Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Phó Châu nghe tin liền chạy tới, trong phòng khách gặp nhóm Trần Tinh Nhiên, cùng nhau mở cuộc họp khẩn cấp về tình trạng thể chất và tinh thần của La Bạch Bạch.
“Tôi nghĩ chắc có gì đó hiểu lầm thôi…”
Phó Châu lên tiếng: “La Bạch Bạch tuy có hơi ngớ ngẩn nhưng cũng không đến mức b**n th** vậy đâu…”
Trần Tinh Nhiên mặt mày nghiêm trọng: “Có thể là do anh Phó cấm Bạch Bạch nửa tháng không được ăn gà rán, nên tinh thần cậu ấy bị đả kích quá nặng, mới ra nông nỗi này…”
“Nhưng mà tôi làm vậy cũng là vì tốt cho cậu ấy thôi.”
Phó Châu day day trán, buồn bực nói: “Tuyển thủ chuyên nghiệp thì cũng phải chú ý rèn luyện thể lực. Mấy cậu thi đấu liên tục suốt cả ngày, cường độ cao như vậy, thể lực không theo kịp thì sao chịu nổi?”
“Giờ không phải vấn đề thể lực nữa đâu.”
Dương Vân Triệt chen vào: “Quan trọng là chuyện hôm nay phải xử lý sao đây, nói trắng ra thì… có khi nào sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của cậu ấy quá không?”
Trần Tinh Nhiên: “Tôi nghĩ nên nói chuyện uyển chuyển một chút.”
Tiêu Nam: “Dù sao đi nữa, Bạch Bạch cũng lập công lớn cho đội, mình không thể tỏ ra kỳ thị cậu ấy, như vậy sẽ dễ rạn nứt tình cảm đồng đội.”
Mọi người đều đồng ý, gật đầu liên tục.
“Ủa? Sao mấy anh đều tụ tập ở đây vậy?”
Đúng lúc này, La Bạch Bạch từ phòng tập bước ra, thấy đội trưởng và cả giám đốc cũng có mặt, trong lòng chột dạ hẳn.
Mình chẳng qua chỉ lén ăn hai múi sầu riêng thôi mà, có đến mức khiến giám đốc Phó cũng phải truy sát không vậy…
Thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Phó Châu, La Bạch Bạch lập tức hiểu ra tám, chín phần sự việc đã bại lộ. Cậu ấy nhanh chóng nhận lỗi, quay sang Tiêu Nam: “Xin lỗi anh Tiêu… Em không cố ý ăn vụng đâu, chỉ là em đói quá nên không kìm được thôi.”
Đói bụng cũng không thể đi ăn vớ được chứ!
Trong lòng Tiêu Nam gào thét, nhưng nhìn vẻ mặt La Bạch Bạch thì lại mềm lòng, chỉ thở dài: “Cậu… haiz, cậu hồ đồ quá, Bạch Bạch à.”
“Tiêu Nam, đừng nói vậy.”
Phó Châu lắc đầu, đưa tay ngăn lại.
Ngàn sai vạn sai, cũng là lỗi của y. Chuyện giảm cân này vốn phải từ từ, ép một phát cắt đứt hẳn gà rán Coca, đúng là khiến người ta khó chịu nổi.
“Bạch Bạch à…”
Phó Châu khó khăn mở lời: “Chuyện này tôi biết rồi, tôi không trách cậu… chỉ là, cậu không thấy nó thúi lắm hả?”
“Thúi á?”
La Bạch Bạch ngạc nhiên: “Thúi thì chắc chắn là thúi rồi, nhưng chính thúi mới ngon chứ… Giám đốc Phó, anh cũng muốn ăn thử à? Vậy lần sau em chừa lại cho anh.”
“Không không không, không phải ý tôi vậy…”
Phó Châu điên cuồng lắc đầu: “Tôi không kỳ thị cậu… Thích ăn cái đó cũng chẳng có gì phải xấu hổ nhưng mà ăn trực tiếp như vậy thì không tốt cho cơ thể. Nếu cậu thực sự muốn ăn thì có thể… pha trà hay gì đó…”
Trần Tinh Nhiên: “…”
Dương Vân Triệt: “…”
Sầu riêng pha trà?
