Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sương khói lãng đãng mờ ảo trong không khí, làn nước suối ấm áp bao trùm lấy cơ thể, từng lỗ chân lông như giãn ra hết mức.
"Đúng là thiên đường mà..."
Mặt La Bạch Bạch ửng hồng vì hơi nước, cậu ấy nhắm mắt lại, khẽ thốt lên một tiếng thở dài đầy sảng khoái.
Đây là cuộc sống của nhà giàu à...
Đạp Tuyết giàu có và chịu chi, bao trọn cả một khu suối nước nóng cho đội MOD. Xung quanh là một rừng trúc nhân tạo, gió lạnh mùa đông thổi qua, tre xào xạc rung động, vừa yên tĩnh lại vừa huyền ảo. Giữa khu rừng là hồ suối nước nóng rộng hơn cả bể bơi, khiến La Bạch Bạch không biết chán mà bơi từ đầu này sang đầu kia, bơi đến quên hết trời đất.
Gió lạnh lướt qua da thịt, sau đó được làn nước suối nóng hổi nhẹ nhàng xua tan, không mang lại chút lạnh lẽo nào mà ngược lại còn khiến đầu óc trở nên tỉnh táo. La Bạch Bạch ngâm đến da nhăn lại rồi mà vẫn tiếc không muốn lên.
Cậu ấy vui vẻ quẫy đạp trong nước, liếc thấy hai bóng người ở một góc hồ suối nước nóng, mắt cậu ấy đảo đi đảo lại, khẽ khàng bơi về phía họ.
Trần Tinh Nhiên ngâm mình trong suối nước nóng, nửa thân trên tựa vào thành hồ, tận hưởng khoảnh khắc yên tĩnh và thư thái hiếm có.
Từ vòng thi đấu chính thức đến trận chung kết, mấy tuần liền thần kinh của cậu luôn căng như dây đàn, hiếm khi được thư giãn như thế này.
Dương Vân Triệt cũng có tư thế giống cậu, cả hai cùng nhau tận hưởng làn gió nhẹ lướt qua, trò chuyện dăm ba câu chuyện không đâu vào đâu nhưng không khí lại hòa hợp đến lạ, dù chỉ ngồi yên lặng như vậy, không khí xung quanh cũng ngọt ngào như mật ong.
"Nãy em hung dữ lắm hả?"
Trần Tinh Nhiên tò mò hỏi, Dương Vân Triệt cười nói: "Dữ lắm đó, em không thấy giọng La Bạch Bạch nhỏ lại rồi à?"
"Ngày thường em đâu có vậy..."
"Anh biết mà, bình thường em ngoan lắm."
Dương Vân Triệt chớp chớp mắt: "Vậy nên lúc nãy em giận như vậy, là vì hắn ra tay với anh đúng không?"
Trần Tinh Nhiên ngoảnh mặt đi, lảng tránh không trả lời.
"Đúng không?"
Dương Vân Triệt vẫn chưa chịu bỏ cuộc, lại gần thêm một chút, khoảng cách gần như dán vào tai Trần Tinh Nhiên.
"Đừng lại gần... Nóng lắm."
Hơi thở của Dương Vân Triệt phả vào tai, giọng Trần Tinh Nhiên nhỏ đi, đầu cũng có chút choáng váng, chắc là do hơi nóng của suối nước nóng.
"Ừm."
Trần Tinh Nhiên không muốn thừa nhận lắm nhưng đối mặt với câu hỏi dồn dập của Dương Vân Triệt, một lúc sau vẫn nhỏ giọng nói: "Lúc đó sợ lắm, nếu anh mà có chuyện gì, em nhất định sẽ không tha cho mấy người đó đâu..."
Dương Vân Triệt nhìn vành tai ửng đỏ của cậu, trái tim như tan chảy, bụng dưới nóng ran khó chịu.
Tình cảnh này, mỹ nhân trong lòng, Dương Vân Triệt không nhịn được mà nảy sinh ý xấu.
Anh lén lút đưa tay xuống nước.
Vẻ mặt Trần Tinh Nhiên bình tĩnh, dường như không hề nhận ra bàn tay không yên phận của Dương Vân Triệt.
Giả bộ đứng đắn.
Dương Vân Triệt thầm nghĩ trong lòng, làn gió nhẹ mùa đông thổi qua mái tóc mềm mại của Trần Tinh Nhiên, làn da cậu thiếu niên trắng đến mức như phát sáng, Dương Vân Triệt trong lòng ngứa ngáy, hận không thể lấy giấy nhám ra mà chà cho thỏa.
Thấy Trần Tinh Nhiên không có phản ứng, anh lại được đằng chân lân đằng đầu, đưa tay lên cao thêm một chút, sau đó sờ phải một mảng lông xù...
