Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trần Tinh Nhiên vừa trở về thì thấy cảnh La Bạch Bạch, Tiêu Nam và Phó Châu cùng lúc vây đánh Dương Vân Triệt.
Dương Vân Triệt bị ba người kẹp chặt ở giữa, mặt mũi kiểu “chết cũng chẳng sợ”, giọng thì vừa bướng vừa to: “Có thể thương tình một chút không, để một thằng buồn bã như tôi yên tĩnh ngắm cảnh cũng không được à?”
La Bạch Bạch nghiến răng nghiến lợi: “Ngắm cảnh thì ngắm cảnh, anh còn bật cái Emo làm gì? Bộ làm thầy tình cảm thời nay hả?”
Dương Vân Triệt: “Ủa, chẳng phải cậu cứ đứng bên cạnh nói nào là ‘Nhiên Bảo không cần anh’, ‘Nhiên Bảo đi tìm người khác rồi’ hả. Tôi thật sự buồn đó, có vấn đề gì à?”
La Bạch Bạch: “…”
Trần Tinh Nhiên thấy khó hiểu: “Mấy người đang làm gì vậy?”
Bốn người cùng quay lại, thấy Trần Tinh Nhiên đi vào. Mắt Dương Vân Triệt sáng rực, lập tức đổi sang vẻ mặt ấm ức: “Bọn họ bắt nạt anh.”
La Bạch Bạch: “…”
Anh còn biết đổi mặt luôn hả?
Dương Vân Triệt lập tức trả đòn, chạy tới ôm chầm lấy Trần Tinh Nhiên, cằm gác lên vai cậu, làm bộ như bị đồng đội chửi mắng cả ngày, nhìn tội nghiệp vô cùng.
Trần Tinh Nhiên vỗ vỗ lưng anh, an ủi: “Tuy em không rõ chuyện gì, nhưng chắc anh đáng bị vậy.”
Dương Vân Triệt: “…”
La Bạch Bạch với hai người kia cười lăn lộn, đồng loạt giơ ngón cái với Trần Tinh Nhiên.
Quả nhiên, chỉ có cậu mới trị nổi cái tên Dương mặt dày này!
Từ khi Trần Tinh Nhiên bước vào, cái dáng vẻ vênh váo của Dương Vân Triệt biến mất, ngoan ngoãn im lặng mà không dám láo nữa. La Bạch Bạch nhìn mà hả dạ, tiện miệng hỏi: “Nhiên Bảo, chiều nay anh đi đâu vậy?”
Trần Tinh Nhiên hơi cứng mặt: “Ờ… Ra ngoài ngắm cảnh một chút.”
La Bạch Bạch chẳng để ý giọng điệu có chút chột dạ kia, gật gù rồi quay sang Dương Vân Triệt: “Yên tâm đi, thật ra em chỉ buột miệng nói chơi thôi, anh làm gì phải Emo nặng dữ vậy?”
Trần Tinh Nhiên ngạc nhiên: “Anh ấy bị sao vậy?”
La Bạch Bạch kể lại chuyện vừa rồi lúc chơi game với Dương Vân Triệt: “Anh chỉ vừa ra ngoài nửa buổi, đội trưởng liền như mất hồn, em mới nói một câu ‘Nhiên Bảo chạy theo người khác rồi, không cần ảnh nữa’, vậy mà ảnh diễn nguyên một ngày luôn!”
Phó Châu mặt đầy u ám: “Từ giờ tôi khỏi chơi game với cậu ấy luôn.”
Trần Tinh Nhiên: “…”
Có chút chột dạ.
Cậu vốn không muốn Dương Vân Triệt lo lắng nên chuyện hẹn đấu riêng với Hatamoto Keita vẫn giấu. Giờ mà nói ra thì thể nào nhóm La Bạch Bạch cũng chọc Dương Vân Triệt thêm mấy ngày.
Thôi, để mai rồi tính…
Trần Tinh Nhiên khẽ ho một tiếng: “Tôi về phòng tắm cái đã.”
Cậu vừa đi được vài bước thì Phó Châu gọi với lại: “À này Tinh Nhiên, vụ skin quán quân nhớ xử lý nhé. Tôi gửi liên hệ Wechat của designer cho cậu rồi, lát rảnh thì trao đổi với anh ta.”