La Bạch Bạch nghiêng đầu nghĩ ngợi, thấy cũng có lý, còn mát gan giải nhiệt nữa, bèn nói: “Biết rồi giám đốc Phó, lần sau em sẽ thử pha trà uống. Vậy em về phòng nghỉ trước đây.”
La Bạch Bạch thần kinh thô, hoàn toàn không để ý không khí kỳ quái trong phòng khách, vẫy tay chào mấy người rồi quay về phòng nghỉ.
“Quả nhiên…”
Phó Châu nhìn theo bóng dáng cậu ấy, mặt đầy thương hại và bi ai: “Trước giờ tôi không hề biết, La Bạch Bạch thực sự có loại sở thích này. Xem ra đúng là tôi quá ít quan tâm đến tâm lý của các tuyển thủ.”
Trần Tinh Nhiên an ủi: “Không phải lỗi của anh đâu, giám đốc Phó.”
Tiêu Nam: “Cứ chờ xem tình hình sao, biết đâu Bạch Bạch chỉ nhất thời hồ đồ thôi. May mà phát hiện kịp, nói thẳng ra là vẫn còn cứu vãn được.”
“Mấy cậu đi nghỉ trước đi.”
Phó Châu nhẹ giọng dặn: “À đúng rồi, mấy hôm tới nhớ giữ kỹ vớ của mình, ở căn cứ thì chỉ mang dép lê thôi.”
…
Ngày hôm sau, trong phòng tập, Dương Vân Triệt đang soạn thêm mấy chiến thuật cho giải thế giới: “Đội hình của chúng ta hiện tại vẫn còn hơi cố định. Trước khi giải đấu bắt đầu, cần tập thêm nhiều đội hình khác có thể dùng thi đấu để phòng khi bị đội khác nhắm vào.”
“Tinh Nhiên.”
Dương Vân Triệt gọi Trần Tinh Nhiên: “Em dùng Yêu Đao đã rất thuần thục rồi nhưng ở giải thế giới anh muốn em tập thêm Sóc Lang, phối hợp với Tiêu Nam, chúng ta sẽ rèn luyện đội hình biến đổi song song.”
Yêu Đao của Trần Tinh Nhiên thì không phải bàn, lấy nó làm trung tâm cho đội hình thì ở trong nước rất có lợi thế, phù hợp tiết tấu giải trong mước. Nhưng ra đấu trường thế giới thì chỉ dựa vào một đội hình xoay quanh Yêu Đao là không đủ. Mỗi khu vực có lối đánh khác nhau, mới đầu cần một khoảng thời gian thích nghi nên về mặt lựa chọn đội hình, càng linh hoạt càng tốt.
“Được.”
Trần Tinh Nhiên gật đầu, không có ý kiến gì.
“Trong nước, tuyển thủ chơi Sóc Lang mạnh nhất chắc là đội trưởng Lộc.”
Dương Vân Triệt nói: “Anh đã liên hệ trước với đội trưởng Lộc rồi, mấy hôm nữa anh ấy sẽ tranh thủ thời gian qua giúp em làm quen, như vậy em sẽ nắm nhanh hơn.”
Đội Mãn Thiên Tinh không vào được top 3 nên cũng không có suất dự giải thế giới. Dạo này Lộc Minh Dụ khá rảnh, Dương Vân Triệt liền kéo thẳng y về làm người tập chung, hỗ trợ Trần Tinh Nhiên luyện thêm.
Giải thế giới là nơi các khu vực đối đầu lẫn nhau, trong nước thì các đội đánh nhau sống chết nhưng trong tình huống cùng nhau đối ngoại thì vẫn đồng lòng. Lộc Minh Dụ cũng thoải mái đồng ý lời mời của Dương Vân Triệt.
“Tiêu Nam thì vẫn giữ Long Hồn và Thiền Tâm là chính, vị trí không thay đổi. Còn Bạch Bạch thì…”
Sau khi chốt xong mấy đội hình mới, Dương Vân Triệt nói: “Chiều nay tôi đã hẹn vài trận tập, đánh xong tối còn có buổi tổng kết lại. Ngoài ra các khu khác cũng sắp đánh xong chung kết, video ghi hình chính thức cũng sẽ được công bố, tối chúng ta cùng nhau xem, phân tích chiến thuật của họ một chút.”
