Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Rầm ——”
Đối diện câu hỏi của Dương Kha, Dương Vân Triệt chỉ nhướng mày, đưa ra một tờ giấy trong tay.
—— đó là hợp đồng mua lại đội Xborn.
“Xborn? Anh mua lại Xborn rồi?”
Du Hoằng Vĩ vốn là tuyển thủ kỳ cựu của ZMD, tất nhiên biết Xborn là đội con của ZMD, trước mùa giải bọn họ còn từng đấu tập với nhau.
Trong nháy mắt, sắc mặt Du Hoằng Vĩ trở nên cực kỳ khó coi.
Hắn hiểu ngay Dương Vân Triệt muốn làm gì…
Giờ kỳ chuyển nhượng đã hết, bình thường thì cho dù Dương Vân Triệt muốn rời ZMD, mùa giải này cũng không thể thi đấu, phải chờ đến kỳ chuyển nhượng sau mới có thể ký với đội khác.
Nhưng nếu anh mua lại Xborn tình hình sẽ khác. Vì Xborn vốn là đội con của ZMD, chỉ cần dựa vào hợp đồng hiện có, trả một khoản phí chuyển nhượng là có thể chuyển hợp đồng từ ZMD sang danh nghĩa Xborn, không cần phải thông qua đội khác.
“Xborn?”
Dương Kha sững sờ tại chỗ: “Mấy người muốn chuyển nhượng thì phải có sự đồng ý của hội đồng quản trị ZMD, anh nghĩ làm vậy là…”
“Hội đồng quản trị đã đồng ý rồi.”
Dương Vân Triệt khẽ cười, cắt ngang lời gã.
Những ngày vừa qua anh luôn bận rộn chính là chuyện này. Thuyết phục người phụ trách Xborn thật ra không khó, vì ZMD và Xborn vốn là hai đội có quan hệ anh em, quan hệ hợp tác khá tốt. Hơn nữa sau khi Xborn vào giải chính thức, thành tích không khả quan gần như không còn hi vọng vào chung kết. Việc Dương Vân Triệt gia nhập, ở một góc độ nào đó chính là cứu vãn Xborn. Thêm vào đó, giá mà anh đưa ra cũng hợp lý nên bên kia không hề từ chối.
Về phía hội đồng quản trị, Dương Vân Triệt phải tốn khá nhiều công sức, cuối cùng lấy chính cổ phần ZMD trong tay mình ra làm điều kiện để đổi lấy cơ hội chuyển nhượng. Hội đồng quản trị ZMD và Dương Vân Triệt đã hợp tác với nhau từ lâu, so với một người ngoài như Dương Kha thì tất nhiên họ sẽ đứng về phía Dương Vân Triệt.
“Cái gì?”
Ánh mắt Dương Kha trầm hẳn xuống. Nước cờ này của Dương Vân Triệt rõ ràng nằm ngoài dự đoán, sắc mặt gã lập tức xám ngoét.
“Cậu mua lại chính là phân bộ Vận Mệnh của ZMD, mà hợp đồng tuyển thủ vẫn thuộc về trụ sở chính của ZMD. Chỉ cần hội đồng quản trị gật đầu đồng ý là được, không cần thông qua cậu.”
Dương Vân Triệt thản nhiên nói: “Cho nên chúc mừng cậu, trở thành ông chủ mới của phân bộ Vận Mệnh ZMD… Nhưng tiếc là phải báo cho cậu biết, cậu đã bị bọn tôi chơi rồi.”
Nếu ví ZMD như một trung tâm thương mại lớn thì những gì Dương Kha mua chỉ là một cửa hàng bên trong, chứ không có nghĩa là nhân viên trong cửa hàng đó cũng thuộc về gã. Chỉ cần tuyển thủ và hội đồng quản trị đồng ý chuyển nhượng, họ hoàn toàn có thể sang đội khác thuộc hệ thống ZMD, miễn là trả phí chuyển nhượng đã được ghi rõ trong hợp đồng từ trước.
Dương Kha không phải không biết điều này, chỉ là gã không ngờ Trần Tinh Nhiên và mấy người kia lại thật sự chuyển nhượng.
Nếu chỉ có một mình Dương Vân Triệt đi, gã cũng chẳng bận tâm vì cho dù có sang đội khác thì không có thời gian rèn luyện cùng đồng đội, chuyện giành chức vô địch là bất khả thi. Còn việc La Bạch Bạch và những người khác cũng đi theo? Gã chưa từng nghĩ tới.
