Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Các vòng đấu của Cúp Túc Mệnh đều là chuyện lớn, mà Học viện Esport Thủ Đô là trường đào tạo game thủ top đầu trong nước, mấy ngày nay học sinh trong trường cũng bận rộn hết cả.
“Vòng thường quy trận thứ năm, bảng C trận đầu.”
Trong giảng đường rộng, bên dưới là một biển học sinh đông nghịt. Thầy giáo đứng trên bục nhìn vào iPad, hình ảnh trên màn chiếu phía sau cũng thay đổi theo: “Sau khi về lớp, mọi người phải phân tích trận đấu này. Góc nhìn và góc quay thì tùy chọn, yêu cầu là phân tích logic chiến thuật và quyết định đằng sau, từ góc nhìn đầu tiên, trong điều kiện hạn chế đã biết, dựa vào chiến thuật có sẵn để chỉnh sửa...”
Thầy dừng lại một chút, đảo mắt nhìn quanh một vòng rồi chậm rãi nói: “Ba ngày sau nộp cho tôi. Bài phân tích này sẽ tính thẳng vào điểm cuối kỳ môn chiến thuật.”
“A...”
“Trời ơi, không phải chứ trời!”
“Thầy ơi đổi trận khác được không thầy...”
Phía dưới lập tức vang lên tiếng than vãn, nhiều gương mặt học sinh lộ rõ tuyệt vọng.
“Không có vụ thương lượng gì hết.”
Thầy lạnh lùng từ chối, tắt iPad trong tay: “Học bấy lâu rồi, ít nhiều cũng đã nắm được cái gì đúng không? Viết hay không thì chưa nói, nhưng ít nhất tôi muốn thấy thái độ nghiêm túc của các em trong bài nộp sắp tới. Tốt nhất là phải có suy nghĩ riêng.”
“Như vậy nhé.”
Thầy mỉm cười nhạt: “Chiều nay thi thực chiến, cố gắng lên. Tan học.”
Thầy rời khỏi lớp, để lại cả đám học sinh nhìn nhau ngán ngẩm.
“Chịu thua rồi... Rõ ràng năm trước bài phân tích toàn lấy mấy trận đấu cũ...”
Một sinh viên nam tóc húi cua ôm đầu, mặt mày rầu rĩ: “Tối thiểu còn có thể lên mạng tìm tài liệu có sẵn để chắp vá. Năm nay bắt làm ngay trận vừa mới đấu xong, biết tìm đâu ra số liệu phân tích trời...”
“Không còn cách nào, Cúp Túc Mệnh vừa đúng lúc này bắt đầu.”
Ngồi cạnh cậu ta, một sinh viên nữ đeo kính, gương mặt thanh tú đẩy gọng kính: “Dù sao cũng là làm theo nhóm nhỏ, ba ngày coi như cũng tạm đủ. Tôi lo phần số liệu, cậu dựng mô hình chiến thuật. Thức liền hai đêm cũng kịp hoàn thành.”
Giải Cúp Túc Mệnh lần này cao thủ san sát, trình độ thi đấu còn căng hơn hẳn mấy năm trước. Ai xem kỹ cũng nhận ra, lần này xuất hiện vô số chiến thuật và đội hình mới, bản cập nhật mới vừa thay đổi, nhiều tài liệu giảng dạy cũ đều không còn dùng được.
Với giảng viên và thầy cô thì đây là chuyện tốt. Tư liệu huấn luyện từ bản mới cực kỳ khó kiếm, đặc biệt là các trận tập của tuyển thủ chuyên nghiệp thì gần như không bị lộ ra ngoài. Quay tới lui cũng chỉ có vài trận để dùng làm ví dụ dạy học. Nhưng khi Cúp Túc Mệnh diễn ra, tư liệu chiến thuật của bản mới lập tức nhiều lên, hơn nữa còn có nhiều nội dung mới mẻ để khai thác.
Nhưng với sinh viên thì lại là tin xấu. Trước đây tài liệu học tập trên mạng rất nhiều, có cả phân tích của cao thủ, lại còn có thể tham khảo bài của các anh khóa trước, chắp vá sửa chữa là qua môn. Bây giờ thì khác, đề bài toàn dựa vào trận vừa kết thúc, thông tin chính thức tung ra chưa được bao lâu, trên mạng cũng hiếm số liệu phân tích, thành ra chẳng ai có thể dựa dẫm vào tiền bối mà tất cả đều phải tự mày mò.
“Đúng là sinh không gặp thời mà!”
Sinh viên nam tóc húi cua oán thán: “Sao cứ phải chọn đúng lúc này thi đấu chứ, chờ tụi mình xong kỳ thi này rồi đánh thì có chết ai đâu...”
Sinh viên nữ đeo kính mặt tỉnh bơ: “Hôm qua cậu thức trắng đêm xem thi đấu chẳng phải hò hét dữ lắm à.”
Lúc xem thì khoái, đến khi viết báo cáo thì than khóc, đúng là kinh điển.
“Phi Ngang!”
Sinh viên nam tóc húi cua ngẩng đầu thấy một bóng dáng quen thuộc như bắt được cứu tinh, liền gọi to.