Anh dừng lại rồi nói tiếp: “Mấy ngày tới tập luyện sẽ nặng, mọi người chịu khó nhé.”
“Rõ.”
“Biết rồi!”
“OK đội trưởng!”
La Bạch Bạch gật gù nhưng rồi lại cúi mắt xuống, ngạc nhiên hỏi: “Ủa? Sao mọi người không ai mang vớ vậy? Thời tiết lạnh vậy, để chân trần không lạnh hả?”
Không khí vốn đang hừng hực lập tức lạnh hẳn xuống.
Chết rồi, hình như Bạch Bạch lại thèm…
Mọi người liếc nhìn nhau, nhanh chóng lảng qua chủ đề khác.
“Tinh Nhiên, lát nữa tôi đưa cậu cái bảng biểu, nhớ điền thông tin vào nhé.”
Phó Châu chen vào: “Hộ chiếu của cậu chắc khoảng hai tuần nữa sẽ có, làm sớm cho chắc, tránh lúc ra nước ngoài thi đấu lại gặp rắc rối.”
Trần Tinh Nhiên gật đầu: “Ừ.”
“Được rồi, đi ăn cơm thôi. Chiều nay nhớ đánh tập nghiêm túc, khớp nhịp lại cho đều.”
Dương Vân Triệt vươn vai: “Đi chơi mấy hôm cũng đủ rồi, giờ là lúc phải khởi động lại.”
Nhắc đến ăn cơm, nét mặt La Bạch Bạch chợt xụ xuống.
Ngay sau đó, cậu ấy thấy Trần Tinh Nhiên, Dương Vân Triệt và Tiêu Nam lén lút ra khỏi phòng tập, giống như đang bí mật bàn bạc chuyện gì.
Hả? Bỏ mình ra ngoài? Có bí mật sau lưng mình á?!
La Bạch Bạch nhíu mày, cảm thấy chuyện này không đơn giản, liền lén bám theo, ghé tai nghe trộm.
“Đã giấu kỹ chưa?”
“Ừ… Giấu kỹ rồi.”
“Vậy thì tốt, đừng để Bạch Bạch phát hiện.”
“Hình như tôi vẫn còn một ít… Lát nữa tôi sẽ mang giấu thêm.”
Quả nhiên có bí mật.
La Bạch Bạch nheo mắt, xoa cằm, ra chiều suy nghĩ.
Cậu ấy giả vờ bình thường ngồi ăn cơm cùng mọi người, bịt mũi nhét hết phần cơm tập vào bụng.
Buổi trưa, khi ai cũng đang nghỉ ngơi trong phòng, Tiêu Nam lén lút ôm một cái hộp nhỏ đi ra, rón rén bước vào phòng giặt.
“Vậy là xong.”
Tiêu Nam giấu cái hộp nhỏ vào một ngăn tủ trong phòng giặt rồi thở phào nhẹ nhõm.
Chờ anh ấy đi khỏi, La Bạch Bạch liền ló đầu từ sau lưng ra.
“Ha, biết ngay mà.”
La Bạch Bạch nở nụ cười gian: “Đem đồ ăn ngon giấu hết đi, tưởng như vậy giấu nổi mắt ông đây hả?”
Cậu ấy rón rén vào phòng giặt, lôi cái hộp ra.
“Vậy em không khách sáo nữa…”
Nuốt nước miếng, cậu ấy mở hộp ra. Đập vào mắt là một loạt vớ đủ màu.
La Bạch Bạch: “???”
Hả?
Đùa à, giấu vớ làm gì vậy trời?
Có bệnh thật rồi… Còn tưởng giấu đồ ăn ngon nữa chớ.
Khuôn mặt La Bạch Bạch tràn đầy thất vọng.
Nhưng cậu ấy không hề biết, ngoài cửa Trần Tinh Nhiên, Dương Vân Triệt, Tiêu Nam và Phó Châu đều đang đứng nhìn hết cảnh đó.