Bởi lẽ ZMD vốn nổi tiếng đãi ngộ tốt là một trong những đội mạnh, tuyển thủ chẳng cần lo lắng. Nếu chạy sang mấy đội nhỏ lẻ thì về đãi ngộ hay giá trị thương mại thì căn bản không thể so sánh. Ai mà chẳng muốn phát triển cao hơn, tiền bạc mới là quan trọng, còn chuyện tình nghĩa đồng đội thì đáng bao nhiêu hả?
Nhưng thực tế lại cho gã ăn một cú tát đau điếng.
Du Hoằng Vĩ cũng hoàn toàn không ngờ sự việc lại biến thành như vậy. Hắn hớn hở quay về ZMD vốn tưởng rằng đây sẽ là lúc mình ngẩng cao đầu, ai dè kết quả vừa về đã biến thành kẻ cô độc, chỉ huy mà chẳng có lính.
Giờ này thì còn thi đấu cái quái gì nữa?
“Haha, hay lắm, hay thật sự.”
Dương Kha tức giận đến mức cười gằn: “Tôi đúng là xem thường anh rồi Dương Vân Triệt, không ngờ anh còn giấu được một nước cờ như vậy?”
Gã quay đầu nhìn Trần Tinh Nhiên, La Bạch Bạch và Tiêu Nam, nghiến răng nghiến lợi, gằn từng chữ: “Dương Vân Triệt trả mấy người bao nhiêu tiền để chuyển nhượng? Tôi trả gấp đôi.”
Trong tất cả đội mà Tập đoàn Quảng Vân đầu tư, ZMD là khoản lớn nhất. Chỉ cần ZMD giữ thành tích ổn định, cho dù không vô địch thì gã vẫn có thể báo cáo với hội đồng quản trị. Nhưng nếu ZMD rối loạn, thậm chí để Dương Vân Triệt dẫn người tách ra lập đội riêng rồi đạt thành tích tốt hơn thì gã chẳng còn lý do nào để chống đỡ nữa.
Những người khác không nói gì chỉ nhìn gã bằng ánh mắt khó hiểu.
Dương Kha chưa từng phải chịu nhục nhã như vậy. Gã gắng giữ bình tĩnh, cố xoay chuyển tình hình bằng cách cuối cùng nhắm vào Trần Tinh Nhiên —— người mà gã từng xem thi đấu. Cho dù gã không rành trò chơi Vận Mệnh, nhưng vẫn nhìn ra giá trị thương mại của Trần Tinh Nhiên.
“Cậu là Trần Tinh Nhiên đúng không?”
Dương Kha dịu giọng: “Cậu nên suy nghĩ kỹ, theo Dương Vân Triệt ra ngoài lập đội riêng thì mấy cậu được lợi gì? Những đội khác về cơ sở huấn luyện và tài chính đều không bằng ZMD. Chỉ cần cậu chịu ở lại, tôi có thể cho cậu hợp đồng cao cấp hơn, còn cả tài nguyên quảng cáo và thương mại trong tay Dương Vân Triệt, tôi cũng có thể để cậu hưởng. Thậm chí nếu cậu muốn, vị trí đội trưởng ZMD cũng có thể là của cậu…”
Du Hoằng Vĩ đứng bên cạnh nghe mà sốt ruột —— chẳng phải trước đó đã nói mấy thứ này là của hắn hả?
“Keng ——”
Trần Tinh Nhiên không nói gì, Long Anh trong tay vang lên một tiếng ngân dài.
Câu nói tiếp theo của Dương Kha nghẹn lại trong cổ họng.
Trong chớp mắt, một luồng sát khí lạnh lẽo ập đến. Trước mặt rõ ràng chỉ là một thiếu niên tuổi không lớn nhưng lúc này trong mắt Dương Kha lại như nhìn thấy một chiến thần từ chiến trường đẫm máu trở về, đang dùng ánh mắt băng lạnh nhìn chằm chằm hắn. Ánh đao càng lúc càng gần khiến linh hồn gã run rẩy.
Mình sắp chết rồi!
Ý nghĩ đó xoay vòng trong đầu Dương Kha, hàm răng va lập cập, chân cũng run lên bần bật, suýt nữa thì tiểu ngay tại chỗ.
Thanh đao trong tay Trần Tinh Nhiên vốn được mang theo hằng ngày để luyện tập, vì giấu trong vỏ nên trước giờ Dương Kha luôn tưởng đó chỉ là mô hình. Mãi đến khi Long Anh ra khỏi vỏ, gã mới bàng hoàng nhận ra —— đó là đao thật!
