Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 65. Thích
Đêm về, gió bấc bắt đầu thổi, cuốn theo những bông tuyết vụn, rít gào quất vào bức tường gạch bên ngoài.
Bên ngoài trời đông giá rét, nhưng trong phòng bếp lửa đang cháy, ấm áp lạ thường. Ánh lửa hắt lên cửa sổ, vờn quanh hai bóng đen đang chồng lên nhau.
Đỗ Hằng Hi một tay chống trên lồng ngực Kim Tự Hồng, khẽ th* d*c một tiếng rồi cúi đầu, một giọt mồ hôi từ trán rơi xuống.
Vùng bụng mỏng nhưng săn chắc dùng lực, sự phập phồng của xương sống kéo dài thành một đường cong tao nhã.
Một lát sau, hắn kiệt sức nằm rạp xuống. Kim Tự Hồng một tay ôm lấy eo hắn, tay kia nắm lấy đùi hắn, đặt một nụ hôn lên trán hắn. Anh cảm thấy vô cùng khoan khoái, rộng lượng nói: “Hết sức rồi hửm? Vậy thì nghỉ một lát đi.”
Lông mi Đỗ Hằng Hi đẫm mồ hôi, mỗi khi chớp động lại giống như những giọt sương run rẩy trên lá sen. Hắn khàn giọng nói: “Anh đừng dùng khích tướng kế, tôi không mắc bẫy đâu.”
“Là em thua tôi mà, trước khi chơi đã nói thua là phải chịu rồi còn gì,” Kim Tự Hồng lộ ra vẻ xảo quyệt của kẻ đắc chí: “Giờ định nuốt lời sao?”
Đỗ Hằng Hi đảo mắt một cái, chẳng buồn nhắc lại chuyện Kim Tự Hồng đã giở trò gian lận như thế nào khi đánh cờ, bởi có tranh luận cũng bằng thừa. Rõ ràng là do chính tay hắn dạy bảo, vậy mà đối phương lại rất biết cách đi những nước cờ tà đạo. Hắn thực sự đã kiệt sức, quyết định buông xuôi: “Ừ, tùy anh muốn làm gì thì làm.”
Hắn chẳng buồn động đậy nữa, áp mặt vào người Kim Tự Hồng để gạt đi những giọt mồ hôi bên thái dương, rồi lười nhác buông thõng hai tay xuống nệm giường.
Kim Tự Hồng bị hắn đè nặng, biết là không còn cách nào khác, đành ôm lấy hắn lật người lại để hắn nằm xuống, còn bản thân thì bắt đầu ra sức.
Một lát sau, hai bàn tay đang buông thõng trên nệm bỗng bất giác căng cứng cơ bắp, những ngón tay bấu chặt lấy ga giường, những đường gân xanh nổi rõ trên lớp da mỏng.
Đỗ Hằng Hi giống như con thuyền nhỏ chao đảo giữa dòng sông trong cảnh trời đất tối tăm mù mịt, vô ích há miệng th* d*c, rồi nhanh chóng bị Kim Tự Hồng cúi xuống hôn lấy, cuối cùng hoàn toàn mất đi ý thức.
Hắn tỉnh lại trong tiếng nước chảy rì rào, làn nước ấm áp đang gột rửa khắp cơ thể hắn.
Đỗ Hằng Hi lười biếng nhắm mắt nghỉ ngơi thêm một lát, mới bị Kim Tự Hồng vừa cười vừa gọi dậy.
Khi bước ra từ phòng tắm, Đỗ Hằng Hi chỉ khoác hờ chiếc áo ngủ, dây đai thắt lỏng lẻo để lộ hai chân dài thẳng. Hắn đứng ở đầu giường, cúi người lục tìm trong đống quần áo một bao thuốc, rút ra một điếu ngậm vào miệng, rồi lại sờ tìm bật lửa nhưng tìm mãi không thấy.
Đột nhiên, một chiếc bật lửa đồng đưa đến trước mắt, hắn vươn tay định lấy nhưng lại bị Kim Tự Hồng né tránh.