Ngô Phi Ngang quay lại, ngạc nhiên: “Có chuyện gì vậy?”
“Vào nhóm bọn mình đi!”
Sinh viên nam tóc húi cua cười tươi, chìa cành ô liu: “Cậu có nhóm chưa? Có muốn làm chung không? Ba đứa tụi mình làm cho ra trò, điểm môn này chắc chắn ngon!”
Ngô Phi Ngang hơi áy náy:
“Xin lỗi, mình đã vào nhóm khác rồi...”
“Ra vậy...”
Không kéo được, sinh viên nam tóc húi cua cũng không cố chấp, nghĩ nghĩ rồi thử nói: “Ờ... mình nghe nói cậu với Trần Tinh Nhiên rất thân, hồi đi học còn là bạn tốt nữa đúng không? Cậu có thể giúp xin chút tài liệu phân tích số liệu từ trận đấu không?”
Việc Trần Tinh Nhiên là học sinh Học viện Esport đâu có gì lạ. Lần này cậu là ngựa đen lớn nhất của Cúp Túc Mệnh, nhiều lần được lên hình với spotlight, là một trong ba cao thủ Vua Đấu Đao top đầu server trong nước. Với tư cách cùng trường, nhiều sinh viên cảm thấy rất tự hào, thậm chí còn có không ít fan của Trần Tinh Nhiên trong lớp.
Cảm giác này cũng như đang học bình thường mà bỗng nhiên bạn cùng lớp được đề cử Oscar vậy.
Tuy Trần Tinh Nhiên không còn đến trường, cũng đã nghỉ học một thời gian dài nhưng cái tên của cậu vẫn là truyền thuyết trong học viện.
Ngô Phi Ngang vốn thân với Trần Tinh Nhiên, gần vua thì được lộc, xin một bản số liệu phân tích hẳn cũng chẳng khó.
Ông đây có chỗ dựa rồi!
“Chuyện đó thì được thôi.”
Ngô Phi Ngang gật đầu: “Hôm qua mình đã xin rồi, Tinh Nhiên gửi cho mình một bản. Nếu cậu cần thì mình chia lại.”
“Cảm ơn, cảm ơn nhiều lắm!”
Sinh viên nam tóc húi cua mừng quýnh: “Yêu cậu quá, tối nay mời cậu ăn cơm!”
“Chuyện nhỏ ấy mà.”
“À đúng rồi.”
Sinh viên nam tóc húi cua nhớ ra điều gì, hỏi: “Chiều nay có bài thi thực chiến, Trần Tinh Nhiên có đến không?”
Bình thường thì dù có là tuyển thủ chuyên nghiệp đang thi đấu, cuối kỳ vẫn phải về thi nhưng hiện tại lại đúng vào lúc Cúp Túc Mệnh đang diễn ra, hơn nữa Trần Tinh Nhiên còn là thành viên vào tới vòng chung kết, chắc chắn đang bận rộn tập luyện, chưa chắc có thời gian về trường thi. Nếu thật sự không rảnh, trường cũng sẽ không ép, mở chút ngoại lệ cũng chẳng sao, dù gì Trần Tinh Nhiên là gương mặt vàng, với Esport Thủ Đô mà nói chính là một cách quảng bá tuyệt vời, không đến mức quá cứng nhắc.
“Cái này thì mình không rõ lắm...”
Thật ra Ngô Phi Ngang biết rõ, hôm qua Trần Tinh Nhiên đã nhắn tin cho cậu ấy, nói sẽ về tham gia thi. Nhưng lúc này sinh viên nam tóc húi cua trong lớp nổi tiếng nhiều chuyện, nếu nói ra thì lập tức cả trường đều biết.
Giờ Trần Tinh Nhiên đã khác xưa, là tuyển thủ nổi tiếng của Liên Minh, nếu xuất hiện ở trường chắc chắn gây náo loạn. Nghĩ vậy, Ngô Phi Ngang vẫn quyết định giữ kín: “Bọn họ bận tập luyện lắm, chưa chắc có thời gian... Chiều xem thì sẽ rõ thôi.”
“Ờ cũng đúng...”
……
Trước cổng Học viện Esport Thủ Đô, một chiếc xe màu đen từ xa chạy đến rồi dừng lại trước cổng, hai người từ trong xe bước xuống.
Cả hai đều đội nón, đeo khẩu trang, dáng người cao thấp khác nhau với tỉ lệ cơ thể đẹp. Người thấp hơn mặc hoodie xanh lam, quần đen, chân đi đôi sneaker collab của Nfic, phối màu đồng điệu với áo hoodie, tràn đầy hơi thở tuổi trẻ.
Nhưng khí chất của cậu lại rất tĩnh, sống lưng thẳng, tay buông tự nhiên khác hẳn nhiều sinh viên nam đồng lứa vốn ít vận động và không quản lý thân thể. Cả người giống như một thanh kiếm được cất trong vỏ, ẩn chứa sự sắc bén khiến người khác khó rời mắt.
