Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 77. Tất thảy đều sai
Bạch Ngọc Lương theo Đỗ Hằng Hi ngồi xe trở về Đỗ gia. Vì ghét mùi rượu và mùi phấn son nồng nặc trên người y, Đỗ Hằng Hi đã mở toang cửa sổ suốt dọc đường đi.
Bị gió lạnh lùa vào xe thổi cho một trận, Bạch Ngọc Lương cuối cùng cũng tỉnh táo hẳn.
Y theo Đỗ Hằng Hi xuống xe. Ngôi nhà cũ của Đỗ gia chiếm diện tích rất rộng, những bức tường gạch xanh với mái ngói lưu ly xanh biếc lớn hiện ra trong màn đêm, mang vẻ cũ kỹ và u ám.
Bước vào phòng khách, y nhìn thấy một tấm bài vị bằng gỗ đặt ở góc phòng: “Đây là gì vậy?” Bạch Ngọc Lương kỳ lạ tiến lên một bước, cúi người nhìn kỹ những chữ khắc mạ vàng trên đó. Khi nhận ra cái tên, y đại kinh thất sắc: “Cậu đặt linh vị của cậu ta ở trong nhà?”
Đỗ Hằng Hi lại rất tự nhiên lấy diêm ra, thắp nến và nhang, c*m v** trước bài vị: “Chúng tôi vốn là người quen cũ, người đã chết rồi, chuyện xưa cũng tan theo gió, tôi lập cho anh ta cái bài vị, thắp nén nhang thì có làm sao?”
Bạch Ngọc Lương chắp tay sau lưng lùi lại một bước, nghiêng đầu quan sát. Nhìn làn khói nhang lượn lờ bay lên, y nở một nụ cười với biểu cảm đầy quái dị: “Tôi thấy cậu làm vậy, cứ có cảm giác như mèo khóc chuột ấy.”
Đỗ Hằng Hi thắp nhang xong, nhìn vào khối gỗ nhỏ hình chữ nhật kia, biểu cảm bình thản: “Anh đừng hiểu lầm, chuyện đã làm thì cũng đã làm rồi, tôi không có ý cầu xin ai tha thứ, chỉ là làm tròn trách nhiệm đạo nghĩa mà thôi.” Hắn vừa nói vừa bước về phía sofa, chậm rãi ngồi xuống, giọng hơi thấp lại: “Chỉ là tôi nghe người ta nói, kẻ chết do rơi xuống vực thì thi thể sẽ chịu dày vò, linh hồn cũng rất thống khổ. Cũng gọi là quen biết, tôi không thể để người ta chết rồi mà vẫn không được yên nghỉ.”
“Sao cậu lại chắc chắn là cậu ta đã chết như vậy?”
“Không dám chắc, chỉ là đề phòng vạn nhất thôi. Còn sống có cách đối đãi của còn sống, mà chết rồi thì có cách của chết rồi.”
Bạch Ngọc Lương bước theo hắn, uể oải ngả người xuống sofa, duỗi dài đôi chân dưới gầm bàn trà: “Thật không ngờ đấy, Đỗ Vân Khanh, tâm địa cậu thật sắt đá. Tôi càng lúc càng cảm thấy lời đồn đại bên ngoài không thể tin nổi, cậu rõ ràng chính là con trai ruột của Đỗ Hưng Đình, hai người cứ như đúc từ một khuôn ra vậy. Chỉ tiếc là Đỗ Hưng Đình cuối cùng lâm vào cảnh chúng bạn xa lánh, chết không toàn thây, cậu nghìn vạn lần đừng đi vào vết xe đổ của ông ấy.”
Đỗ Hằng Hi ngồi đối diện y, cầm lấy hộp xì gà trên bàn, châm diêm, thong thả đốt một điếu: “Đa tạ lời khuyên của anh, tôi sẽ cố gắng cảnh giác, tuyệt đối không để ai có cơ hội phản bội mình. Thực ra mà nói, tiền đề của phản bội chính là sự tin tưởng. Nếu anh luôn nghĩ về mọi người theo hướng xấu xa, lẽ tất nhiên anh sẽ chẳng kinh ngạc trước hành động của họ, cũng chẳng chịu tổn thương gì.”
Bạch Ngọc Lương nhạy cảm nhướng mi, nhìn hắn cười như không cười, chỉ có khóe miệng hơi lộ vẻ dữ tợn: “Ba lần đổi chủ, cậu muốn nói tôi cũng là một kẻ tiểu nhân xấu xa, vong ơn bội nghĩa phải không?”