Đỗ Hằng Hi ngước mắt lên, thấy Kim Tự Hồng cũng đang ngậm một điếu thuốc. Chiếc bật lửa hình vuông nhỏ nhắn di chuyển như làm ảo thuật giữa những ngón tay anh, nhanh đến mức khiến người ta hoa cả mắt.
Đỗ Hằng Hi nhướn mày, không hiểu anh định làm gì. Chỉ thấy Kim Tự Hồng dùng bật lửa châm điếu của mình trước, rít một hơi, đóm lửa đỏ rực bắt đầu cháy bập bùng. Sau đó, anh vươn người về phía trước, áp sát vào hắn, dùng đầu thuốc của mình để mồi cho điếu thuốc trên môi Đỗ Hằng Hi.
Đỗ Hằng Hi ngậm thuốc bật cười, ngửa đầu ghé sát lại. Hai đầu thuốc chạm nhau, bất động.
Hắn nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Trong làn khói trắng xanh lờ mờ, một đốm lửa men theo thân thuốc lan tỏa, tiếng xèo khẽ vang, lớp giấy cuốn héo hon ngả vàng, điếu thuốc trên môi hắn được châm lửa thành công.
Hương nhựa thuốc hơi đắng tràn ngập khoang miệng, chất nicotin bắt đầu phát huy tác dụng.
Đỗ Hằng Hi ngửa đầu, chậm rãi thở ra một làn khói bình thản.
Kim Tự Hồng nhìn gương mặt Đỗ Hằng Hi trong làn khói ảo ảnh, gần như mờ mịt. Mái tóc đen như cũng vương chút sương mù, đường nét từ cằm xuống cổ kéo thành một đường thẳng tắp, vẻ tuấn mỹ thâm trầm ấy khiến anh nhìn đến ngẩn ngơ.
Đỗ Hằng Hi mở mắt, thấy anh nhìn mình không chớp mắt, liền bật cười: “Lại ngẩn ngơ cái gì vậy?” Đồng thời hắn thả lỏng ngồi xuống giường, nửa nằm nửa tựa vào đầu giường.
Kim Tự Hồng leo lên giường, tựa sát bên cạnh hắn, vai kề vai, khẽ thầm thì: “Vân Khanh,” anh đưa tay ôm lấy hắn, khẽ lay nhẹ, “Chúng mình hòa hợp lại như xưa đi, em không biết lúc đó em làm tôi sợ đến thế nào đâu.”
Căn phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng gió tuyết rít gào bên ngoài. Đỗ Hằng Hi tập trung lắng nghe một hồi, điếu thuốc kẹp giữa ngón tay đã cháy mất nửa lúc nào không hay. Hắn gẩy gẩy tàn thuốc, hơi nghiêng đầu: “Bây giờ tôi không tốt với anh sao?”
“Tốt, nhưng tôi vẫn sợ.” Kim Tự Hồng dắt tay Đỗ Hằng Hi đặt lên ngực mình, “Em xem, có phải tim đập rất mạnh không?”
Bàn tay Đỗ Hằng Hi dán trực tiếp vào lồng ngực anh, cảm nhận được lớp cơ bắp săn chắc nóng hổi và nhịp tim mạnh mẽ đầy uy lực. Hắn thuận thế s* s**ng vài cái trên cơ thể tuyệt đẹp ấy, cảm thấy xúc cảm thật không tệ: “Anh sợ cái gì chứ?”
“Sợ em không còn nữa, sợ em không yêu tôi.” Giọng Kim Tự Hồng trầm đục, “Sợ tôi vĩnh viễn không được gặp lại em.”
Đỗ Hằng Hi rút tay về: “Đừng sợ. Khi nào nó không đập nữa, lúc đó mới đáng sợ.”
Kim Tự Hồng bật cười, thuận thế xoay người, ôm lấy eo đè lên người hắn, gác đầu vào hõm cổ, khảm chặt hắn vào lòng mình một cách khăng khít, nhỏ giọng nói: “Không đập nữa cũng tốt, tôi sẽ không phải lo lắng được mất như thế này, cũng không phải tiến thoái lưỡng nan thế này nữa. Tôi yêu em, không nỡ bỏ em, nhưng em cứ nhất quyết bắt tôi phải chọn lựa.”
