Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 46. Sữa lạnh
Những ánh đèn xe nối thành một hàng dài mất hút vào màn đêm thâm thẳm phía xa, lúc này Tiểu Thạch Đầu mới từ góc khuất âm u bước ra.
Cậu đi vào sảnh lớn, khách sạn vắng vẻ không một bóng người sau khi được dọn rửa sạch sẽ trở nên tĩnh mịch và u ám đến phát sợ.
Trước khi cuộc xung đột nổ ra, cậu vừa vặn nhận lệnh của Đỗ Hằng Hi xuống lầu để dàn xếp vụ tranh chấp. Kết quả là chuyện còn chưa giải quyết xong đã thấy một dàn xe quân sự lao tới, vô số binh lính nhảy xuống xông thẳng lên lầu, mấy kẻ đang cãi vã lúc nãy cũng gạt phắt cậu ra để chạy vào trong khách sạn.
Tiểu Thạch Đầu biết đã có biến cố, quả nhiên lát sau bên trong vang lên một hồi tiếng súng. Người của khách sạn đông thế mạnh, giờ cậu có xông vào cũng chỉ là chịu chết vô ích. Vốn là kẻ quý mạng, cậu lợi dụng lúc không ai để ý đã dứt khoát tìm một góc khuất trốn biệt.
Những vệ sĩ tử nạn bị kéo ra chất đống lên xe, Đỗ Hằng Hi bị mấy người áp giải đẩy vào trong xe, sau đó mới đến lượt An Phác Sơn cùng những người khác. Tiểu Thạch Đầu kinh ngạc khi nhìn thấy Kim tiên sinh kia, anh ta mặc quân phục chỉnh tề đi theo sau An Phác Sơn, chỉ là sắc mặt u ám đến đáng sợ.
Tiểu Thạch Đầu rúng động, hóa ra anh ta là thuộc hạ của An Phác Sơn, vậy chẳng phải đại gia đã bị lừa rồi sao? Tiểu Thạch Đầu biết mối quan hệ của hai người không hề tầm thường, đại gia hiếm khi yêu chiều ai đến thế. Dù cậu thấy sự sủng ái Đỗ Hằng Hi dành cho Kim tiên sinh đến thật mãnh liệt và kỳ lạ, cậu cảm thấy Đỗ Hằng Hi quá cô đơn, nên khi túm được một người liền giống như vớ được cọc cứu mạng không nỡ buông tay.
Đại gia bây giờ chắc chắn là đang hối hận xanh ruột rồi. Tiểu Thạch Đầu nghĩ, đại gia cũng thật đáng thương, khó khăn lắm mới đối đãi tốt với ai đó một chút thì lại nhận về kết cục như vậy. Còn Kim tiên sinh cũng thật đáng chết, nếu là bản thân cậu được đại gia đối xử như thế, chắc chắn cậu sẽ không bao giờ nỡ làm hắn đau lòng.
Nghĩ đến đây, Tiểu Thạch Đầu hoảng hốt c*n m** d***, mặt mũi đỏ bừng lên một hồi, cậu biết mình không xứng để nghĩ như vậy. Kim tiên sinh dù có độc ác đến đâu thì luận về tướng mạo, vóc dáng cũng là hạng nhất, sao một kẻ gia nô có thể so bì được?
Rời khỏi khách sạn, Tiểu Thạch Đầu độc bước trên con phố đêm. Cậu quay về công quán trước, nhìn từ xa, nơi đó chìm trong một sự tĩnh mịch u ám, như hòa tan vào màn đêm đen kịt. Lại gần mới phát hiện, cửa ra vào có không ít người đang đi lại. Từ cửa lớn ra đến ngoài phố đứng kín một hàng binh lính. Qua cửa chính hắt ra chút ánh sáng vàng le lói, nhưng các cửa sổ lại tối om, tất cả đều đã được kéo rèm chặt chẽ.