Đỗ Hằng Hi tựa lưng ra sau, đưa điếu xì gà lên môi, rít một hơi sâu: “Tôi không có ý đó, anh đa nghi quá rồi.”
Bạch Ngọc Lương hừ lạnh một tiếng, thở hắt ra một luồng trọc khí: “Nhưng con người luôn phức tạp nhiều mặt. Cậu coi tất cả mọi người là kẻ thù, tất nhiên những kẻ cậu gặp sẽ ngày càng tồi tệ, hoàn cảnh cũng theo đó mà xấu đi. Cứ luẩn quẩn trong cái vòng xoáy ác tính đó, sẽ chẳng bao giờ có ngày giải thoát đâu.”
Đỗ Hằng Hi sắc mặt bình tĩnh mà thản nhiên: “Khi anh càng tiến gần đến trung tâm của quyền lực, kẻ thù sẽ ngày một nhiều thêm, còn bạn bè lại ít đi. Bạn và thù không phải là vĩnh hằng, chúng luôn không ngừng chuyển hóa lẫn nhau.”
Bạch Ngọc Lương nhất thời không nói gì thêm, nheo mắt kỹ lưỡng đánh giá hắn một hồi, sau đó hỏi: “Phải, thế giới này không phải chỉ có hai màu đen trắng, tất cả yêu và hận cũng không phải là 100%. Vậy còn Kim Tự Hồng, cậu ta được tính là bạn hay là thù của cậu?”
Đỗ Hằng Hi hơi ngẩn ra, ánh sáng trong mắt có một khoảnh khắc tán loạn. Một lúc sau, hắn rũ mắt xuống, dùng hàng mi dài che giấu đi thần sắc, trầm mặc rít một hơi xì gà: “Nếu tôi đủ thông minh và lý trí, đáng lẽ anh ta phải là bạn của tôi.”
“Haha, đúng là vậy, thêm một người bạn chẳng phải tốt hơn thêm một kẻ thù sao? Thế nên đến tận bây giờ tôi vẫn không hiểu nổi tại sao cậu lại muốn giết cậu ta.” Bạch Ngọc Lương gật đầu, “Dù sao đi nữa, cậu ta rốt cuộc chưa từng nghĩ đến việc giết cậu. Chuyện đã đến nước này, cậu không thấy hối hận sao?”
Đỗ Hằng Hi lắc đầu, chậm rãi nói: “Có những chuyện, anh không hiểu được đâu.”
“Tôi không hiểu? Có chuyện gì mà tôi không biết sao?” Bạch Ngọc Lương chợt cười, dường như đột nhiên phấn chấn hẳn lên, từ tư thế ngồi bệ rạc lúc nãy đã ngồi thẳng dậy: “Cậu muốn nói cậu ta cũng từng dùng thủ đoạn tương tự để đối phó với cậu à? Nhưng xét về ý nghĩa nghiêm túc mà nói, cậu ta ngược lại chính là người đã cứu mạng cậu đấy.”
Ánh mắt Đỗ Hằng Hi khẽ động: “Tôi không hiểu tại sao anh lại cứ nói đỡ cho anh ta.”
“Bởi vì tôi cảm thấy chúng tôi cùng hội cùng thuyền? Cậu là thiếu gia, còn chúng tôi xuất thân hèn mọn. Những thứ cậu sinh ra đã có sẵn, còn chúng tôi phải dùng mọi thủ đoạn mới có được. Tôi đối với cậu ta cũng coi như là đồng bệnh tương lân, chút lòng bùi ngùi mà thôi.”
Đỗ Hằng Hi mang theo vài phần châm chọc: “Vậy ra anh báo đáp anh ta như thế sao?”
Bạch Ngọc Lương không thuận theo lời hắn, ngược lại hỏi: “Thực ra cậu cũng biết, năm đó An Phác Sơn vốn không định để cậu sống sót rời khỏi Thiên Tân.”
Tay Đỗ Hằng Hi khẽ run, nhưng giọng nói vẫn bình tĩnh: “Tôi biết, bọn họ vì muốn giết tôi mà đã hoạch định một vụ nổ.”
Bạch Ngọc Lương nói: “Phải, vụ nổ đó là do Kim Tự Hồng hoạch định. Nhưng cậu có biết mục đích của cậu ta lại là để cậu bỏ trốn không?”
Đỗ Hằng Hi nghi hoặc ngước mắt lên, hàng mi khẽ lay động mang theo một trận gió nhẹ: “Ý anh là sao?”
