Ly Hôn Sau 6 Năm Tha Thứ

Chương 5

Trước Tiếp

09

Đợi đến khi tôi xử lý ổn thỏa từng việc trong tay.

Đã là hai tháng sau.

Đào Tử nhận lời nhờ vả của người khác.

Nhất quyết muốn tôi tham dự buổi họp mặt cựu sinh viên năm nay.

“Đại học Bắc Kinh là trường danh tiếng hàng đầu cả nước.”

“Người thành công như cậu không ít đâu.”

“Lần này đứng ra tổ chức họp mặt.”

“Cũng là mấy đàn anh cùng lên Bảng Bách Phú với cậu.”

Tôi xoa xoa huyệt thái dương đang đau nhức.

“Xem ra lần này không đi không được rồi.”

“Đây là vòng tròn quan hệ của chính cậu.”

“Chẳng lẽ vẫn như trước kia, cứ đi theo sau Cố Chi Từ thôi sao?”

Tôi bất đắc dĩ đáp:

“Được.”

Sau khi ly hôn.

Đây là lần đầu tiên tôi xuất hiện trong một sự kiện công khai.

Bước này.

Sớm muộn gì cũng phải đi.

Thấy tôi đồng ý.

Đào Tử có chút ngập ngừng:

“À thì...”

“Bên ngoài có vài lời không hay về cậu.”

“Đến lúc nghe thấy.”

“Đừng nổi giận nhé.”

Tôi nhướng mày.

Không hề bất ngờ.

Sau khi mẹ con Khương Từ Ân chuyển khỏi khu Ngoại Than.

Tiếp đó.

Tin ly hôn của tôi leo thẳng lên các bảng tìm kiếm nóng.

Cô ta dựa vào độ hot của tôi.

Nhận lời phỏng vấn vài cơ quan truyền thông.

Công khai chuyện tôi là con riêng của Triệu Chí Thành.

Còn đảo lộn trắng đen.

Nói mẹ tôi mới là kẻ thứ ba.

Mẹ tôi tức đến mức đập nát cả chiếc tivi.

Suốt hai tháng trời.

Dư luận ồn ào không dứt.

Có người mắng tôi.

Có người mắng mẹ tôi.

Cũng có người đứng về phía tôi.

Nói tôi là hình mẫu truyền cảm hứng.

Nhưng từ đầu đến cuối.

Tôi chưa từng ra mặt giải thích.

Đến vị trí hiện tại.

Tôi hiểu rất rõ.

Nếu dư luận chỉ có một loại âm thanh.

Thì chưa chắc đã là chuyện tốt.

Nói càng nhiều.

Thật giả lẫn lộn.

Giả giả thật thật.

Ngược lại càng thuận tiện để tôi ẩn mình trong bóng tối.

Lúc tranh cãi.

Tôi từng nói mình đã quên chuyện đó từ lâu.

Thật sự không phải nói dối.

Nhà họ Khương có ảnh hưởng đến tôi.

Nhưng cũng chỉ là một chút mà thôi.

Khương Từ Ân diễn quá lâu.

Khán giả sớm muộn cũng sẽ nhận ra.

Cô ta chẳng qua chỉ là một tên hề nhảy nhót.

Tôi đã chuẩn bị tâm lý.

Sẽ tận tai nghe thấy những lời phán xét từ bên ngoài.

Nhưng tôi không ngờ.

Có người lại có thể nói khó nghe đến thế.

Lúc ấy.

Tôi đang đứng trước cửa đại sảnh được bao trọn của khách sạn Quân Duyệt.

Nơi diễn ra buổi họp mặt cựu sinh viên Đại học Bắc Kinh.

“Lục Nghi dùng hôn nhân để thoát khỏi số phận con riêng, số phận làm kẻ thứ ba.”

“Gả vào hào môn trở thành chính thất.”

“Sau đó lại dùng ly hôn để đạt được tự do tài chính, vượt tầng lớp xã hội.”

“Đúng là có thủ đoạn.”

