Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Vào trong xem thì dì cả cũng đến.
Nhìn vết máu trên q**n l*t, nghĩ đến những ấm ức mình phải chịu, những trận đòn mình phải nhận, rồi lại nghĩ đến bộ dạng ngông cuồng của Cư Diên, tôi quyết định sống mái với ông ta!
Vốn dĩ theo phương án hai, ông ta chẳng những không mất mát gì mà còn chơi không tôi bốn năm, hời được một cô con gái.
Tôi đã nhẫn nhịn cho qua chuyện đến mức này, vậy mà ông ta không những không nể nang chút tình cũ, mà vẫn từng bước ép người, sỉ nhục tôi hết lời.
Mỗi lần chống cự ông ta, tôi đều thất bại thảm hại, nhưng lần này, tôi có tiền, có luật sư, có bằng chứng, còn có người thân bạn bè ủng hộ, hươu chết về tay ai còn chưa biết đâu!
Dựa vào đâu mà ông ta có thể ung dung ngoài vòng pháp luật, còn tôi lại phải cúp đuôi ngồi một mình trên bồn cầu mà đau khổ?
Dù chỉ có thể kết án ông ta ba năm năm năm, ông ta cũng phải trả giá cho tội ác của mình!
Tôi thay băng vệ sinh, ra ngoài rửa mặt bằng nước lạnh, rồi đưa chiếc USB cho đại sư tỷ đang đợi bên ngoài: “Chị Lâm, em chọn phương án một! Em muốn kiện ông ta tội cưỡng h**p!”
Đại sư tỷ cất kỹ bằng chứng, quả quyết nói: “Chị sẽ cố gắng hết sức để giúp em.”
Cuộc họp tiếp tục.
Luật sư của Cư Diên nghe nói tôi muốn kiện Cư Diên, trong tay còn có bằng chứng quan trọng, mặt liền như bị bò đá, buột miệng kêu “bò” một tiếng.
Anh ta nói bóng nói gió, hy vọng Cư Diên có thể nhún nhường một chút, nói lời xin lỗi với tôi.
Tiếc là Cư Diên không hề lĩnh tình, trực tiếp xé nát bản hòa giải, diễn một màn thiên nữ tán hoa.
Giữa những mảnh giấy bay lả tả, ánh mắt ông ta sắc lẻm như muốn giết người: “Liên Hà, cô sẽ phải hối hận.”
Tôi cũng không vừa, đáp trả: “Điều tôi hối hận nhất là đã không sớm tống ông vào tù! Ông đã làm quá nhiều chuyện xấu, đến lúc phải chịu báo ứng rồi! Ông có bệnh thì nhập viện, có tội thì vào tù, chúng ta gặp nhau ở tòa!”
Cư Diên cười lạnh một tiếng, hất hàm bỏ đi.
Ông ta vừa đi, tôi liền ngã phịch xuống ghế, hai chân mềm nhũn vì sợ.
Chắc chắn ông ta sẽ trả thù tôi.
Nhưng dù có chọn phương án hai, ông ta cũng sẽ không tha cho tôi.
Ngày nào cũng phải đề phòng ông ta cũng đủ mệt mỏi rồi, nếu ông ta vào tù, ít nhất chúng tôi cũng có được mấy năm yên ổn.
Luật sư của Cư Diên cũng ngã ngồi trên ghế, mặt mày đưa đám.
Đại sư tỷ bực bội phủi vụn giấy trên người: “Đúng là loại người gì không biết! Thật là low.”
Hôm nay chị mặc một bộ đồ vải tweed kiểu Chanel, cực kỳ dễ dính vụn giấy.
Luật sư của Cư Diên lập tức nói: “Xin đừng sỉ nhục thân chủ của tôi.”
Đại sư tỷ nói: “Anh cũng low!”
“… Chị đừng nói cho người khác biết.”
Lúc này, anh Khởi mượn được cây lăn bụi quay lại, đại sư tỷ đứng dậy giang hai tay, hào phóng nói: “Anh lăn đi.”
Anh Khởi đưa cây lăn bụi cho luật sư của Cư Diên: “Hay là anh lăn đi.”
Đại sư tỷ liếc anh Khởi một cái đầy bất lực, rồi quay sang nhìn cậu sư đệ của mình với vẻ bực bội: “Còn không mau cút lại đây dọn dẹp mớ hỗn độn của thân chủ nhà cậu đi! Bộ đồ này của tôi bốn mươi nghìn tệ đấy, cậu mà lăn không sạch là tôi kiện ông ta tội lăng mạ và xâm phạm dân sự.”
Cậu sư đệ tiu nghỉu mặt mày nói: “Aiya, biết rồi, biết rồi…”
Trên người tôi cũng có vụn giấy, nhưng quần áo không dính nên phủi một cái là rơi hết.
Anh Khởi giúp tôi gỡ vụn giấy trên tóc, tôi thấy anh có vẻ tâm sự, bèn hỏi: “Anh sao thế?”
Anh Khởi liếc nhìn cậu sư đệ.
Cậu sư đệ lăn bụi xong, bĩu môi đi ra ngoài.
Lúc này anh Khởi mới nói: “Tiểu Hà, nếu Cư Diên bị kết tội, có ảnh hưởng đến việc thẩm tra chính trị của em không? Dù sao ông ta cũng là cha ruột của Cư Tục.”
Tôi lúc này mới sực nhớ ra: “Aiya!”
Vừa rồi chỉ lo tức giận, quên béng mất chuyện thi công chức!
Chết tiệt, ba năm ôn thi, tiền đồ của tôi…
Đại sư tỷ vuốt mái tóc xoăn bồng bềnh, thản nhiên nói: “Thì đã sao? Liên Hà là sinh viên của Vân Đại, không nhất thiết phải thi công chức. Khách hàng nữ của chị có không ít người tự mở công ty, phúc lợi đãi ngộ rất tốt. Nếu hai người có nhu cầu, chị có thể giới thiệu, không đúng chuyên ngành cũng không thành vấn đề. Con gái nên nhân lúc còn trẻ ra ngoài đi đó đi đây nhiều vào, gặp nhiều người rồi thì mới không bị kẻ xấu lừa.”
Anh Khởi mỉm cười: “Cũng đúng, cảm ơn luật sư Lâm.”