Bạch Ngọc Lương mỉm cười đầy ý vị thâm trầm: “Cho nên cậu hoàn toàn không biết gì cả. Đó thực sự là một kế hoạch vô cùng phức tạp, ban đầu tôi cũng chẳng hiểu nổi, mãi đến khi nhìn thấy cậu ở Tây An tôi mới vỡ lẽ ra. Tôi đã nghe về vụ tai nạn đó, Tổng thống An còn tán thưởng sự tinh xảo trong cách dàn dựng, thần không biết quỷ không hay. Bây giờ nghĩ lại, cũng chính vì sự tinh xảo đó mà nó có rất nhiều khoảng trống để thao túng. Ví dụ như, chỉ có nổ xe mới có thể hủy hoại hoàn toàn diện mạo của một người, chiếc xe đó nhất định phải gặp nạn ngay sau khi cậu rời đi, và trong số lính canh áp giải cậu, lại tình cờ có một kẻ có vóc dáng và chiều cao tương đồng với cậu, nhờ đó mới có thể thay mận đổi đào.”
Đỗ Hằng Hi sững sờ, điếu xì gà kẹp giữa ngón tay vô tình cháy lẹm vào da thịt. Hắn khẽ suýt lên một tiếng, cúi đầu dập tắt điếu thuốc, trên ngón tay đã xuất hiện một vết bỏng.
Bạch Ngọc Lương thấy hắn bị kích động, trong lòng thầm đắc ý, không nhịn được xích lại gần hắn hơn, nghiêng người về phía trước, vẻ mặt càng thêm hiền từ và nghiêm túc nói: “Cậu cứ thử ngẫm lại xem những gì tôi nói có lý không, mọi chuyện chẳng phải đều rất kỳ lạ sao? Nếu không có người đứng sau trù tính, làm sao cậu có thể dễ dàng giả chết thoát thân như vậy? Sau khi sự việc xảy ra lại có thể được che đậy êm thấm đến thế, ngay cả một chút tin tức cũng không rò rỉ ra ngoài? Tôi nghe nói vị Lữ trưởng họ Lưu ở Mã đ**m kia vốn là cấp dưới cũ của cậu, hiện tại vẫn có thể bình an vô sự tiếp tục làm quan mà không bị liên lụy, chắc chắn phải có người ra tay bảo vệ hắn ta.”
Đỗ Hằng Hi nghe xong, bàn tay buông thõng bên sườn bỗng run rẩy kịch liệt, tâm thần bấn loạn: “Anh đừng có suy đoán lung tung.”
Bạch Ngọc Lương cười ha hả, lại tựa lưng ra sau: “Cậu không tin thì thôi, chuyện này vốn dĩ chẳng liên quan gì đến tôi. Tôi chỉ nói ra suy nghĩ của mình, nếu Đỗ huynh không thích nghe thì cứ coi như tôi đang nói nhảm vậy.”
Đỗ Hằng Hi trợn trừng mắt nhìn y, một lát sau mi mắt khẽ chớp, sắc mặt trắng bệch cúi đầu xuống.
Dù hắn vô cùng khinh bỉ nhân phẩm của Bạch Ngọc Lương và lẽ ra không nên để tâm đến lời y nói. Thế nhưng nghe xong một tràng này, mọi thứ dường như đều trở nên hợp lý.
Và nếu những gì Bạch Ngọc Lương nói là thật, thì để chiếc xe có thể phát nổ đúng thời điểm, cần phải có một người điều khiển trực tiếp.
Đột nhiên, một cái tên nảy ra trong đầu hắn.
Cơ thể Đỗ Hằng Hi bỗng cứng đờ, tim phổi chấn động dữ dội, từ lòng bàn chân đến da đầu, trong nháy mắt đều trở nên tê dại.
Nghĩ đến đây, mọi mắt xích trong đầu hắn đều được nối liền. Tại sao Đường Song Hỷ lại xuất hiện ở đó một cách tình cờ như vậy, tại sao Kim Tự Hồng lại phải ra ga đợi hắn trước, tại sao hệ thống phòng thủ ngày tiễn đưa ấy lại lỏng lẻo đến thế.
Vậy ra, việc hắn giết Đường Song Hỷ trong con hẻm ngày hôm đó hoàn toàn là một sai lầm sao?
Tất cả có lẽ đều nằm trong kế hoạch của anh.
Chẳng trách khi gặp lại hắn vẫn còn sống ở Tây An, anh chẳng hề mảy may kinh ngạc. Chẳng trách anh lại oán hận hắn đến vậy vì cái chết của Song Hỷ. Chính hắn đã ngộ sát người đã cứu mạng mình!
Trong chớp mắt, mọi sự việc đều trở nên sáng tỏ và rạch ròi.