Trần Tinh Nhiên nghe xong hơi sững rồi gật đầu: “Được.”
…
Designer bên Vận Mệnh chẳng mấy chốc đã chủ động liên hệ với Trần Tinh Nhiên.
Những người khác đều trao đổi xong với designer, chọn skin quán quân cho tướng và vũ khí mình hay dùng. Ví dụ Dương Vân Triệt chọn tướng Nộ Lãng với skin cung tiễn, La Bạch Bạch thì chọn Thiên Mệnh với khoát đao, Tiêu Nam thì lấy Long Hồn cùng khiên kiếm làm skin quán quân.
Về phần tướng, Trần Tinh Nhiên dĩ nhiên chọn Yêu Đao, con tướng cậu dùng nhiều nhất trong giải, cũng là nhân vật cậu thuần thục nhất.
Còn vũ khí thì phạm vi lựa chọn rất rộng, vì cậu hầu như xài được hết vũ khí cận chiến. Thực ra chọn cái nào cũng được nhưng trong giải Cúp Túc Mệnh lần này, cậu dùng nhiều nhất là thương dài và đao đường thuộc hai loại vừa đa dụng, vừa linh hoạt, sát thương cao. Nếu phải chọn cho skin quán quân thì chắc chắn sẽ nằm giữa hai món này.
Ánh mắt Trần Tinh Nhiên dừng lại trên thanh Long Anh ở bên cạnh.
Cậu nhớ đến thanh bội đao của mình kiếp trước, năm hai mươi tuổi tự tay rèn cùng đồng đội, đặt tên là 【Đoạn Thủy】.
Với võ sĩ, vũ khí trong tay thường gắn bó rất sâu nặng. Đời trước, Trần Tinh Nhiên đã kề vai sát cánh cùng Đoạn Thủy, tình cảm rất khắn khít. Với cậu thì Đoạn Thủy không chỉ đơn thuần là một thanh đao, mà còn là nhân chứng cho hành trình từ non nớt đến trưởng thành của cậu trên con đường võ đạo.
Nếu có thể nhìn thấy nó một lần nữa trong game, dù ở một cách khác…
Ánh mắt Trần Tinh Nhiên thoáng hiện nét hoài niệm.
“Đường đao à?”
Designer thấy lựa chọn của Trần Tinh Nhiên cũng không bất ngờ: “Được chứ, tôi còn tưởng cậu sẽ chọn thương dài á… Đao đường thì cậu có ý tưởng gì không?”
“Có.”
Đoạn Thủy là do chính tay cậu rèn, chiều dài, cân nặng, hình dáng từ lâu đã khắc sâu trong trí nhớ, nhắm mắt cũng miêu tả được.
Khi rèn Đoạn Thủy năm xưa, Trần Tinh Nhiên từng vẽ sơ đồ phác thảo. Giờ cậu tiện tay lấy giấy bút trong phòng, bắt đầu vẽ lại, từ chiều dài, trọng lượng đến từng thông số đều ghi chú rõ ràng và sau đó chụp hình gửi cho designer.
Designer nhìn thấy bản vẽ chi tiết như vậy cũng hơi bất ngờ. Trước đó khi Dương Vân Triệt và mấy người kia trao đổi với hắn, họ chỉ đưa vài ý tưởng sơ sơ, thêm chút yếu tố phụ, chứ hoàn chỉnh thế này thì đây là lần đầu tiên hắn thấy.
“Đây là đao thật ngoài đời đúng không?”
Mắt designer cũng rất tinh, nhìn bản vẽ liền nhận ra đây là thiết kế rất chân thực. Không chỉ phù hợp với nhân trắc học và cơ học động lực mà còn cực kỳ hợp để dùng trong thực chiến, tuyệt đối không phải vẽ bừa: “Có vấn đề bản quyền gì không?”
“… Không có.”
Designer rất cẩn trọng về chuyện bản quyền nhưng võ giới rèn đao vốn chẳng có cái gọi là bản quyền. Dù có đi nữa, quyền sở hữu Đoạn Thủy chắc chắn cũng thuộc về Trần Tinh Nhiên.