“Đã tới mức này rồi sao…”
Thấy La Bạch Bạch tham lam mở hộp ra, Phó Châu đau khổ nhắm mắt lại.
Không muốn tin nhưng đúng là trong đội MOD đã xuất hiện… một b**n th** thật sự.
“Giám đốc Phó, tôi nghĩ là nên bỏ lệnh cấm với Bạch Bạch đi…”
Trần Tinh Nhiên ngập ngừng: “Tiếp tục thế này không ổn đâu.”
“Đúng vậy…”
“Ừ, tôi cũng nghĩ giảm cân thì từ từ cũng được.”
Giảm cân tuy quan trọng nhưng sức khỏe thể chất và tinh thần của tuyển thủ còn quan trọng hơn. Phó Châu thở dài: “Mấy cậu nói đúng… Được rồi.”
…
La Bạch Bạch thất vọng nhét hộp lại chỗ cũ, còn lục lọi thêm trong phòng giặt, không thấy đồ ăn mà chỉ toàn quần áo bẩn và vớ hôi, đành tiu nghỉu quay về.
Vừa bước vào phòng khách, cậu ấy đã thấy đồng đội nhiệt tình chào đón.
“Bạch Bạch!”
Trần Tinh Nhiên ra vẻ tự nhiên, vẫy tay: “Lại đây, tôi cho cậu chút đồ ăn ngon.”
“Đúng rồi, mấy hôm nay chắc đói lắm rồi he.”
Tiêu Nam cười tủm tỉm: “Lại đây ăn chút đi.”
Dương Vân Triệt: “Đều là món cậu thích đó.”
“Hử?”
La Bạch Bạch cảnh giác nhìn bọn họ, lùi lại một bước: “Mấy anh định làm gì? Gài bẫy à?”
Cậu ấy liếc qua bàn, lẩu cay, gà rán, trà sữa trân châu, bánh bao chiên…
Thơm quá đi…
Nước miếng La Bạch Bạch trào ra nhưng ánh mắt lại dừng trên gương mặt nghiêm nghị của Phó Châu, nghi ngờ hỏi: “Em ăn được thật hả, giám đốc Phó?”
“Ăn đi.”
Phó Châu bước tới, xoa đầu cậu, dịu dàng nói: “Muốn ăn gì cứ ăn, trước đây là lỗi của tôi, ép cậu quá.”
“Nhưng… chẳng phải em đang giảm cân sao…”
Thấy đồng đội quan tâm như vậy, La Bạch Bạch lại hơi ngượng.
Dương Vân Triệt phẩy tay: “Giảm cân cũng ăn được mà, không sao đâu.”
“Hả?”
La Bạch Bạch sững sờ: “Nhưng mà… cái lẩu cay này…”
Dương Vân Triệt: “Lẩu cay? Vốn dĩ cũng chỉ là đồ ăn nấu nước thôi, mà đồ ăn nấu nước thì chính là món giảm cân rồi, ăn đi.”
“…”
La Bạch Bạch: “… Vậy còn cánh gà rán?”
Trần Tinh Nhiên bước lên: “Cánh gà là chỗ vận động nhiều nhất, mà cánh gà để bay, gà bay là tiêu hao năng lượng, tương đương như cậu vận động rồi. Ăn thoải mái đi.”
“Vậy… trà sữa trân châu thì sao?”
Tiêu Nam: “Sữa thì bổ, trà thì dưỡng sinh, trân châu thì làm đẹp da. Ba cái cộng lại thì chẳng phải một công đôi ba việc à? Uống vào còn ốm nhanh hơn nữa kìa.”
“…”
La Bạch Bạch cạn lời: “Vậy còn kem?”
Phó Châu nhếch mép, cũng nhập hội bịa: “À, kem à, ai cũng biết băng là 0 độ, không có năng lượng. Mà 0 nhân với gì cũng là 0. Với lại trời lạnh ăn kem còn giúp giữ ấm chứ, giữ ấm thì càng ốm nhanh. Đúng không?”
La Bạch Bạch hoàn toàn bị thuyết phục.
Mình có đức gì mà lại có những đồng đội vừa dễ thương vừa hiểu mình như này hả…
...