“Xem hôn nhân như bàn đạp.”

“Đi đường tắt.”

“Chẳng phải đây chính là sự chà đạp lên hôn nhân sao?”

Người phụ nữ kia kết luận dứt khoát.

Nhất quyết muốn đứng trên đỉnh cao đạo đức.

Đẩy tôi xuống địa ngục.

Tôi quen cô ta.

Quả thực là cựu sinh viên Đại học Bắc Kinh.

Hơn tôi vài khóa.

Sau khi Khương Từ Ân kết hôn.

Được bà Tư giới thiệu.

Cô ta từng qua lại với Tư Chấn Đình một thời gian ngắn.

Sau đó không rõ vì sao lại chia tay.

Rồi kết hôn với một doanh nhân khởi nghiệp.

Năm thứ ba sau khi kết hôn.

Tôi từng cùng Cố Chi Từ tham gia một hoạt động truyền thông.

Ngay trước ống kính.

Cô ta cố tình giăng bẫy lời nói.

Ám chỉ tôi leo lên nhờ nhan sắc.

Chỉ là một bình hoa.

Không có năng lực thật sự.

Còn nói Cố Chi Từ sớm muộn cũng sẽ ngoại tình lần nữa.

Kết quả bị tôi vạch trần và phản kích ngay tại chỗ.

Tự cảm thấy mất mặt.

Từ đó không còn xuất hiện trước mặt tôi nữa.

Không ngờ.

Vài năm trôi qua.

Cô ta vẫn canh cánh trong lòng.

Trợ lý ghé sát tai tôi buôn chuyện:

“Bên ngoài vẫn luôn đồn rằng.”

“Tư Chấn Đình độc thân là vì chưa quên được chị.”

“Nếu không phải cần người thừa kế.”

“Có khi anh ấy còn chẳng muốn có con.”

“Đáng tiếc đến giờ vẫn không ai biết mẹ đứa bé là ai.”

Trong mắt cô gái nhỏ lóe lên ánh sáng tò mò.

“Lúc trước mọi người đều khen chị nhẫn nhịn chịu đựng, thủ đoạn cao minh.”

“Ngay cả bà Tư cũng từng công khai thừa nhận.”

“Nói năm đó bà ấy nhìn lầm người.”

Tôi cười nhạt.

“Chẳng qua chỉ là trò nâng người này, dìm người kia quen thuộc của giới thượng lưu thôi.”

Tư Chấn Đình nhớ mãi không quên tôi sao?

Là thật hay giả.

Đối với tôi không có bất kỳ ý nghĩa nào.

Đúng lúc ấy.

Từ bên trong truyền ra giọng phản bác đầy gay gắt của Đào Tử.

“Trần Nhất Dung.”

“Thu lại bộ mặt ghen ghét đó đi.”

“Nói Lục Nghi xem hôn nhân là bàn đạp?”

“Vậy lúc ấy chọn Tư Chấn Đình chẳng phải tốt hơn chọn Cố Chi Từ sao?”

“Cô nói cô ấy tính toán hôn nhân?”

“Cố Chi Từ ngoại tình là do cô ấy sắp đặt à?”

“Cô ấy sảy thai, suýt một xác hai mạng cũng là tự cô ấy đạo diễn sao?”

“Một năm nay.”

“Cố Chi Từ hết lòng bảo vệ Khương Từ Ân.”

“Khiến Lục Nghi mất hết thể diện.”

“Đó cũng là điều cô ấy mong muốn sao?”

“Cô không chịu nổi việc Lục Nghi sau ly hôn được tự do tài chính.”

“Nhưng số tiền đó đều là từng khoản đầu tư do chính cô ấy làm ra.”

“Từng đồng từng đồng tích lũy nên.”

“Sáu năm qua.”

“Cô ấy vừa quán xuyến gia đình.”

“Trong khi Cố Chi Từ làm ông chủ phủi tay.”

“Lại còn phải liều mạng học hỏi và kiếm tiền.”

“Tất cả những gì có hôm nay.”