Hắn nhanh chóng kiểm tra lại một lượt tư liệu, không thấy vấn đề gì rồi nói: “Có bản vẽ chi tiết thế này thì việc làm sẽ dễ hơn nhiều. Nhưng skin quán quân là bậc truyền thuyết, nếu chỉ là một thanh đao chân thực thì sẽ hơi đơn điệu. Hay thêm chút yếu tố khác vào?”
Hai người bắt đầu trao đổi xoay quanh bản vẽ Đoạn Thủy. Dù là đao nhưng trong game và ngoài đời vẫn khác nhau, những gì hiện thực không làm được thì trong game có thể thêm thắt. Cả hai bàn bạc gần hai tiếng, cuối cùng cũng chốt được phương án thiết kế cuối cùng cho Đoạn Thủy.
Về ngoại hình, cơ bản vẫn giữ nguyên hình dáng ban đầu của Đoạn Thủy: một thanh hoành đao thẳng, mài bén một lưỡi. Nhưng phần chuôi thì được thêm yếu tố dòng nước, trên nền trắng lấp ló ánh sáng xanh lam gợn sóng. Khi rút đao vào trạng thái chiến đấu, thân đao sẽ hóa thành dòng nước, không còn là lưỡi kim loại thông thường nữa, giống như đang nắm một thanh đao nước.
Như vậy không chỉ khiến ngoại hình thêm đẹp mắt, hiệu ứng chiến đấu cũng rực rỡ hơn, vừa xứng tầm skin truyền thuyết, vừa cực kỳ hợp với cái tên 【Đoạn Thủy】.
“Đại khái là như vậy.”
Designer nhanh chóng dựng một mô hình sơ bộ: “Sau khi tối ưu chi tiết thì thanh đao này sẽ rất đẹp.”
Trần Tinh Nhiên nhìn mô hình gửi tới, hình dáng quen thuộc kết hợp với yếu tố nước, thoáng chốc như biến thành thần binh trong truyền thuyết. Ánh mắt cậu chợt ngẩn ngơ: “Cảm ơn.”
Lại gặp lại rồi, Đoạn Thủy.
“Không có gì, đó là công việc của tôi thôi.”
…
“Sao Tinh Nhiên còn chưa xuống?”
Phó Châu nghi hoặc: “Trao đổi lâu vậy hả? Tụi mình chuẩn bị đi ăn rồi, Bạch Bạch, cậu gọi thử đi.”
“Đội trưởng!”
La Bạch Bạch đang cầm điện thoại thì bất ngờ kêu to: “Mau xem Weibo đi, Nhiên Bảo có chuyện rồi!”
Mọi người đều sững lại, nhanh chóng xúm vào xem.
【Má tôi đi du lịch, kết quả lại chụp được ảnh chung với thần tượng của tôi…】
Một fan của MOD đăng bài Weibo, chỉ trong nửa ngày đã lên hot và được chia sẻ hơn ba vạn lần. Đính kèm là tấm ảnh chụp chung: một bác gái trung niên đội khăn hoa giơ tay chữ V, đứng cạnh là một thiếu niên mặc áo lông trắng, trên tay còn cầm thanh đao đường, gương mặt đầy vẻ xấu hổ. Cả tấm hình tràn ngập cảm giác vui vẻ.
【Ha ha ha ha ha ha trời ơi đó là Nhiên Thần!!】
【Xem qua màn hình cũng thấy Nhiên Thần ngại ngùng quá ha ha ha】
【Y như bị người lớn tra hỏi có bạn gái chưa, luống cuống tay chân luôn…】
【Nhiên Thần ngoan quá! Muốn ôm ghì một cái】
【Khung hình đẹp chết người, gương mặt gì mà thần tiên thế này】
【Bác gái may mắn quá đi!! Ghen tị quá trời! Tôi cũng muốn tình cờ gặp Nhiên Thần!!】
“Đây là núi Phạn Đà đúng không?”
Phó Châu xoa cằm: “Vậy ra chiều nay Tinh Nhiên đi chùa Phạn Đà trên núi?”
