian như cũng chậm lại, mềm mại trôi qua như dòng nước êm dịu.
"Cậu…"
"Anh…"
Hai người gần như cùng lúc mở miệng, âm thanh khác nhau lại cùng lúc vang lên rồi ngừng lại, cả hai đều sững người một chút, sau đó không nhịn được mà phá lên cười.
"Cậu nói trước đi."
Dương Vân Triệt tựa lưng vào sofa, nói.
"Anh vừa rồi… sao lại nói với giám đốc Phó là do anh kêu tôi làm?"
Trần Tinh Nhiên nghĩ một lúc rồi hỏi.
"Chuyện đó khó hiểu lắm à?"
Dương Vân Triệt ra vẻ kinh ngạc:
"Lúc cậu bị Phó Châu chửi, cổ co lại như con chó nhỏ, nhìn đáng thương cực kỳ, tôi mềm lòng quá nên đành ra mặt nhận thay."
"Không phải..."
Trần Tinh Nhiên bị giọng điệu cà lơ phất phơ đó chọc cười nhưng vẫn nghiêm túc hơn một chút, hỏi tiếp:
"Ý tôi là… anh không giống như giám đốc Phó, anh không chửi tôi. Lúc ở bệnh viện, lẽ ra anh cũng nên như giám đốc Phó mà chửi tôi một trận chứ?"
Giọng của thiếu niên mang theo chút nghiêm túc hiếm thấy, giống như thật sự muốn nghe được câu trả lời nghiêm túc từ anh.
Dương Vân Triệt thu lại vẻ bông đùa, nhìn vào ánh mắt mang theo thắc mắc của Trần Tinh Nhiên, suy nghĩ một chút rồi nghiêm túc đáp:
"Nói sao nhỉ… Thật ra lúc đó tôi cũng rất muốn nói cậu một trận. Bấy lâu rồi mà vẫn chưa khá hơn chút nào, cứ hở ra chuyện là xông lên như đánh game, nóng nảy vội vàng."
Khóe môi Trần Tinh Nhiên từ từ cụp xuống.
"Nhưng mà..."
Dương Vân Triệt khẽ cười: “Nhưng mà tôi biết, trong tình huống như vậy, cậu chắc chắn sẽ ra mặt, dù biết rõ là nguy hiểm. Nên cho dù tôi có nói cậu, cậu cũng sẽ không để tâm đâu.”
“Sao lại vậy?”
Trần Tinh Nhiên hơi sững người.
Dương Vân Triệt nhìn cậu, trong lòng như có một góc nhỏ nào đó đang dần chìm xuống: “Bởi vì cậu vốn là như thế mà, rất bốc đồng nhưng cũng rất nghĩa khí, giống như một… ừm, nói sao nhỉ, đại hiệp?”
Tuy là có võ nghệ trong người nhưng lại chưa từng ỷ vào đó để h**p đáp ai. Trên đường gặp chuyện bất bình, cậu sẽ bước ra không chần chừ.
Lúc ở khu Hạc Thái Viên, chẳng phải chính Trần Tinh Nhiên là người đã cứu anh và Phó Châu à?
Không thể lúc mình được hưởng lợi từ sự nghĩa khí ấy thì cảm thấy may mắn vì có cậu, nhưng đến khi chuyện không liên quan tới mình thì lại ích kỷ ngăn cản, để người đáng được giúp đỡ không nhận được giúp đỡ. Với Dương Vân Triệt thì kiểu suy nghĩ đó vừa hèn hạ vừa ích kỷ, so ra chẳng thể nào sánh với Trần Tinh Nhiên đầy chính nghĩa kia.
Hai chữ “đại hiệp” khiến mặt Trần Tinh Nhiên hơi ửng đỏ, cậu cảm thấy mình chưa xứng đáng với cách gọi đó. Cậu trầm ngâm một lúc rồi lại hỏi:
“Nhưng mà… nếu một ngày nào đó tôi gặp chuyện vượt ngoài khả năng thì sao? Nếu tôi thật sự bị thương thì sao? Nếu tôi…”
“Tôi nói rồi mà.”
Dương Vân Triệt nhẹ nhàng cắt lời cậu, ánh mắt nghiêm túc hơn hẳn, nhìn thẳng vào mắt Trần Tinh Nhiên.
“Đã có tôi ở đây.”
Trần Tinh Nhiên ngây người nhìn anh, trong ánh mắt nhạt màu hổ phách phản chiếu khuôn mặt tuấn tú và dịu dàng của Dương Vân Triệt, trong lòng như có một mảng cảm xúc nào đó, lặng lẽ dịu lại.