Ủa?
Lông xù?
Dương Vân Triệt sững người, cúi đầu nhìn xuống.
"Oàm...!"
La Bạch Bạch "bẹp" một tiếng chui lên khỏi mặt nước, cái đầu đội tay Dương Vân Triệt lên.
"Đội trưởng, anh sờ em làm gì!"
Tay Dương Vân Triệt từ vai La Bạch Bạch một đường sờ đến đỉnh đầu, suýt nữa thì dìm chết cậu ấy: "Anh định giết người à!"
Dương Vân Triệt: "..."
Tơ lụa tốt đẹp gì chứ, hóa ra là sờ phải một miếng da heo.
Không khí lãng mạn nháy mắt bị phá tan tành, Dương Vân Triệt mặt mày tối sầm: "Cậu tới đây làm gì?"
"Chẳng phải sợ hai anh chán à."
La Bạch Bạch không hề có chút tự giác bị ghét bỏ nào: "Hồ suối nước nóng to cỡ này, hai anh nằm rạp trong góc làm gì, cùng nhau bơi đi!"
"Cút cút cút!"
Dương Vân Triệt bực bội nói: "Đừng có mà làm bóng đèn."
La Bạch Bạch nhìn hai người họ, nghi ngờ nói: "Hai anh vừa rồi có phải đang lén lút làm gì đó không phù hợp với trẻ em đúng không?"
Vành tai Trần Tinh Nhiên vẫn còn đỏ, nghe thấy La Bạch Bạch nói xong thì càng đỏ hơn nữa: "...Không có."
"Cậu đã biết là không phù hợp với trẻ em rồi thì còn không mau đi đi?"
Dương Vân Triệt lườm La Bạch Bạch một cái: "Phòng nghỉ còn chiếu phim kìa, cậu mau đi coi đi, không đi thì không xem kịp đoạn cuối phim đâu."
"Em thân là người nhà bên ngoại của Nhiên Bảo, đương nhiên phải bảo vệ anh ấy thật tốt rồi!"
La Bạch Bạch nói một cách đầy chính đáng: "Đề phòng bị tên b**n th** háo sắc nào đó chiếm hời."
Trần Tinh Nhiên bật cười, tỏ vẻ đồng tình sâu sắc với lời La Bạch Bạch nói.
"..."
Dương Vân Triệt nghi ngờ La Bạch Bạch đang nhắm vào mình: "Cái gì mà người nhà bên ngoại... Cậu lại tự thêm vai cho mình hả?"
"Đánh gãy xương cốt còn dính gân, muốn thân thiết thì vẫn là người nhà bên ngoại!"
La Bạch Bạch vuốt vuốt tóc mình: "Em khổ cực nuôi Nhiên Bảo lớn lên, anh mà muốn ếch ngồi đáy giếng ăn thịt thiên nga thì cũng phải qua được cửa ải của em đã."
Sau đó, La Bạch Bạch quay sang nói với Trần Tinh Nhiên: "Đừng sợ nha Nhiên Bảo, em sẽ thay anh canh cửa thiệt là tốt!"
Trần Tinh Nhiên bị La Bạch Bạch chọc cười đến cong cả mắt: "Được."
Dương Vân Triệt: "..."
Sao lại hùa theo La Bạch Bạch vậy.
"Muốn vào cửa nhà họ Nhiên, không dễ vậy đâu."
La Bạch Bạch khiêu khích: "Trước hết phải qua cửa ải của em đã. Tới đi, hai đứa mình so tài."
Dương Vân Triệt thầm nghĩ, cái thằng nhãi con tay bé tí chân teo thế này mà cũng đòi múa may quay cuồng với mình à? Miệng thì nói: "So cái gì?"
"Người đàn ông chân chính phải có ý chí và cơ thể cường tráng."
La Bạch Bạch đưa ra lời thách đấu: "Để coi ai ở trong suối nước nóng được lâu hơn, anh dám không?"
"Hừ."
Dương Vân Triệt bị cậu ấy chọc, cũng cười lạnh nói: "Tôi lại sợ cậu chắc?"
"Cũng được, đàn ông đích thực."
La Bạch Bạch gật gù: "Chỉ riêng cái dũng khí này của anh, em có thể xem trọng anh được đó, nhưng nói suông thì vô dụng thôi, muốn cưới Nhiên Bảo nhà em đàng hoàng về thì hãy thể hiện thực lực đi!"
Mắt Dương Vân Triệt híp lại: "Tới thì tới."
Trần Tinh Nhiên: "..."
Hai người chơi vui vẻ vậy à?