“Đều là thứ cô ấy xứng đáng nhận được!”

“Đúng là chuyện cười.”

“Một thiên tài kinh doanh như Cố Chi Từ.”

“Một thương nhân thành công tính toán đến từng đồng.”

“Qua miệng cô lại thành kẻ hồ đồ vô tội rồi.”

Trong đại sảnh.

Lác đác vang lên vài tràng pháo tay.

Lại có người lên tiếng:

“Trần Nhất Dung, thôi đi.”

“Ba năm trước cô còn không đấu lại Lục Nghi.”

“Ba năm sau cũng đừng đá vào tấm thép đó nữa.”

Không ngờ lại thua thêm lần nữa.

Trần Nhất Dung tức tối bỏ đi.

Đúng lúc chạm mặt tôi.

Có lẽ không ngờ tôi đã nghe toàn bộ.

Mặt cô ta đỏ bừng.

Hừ lạnh một tiếng:

“Làm bình hoa.”

“Lại còn không giữ nổi chồng.”

“Dù có lấy được khoản bồi thường ly hôn lớn đến đâu.”

“Nhìn thì vẻ vang đấy.”

“Nhưng trong lòng chắc đang nghiến răng nghiến lợi lắm nhỉ.”

Tôi mỉm cười nhạt.

Bước sang một bên nhường đường.

“Cảm ơn cô Trần đã công nhận nhan sắc của tôi.”

“Cô...!”

Cuối cùng.

Cô ta vẫn chẳng nói được gì.

Chỉ có thể giẫm giày cao gót.

Tức giận bỏ khỏi hội trường.

Buổi họp mặt diễn ra rất thuận lợi.

Không vì chuyện nhỏ này mà có gì thay đổi.

Mấy vị đàn anh đều có thực lực và danh tiếng.

Cuối cùng mọi người cùng ôn chuyện cũ.

Trao đổi tài nguyên.

Chủ khách đều vui vẻ.

Sau khi sự kiện kết thúc.

Tôi xuống tầng hầm lấy xe.

Lại gặp Tư Chấn Đình.

Xe của anh vừa khéo đỗ ngay bên cạnh.

Tôi khựng lại.

“Lâu rồi không gặp.”

Đây là lần đầu tiên kể từ khi tôi kết hôn.

Tôi gặp riêng anh.

Trước kia trong các sự kiện công khai.

Chúng tôi đều chủ động giữ khoảng cách.

Nhiều nhất chỉ trao đổi ánh mắt vài giây.

Quân tử chi giao đạm như nước.

Anh đóng cánh cửa xe còn đang hé mở.

Rồi bước về phía tôi.

Cánh tay hơi cong.

Vắt chiếc áo vest trên khuỷu tay.

Năm tháng không để lại dấu vết nào trên gương mặt ấy.

Anh vẫn là người đàn ông ôn hòa.

Có giáo dưỡng.

Giống hệt năm xưa.

Ánh mắt anh dừng trên mặt tôi một lát.

Khóe môi hiện lên nụ cười nhạt.

“Em thay đổi rất nhiều.”

Tôi mỉm cười đáp lại.

Khẽ gật đầu.

“Cảm ơn món quà của thời gian.”

“Gần đây có rất nhiều lời đồn về em.”

Tôi nhướng mày.

“Tôi nhớ anh Tư chưa bao giờ là người thích buôn chuyện.”

Anh tựa nhẹ vào đầu xe.

Đôi chân dài bắt chéo.

Đột nhiên hỏi:

“Em hài lòng với cục diện hiện tại không?”

Nói ra thì.

Một câu hỏi mang dáng vẻ của bạn cũ thế này.

Đối với hai người đã nhiều năm không liên lạc như chúng tôi.

Thật ra hơi vượt quá giới hạn.

Tôi xoay xoay chiếc chuông nhỏ treo trên chìa khóa xe.

Suy nghĩ một lát rồi đáp:

“Đây đã là kết quả tốt nhất mà tôi có thể giành được cho cuộc đời mình.”