Thấy sự canh phòng nghiêm mật như vậy, Tiểu Thạch Đầu phán đoán Đỗ Hằng Hi chắc chắn đã bị giải về giam giữ tại đây. Cậu đi vòng quanh bên ngoài vài lượt nhưng không tìm thấy lối nào để đột nhập vào trong. Kim Tự Hồng vốn đã quá am tường cấu trúc của Đỗ công quán, mỗi một lối đi đều có người canh gác, Tiểu Thạch Đầu không dám manh động, chỉ có thể rời đi để tìm cách khác liên lạc với Đỗ Hằng Hi.
Tiểu Thạch Đầu tìm một nhà trọ mở phòng ngủ một giấc, sáng hôm sau ra phố mua bánh kếp ăn kèm với một bát quẩy xào nóng hổi. Cậu ngồi bên sạp hàng húp sùm sụp cho đến hết, lấy tay quẹt mỏ, ăn no uống say rồi mới bắt đầu suy tính xem nên làm gì tiếp theo.
Thực ra cậu hoàn toàn có thể phủi tay rời đi. Lão gia đã chết, đại gia bị bắt, Đỗ gia xem như đã hoàn toàn sụp đổ, khó lòng có hy vọng trở mình. Mà cậu thì đang tuổi trẻ sức dài, đi đâu cũng không sợ chết đói, Đỗ Hằng Hi trước khi hành động còn để lại một khoản tiền chỗ cậu, cậu thừa sức cầm số tiền này đi sống đời sung túc, chẳng việc gì phải vào sinh ra tử vì một người chủ đã thất thế.
Thế nhưng Tiểu Thạch Đầu chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bỏ đi, cũng chẳng biết mình có thể đi đâu, cậu mặc định một cách chắc chắn rằng mình phải ở bên cạnh Đỗ Hằng Hi cả đời.
Cậu ngồi ở sạp hàng quá lâu, trước khi bị ông chủ đuổi đi, trên phố xuất hiện hai cô nữ sinh. Một người thắt hai bím tóc đen nhánh bóng mượt, mặc bộ sườn xám màu trắng trăng, tay ôm vài cuốn sách, đôi giày cao gót buộc dây màu đen gõ lộc cộc lên những phiến đá xanh lát đường.
Tiểu Thạch Đầu bật dậy ngay lập tức, cậu nhận ra cô ấy, đó chính là vợ sắp cưới của đại gia.
…
Bốp! Một cú gạt tay làm đổ nhào bình nước bên cạnh giường.
Kim Tự Hồng đột ngột bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, lồng ngực phập phồng dữ dội, đôi mắt nhìn vào hư không hệt như vẫn còn thấy khuôn mặt lạnh lùng đầy sát khí muốn lấy mạng mình kia.
Cổ họng đau rát, mỗi lần nuốt nước miếng đều như nuốt phải một họng đầy dao găm.
Nghe thấy động tĩnh trong phòng, tên lính gác ngoài cửa lập tức gõ cửa hỏi: “Đoàn trưởng, có chuyện gì vậy?”
Kim Tự Hồng xoay người ngồi dậy trên giường, vùi mặt vào lòng bàn tay, giọng khàn đặc đáp: “Không có gì.”
Anh mệt mỏi đến cực điểm, đứng dậy đi đến giá rửa mặt đổ nước nóng, dùng khăn lau mạnh lên mặt. Chiếc gương đồng phía trên phản chiếu một khuôn mặt tiều tụy với quầng thâm dưới mắt. Kể từ đêm thoát chết đó, đã hai đêm liền anh không thể ngủ ngon, lúc nào cũng cảm thấy trong mơ có ai đó dùng dây thừng siết cổ mình, hễ nhắm mắt lại là thấy đôi mắt của Đỗ Hằng Hi.
Bàn tay đang cầm khăn bỗng co quắp lại. Người nhà họ Đỗ ai cũng như nhau, ngoài bản thân mình ra thì chẳng quan tâm đến ai khác, nói giết là giết ngay được.
Ngày hôm sau có người báo cáo với anh Đỗ Hằng Hi hai ngày nay không ăn không uống, nằm bất động trên giường, dường như đã hạ quyết tâm bỏ đói chính mình cho đến chết.