Đỗ Hằng Hi dường như bị một tia sét đánh trúng, trái tim thắt lại, giống như có một cục máu bầm chặn ngang lồng ngực, đè nén khiến hắn không thở nổi, nếu không nôn ra được thì sẽ chẳng bao giờ yên ổn. Thế nhưng hắn chẳng thể nôn ra thứ gì, lồng ngực chỉ toàn là nỗi thống khổ âm ỉ.
Hắn chậm rãi khom người xuống, cơ thể run lên bần bật như cầy sấy, toàn thân mất hết sức lực, đầu gối mềm nhũn, cả người cứ thế ngã nhào từ ghế sofa xuống đất.
Bạch Ngọc Lương bị động tĩnh quá lớn của hắn làm cho trở tay không kịp, vội vàng đứng bật dậy, vòng qua bàn trà ngồi xổm xuống trước mặt hắn, tay chân luống cuống không biết phải làm sao: “Đỗ huynh, cậu có sao không? Đừng có dọa tôi chứ, không lẽ cậu phát bệnh gì rồi sao?”
Còn Đỗ Hằng Hi chỉ biết há miệng th* d*c, lồng ngực bắt đầu từng cơn co thắt đau đớn, hệt như trái tim bị ai đó vặn xoắn lại thành một đoàn.
Kim Tự Hồng chết rồi sao? Chết như thế nào? Nếu thực sự là do phát súng đó của hắn, chẳng phải hắn còn nợ anh một mạng sống hay sao?
Tranh giành đấu đá bấy lâu, cứ ngỡ mình là kẻ chịu nhiều oan ức nhất, tự cho rằng mình đã nếm trải đủ mọi thói đời nóng lạnh nhân tình thế thái, để rồi cuối cùng, hóa ra chính hắn mới là người có lỗi với anh.
Hắn bất lực cúi đầu, trán tì xuống thảm, co quắp người lại, rồi bắt đầu cười. Cười một hồi, nước mắt cứ thế trào ra, tiếng cười dần chuyển thành tiếng khóc nghẹn ngào.
Mình đã giết anh ấy. Người yêu tôi nhất trên đời, đã chết dưới tay tôi.
Hắn bịt chặt lồng ngực, dùng chút sức tàn cuối cùng lật người lại, nằm ngửa trên mặt đất. Mọi thứ trước mắt đều đảo lộn, đất trời chao đảo vặn vẹo, những ngón tay siết chặt lấy nhau không ngừng co giật.
Nhắm mắt lại, phủ trước tầm mắt là một khoảng hư không xám xịt vô biên. Nỗi bi thương tích tụ từ mấy ngày trước cuối cùng cũng cuồn cuộn tràn khỏi lồng ngực, không ngừng kéo hắn chìm xuống đáy nước đen ngòm, lạnh lẽo.
Bạch Ngọc Lương thấy hắn mặt cắt không còn giọt máu, hai tay vò nát lớp áo trước ngực, miệng há lớn hệt như không thở nổi, sắc môi thậm chí còn ánh lên màu tím tái, trông như sắp sửa biến thành một cái xác không hồn.
Đến lúc này y mới thực sự hoảng loạn tột độ. Y cúi xuống ôm lấy Đỗ Hằng Hi, gào thét gọi đám người hầu trong Đỗ trạch. Một đám người ùa tới, phát hiện Đỗ Hằng Hi mắt nhắm nghiền, đã mất đi ý thức, ngay cả hơi thở cũng vô cùng yếu ớt.
Họ vội vàng gọi xe, đưa hắn vào bệnh viện ngay trong đêm.
Kiểm tra từ đầu đến chân một lượt mới biết, đầu đạn cũ trong lồng ngực đã gây viêm nhiễm, vết thương cũ mưng mủ trở lại. Viên đạn vốn dĩ đã an cư lạc nghiệp trong cơ thể thậm chí còn bị dòng máu đẩy dịch đi một chút, chỉ cách mạch máu chủ trong gang tấc. Chỉ cần xê dịch thêm một phân nữa thôi, thần tiên cũng không cứu nổi.
Tiêm thuốc, uống kháng viêm, mạng sống tuy giữ được nhưng Đỗ Hằng Hi cũng suy sụp sau một trận bạo bệnh. Hắn sốt đến mức tối tăm trời đất, miệng luôn lẩm bẩm những lời mê sảng không rõ ràng. Cả người gầy sọp đi hẳn một vòng, sau khi hạ sốt lại phải nằm liệt giường thêm nhiều ngày, chỉ có thể tĩnh dưỡng.