“Đương nhiên tôi hài lòng.”

Trong mắt Tư Chấn Đình mang theo vài phần dò xét.

Như đang nghiền ngẫm lời tôi nói.

“Sự trưởng thành của em.”

“Khiến tôi bất ngờ.”

“Cũng khiến tôi khâm phục.”

“Nhưng...”

Anh đổi giọng.

“Để một người phụ nữ sống tỉnh táo và mạnh mẽ đến thế.”

“Những đau khổ cô ấy từng trải qua.”

“Nhất định không phải thứ người bình thường có thể thấu hiểu.”

Tôi lặng lẽ nhìn anh.

Trong mắt anh hiện lên một nỗi buồn nhàn nhạt.

Rất nhạt.

Như một đám mây.

“Lục Nghi.”

“Em... thật sự đã yêu Cố Chi Từ rồi phải không?”

Tiếng chuông nhỏ trên móc khóa đột ngột ngừng lại.

Tôi mím môi.

Không muốn trả lời.

“Tôi đã xem những video và hình ảnh hai người tham dự sự kiện.”

“Trong mọi ống kính của truyền thông.”

“Ánh mắt em chỉ nhìn về phía anh ta.”

“Hơn nữa còn có ánh sáng.”

“Lục Nghi.”

“Em từng toàn tâm toàn ý thần phục anh ta.”

“Bên ngoài nói rằng sinh con cũng là thủ đoạn để em tính kế Cố Chi Từ.”

“Nhưng tôi biết.”

“Em không phải người như vậy.”

Chiếc chìa khóa trong lòng bàn tay cấn đau da thịt.

Tôi vẫn nhìn anh.

Không hề dời mắt.

“Em là đứa trẻ từng chịu nỗi đau cha mẹ chia lìa.”

“Tôi tin rằng.”

“Đứa trẻ ấy từng là sự cứu rỗi cho cuộc hôn nhân của hai người.”

“Chỉ tiếc...”

“Cố Chi Từ đã phụ lòng em.”

Không nhận được câu trả lời.

Anh cũng không để tâm.

Chỉ khẽ gật đầu với tôi.

Rồi đi vòng qua người tôi.

Vòng qua đầu xe.

Trở lại trong xe mình.

Sau một tiếng còi ngắn ngủi.

Bãi đỗ xe rộng lớn.

Chỉ còn lại một mình tôi.

Tôi nhìn theo chiếc xe đang dần khuất xa.

Giống như có hạt cát bay vào mắt.

Khiến tầm nhìn dần trở nên nhòe đi.

Tư Chấn Đình vốn không phải người nhiều lời.

Anh có giáo dưỡng rất tốt.

Nhưng hôm nay.

Tôi cảm nhận được sự chân thành của anh.

Một sự chân thành thật sự.

Có lẽ như lời người ngoài nói.

Anh vẫn chưa quên được tôi.

Cũng có lẽ.

Từ trước đến nay.

Anh chưa từng thiếu sự chân thành dành cho tôi.

Đứng một mình thêm một lúc.

Đang định xoay người rời đi.

Thì phía sau vang lên một giọng nói.

“Lúc đó Tổng giám đốc Tư đứng ngay phía sau cô.”

“Cũng nghe thấy toàn bộ những lời bôi nhọ của cô Trần.”

Tôi hơi bất ngờ.

Người tới chính là trợ lý của Tư Chấn Đình.

Những năm trước.

Quan hệ của chúng tôi cũng khá tốt.

“Ừm.”

“Thay tôi cảm ơn sự thấu hiểu của anh ấy.”

Tôi không muốn nói thêm.

Nhưng anh ta vẫn chưa từ bỏ.

Vội vàng hỏi:

“Cô Lục.”

“Tổng giám đốc Tư vẫn chưa kết hôn.”

“Hai người... còn cơ hội không?”

Tôi ngẩn ra trong giây lát.

Thấy anh ta vẫn nhìn mình bằng ánh mắt đầy mong đợi.

Tôi lắc đầu.

“Không có.”

