Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tôi ngủ một mạch đến khi tự tỉnh, vừa mở mắt đã thấy một chiếc cằm.
Cảm nhận được tôi cử động, chiếc cằm thu lại, Cư Diên cúi đầu nhìn tôi.
Lúc này tôi mới phát hiện mình đang gối đầu lên đùi anh ta.
“Ái chà!”
Tôi vội vàng ngồi dậy, nghi ngờ nhìn khoảng cách giữa chiếc vali và đùi anh ta, cuối cùng xác định tuyệt đối không phải tự mình ngủ mà lăn qua đó.
Cư Tục nằm bên cạnh anh ta, trên người đắp một chiếc chăn mỏng, ngủ rất say.
Tôi nhìn điện thoại: không ngờ đã ngủ ba tiếng đồng hồ.
Thấy hơi chột dạ.
Tôi nói: “Ờm… anh ăn chưa?”
Cư Diên hất cằm, ra hiệu về phía hộp giữ tươi cách đó không xa: “Đói thì tự đi mà lấy.”
“Vâng.”
Tôi bò qua mở hộp, ăn hết mấy miếng sandwich còn lại, tay dính sốt mayonnaise, tôi l**m một cái.
Dùng khăn ướt lau tay xong, tôi phát hiện Cư Diên vẫn luôn nhìn mình.
Tôi mở camera trước của điện thoại, ngó nghiêng trái phải.
Không dính gì mà.
Anh ta thở dài, nói với vẻ thất bại: “Liên Hà, đến chỗ tôi làm việc đi.”
Tôi đáp: “Không đi.”
“Tôi trả cô lương cao.”
“Tôi không cần…” Sắc mặt anh ta sầm xuống thấy rõ, tôi liền nói, “Đấy anh xem, anh cứ nổi giận là sẽ đuổi việc tôi, tôi không muốn một công việc không ổn định như vậy đâu.”
Anh ta nói: “Vậy thì cô ngoan ngoãn một chút, đừng chọc tôi tức giận.”
Nói thì hay lắm, anh ta có biết mình thất thường đến mức nào không?
Lỡ như anh ta dục cầu bất mãn, chẳng lẽ tôi còn phải lên giường dỗ dành chắc!
Vừa nghĩ đến chuyện lên giường với anh ta là tôi lại thấy sợ, anh ta cứ như luyện tà công gì đó, ban đầu tôi đều không muốn, nhưng cuối cùng lại thân bất do kỷ.
Tôi sợ sau này mình sẽ biến thành một nữ sắc lang thèm thuồng mấy cậu trai trẻ, vẫn là đi theo anh Khởi là lành mạnh và ổn thỏa nhất.
Cư Diên thấy tôi nhất quyết không đồng ý thì lại nổi giận, trên đường về không nói với tôi một câu nào.
Về đến nhà, Cư Bảo Các và dì Trương cũng đã về, Cư Bảo Các còn mua cho Cư Tục một con thú bông còn to hơn cả người con bé.
Cậu ấy nhân lúc Cư Diên đưa con bé đi rửa tay, ghé lại gần nhỏ giọng hỏi: “Chị, chị lại chọc anh ấy à?”
Tôi nói: “Anh cậu hẹp hòi, động một chút là nổi giận.”
“Sao cứ phải đối đầu với anh ấy làm gì? Chị cứ ngoan ngoãn dọn vào đây ở, kết hôn với anh ấy không tốt sao?”
Tôi hỏi cậu ấy: “Cậu thấy mẹ cậu sống trong nhà này có vui không?”
Cư Bảo Các im bặt, một lúc sau lại nói: “Nhưng mà anh trai thật sự rất thích chị, ảnh nền điện thoại của anh ấy là chị, trong phòng sách cũng có ảnh của chị.”
Tôi thấy rùng mình một trận.
Anh ta trưng ảnh của tôi, chẳng lẽ nào lại cùng động cơ với việc trộm đồ lót chứ…
Tuy thái độ của anh ta với Cư Bảo Các rất bình thường, nhưng Cư Bảo Các đối với anh trai vừa kính vừa sợ lại vừa yêu thương, trong lời nói luôn có ý bênh vực.
Tôi không muốn phá hỏng hình tượng cao quý, vĩ đại của anh trai trong lòng cậu ấy nên cũng không nói nhiều.
Ăn tối xong, tôi thu dọn đồ đạc chuẩn bị về thì Cư Bảo Các giật lấy túi của tôi: “Chị! Chị ở lại ngủ một đêm đi! Ngày mai chúng ta cùng đến nhà hàng thăm mẹ Đinh, please, please, please…”
Dì Trương cũng nói: “Đúng vậy đó Tiểu Hà, trong nhà đâu phải không có chỗ cho cháu ở, trời tối rồi đừng chạy đi chạy lại nữa. Cháu cũng ở lại với Cư Tục nhiều hơn đi, tối ngủ cùng con bé, dù sao cháu mới là mẹ ruột của nó. Bây giờ con bé thấy bảo mẫu cũng gọi là mẹ, như vậy không tốt đâu!”
Thật ra tôi thấy con bé gọi ai là mẹ cũng chẳng sao, nó còn gọi cả Cư Diên là mẹ nữa là.
Nhưng dì Trương nói với vẻ đau khổ cùng cực, Cư Bảo Các lại giấu túi của tôi đi mất, tôi đành phải đồng ý ở lại ngủ với Cư Tục một đêm.
Cư Diên nãy giờ vẫn ngồi trên sô pha nghe hai người họ giữ tôi lại, đến đây cuối cùng cũng đứng dậy, đưa Cư Tục cho tôi: “Cô tắm cho con bé đi.”
Tôi lùi lại: “Tôi không biết.”
“Không biết thì không học?”
Anh ta giáo huấn tôi cứ như dạy cháu nội, như thể việc làm mẹ ruột mà không biết tắm cho con là một tội lớn.
Tôi cũng không hiểu sao mình lại đuối lý như vậy, đành phải nhận lấy con bé, miễn cưỡng đi theo anh ta vào phòng tắm.