Ma Đao Gặp Cung Thủ Là Chém

Chương 223

Trước Tiếp

Kinh Lôi lóe sáng, trận chiến khép lại.

Lưỡi đao xẹt qua sau lưng Phí Vi, máu bắn tung tóe, thân thể cô ngã gục xuống đất, trong bãi chiến trường lại thêm một bóng đen lạnh lẽo.

Trần Tinh Nhiên khẽ cúi người, thanh đao nhẹ nhàng vào vỏ, chuôi đao chạm vỏ phát ra một tiếng “Cạch” nhỏ. Khói độc tím đen cuồn cuộn quanh chiến trường bất chợt bị quét sạch, tầm mắt sáng bừng. Ánh hoàng hôn cuối ngày chiếu xuống mặt đất, bóng dáng cậu khoác khăn dài, đứng sừng sững giữa bãi chiến toàn hồn như bãi tha ma, khiến ai nhìn cũng ngẩn ngơ.

—— Thắng làm vua, thua thành giặc. Ý trời đã định!

“Quá đẹp!!”

Echo và Hạc Diệp đồng loạt bật dậy, mặt đỏ bừng vì phấn khích, cùng vỗ tay: “Một nhát Kinh Lôi kết thúc đối thủ cuối cùng, sói đơn độc thành công ăn gà!”

“Trần Tinh Nhiên đã tạo nên kỳ tích!!”

“Đội quán quân chung kết đã ra đời! Xin chúc mừng…”

“MOD!!”

Chiến trận ngã ngũ, trên bảng điểm, cái tên MOD nhảy vọt l*n đ*nh, ba chữ hiện ra thật lớn, chiếm trọn màn hình. Ngay lúc đó, pháo hoa nổ rực trên bầu trời, sáng lóa, màn hình thực tế ảo hai bên khán đài cũng đồng loạt bùng pháo hoa khiến cả sân thi đấu Tinh Không tràn ngập sắc màu rực rỡ.

“Wow——”

Cả khán đài đồng loạt bật dậy, tiếng hò hét, tiếng vỗ tay hòa cùng tiếng pháo hoa nổ vang, gần như muốn xé tung nóc nhà.

“Trần Tinh Nhiên! Trần Tinh Nhiên!”

“MOD! MOD!!”

“Trần Tinh Nhiên!!”

Trận chung kết Cúp Túc Mệnh khép lại, quán quân cuối cùng đã xuất hiện, tên họ sẽ được khắc lên bia đá trong lịch sử trò chơi Vận Mệnh.

Sói đơn độc ăn gà! 1 đấu 4 ở chung kết! Lội ngược dòng! Sống sót trong tuyệt cảnh! Biến bại thành thắng!

Trong trận cuối cùng này, Trần Tinh Nhiên đã cống hiến khoảnh khắc chói sáng nhất kể từ khi giải đấu bắt đầu, viết nên một thần thoại khó ai vượt qua. Nếu trước giải có người dám đoán Trần Tinh Nhiên có thể 1v4 ăn gà, mà lại là đánh bại cả AUG, nhất định sẽ bị cười nhạo cho mất mặt.

Nhưng thực tế luôn vượt xa tưởng tượng. Trần Tinh Nhiên thật sự làm được. Một mình đánh bại AUG, đoạt danh hiệu “Người được chọn”, giúp MOD giành chiếc cúp vô địch.

Một trận chiến lập nên huyền thoại!!

【 A a a a a a!!! 】

【 Nhiên Thần!! Nhiên Thần ơi!! 】

【 Tui thề!! Huhuhu ẻm mạnh quá đi! 】

【 Tui run cả người rồi, đây là trận gay cấn nhất đời tui từng coi! 】

【 Từ nay đừng gọi Nhiên Bảo nữa, phải gọi là Nhiên Thần! 】

【 Nhiên Thần ra trận! Không còn cỏ mọc!! 】

【 Trừu Tâm Bổ Thiên đỉnh quá!! Đề nghị đổi tên luôn thành Tinh Nhiên Bổ Thiên!! 】

【  A a a a a quán quân!!! MOD đỉnh! Nhiên Thần đỉnh!! 】

Trong giới eSports, danh hiệu “Thần” không phải muốn gọi là gọi. Không có đủ tư cách và thực lực, cho dù fan cuồng đến mấy cũng không dám gọi bừa. Ngoài kỹ thuật, còn phải có bản lĩnh thống trị trận đấu và vinh quang quán quân.