“Tôi đường đột rồi, cô Lục đừng để bụng.”

Anh ta thất vọng chào tạm biệt tôi.

10

Tôi hoàn toàn thoát khỏi cuộc sống gia đình.

Xuất hiện ngày càng nhiều trước công chúng.

Cố Chi Từ thì ngược lại.

Nửa năm sau.

Ý đồ muốn tái hợp của anh ngày càng rõ ràng.

Anh lấy An An làm sợi dây liên kết.

Cố gắng lấp đầy mọi khoảng thời gian riêng tư của tôi.

Mỗi lần bị truyền thông chụp được.

Anh luôn xuất hiện với hình tượng một người cha mẫu mực.

Khi phóng viên muốn chụp ảnh.

Anh mặc đồ đôi cha con.

Che kín gương mặt của An An.

Rất hào phóng phối hợp.

Nụ cười luôn rạng rỡ.

Anh đưa An An đi cưỡi ngựa.

Câu cá.

Trượt tuyết.

Bắn cung.

Chơi golf.

Hoặc lái siêu xe đứng chờ trước cổng trường.

Quá đáng nhất là.

Kỳ nghỉ hè năm đó.

Anh còn dẫn An An sang châu Phi săn bắn.

Đúng như tôi dự đoán.

Nếu muốn dành cho con những điều tốt đẹp nhất.

Thì đầu tư bao nhiêu.

Hy sinh bao nhiêu.

Cũng không bao giờ là đủ.

Bởi đó vốn là một cái hố không đáy.

Chỉ xem anh sẵn lòng bỏ ra đến mức nào mà thôi.

Trong một chương trình phỏng vấn mà tôi tham gia.

Người dẫn chương trình trêu chọc.

Rằng Cố Chi Từ bây giờ chẳng khác nào một con công đang xòe đuôi.

Chính thức bước vào mùa cầu phối.

Nếu không yêu tôi.

Thì sao có thể hào phóng để vợ cũ mang đi sáu mươi tỷ như thế.

Cuối chương trình.

Người dẫn đầy vẻ tò mò hỏi tôi.

Liệu có cho Cố Chi Từ thêm một cơ hội hay không.

Tôi nhìn vào ống kính.

Suy nghĩ một chút rồi đáp:

“Tương lai ai mà biết được.”

“Hiện tại anh ấy sẵn lòng làm một người cha tốt.”

“Tôi rất cảm kích.”

Muốn ngựa chạy nhanh.

Không thể không cho nó ăn cỏ.

Vì An An.

Vài câu nói tốt đẹp.

Tôi không hề tiếc.

“Niệm niệm bất vong, tất hữu hồi âm.”

“Anh Cố, cố lên nhé!”

Người dẫn chương trình hướng về phía máy quay mà hô lớn.

Ngay cả An An cũng bị anh mua chuộc.

Ấp a ấp úng nói giúp bố.

Có lần.

Tôi đang tham dự một buổi tiệc thương mại.

Một nhân viên phục vụ đi tới.

“Cô Lục.”

“Có người tự xưng là con trai cô và bố của cậu bé đang đợi bên ngoài.”

“Cô có muốn mời họ vào không?”

Mọi người bên cạnh đều hiểu ý.

Bật cười đầy ẩn ý.

Có lẽ nhân viên phục vụ này là người mới.

Không nhận ra Cố Chi Từ.

Nên mới thật sự chạy tới hỏi ý tôi.

Trên thực tế.

Đây đâu phải lần đầu anh làm chuyện như vậy.

Nếu Cố Chi Từ muốn vào một hội trường nào đó.

Thì còn cần phải đứng đợi bên ngoài sao?

Ban tổ chức có muốn mời.

Cũng chưa chắc mời được anh.

Tôi siết chặt nắm tay.

Đặt ly rượu xuống.

“Xin lỗi.”

“Tôi ra xử lý một chút.”

Bên ngoài trời bắt đầu có tuyết.

Hai cha con đang đắp người tuyết trong vườn.