Kim Tự Hồng đứng phắt dậy, gọi xe chạy thẳng vào trong thành.
Đến nơi, anh rảo bước lên lầu, thức ăn và nước uống đặt ở cửa quả nhiên vẫn còn nguyên không hề động tới. Đẩy cửa bước vào, bên trong tối om, rèm cửa dày nặng kéo kín mít và cũng không bật đèn. Trong không gian tĩnh mịch, chỉ có tiếng bước chân của anh là vang lên rõ mồn một.
Anh đi đến bên giường, Đỗ Hằng Hi đang nằm nhắm nghiền mắt, đôi má đã gầy sọp đi nhiều, cánh tay bị thương đặt ngay ngắn bên sườn.
Kim Tự Hồng cúi người, sờ lên mặt hắn rồi nói: “Dậy đi, tôi biết em biết tôi đã đến.”
Đỗ Hằng Hi mở mắt: “Làm gì?”
“Em không ăn không uống là muốn tìm cái chết đúng không?”
Đỗ Hằng Hi nghiêng mặt, thần sắc mệt mỏi nhìn về phía cửa sổ: “Không phải, nếu có đường sống, đương nhiên không đến mức này.”
“Thế nào mới tính là có đường sống?”
“Anh không thả tôi đi cũng được, nhưng anh phải để tôi được làm người, chứ không phải là hạng súc vật. Cho tôi rời khỏi căn phòng này, cho tôi một chút tự do để hoạt động.”
Kim Tự Hồng không trả lời ngay, chỉ đưa tay chạm vào cánh tay chưa hoàn toàn lành lặn của hắn: “Còn đau không?”
Lực tay hơi nặng, Đỗ Hằng Hi nhíu mày, thành thật gật đầu: “Đau.”
“Tôi cũng rất đau.” Ánh mắt Kim Tự Hồng trở nên hung hiểm, anh ấn xuống chỗ xương gãy rồi từ từ tăng thêm lực.
Cơn đau thấu xương từ vết thương nhanh chóng lan khắp cơ thể, Đỗ Hằng Hi co rúm người lại, trong nháy mắt mặt cắt không còn giọt máu, hắn rít lên từng hồi khí lạnh, gắt gao nói: “Anh còn muốn thế nào nữa? Anh định phế luôn tay tôi thật sao!”
Bấy giờ Kim Tự Hồng mới thu lực lại, giọng cũng lạnh lùng, cứng nhắc đáp trả: “Thế cũng tốt, nếu phế tay em đi, em chẳng làm được gì nữa, thành người tàn phế rồi thì sẽ không nảy sinh thêm nhiều tâm tư như vậy. Em yên tâm, tôi sẽ không để em chết, tôi sẽ nuôi em cả đời.”
Đỗ Hằng Hi nhìn anh trân trân, trong đôi mắt thâm trầm như mực thoáng qua một tia hoảng hốt rất nhanh. Hắn thực sự không biết lời Kim Tự Hồng nói là thật hay giả. Con người này lúc tốt thì rất tốt, khi xấu lại cực kỳ tàn nhẫn, chuyện gì mà không dám làm?
Giữa lúc hai người đang giằng co, dưới lầu đột nhiên vang lên giọng nữ, ngay sau đó có người lên gõ cửa: “Đoàn trưởng, tiểu thư Tú Tâm tới, nói muốn gặp Đỗ tiên sinh.”
Kim Tự Hồng đưa tay ra sau lưng, nhíu mày: “Cứ bảo người không có nhà.”
“Đã nói rồi, nhưng cô ấy nhất quyết phải vào xem mới chịu thôi.”
“Không đuổi đi được sao?”
Tên lính ngập ngừng: “Dù gì cũng là thiên kim của thủ tướng, thật sự không tiện động thủ.”
Kim Tự Hồng chần chừ một lát rồi đứng thẳng người dậy: “Đưa cô ấy vào phòng khách chờ.”