Cậu nhìn La Bạch Bạch và Dương Vân Triệt hăng say thi đấu, lúc thì bơi từ đầu này suối nước nóng sang đầu kia, lúc thì ghé vào bờ hứng gió để hồi sức, không ai chịu thua trước, ngâm mình trong suối nước nóng, mặt đầy ý chí chiến đấu, nhất quyết phải phân thắng thua.
Một lát sau, Trần Tinh Nhiên đứng dậy trước: "Tôi đi trước đây, hai người còn đấu nữa không?"
Dương Vân Triệt thực ra cũng ngâm đủ rồi, nghe vậy cũng định đi theo Trần Tinh Nhiên nhưng La Bạch Bạch nhướn mày, nói: "À, vậy đã không chịu được rồi à? Yếu quá rồi. Nếu muốn bỏ cuộc thì cũng không sao, em sẽ không cười nhạo anh đâu."
Dương Vân Triệt bị cậu ấy chọc, lòng tự trọng của đàn ông lại trỗi dậy, không muốn mất mặt trước mặt Trần Tinh Nhiên, nói: "Tôi vẫn khỏe mà, tôi là sợ cậu không chịu nổi, tí nữa ngất xỉu trong nước thì lại phải gọi nhân viên cứu hộ tới vớt lên nữa."
La Bạch Bạch: "Sợ thì nói thẳng đi."
"Cười chết, cậu thật sự nghĩ tôi không bằng cậu thiệt đó hả?"
Trần Tinh Nhiên: "..."
Năm phút sau, nước trên người Trần Tinh Nhiên đã khô hết, cậu lắc đầu nói: "Đừng so nữa, ra nhanh đi, tí nữa ngất xỉu vì nóng đấy."
La Bạch Bạch và Dương Vân Triệt đã ngâm đến mức đầu óc choáng váng, cơ bản không nghe thấy Trần Tinh Nhiên nói gì.
"Không chịu được thì cứ nói thẳng..."
"Hehe... Tinh thần tôi vẫn tốt..."
"Rất ổn... Em thừa nhận trước đây em có hơi... xem thường anh..."
"Giờ thì... Chịu thua chưa..."
"Muốn cưới Nhiên Bảo nhà em... Anh còn kém xa lắm..."
"Đợi đấy, tôi nhất định sẽ... làm cậu cam tâm tình nguyện mà giao Nhiên Nhiên cho tôi..."
Đầu óc Dương Vân Triệt đã không còn tỉnh táo, đã đi theo kịch bản của La Bạch Bạch rồi...
Trần Tinh Nhiên khuyên thêm hai câu nhưng hai người đã bị lòng tự trọng lấp đầy, không ai chịu nhận thua. Cậu bất lực lắc đầu, nhìn hai người mặt đỏ bừng so tài, chắc chắn một lúc nữa cũng chưa phân được thắng bại, cậu quyết định đi thay quần áo trước rồi quay lại sau.
"Sướng thật đấy..."
Trong phòng thay đồ, Phó Châu thoải mái nằm dài trên ghế mát xa: "Cảm giác mọi phiền muộn đều trôi theo làn sóng..."
"Công việc tuy quan trọng nhưng cũng phải hưởng thụ cuộc sống chứ..."
Tiêu Nam cũng nhắm mắt lại, tận hưởng dịch vụ mát xa: "Đúng không giám đốc Phó?"
"Ừ, lời nói chí lý..."
Phó Châu tiện tay nghe điện thoại: "Alo? À, lại là chuyện hợp đồng à... Không sao đâu, đừng gấp, cứ từ từ thôi, ơi trời, tôi cũng biết mấy người không dễ dàng... Nhưng mà, hòa khí sinh tài mà... Haha đều là chuyện nhỏ, cuộc sống tươi đẹp thế này, có chuyện gì không thể ngồi xuống từ từ nói chứ..."
Đầu dây bên kia, người phụ trách kinh ngạc tột độ, cái ông giám đốc MOD này, sao mới nửa ngày mà như thay đổi thành người khác vậy?
Vẻ mặt hung hăng ban ngày của Phó Châu biến mất tăm, cả người trên ghế mát xa trông vô cùng an lành như ngay sau đó sẽ mọc cánh thành tiên vậy. Cúp điện thoại, y lười biếng nhấc mí mắt, nhìn thấy Trần Tinh Nhiên đi vào, chậm rãi nói: "Tinh Nhiên à, mau tới nằm cùng một lát..."
Tiêu Nam hớn hở nói: "Đúng vậy đúng vậy, mau tới mau tới..."
Trần Tinh Nhiên nhìn Tiêu Nam và Phó Châu song song nằm trên ghế mát xa, mắt đảo qua, bên cạnh đốt nhang, khói lượn lờ, trong cơn hoảng hốt cậu cảm giác mình như đi lạc vào Bàn Tơ Động...