“Hình như anh ấy không đi một mình đâu…”
La Bạch Bạch nhìn kỹ bức ảnh, loáng thoáng thấy có một bóng người khác, mặt thì mờ nhưng rõ ràng là đi cùng Trần Tinh Nhiên.
Mọi người lập tức quay ánh mắt về phía Dương Vân Triệt, vẻ mặt đầy ý hả hê: “Ra là vậy.”
Dương Vân Triệt: “…”
“Quả nhiên, Nhiên Bảo đi tìm trai ở ngoài rồi.”
La Bạch Bạch cười ầm, châm chọc: “Đội trưởng sắp bị bỏ rơi rồi! Ha ha ha…”
“…”
Dương Vân Triệt lạnh mặt liếc La Bạch Bạch, chậm rãi nói: “Nhiên Nhiên chỉ là ra ngoài ngắm cảnh thôi, có gì to tát đâu. Cậu bớt châm chọc giùm.”
“Nhiên Bảo!”
La Bạch Bạch đột nhiên kêu lên một tiếng, mọi người giật mình, ngẩng đầu nhìn lại, thấy Trần Tinh Nhiên đã thay đồ gọn gàng chuẩn bị đi xuống.
La Bạch Bạch: "Cùng xuống ăn cơm nhé?"
"Không được."
Trần Tinh Nhiên lắc đầu, do dự một lát rồi nói: "Tôi ra ngoài gặp một người, lát nữa sẽ về, mọi người ăn trước đi."
Dương Vân Triệt: "……"
!!!!!
Trần Tinh Nhiên nói xong thì xỏ giày rời đi, Dương Vân Triệt trông như bị sét đánh, mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
"…… Đội trưởng, anh đừng nghĩ linh tinh."
La Bạch Bạch thấy dáng vẻ mất hồn của Dương Vân Triệt, cũng có chút không nỡ: "Biết đâu chỉ là đi gặp bạn thôi mà……"
"Tôi phải đi coi!"
Dương Vân Triệt trông như một con Husky bị bỏ rơi, nghiến răng nghiến lợi đứng dậy: "Tôi nhất định phải xem thử là ai dám chen ngang!"
Anh thật ra không nghĩ Trần Tinh Nhiên sẽ có chuyện gì với người khác, nhưng làm bạn trai thì gặp tình huống này vẫn phải đề phòng cho chắc.
Trần Tinh Nhiên vốn được nhiều người để ý, có khi từ thành phố T tìm đến tận thủ đô, Dương Vân Triệt không thể nào yên tâm, lỡ đâu lúc nào đó bị người có ý xấu lừa mất thì sao.
Mọi người thấy Dương Vân Triệt đứng lên lén lút đi theo sau Trần Tinh Nhiên, liếc nhau một cái, ai nấy đều mang vẻ mặt hóng chuyện mà bám theo……
……
Trần Tinh Nhiên nhanh chóng đến một đình nhỏ yên tĩnh gần khách sạn, gặp được Dương Hướng Tranh.
"Ngài Dương."
"Đến rồi à?"
Dương Hướng Tranh nghe tiếng Trần Tinh Nhiên thì quay đầu lại cười: "Không làm phiền con chứ? Ăn cơm xong chưa?"
"Không phiền đâu. Vẫn chưa."
Trần Tinh Nhiên lắc đầu: "Ngài tìm con có việc gì không?"
"Không có gì to tát."
Dương Hướng Tranh và Trần Tinh Nhiên coi như có duyên gặp mặt, ở chùa Phạn Đà từng chạm mặt một lần, ông thấy cậu bé này võ công giỏi mà còn ngoan ngoãn lễ phép thì rất có cảm tình. Thêm nữa cậu lại là thành viên trong đội của Vân Triệt, có mối liên hệ này nên ông cũng muốn thân thiết hơn: "Ông mang ít trà đến cho con, cầm về uống cùng Vân Triệt nhé."
Trần Tinh Nhiên hơi sững sờ: "Sao ngài không đưa thẳng cho anh ấy?"
"Không được, lần này ông đến thành phố T cũng không nói với ai, nếu Vân Triệt biết thì chắc chắn sẽ báo về nhà bắt người nhà gọi ông quay về."