Dương Vân Triệt được gọi là “Vân Thần” chính là nhờ vào màn thể hiện trong Hắc Triều, khả năng làm chủ các tựa game FPS và vô số chiếc cúp vô địch, từ đó mới có danh hiệu này.

Và chỉ riêng trận chiến vừa rồi thôi, cho dù Trần Tinh Nhiên còn quá trẻ, mới bước chân vào đấu trường chuyên nghiệp, tuổi tác còn nhỏ so với mặt bằng chung trong giới thì vẫn còn non nớt. Nhưng bằng những gì cậu thể hiện và nhất là màn 1v4 trong trận chung kết, cũng đã đủ để bước lên ngôi vị phong thần.

“Nhiên Bảo!!!!”

Khi dòng chữ “ăn gà” hiện lên trước mắt, La Bạch Bạch rốt cuộc không kìm nổi, hét lên đầy kích động, giọng vang chói tai đến mức gần như làm ba đồng đội thủng tai: “Em nói rồi mà!! Anh quá đỉnh!! Quá đỉnh luôn!!”

“Em biết chắc là anh làm được!!”

Giọng La Bạch Bạch còn nghẹn ngào: “Huhuhu em xúc động quá, tụi mình vô địch rồi! Anh Tiêu ơi! Đội trưởng ơi!”

Giọng Tiêu Nam cũng run run: “Mình… thắng rồi?!”

“Ừ.”

Dương Vân Triệt nhìn bóng dáng sừng sững giữa chiến trường, giọng tuy bình tĩnh nhưng mang theo niềm kiêu hãnh không dễ nhận ra.

Anh vốn đã biết.

Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy cú Hồi Mã Thương kinh diễm của Trần Tinh Nhiên. Ngay từ lúc chính tay mời cậu bước vào đấu trường chuyên nghiệp. Anh đã biết sẽ có ngày này.

Vinh quang khoác lên người cậu, tiếng reo hò vì cậu mà vang vọng.
Sân khấu này, vốn định sẵn là của cậu.

Khi tất cả tuyển thủ rời cabin thi đấu, ánh mắt mọi người không hẹn mà cùng đổ dồn về phía một người.

Chấn động. Sùng bái. Ngưỡng mộ. Kính nể. Trầm mặc.

Sau khi bị loại, các tuyển thủ đều có thể tiếp tục xem trận bằng góc nhìn khán giả. Vậy nên, pha 1v4 tựa thần giáng cuối cùng của Trần Tinh Nhiên, bọn họ đều thấy rõ tận mắt. Chính vì vậy, sự chấn động càng lớn, bởi họ hiểu quá rõ sự khó khăn trong đó.

Không hề có thủ đoạn nào, trong tình thế tuyệt đối bất lợi, trước AUG với sự phối hợp hoàn hảo mà Trần Tinh Nhiên đã lội ngược dòng thành công. Những tuyển thủ chuyên nghiệp ở đây, bất kỳ ai đặt mình vào góc nhìn của cậu đều sẽ cảm nhận được sự tuyệt vọng dày đặc.

Họ không thể làm được, bởi họ là người thường.

Còn Trần Tinh Nhiên thì khác.

Cậu là thần.

Khoảnh khắc này, những tuyển thủ vốn kiêu ngạo cũng phải tâm phục khẩu phục. Ngay cả Lộc Minh Dụ và Lý Hạo Uyên, hai vị vua Đấu Đao cũng đồng loạt đứng dậy vỗ tay, gửi trọn những tràng pháo tay cho Trần Tinh Nhiên.

Cậu bước ra khỏi cabin thao tác.