… Sao cậu dám?!
Ong ——
Trần Tinh Nhiên rút đao, ánh sáng lóe lên. Vì sát khí của cậu chỉ nhắm vào Dương Kha nên những người khác không phản ứng mạnh.
Ánh đao vung lên, quả táo trên bàn bị hất lên không trung. Tất cả đều không kịp nhìn rõ động tác, chỉ thấy lưỡi đao lóe sáng mấy lần, quả táo bị chém gọn gàng thành tám miếng đều tăm tắp rồi dừng lại ngay trên lưỡi đao của Long Anh.
“Ăn táo đi.”
Trần Tinh Nhiên khẽ cười với Dương Kha, nụ cười ngây ngô hiền lành nhưng trong mắt gã lại chẳng khác nào ác quỷ từ địa ngục chui ra.
“Cậu… Cậu…”
Ngón tay Dương Kha run bần bật, chỉ vào Trần Tinh Nhiên, nửa ngày vẫn không nói được gì.
"Xin lỗi nhé tổng giám đốc Dương, thanh niên có hơi nóng nảy, muốn gọt quả táo cho cậu để cậu bình tĩnh hơn. Nếu lỡ dọa cậu thì thay mặt cậu ấy tôi xin lỗi, mong cậu rộng lượng."
Phó Châu bước lên một bước, đè tay Trần Tinh Nhiên xuống, ra hiệu cất đao. Y cười cười nói: "Giờ cũng muộn rồi, tôi không quấy rầy nữa. Bọn tôi còn phải thu dọn đồ, chuẩn bị đến căn cứ mới. Cậu cứ tự nhiên."
"À đúng rồi."
Phó Châu vừa đi được hai bước lại quay đầu: "Đơn xin từ chức ngày mai tôi sẽ nộp cùng lúc. Cảm ơn ZMD đã cho tôi cơ hội làm việc mấy năm qua. Hy vọng dưới tay cậu, ZMD sẽ ngày càng phát triển."
Nói xong mấy lời khách sáo, Phó Châu liếc sang Du Hoằng Vĩ một cái, mỉm cười rồi dẫn mọi người lên lầu thu dọn đồ đạc.
Chỉ còn lại Du Hoằng Vĩ mặt mày xám xịt và Dương Kha đang giận dữ xen lẫn hoang mang lo sợ, hai người nhìn nhau.
“Mẹ nó.”
Dương Kha dập mạnh tay xuống bàn, “Bịch” một tiếng vang, cái bàn ở căn cứ ZMD chắc chắn đến mức chẳng hề hấn gì, ngược lại làm tay gã tê dại: “A… Đệt! Đám này điên hết rồi hả?”
Đứng từ góc nhìn của Dương Kha, gã hoàn toàn không thể hiểu nổi cách làm của Phó Châu với Trần Tinh Nhiên. Vì Dương Vân Triệt mà dám đối đầu với gã, thậm chí cả tập đoàn Quảng Tụ đứng sau lưng gã, vứt bỏ đãi ngộ từ đội tuyển nhà giàu, lại đi theo một đội mới chỉ có thành tích lẹt đẹt ở giải thường niên? Không phải điên thì là gì?
“Tổng… Tổng giám đốc Dương…”
Sắc mặt Du Hoằng Vĩ khó coi, trong lòng đầy lo lắng, khí thế hùng hổ vừa rồi đã bay sạch.
“Chúng ta giờ… phải làm sao?”
“Làm sao à?”
Dương Kha liếc hắn, nhếch môi cười lạnh: “Tự mở đội riêng? Được thôi, để tao coi bọn họ trụ được bao lâu.”
Ngừng một chút, Dương Kha tiếp: “Những điều kiện tôi nói với anh trước đó sẽ không thay đổi. Còn bên ZMD, từ học viện huấn luyện cho đến đội 2, đội 3, anh muốn ai thì cứ lấy. Chỉ cần anh chơi ra được thành tích nhìn cho ra hồn, sau này toàn bộ tài nguyên trong tay Dương Vân Triệt đều thuộc về anh.”
“…”
Trong lòng Du Hoằng Vĩ thầm kêu khổ.
Chỉ còn một vòng nữa là đến giải thường niên tiếp theo, trong thời gian ngắn như vậy mà hắn phải qua đội 2 chọn người mới rồi còn tập luyện cho ăn ý… đâu dễ dàng gì? Cái thằng Dương Kha này, đúng là chẳng hiểu gì về game cả…
“Sao? Làm không được à?”