“Đừng nói bậy.” Đỗ Hằng Hi theo thói quen đưa tay ôm lấy anh. Hắn cảm nhận được cơ thể anh sạch sẽ thơm tho, vóc dáng thon dài cường tráng lại cân đối vừa vặn, dù có thân mật đến mức nào hắn cũng không thấy chán ghét, chỉ thấy thích, một nỗi yêu thích trào dâng như sóng cuộn, chặn đứng cả tai mắt mũi miệng, thế đến mạnh mẽ không thể cản phá, khiến hắn gần như ngạt thở chết chìm, mắt không thể nhìn, miệng không thể thốt nên lời.
Kim Tự Hồng rất vui vẻ khẽ cắn vào vành tai hắn, răng và lưỡi cùng hiệp lực: “Tôi thật sự muốn ăn tươi nuốt sống em luôn.”
Hơi thở lại bắt đầu trở nên nặng nề, Đỗ Hằng Hi khẽ nhắm mắt, vứt mẩu thuốc lá còn lại đi, dứt khoát dùng cả hai tay ôm chặt lấy lưng anh, khẽ thổi một hơi vào tai anh: “Muốn làm thêm lần nữa không?”
Ngày hôm sau, khi Đỗ Hằng Hi đang ngồi trước bàn ăn sáng thì Bạch Ngọc Lương đến. Vừa bước vào cửa, hai người chạm mặt nhau, Bạch Ngọc Lương lộ vẻ ngượng ngùng, mỗi khi nhìn thấy Đỗ Hằng Hi, y luôn vô thức liên tưởng đến Đỗ Hưng Đình.
Đỗ Hằng Hi trái lại rất tự nhiên, khẽ gật đầu với y một cái rồi lại cúi đầu húp sùm sụp hết nửa chén cháo.
Kim Tự Hồng đứng dậy khỏi bàn ăn, ra hiệu cho Bạch Ngọc Lương, hai người đi ra phía phòng khách.
Căn phòng Kim Tự Hồng tạm trú là một dãy phòng nhỏ, phòng ăn và phòng khách thông với nhau, vì vậy Đỗ Hằng Hi ăn cơm bên này, hai người họ bàn chuyện ở ghế sofa bên kia, ở giữa chỉ ngăn cách bởi một bức bình phong.
Bạch Ngọc Lương lo ngại tai vách mạch rừng nên hạ thấp giọng, tuy nhiên nói chưa được vài câu đã nghe thấy tiếng chân ghế ma sát với sàn nhà ở bên cạnh. Y quay đầu lại thì thấy Đỗ Hằng Hi đã ăn xong bữa sáng, xoay người đi vào trong phòng.
Kim Tự Hồng thu hồi tầm mắt: “Đã nói là anh lo hão rồi mà?”
Bạch Ngọc Lương thần sắc nghiêm trọng, đặt chén trà nóng đang cầm trên tay xuống: “Vậy cậu ta đã đồng ý đi cùng cậu chưa?”
Kim Tự Hồng cúi đầu chỉnh lại nếp gấp trên quần: “Vẫn chưa.”
Bạch Ngọc Lương không ngoài dự đoán: “Cậu ta sẽ không đồng ý đâu.”
Kim Tự Hồng nói: “Cùng lắm thì đến lúc đó không nói cho cậu ấy biết, cứ đưa lên tàu hỏa là xong chuyện, có điều hiện giờ phải giữ chân cậu ấy lại đã.”
Bạch Ngọc Lương cảm thấy đây đúng là một ý tưởng tồi, nhưng nếu Kim Tự Hồng đủ nhẫn tâm và giữ được người thì miễn cưỡng cũng coi là một cách. Y khựng lại một chút rồi nói tiếp: “Phản hồi từ Phủ Tổng thống vừa mới tới rồi.”
Kim Tự Hồng nhìn y: “Họ đồng ý rồi à?”