Gương mặt tinh xảo, đẹp trai, hoàn toàn khác với hình tượng Yêu Đao đầy sát khí trong game. Ở ngoài đời, Trần Tinh Nhiên chỉ như một sinh viên trẻ tuổi còn chút non nớt. Đôi mắt trong veo cùng vầng trán lấm tấm mồ hôi, tóc rối bết vào thái dương.

Ánh đèn sân khấu rọi xuống người cậu, pháo hoa rực rỡ ngoài trời đêm chiếu lên sườn mặt, khiến cậu sáng bừng. Trên màn hình khổng lồ, từng khoảnh khắc chói sáng của cậu trong trận đấu được phát lại. Giọng bình luận viên đầy phấn khích vang khắp khán đài, tiếng reo hò của khán giả như sóng biển dâng trào, cờ phấp phới, pháo giấy rực rỡ, đồng đội vây quanh, đối thủ trước mặt, hoa tươi cùng tiếng vỗ tay chẳng hề keo kiệt, tất cả đều dành cho tuyển thủ trẻ này.

Trần Tinh Nhiên ngẩn ra trong chốc lát, trong lòng như có một tia lửa nhỏ khẽ bùng lên.

Khi còn nhỏ, cậu thích nhất là những trận chiến khốc liệt. Giờ đây, cậu nghĩ mình đã trưởng thành, không còn chấp nhất với danh xưng thiên hạ đệ nhất nữa.

Nhưng ngay lúc này, Trần Tinh Nhiên bỗng nhận ra…

Mình vẫn chưa hề thay đổi.

Cậu vẫn là chàng trai trẻ ấy, người chưa từng buông bỏ khát vọng đứng trên đỉnh cao, khát vọng trở thành số một. Trong lồng ngực, cảm xúc cuồn cuộn chạy khắp người, phóng túng và nóng bỏng. Ánh mắt cậu lướt qua khán đài, qua từng gương mặt người hâm mộ đầy phấn khích, qua bầu trời đêm rực rỡ ánh đèn và pháo hoa, cuối cùng dừng lại ở Dương Vân Triệt đang mỉm cười vỗ tay.

Một dòng cảm giác an tâm dâng lên từ tận đáy lòng, khóe môi Trần Tinh Nhiên khẽ nhếch, đáp lại Dương Vân Triệt bằng một nụ cười rạng rỡ.

Tiếng vỗ tay và hò reo càng lúc càng bùng nổ.

Một tuyển thủ mạnh mẽ thì ai cũng yêu thích nhưng một tuyển thủ không chỉ mạnh mẽ mà còn trẻ trung, tuấn tú, nụ cười sáng rực như mặt trời thì lại là đòn đánh trực diện vào trái tim khán giả. Mọi người như tan chảy, hận không thể dồn hết tiếng vỗ tay, hết lời khen ngợi cho cậu.

【 A a a a a a 】

【 Nhiên Bảo cười đẹp quá trời ơi!! 】

【 Nhiên Thần! Chồng của em! Huhuhu anh lấy luôn mạng em đi cũng được! 】

【 Trời ơi, nụ cười này ai chịu nổi! 】

【 Tất cả đi mua lightstick đi!! Xem ai dám không mua!! 】

【 Mua mua mua! Tôi quất sạch luôn! 】

【 Thôi xong, bọn đầu cơ vé và mấy ông bán lại chắc sướng cười không khép miệng nổi 】

【 Phó Châu!! Ra đây mà hốt bạc đi!! Tôi lạy ông!! 】

Tiếng hò reo điên cuồng kéo dài mấy phút mới dần lắng xuống. Các tuyển thủ lần lượt đi xuống khu khán giả dành cho người thi đấu. MOD với tư cách đội vô địch, được mời riêng lên sân khấu nhận cúp.

Khi Trần Tinh Nhiên một lần nữa hiện lên màn hình lớn, phòng live stream như nổ tung. Bình luận dày đặc đến mức gần như che hết cả khung hình, hệ thống suýt quá tải, nhiều phòng live stream khác còn bị nghẽn vì lượng người đổ vào quá đông.