Cổng trường có rất nhiều học sinh, Esport Thủ Đô là trường nổi tiếng, trong đó cũng không thiếu con nhà giàu. Nhưng khí chất đặc biệt như này vẫn hiếm thấy, khiến không ít sinh viên đi ngang ngoái nhìn.
…… Sao trông quen dữ vậy?
Trần Tinh Nhiên đứng trước cổng trường, trong lòng thoáng dâng chút cảm xúc.
Đã lâu rồi cậu không quay lại nơi này.
Lúc vừa mới xuyên đến thế giới này, cậu chỉ là một sinh viên mới bình thường của Esport Thủ Đô, ngày ngày đi học, tan học như bao người khác. Những ngày tháng trong trường tưởng như đã qua rất lâu, nhưng cũng giống như mới hôm qua.
Tiếc là còn chưa kịp trải nghiệm nhiều cuộc sống đại học, cậu đã bước vào con đường tuyển thủ chuyên nghiệp.
Đang mải cảm thán, phía sau cổ áo truyền đến hơi ấm của người khác.
Dương Vân Triệt giúp cậu chỉnh lại nón hoodie, bắt gặp ánh mắt nghi hoặc của Trần Tinh Nhiên, cười nói: “Nón bị lệch.”
Anh xách hai cái ba lô từ xe xuống, đưa cho cả mình và Trần Tinh Nhiên: “Lát nữa thi không cần căng thẳng, ổn thôi. Thẻ sinh viên và giấy báo thi mang đủ chưa? Nhớ hòa đồng với bạn học, có cần mua ít đồ ăn vặt chia cho các bạn không? À, thi mà buồn đi vệ sinh thì nhớ giơ tay xin phép thầy đấy...”
Trần Tinh Nhiên: “...”
Hai câu đầu còn nghe được, sau thì càng nói càng quá.
“Em đi thi, không phải đi mẫu giáo.”
Trần Tinh Nhiên bực mình giật ba lô từ tay anh:
“Nếu em mà đi mẫu giáo thì hay quá.”
Ánh mắt Dương Vân Triệt cong cong, cười: “Như vậy tan học là anh còn có thể ra cổng đón, xách cặp với bình sữa cho em, cố tình đến trễ để nhìn em khóc nhè vì không thấy anh.”
Khóe miệng Trần Tinh Nhiên giật giật: “Rồi đợi em cho anh một đấm.”
Một ngày không đánh là leo nóc nhà phá ngói.
“À...”
Dương Vân Triệt gật gù, làm bộ ngạc nhiên: “Em không phủ nhận chuyện sẽ khóc... Vậy nghĩa là sẽ khóc thật hả?”
“Sẽ không!”
Trần Tinh Nhiên quay đầu định bỏ đi.
“Vậy khi nào thì sẽ?”
Dương Vân Triệt giữ tay cậu lại, chớp mắt, ngữ khí mờ ám: “Lúc đau thì có không?”
Trần Tinh Nhiên bị giọng nói khàn khàn ẩn chút lưu manh của anh làm đỏ tai: “... Không.”
Dương Vân Triệt nhìn thẳng vào đôi mắt màu hổ phách của cậu, ánh mắt chợt tối lại, dưới khẩu trang khóe môi cong lên, sâu xa:
“Tốt nhất là không thật.”
“...”
Người này rốt cuộc đang nghĩ gì vậy?
Dương Vân Triệt nhanh chóng thu lại, trước khi Trần Tinh Nhiên nổi giận thì cất đi vẻ trêu chọc, nghiêm mặt: “Được rồi, em vào đi, lát nữa anh chờ ở ngoài.”
Đề tài đổi quá nhanh, Trần Tinh Nhiên cũng không tiện gây sự nữa, nghĩ rồi đành nhịn.
Không chấp với anh.
Cậu xách ba lô, vẫy tay với Dương Vân Triệt, chuẩn bị bước vào cổng trường. Nhưng vừa xoay người, cổ tay đã bị giữ lại.
“Sao nữa?”
“Tóc rối kìa.”
Dương Vân Triệt nghiêm túc, đưa tay khẽ gạt mấy sợi tóc mái lộ ra khỏi nón. Nhân lúc Trần Tinh Nhiên thả lỏng cảnh giác, anh cúi đầu nhanh như chớp đặt một nụ hôn lên trán.
Trần Tinh Nhiên ngẩn ra, vành tai vừa hạ đỏ lập tức lan ra khắp mặt.
Dù cách khẩu trang, cậu vẫn cảm nhận được rõ ràng sự ấm áp mềm mại ấy.
“Một chút cổ vũ thôi.”
Dương Vân Triệt vừa chạm đã tách ra, lùi lại một bước, giữ khoảng cách an toàn ngoài tầm đấm: “Rồi, cố gắng thi tốt.”
“... Ừm.”
Trần Tinh Nhiên đáp khẽ, vội vàng rảo bước vào trường.
Bóng lưng không còn thẳng tắp, sắc bén như trước, bước chân hơi luống cuống, xen lẫn... ngượng ngùng.
Dương Vân Triệt lặng lẽ nhìn theo rồi không nhịn được bật cười.
Thật đáng yêu.
Muốn trêu tiếp quá.