Nhìn bộ dạng khó xử của hắn, Dương Kha lại cười lạnh: “Lúc trước anh vào Quảng Vân, chẳng phải chính anh vỗ ngực cam đoan là không vấn đề à? Nếu giờ làm không nổi, tôi sẽ đi tìm người khác. Chỉ là đãi ngộ của anh…”
Du Hoằng Vĩ bắt đầu cân nhắc.
Dưới sự dẫn dắt của Dương Vân Triệt, ZMD hiện tại có thành tích rất nổi bật, tổng điểm đang xếp hạng nhì, không kém đội đứng đầu AUG là mấy, gần như chắc chắn vào chung kết. Mà tới giai đoạn chung kết, chỉ cần hắn khéo léo xoay xở một chút, tranh thủ kéo tụt hạng đội kia, miễn sao đừng để thành tích quá tệ thì không thành vấn đề.
Dù sao hắn cũng đánh chuyên nghiệp lâu năm, trước mùa giải này từng vào chung kết Cúp Vận Mệnh, tiết tấu ở vòng quyết đấu cũng không lạ lẫm. Huống hồ, đúng là hắn đỏ mắt trước lượng tài nguyên thương mại mà Dương Vân Triệt đang nắm. Chỉ cần bám chắc lấy Dương Kha, vượt qua khó khăn trước mắt thì tương lai sẽ bằng phẳng ngay trước mắt.
Nghĩ tới đây, Du Hoằng Vĩ cắn răng: “Anh cứ yên tâm, không thành vấn đề. Chuyện này để tôi lo.”
“Còn nữa, sau này nếu gặp đội của Dương Vân Triệt thì không cần nương tay, cứ đánh cho thật mạnh.”
Dương Kha ngẩng lên nhìn thoáng qua lầu trên, trong mắt lóe lên một tia âm u: “Về điều kiện huấn luyện, tôi sẽ cho anh cấp cao nhất, mời hẳn chuyên gia phân tích dữ liệu tốt nhất. Trên sân, chỉ cần anh giết bọn họ được một lần, ngoài những điều kiện đã hứa, tôi sẽ thưởng thêm tiền mặt.”
Trong thế giới tư bản, không có chuyện gì tiền không giải quyết được. Trong lòng Dương Kha, game cũng vậy thôi. Chẳng phải chỉ là ngồi trong cabin điều khiển, trên bản đồ mà bắn giết nhau hả? Gã mời nhân viên chuyên nghiệp, phân tích dữ liệu, cung cấp điều kiện huấn luyện tốt nhất, rót vào cả núi tiền thì dựa vào cái gì mà thua?
Hơn nữa yêu cầu của gã cũng rất đơn giản, ZMD chỉ cần lấy được thành tích nhìn cho ra dáng là được. Chuyện đơn giản như vậy, chẳng lẽ Du Hoằng Vĩ làm không nổi?
Nghe những điều kiện của Dương Kha, cổ họng Du Hoằng Vĩ khô khốc. Vị chủ tịch tập đoàn Quảng Tụ, ông chủ mới chi nhánh ZMD, ra tay rất hào phóng. Đối diện với từng “củ cà rốt” treo lơ lửng trước mắt, hắn bắt đầu có chút dao động. Dù sao mình cũng từng đánh tới chung kết mùa giải trước, chỉ cần khéo léo một chút, giả vờ làm nền rồi trong lúc hỗn chiến hạ gục Dương Vân Triệt vài lần thì chắc chắn chẳng có vấn đề gì. Hơn nữa từng là đồng đội lâu năm, trừ Trần Tinh Nhiên là lính mới, còn Dương Vân Triệt, La Bạch Bạch, Tiêu Nam, hắn đều quá rõ điểm mạnh yếu của từng người.
Du Hoằng Vĩ chưa bao giờ cho rằng thực lực của mình thua kém ai. Ngay cả khi rời khỏi ZMD, hắn cũng tin rằng chẳng qua là vì bản thân không có cơ hội thể hiện, tất cả tài nguyên đều bị Dương Vân Triệt chiếm hết. Những gì anh làm được, tại sao mình lại không thể?
Nghĩ vậy, Du Hoằng Vĩ gật đầu mạnh: “Tôi hiểu rồi. Ngày mai tôi sẽ đi học viện huấn luyện và đội 2 để tuyển người.”