Chơi vui vẻ vô cùng.

“An An.”

Tôi gọi một tiếng.

Khóe môi đã bất giác cong lên.

An An quay đầu lại.

Lập tức chạy về phía tôi.

Cố Chi Từ theo phía sau.

Vừa tới gần.

Đã chu đáo khoác áo ngoài lên chiếc váy dạ hội của tôi.

An An nắm một tay tôi.

Một tay bố.

Vừa nhảy chân sáo vừa kéo chúng tôi đi.

Tôi thuận theo hai cha con.

Cùng trở về nhà.

Đợi An An ngủ rồi.

Tôi mới không nhịn nổi nữa.

Lôi Cố Chi Từ ra bên ngoài.

“Đủ rồi.”

“Cố Chi Từ.”

“Anh đã ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi rồi.”

Đột nhiên.

Anh ép sát tới.

Một tay ôm lấy eo tôi.

Tay còn lại luồn từ dưới gấu áo vào trong.

Tôi khẽ kêu lên một tiếng.

Anh lập tức nhướng mày.

Ra hiệu về phía phòng của An An.

Tôi giận đến run người.

Hạ thấp giọng quát:

“Buông ra!”

Anh chẳng những không buông.

Mà còn siết tôi chặt hơn.

Nghiến răng ghé sát bên tai tôi:

“Trái tim người phụ nữ này làm bằng sắt sao?”

“Rốt cuộc phải thế nào.”

“Em mới chịu quay về?”

“Chúng ta là ly hôn.”

“Không phải bỏ nhà đi bụi.”

Tôi buộc phải đập tan ảo tưởng của anh.

Gần một năm sống độc thân.

Tôi vô cùng thoải mái.

Đó mới là cuộc sống lý tưởng của tôi.

Tôi không cần lấy lòng bất kỳ ai nữa.

Cũng không phải lo lắng.

Tối nay anh lại ngủ trên giường người phụ nữ nào.

Càng không có ai đủ tư cách đặt quy tắc hay yêu cầu với tôi.

Đã trở thành nữ hoàng của chính cuộc đời mình.

Ai còn muốn quay lại hôn nhân nữa chứ?

“Anh khiến em phải tránh xa đến vậy sao?”

Cố Chi Từ khàn giọng hỏi.

Tôi bật cười nhìn anh.

“Cố Chi Từ.”

“Ai lại chạy trốn khỏi những điều tốt đẹp?”

Anh bất lực đến cực điểm.

Thậm chí còn nói:

“Vậy nếu em thích cuộc sống hiện tại.”

“Thì toàn bộ sản nghiệp của anh cũng giao cho em.”

“Anh chuyên tâm làm người chồng nội trợ của riêng em...”

“Đủ rồi!”

Tôi cắt ngang.

“Cố Chi Từ.”

“Anh lấy tư cách gì để bảo tôi tin anh thêm lần nữa?”

“Cho dù bây giờ anh biểu hiện tốt đến đâu.”

“Tôi cũng không tin bản tính của đàn ông!”

Cố Chi Từ hoàn toàn cứng họng.

Mỗi lần nói đến chuyện tái hợp.

Chúng tôi đều tan cuộc không mấy vui.

Không phải tôi không nhìn thấy sự chân thành và cố gắng của anh.

Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.

Đối xử lạnh lùng với người khác.

Dù sao cũng tốt hơn việc khiến bản thân phải chịu ấm ức.

11

Tôi cứ tưởng mình đã nói rất rõ ràng rồi.

Nhưng tôi không ngờ.

Đối với chuyện tái hôn.

Cố Chi Từ lại có một loại chấp niệm gần như cố chấp.

Ngoài An An ra.

Anh còn nghĩ ra những chiêu mới.

Trong công việc làm ăn.

Chỉ cần anh muốn.

Chúng tôi luôn có thể gặp mặt.

Ngay cả Đào Tử và mẹ tôi.

Cũng trở thành đối tượng anh dùng để công lược tôi.

Chưa đầy một tháng.