"Giám đốc Phó."
Trần Tinh Nhiên tìm Phó Châu cầu cứu: "Bạch Bạch với đội trưởng đang hăng hái, ở trong suối nước nóng so sức chịu đựng đấy... Anh đi kéo họ ra đi."
"So sức chịu đựng?"
Phó Châu lười biếng nói: "So sức chịu đựng thì tốt chứ sao... Người trẻ tuổi đúng là khác, khỏe mạnh cường tráng."
Tiêu Nam: "Giám đốc Phó, cái ghế mát xa này còn có chức năng mát xa da đầu nữa đó..."
"Ồ? Để tôi coi... Đúng là có thật, này, cái này, cái này, hưởng thụ của nhà giàu đúng là khác thật..."
Trần Tinh Nhiên thấy hai người không lay chuyển, trán hiện lên hai vạch đen, nghĩ nghĩ, quyết định đổi cách.
"Giám đốc Phó, Bạch Bạch nói muốn ngâm với đội trưởng thêm hai tiếng nữa, lại tiêu tiền để gia hạn thời gian đấy."
"Ngâm thì ngâm thôi, tốt mà, tốt mà..."
"Quẹt thẻ của anh đấy."
"Cái gì?!"
Phó Châu đột nhiên mở to hai mắt như người bệnh nan y vùng dậy: "Mẹ nó ông đây g**t ch*t thằng ranh đó!"
Phó Châu lại khôi phục dáng vẻ bực bội đầy khí thế ban ngày, bật dậy khỏi ghế mát xa, mở cửa phòng thay đồ rồi xông thẳng ra suối nước nóng, kéo La Bạch Bạch ra.
Nhìn La Bạch Bạch bị Phó Châu lôi đi như một con gà con, mặt Dương Vân Triệt đỏ bừng, nở một nụ cười ngây ngốc: "Quả nhiên là mình vẫn thắng..."
Trần Tinh Nhiên bất lực trừng mắt với anh, bước xuống đỡ Dương Vân Triệt lên.
Trên cơ bụng săn chắc của Dương Vân Triệt vẫn còn vương những giọt nước, bị gió lạnh thổi qua, đầu óc càng trở nên lơ mơ, anh theo bản năng dán chặt lấy cơ thể Trần Tinh Nhiên, treo cả trọng lượng của mình lên người Trần Tinh Nhiên.
Trần Tinh Nhiên cảm thấy cơ thể nặng trĩu, Dương Vân Triệt cao hơn cậu mười mấy centimet, cân nặng tự nhiên cũng không hề nhẹ nhưng may mà Trần Tinh Nhiên có võ công bên người, đỡ anh lên cũng không quá tốn sức.
Hai người đều chỉ mặc một chiếc quần bơi, làn da hơi ửng đỏ vì ngâm nước của Dương Vân Triệt có độ ấm đáng kinh ngạc, truyền qua lớp da kề sát sang người Trần Tinh Nhiên.
Trần Tinh Nhiên quay đầu lại, đối diện với đôi mắt mơ màng của Dương Vân Triệt, đôi mắt anh phủ một lớp hơi nước mờ ảo, giống như một chú chó con bị bỏ rơi khiến Trần Tinh Nhiên không nhịn được cong khóe môi.
Đầu óc Dương Vân Triệt mơ mơ màng màng nhưng khi có cơ hội thì không chút ngần ngại, đưa tay vòng lấy eo Trần Tinh Nhiên, hôn lên vai cậu: "Ôm một cái nhé?"
"Dán chặt vậy làm gì?"
Trần Tinh Nhiên cũng không hề kháng cự, bắt đầu cười khi nhìn thấy dáng vẻ mơ hồ hiếm thấy này của Dương Vân Triệt.
"Khó chịu lắm."
Giọng Dương Vân Triệt có chút tủi thân, thấy nụ cười trên mặt Trần Tinh Nhiên, trong lòng khẽ động, cúi xuống hôn lên môi Trần Tinh Nhiên: "Em cười cái gì?"
"Cười anh giống như một tên ngốc."
"Chẳng lẽ em đang khiêu khích anh à?"
"Xàm."
"Anh không quan tâm, em cười như vậy là đang khiêu khích anh."
Đầu óc Dương Vân Triệt tỉnh táo hơn một chút, cơ thể dán lại càng chặt hơn: "Không tin em coi đi."
Trần Tinh Nhiên bị anh quấn lấy nên đi lại khó khăn, giây tiếp theo cơ thể Dương Vân Triệt kề sát lên, sau đó eo của cậu như va phải thứ gì đó.
"..."
Mặt Trần Tinh Nhiên cũng đỏ lên.
Chắc là do hơi nóng của suối nước nóng phả vào.