Bạch Ngọc Lương gật đầu: “Đồng ý rồi, nhưng bên đó nói quốc khố trống rỗng, hiện tại không lấy ra được khoản tiền này. Nhưng mà trước đó họ có ký một hiệp định vay vốn với Nhật Bản, đặt mua một lô vũ khí quân dụng, sắp tới sẽ vận chuyển đến Tần Hoàng Đảo. Họ sẵn lòng trích ra một phần giao cho Điền Lạp Tăng để dùng vào việc mở rộng quân đội và chuẩn bị chiến tranh.”
Kim Tự Hồng cười khẩy một tiếng: “Đúng là vắt cổ chày ra nước, tôi thấy sớm muộn gì bọn họ cũng muốn đem bán sạch cá trong Trung Nam Hải mất thôi.” Anh đứng dậy, nhíu chặt mày đi đi lại lại tại chỗ vài vòng: “Nhưng sao trước đây tôi chưa từng nghe nói về hiệp định này, anh biết được bao nhiêu về nó?”
Bạch Ngọc Lương lắc đầu: “Luôn được giữ bí mật, chưa từng rò rỉ ra bên ngoài.”
Kim Tự Hồng suy nghĩ một lát rồi quay đầu nói: “Không được, vẫn phải nhanh chóng trở về, kẻo đến lúc đó lại bị người Nhật quay như dế mà không hay biết gì.”
Bạch Ngọc Lương cũng đồng ý, họ đã tiêu tốn quá nhiều thời gian ở đây vì chuyện của Đỗ Hằng Hi, vượt xa kế hoạch ban đầu: “Vậy để tôi đi đặt lịch trình chuyến đi.”
“Được.”
Buổi tối, trên bàn bày hai chiếc lò nóng, một cái hâm rượu, một cái nấu thịt. Kim Tự Hồng dùng đôi đũa dài gắp một miếng thịt cho vào chén của Đỗ Hằng Hi.
Đỗ Hằng Hi cầm ly rượu, có vẻ như đang mượn rượu giải sầu, không màng nồng nhạt, chẳng mấy chốc đã uống đến mức hai má đỏ bừng, thân hình lảo đảo như ngọn núi ngọc sắp đổ.
Kim Tự Hồng nghĩ rằng chỉ vài ngày nữa thôi là có thể rời khỏi đây để trở về Bắc Kinh nên tâm trạng rất tốt, uống hết ly này đến ly khác. Chẳng bao lâu sau, hai người đã dìu nhau lên giường.
Đến nửa đêm, sau khi xác nhận Kim Tự Hồng đã ngủ say, Đỗ Hằng Hi mặc đồ chỉnh tề rồi bước ra khỏi cửa. Một chiếc xe ô tô đã chờ sẵn hắn ở bên ngoài.
Bên ngoài tuyết đã rơi suốt cả đêm, bánh xe lún sâu trong lớp tuyết dày. Tiểu Thạch Đầu đẩy cửa xe bước ra, cậu đội chiếc mũ da dày sụ, quấn chặt trong chiếc áo đại quân nhu, dáng vẻ cồng kềnh như một quả cầu tròn. Nhưng vì đã đứng ngoài trời gần nửa đêm nên khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu vẫn tái nhợt vì lạnh.
Cậu mở cửa xe cho Đỗ Hằng Hi rồi chạy nhanh trở lại, dùng ống tay áo lau sạch lớp tuyết bám trên kính chắn gió và gương chiếu hậu trước khi ngồi vào trong xe.
Trong xe lạnh buốt, Đỗ Hằng Hi ngoảnh đầu nhìn lại, ngẩn ngơ nhìn hồi lâu. Đất trời một màu bạc trắng bao phủ, nơi đó vẫn còn leo lắt một chút ánh đèn cam ấm áp, hắn tựa sát vào kính xe, đặt lên đó một nụ hôn biệt ly.
Hơi nóng làm tan đi lớp sương trắng lạnh lẽo trên mặt kính. Hắn cảm thấy như mình vừa trải qua một giấc mộng phù du thật ngắn ngủi.