Đào Tử đã trở thành thuyết khách của anh trước.

“Cậu đừng vội từ chối.”

“Tớ thật sự không phải tới để đẩy cậu xuống hố lửa đâu.”

Sợ tôi quay đầu bỏ đi.

Đào Tử vội vàng kéo tôi lại.

Cô ấy mang tới một tập tài liệu.

Là tài liệu điều tra về cô nhân tình năm đó.

Dưới sự nài nỉ của cô ấy.

Tôi miễn cưỡng lật xem vài trang.

Đến cuối.

Đào Tử đầy mong đợi nhìn tôi:

“Cậu không có gì muốn nói sao?”

Ngón tay trỏ của tôi khẽ gõ lên bìa hồ sơ.

Trong lòng phẳng lặng như mặt nước.

Tôi lắc đầu.

Cô ấy kinh ngạc:

“Cố Chi Từ bị hãm hại mà!”

“Đêm đó anh ấy không phải say rượu.”

“Mà là bị bỏ thuốc.”

“Anh ấy với cô nhân tình kia cũng chưa từng lên giường!”

“Cậu không tin sao?”

“Ở đây còn có cả phiếu xét nghiệm năm đó!”

Tôi lắc đầu.

“Không phải không tin.”

“Chỉ là chuyện đã qua quá lâu rồi.”

“Đào Tử.”

“Tớ rất thích cuộc sống hiện tại.”

Đào Tử mất rất lâu mới tiêu hóa được câu nói ấy.

Sau đó mới thở dài:

“Nhưng như vậy...”

“Cố Chi Từ hình như cũng đáng thương thật.”

Tôi nhắc cô ấy.

Thương đàn ông.

Thường phải xui xẻo cả đời.

Có lẽ Cố Chi Từ đã biết được suy nghĩ của tôi từ Đào Tử.

Suốt một thời gian dài.

Anh không có bất cứ động tĩnh nào.

Cho đến một ngày.

Mẹ tôi đột nhiên xông vào văn phòng.

Vung điện thoại lên hỏi lớn:

“Tiểu Nghi!”

“Con biết chưa?”

“Nhà họ Khương sụp rồi!”

“Hahahaha!”

Tôi ngẩng đầu lên.

Ánh mắt lập tức trở nên nghiêm túc.

“Có chuyện gì vậy?”

Bà cười vui như một đứa trẻ.

“Con rể ngoan của mẹ làm đó!”

Tôi cầm điện thoại xem.

Mới biết.

Công ty nhỏ cuối cùng còn sót lại của nhà họ Khương.

Cũng vì kinh doanh thua lỗ mà phá sản.

Nhà họ Khương hoàn toàn rút khỏi thị trường tư bản.

Chìm nghỉm giữa đám đông.

Cuối bản tin còn đính kèm một thông báo.

Do mất khả năng thanh toán.

Biệt thự cũ của nhà họ Khương sẽ sớm được đưa ra đấu giá.

Hoan nghênh mọi người tham gia đấu giá.

“Mẹ đã bảo con rể mua lại căn nhà đó cho mẹ chơi rồi.”

“Mẹ sẽ dưỡng già ở đó.”

“Hahahaha!”

Mẹ tôi vui vẻ nói.

Ôm lấy tôi hôn liên tiếp mấy cái.

Rồi lại chạy đi mất.

Nói là đi tìm con rể và cháu ngoại.

Tôi bất lực lắc đầu bật cười.

Tối hôm đó.

Nửa đêm.

Tôi đang ngủ thì đột nhiên nghe thấy tiếng chuông cửa.

Tôi cảnh giác hỏi vài câu.

Mới biết.

Cố Chi Từ say rượu chạy tới.

Cửa vừa mở.

Anh đã đâm sầm vào vai tôi.

Giọng nghẹn ngào:

“Lục Nghi.”

“Anh biết sai rồi.”

“Anh đúng là đáng ch/ết.”

Tôi vừa đẩy vừa bắt anh nói cho rõ.

Anh mới lẩm bẩm:

“Nhìn em của hiện tại.”