Dương Hướng Tranh cười: "Dạo này thành phố T khá lạnh, bọn nó chắc chắn không muốn ông ở lại lâu. Ông chỉ muốn gặp bạn cũ thôi, không cần ai biết hết."
Trần Tinh Nhiên gật đầu, nhìn túi trà trong tay ông, có chút do dự: "Cái này…… chắc quý lắm phải không?"
"Quý gì đâu."
Dương Hướng Tranh nhét thẳng túi trà vào ngực Trần Tinh Nhiên: "Chẳng phải chỉ để uống thôi sao, con không nhận thì là chê ông à?"
"……"
Trần Tinh Nhiên thầm nghĩ tính cách của Dương Hướng Tranh và Dương Vân Triệt cũng giống nhau vài phần, từ chối mấy lần không được, cuối cùng vẫn nhận lấy: "Vậy cảm ơn ngài."
"Gọi vậy nghe xa cách quá, con không ngại thì cứ gọi ông là ông đi."
Hai người đang trò chuyện trong đình thì Dương Vân Triệt đã kéo cả nhóm MOD lén lút đến gần.
"Người kia là ai vậy?"
La Bạch Bạch nhìn bóng người đang nói chuyện với Trần Tinh Nhiên, nghi hoặc hỏi.
Ánh sáng mờ quá, không thấy rõ mà chỉ mơ hồ thấy một bóng dáng.
Dương Vân Triệt cảm thấy bóng lưng đó quen quen, chưa kịp nghĩ ra là ai thì đã thấy người kia nhét một túi đồ vào tay Trần Tinh Nhiên.
"Đồ đính ước!"
La Bạch Bạch thì thầm: "Chắc chắn có vấn đề!"
Ban đầu Dương Vân Triệt chưa nghĩ theo hướng đó nhưng bị La Bạch Bạch nhắc, trong lòng lập tức rối loạn!
Sau khi trò chuyện thêm vài câu, Trần Tinh Nhiên nói: "Con dìu ông về nhé?"
"Ông ở ngay gần đây thôi."
Dương Hướng Tranh không từ chối, mỉm cười: "Tuy ông không tập võ nhưng cũng rất thích võ cổ truyền, sưu tầm không ít sách và binh khí, sau này có dịp con đến nhà ông coi nhé."
Nói đến đây, thật ra Dương Vân Triệt quen biết Sư Viêm cũng nhờ quan hệ của Dương Hướng Tranh.
"Dạ."
Trần Tinh Nhiên gật đầu đồng ý, đưa tay định đỡ Dương Hướng Tranh.
Dương Hướng Tranh lại nói: "Con quen biết Vân Triệt, còn chung đội, sau này nhờ con để ý chăm sóc nó nhiều hơn. Đứa nhỏ này coi vậy chứ cũng khá chín chắn, xem như đỡ làm ông lo nhất trong đám trẻ trong nhà……"
Cảnh Trần Tinh Nhiên đưa tay đỡ Dương Hướng Tranh lại lọt thẳng vào mắt Dương Vân Triệt, nhìn qua chẳng khác nào Trần Tinh Nhiên đang ôm người ta.
"!!!"
"Đội trưởng, mau ra đi!"
La Bạch Bạch lo lắng giục: "Sắp có chuyện rồi đó!"
Tiêu Nam và Phó Châu cũng hùa theo, đồng loạt đẩy anh ra.
Vốn dĩ Dương Vân Triệt định giả vờ đi ngang để xem tình hình nhưng vừa mới nhúc nhích, đã bị Tiêu Nam và Phó Châu đẩy một cái, anh loạng choạng suýt ngã chúi đầu ra ngoài, lảo đảo mấy bước mới đứng vững.
Ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm ngay với Trần Tinh Nhiên.
Dương Vân Triệt vội quay sang nhìn người đứng bên cạnh cậu.
Câu "chín chắn, ổn định" còn vương trên môi Dương Hướng Tranh, khóe miệng giật giật.
Dương Vân Triệt: "……"
Nhìn thế nào cũng thấy quen quá.
"…… Ông nội?!"