Trần Tinh Nhiên, Dương Vân Triệt, La Bạch Bạch và Tiêu Nam bước lên bục trao giải, mỗi người được đeo vòng hoa và nhận huy chương.

Sau đó từ giữa sân khấu, một bệ nâng chậm rãi dâng lên, trên đó đặt chiếc cúp. Cúp mang hình dáng mộ hồn trong game, nhưng khác với màu tối lạnh lẽo trong trò chơi, chiếc cúp này được chế tác bằng bạc sáng, bên ngoài mạ vàng, cao gần nửa mét, vừa đẹp vừa uy nghiêm.

Xung quanh bệ cúp gắn bốn tấm bảng vàng, sau đó sẽ khắc tên bốn thành viên MOD để lưu danh chiến thắng và vinh quang.

Theo thông lệ, người nâng cúp thường là đội trưởng. Ban đầu Trần Tinh Nhiên không phản ứng, đến khi La Bạch Bạch và Dương Vân Triệt huých vai nhắc nhở thì cậu mới sực tỉnh.

Dương Vân Triệt chu môi cười, Trần Tinh Nhiên ngơ ngác chỉ vào mình, mặt đầy vẻ ngốc nghếch.

…Tôi đi lấy hả?

【 Ha ha ha ha ha 】

【 Mặt ngu dễ thương quá trời.jpg 】

【 Biểu cảm này buồn cười quá, tui xin cái meme ngay!! 】

【 Người khác lấy cúp thì tôi còn lăn tăn, chứ Trần Tinh Nhiên lấy thì phục sát đất 】

Dù là người mới cũng không phải đội trưởng, nhưng cả đồng đội lẫn khán giả đều không ai thấy lạ. Ngược lại ai cũng cho rằng hợp lý. Vì nếu không có Trần Tinh Nhiên, MOD đã không đứng đây. Cậu chính là trụ cột, là MVP xứng đáng nhất.

Ba người cùng gật đầu, trước sự cổ vũ ầm ĩ, Trần Tinh Nhiên đành bước tới. Cậu đặt tay lên bệ cúp, từ từ nâng cao lên rồi cùng đồng đội giương cao chiếc cúp vô địch.

“Đoàng!”

“Đoàng!”

Pháo hoa nổ rực, nhạc nền hùng tráng vang lên, tiếng vỗ tay và hò reo dậy sóng một lần nữa.

“Quán quân! Quán quân!!”

Trong khu VIP, Đạp Tuyết đứng bật dậy, vung tay hét khản cả giọng, át cả tiếng ồn xung quanh.

Ở một góc quay khác, đạo diễn và nhân viên trường quay ngơ ngác nhìn Tề Diệu cầm điện thoại nhảy cẫng với vẻ mặt đầy khó hiểu.

Tại Học viện Esport Thủ Đô, khi pháo hoa trên màn hình nổ tung, Ngô Phi Ngang cùng các bạn học hò hét ôm nhau, trên gương mặt là sự vui sướng và tự hào.

Không chỉ trong trường, khắp ký túc xá, sân thể dục, khu giảng đường đều vang tiếng reo hò. Tiếng hét phấn khích nối tiếp nhau, nam nữ có đủ mà còn ồn áo nháo nháo hơn cả lễ hội.

Không dừng lại ở đó, khắp cả nước, trong quán net, câu lạc bộ điện tử, quán rượu, ký túc xá… bất cứ nơi nào tập trung giới trẻ, đâu đâu cũng vang vọng tiếng hô. Trong thời đại mà game phát triển rực rỡ này, cái tên Trần Tinh Nhiên cùng MOD đã trở thành ngôi sao mới sáng nhất, tâm điểm trong từng tiếng hò reo. Ngay cả những người không chơi game, chỉ cần nghe cũng biết: "Nhiên Thần!"… "MOD!"…

Đêm nay, chắc chắn sẽ là một đêm không ngủ.

...

 

Trước Tiếp