“Anh mới biết em ưu tú đến mức nào.”

“Nội tâm mạnh mẽ đến mức nào.”

“Vậy mà anh lại từng nghĩ.”

“Một người như em.”

“Cần dựa vào nhà họ Khương mới có được cuộc đời viên mãn.”

Tôi sững người.

Ánh mắt phức tạp nhìn anh.

Anh say khướt.

Nhếch môi cười vô lại với tôi:

“Anh vốn định chính thức xin lỗi em.”

“Nhưng cuối cùng lại không đủ can đảm.”

“Tối nay.”

“Anh uống hơn một ký rượu trắng.”

Anh ôm chặt lấy tôi.

Cả người khẽ run lên.

“Nhưng Lục Nghi.”

“Xin em đừng nghi ngờ tấm lòng của anh.”

“Còn nữa.”

“Anh phải nói cho em một bí mật.”

“Lá thư tình trong két sắt.”

“Là anh cố ý để em nhìn thấy.”

“Anh không cam lòng.”

“Không cam lòng vì em mất Tư Chấn Đình rồi mới chọn anh làm phương án thứ hai.”

“Ngay cả chuyện anh chống lưng cho Khương Từ Ân.”

“Cũng chỉ là muốn tới nhà họ Tư khoe khoang một chút mà thôi...”

Anh lải nhải nói rất nhiều.

Cuối cùng.

Ngủ thiếp đi trong lòng tôi.

Sau lần đó.

Dường như anh đã khai thông đầu óc.

Thường xuyên mặt dày chạy tới chỗ tôi ở.

Bị tôi từ chối.

Anh liền dẫn theo An An.

Kết quả.

Thật sự khiến anh đạt được mục đích.

Có thể ở lại vài đêm.

Từng có người trong giới giới thiệu cho tôi vài đối tượng rất xuất sắc.

Tôi đều tránh xa.

Không có nguyên nhân gì đặc biệt.

Chỉ đơn giản là không hứng thú.

Huống hồ.

Đã có Tư Chấn Đình và Cố Chi Từ như châu ngọc ở phía trước.

Người có thể lọt vào mắt tôi.

Quả thật không còn nhiều.

Tình yêu.

Từ trước tới nay chưa bao giờ là nhu yếu phẩm của cuộc sống.

Ba năm sau.

Cố Chi Từ hoàn toàn biến thành một tên vô lại.

Cam tâm tình nguyện làm vật phụ thuộc của tôi.

Người ngoài cũng chẳng còn thấy lạ nữa.

Về chuyện có thể tái hôn hay không.

Anh cũng không còn quá để tâm.

Đôi khi tôi bị anh làm phiền đến mức đau đầu.

Đuổi anh ra ngoài cửa.

Anh liền ghé miệng vào khe cửa gọi từng tiếng:

“Lục Nghi.”

“Mở cửa đi.”

“Anh chỉ muốn vào sưởi ấm giường cho em thôi.”

“Đảm bảo không làm gì khác.”

Mấy lời đó.

Vừa mập mờ vừa trơ trẽn.

Khiến người ta dở khóc dở cười.

Năm thứ sáu.

Chúng tôi vẫn sống cuộc sống riêng của mình.

Chỉ là bên cạnh cả hai.

Vẫn không xuất hiện thêm bất kỳ ai khác.

Đương nhiên.

Bên ngoài vẫn còn những lời đồn không hay về tôi.

Nói rằng tôi là người của công chúng.

Lại chà đạp lên hôn nhân.

Dùng ly hôn để đạt được tự do tài chính.

Mang lại ảnh hưởng không tốt.

Tôi trước nay chỉ cười cho qua.

Tôi nghĩ.

Sai lầm duy nhất của mình.

Có lẽ là không để một số người nhìn thấy dáng vẻ sa sút thảm hại mà một người phụ nữ ly hôn “nên có”.

Không cho họ cơ hội thương hại tôi mà thôi.

Kết thúc truyện.

Trước Tiếp