Tiếng bước chân của tiểu binh xa dần, Kim Tự Hồng quay lại nhìn Đỗ Hằng Hi: “Vị hôn thê của em tới rồi kìa.”
Đỗ Hằng Hi vẫn còn vã mồ hôi lạnh: “Thì sao?”
“Em đi đuổi cô ta đi,” Kim Tự Hồng nói, ” Em cứ đối phó cô ta một chút, tôi sẽ đồng ý yêu cầu của em.” Khựng lại một giây, anh lại không yên tâm bổ sung thêm: “Nhưng em nên biết cô ta là con gái An Phác Sơn, dù có yêu em thế nào cũng không đến mức phản lại cha ruột đâu. Nếu em kéo cô ta xuống nước, khiến cô ta và An Tổng lý trở mặt thì chỉ có hại cô ta thôi.”
Đỗ Hằng Hi trầm ngâm suy nghĩ: “Tôi biết.”
“Biết là tốt.” Kim Tự Hồng cúi người đỡ hắn dậy, để hắn tựa vào đầu giường: “Chờ một chút.”
Sau đó anh quay ra tủ quần áo chọn cho hắn một bộ đồ phối sẵn, bên trong là áo lót trắng, khoác ngoài là áo dài xanh. Một cánh tay Đỗ Hằng Hi bó bột không thể cử động, Kim Tự Hồng hầu hạ hắn mặc quần áo, rồi quỳ một chân xuống cài từng chiếc cúc, ống tay áo xắn nhẹ lên lộ ra một đoạn lót trắng.
Tiếp đó, Kim Tự Hồng đá mở cánh cửa phòng tắm đang khóa, bưng ra một chậu nước nóng, vắt khăn ấm lau sạch mặt và cổ cho hắn. Anh dùng chiếc lược gỗ cứng thấm nước, chải lại mái tóc rối bù vì nằm lâu. Một tay anh đè những lọn tóc dựng lên, một tay đưa lược ấn xuống. Đợi đến khi thu xếp cho Đỗ Hằng Hi ra dáng một con người rồi, anh mới hài lòng gật đầu: “Em đói không? Ăn chút gì nhé?”
Đỗ Hằng Hi để mặc anh phục dịch, vốn đã quen được hầu hạ từ bé nên hắn cũng không thấy có gì không ổn, chỉ cúi đầu, đờ đẫn đáp: “Không cần.”
Kim Tự Hồng chẳng màng tới câu trả lời đó, tự mình ra cửa lấy bánh mì và sữa để sẵn ở đó. Nghĩ đến việc Đỗ Hằng Hi đã hai ngày chưa ăn gì, anh xé vụn bánh mì, ngâm vào sữa cho mềm ra rồi mới đưa tới: “Uống hết ly sữa này đi.”
Đỗ Hằng Hi đón lấy, nhưng khi ngón tay chạm vào thành ly, chân mày hắn lại nhíu lại: “Lạnh.”
Kim Tự Hồng mím môi, quay người đi ra cửa, đưa ly sữa cho người lính gác: “Hâm nóng lại rồi mới bưng vào.”
“Rõ.” Tiểu binh bưng ly sữa, cẩn thận từng li từng tí đi hâm nóng.
Kim Tự Hồng quay trở lại, ngồi xuống bên cạnh Đỗ Hằng Hi, đặt lòng bàn tay lên vùng bụng hắn nhẹ nhàng x** n*n: “Đã lâu như vậy không ăn gì, dạ dày không đau sao?”
Cảm nhận được sự tiếp cận của anh, Đỗ Hằng Hi rụt người vào phía trong một chút, chân mày nhíu chặt hơn: “Anh đừng có giả nhân giả nghĩa nữa, hà tất gì phải làm vậy?”
Kim Tự Hồng cảm thấy như bị kim châm vào lòng. Anh có chút giận dữ, gần như không kìm nén nổi, nhưng tình trạng của Đỗ Hằng Hi lúc này quá tồi tệ, đối mặt với một Đỗ Hằng Hi như thế này, anh chẳng thể nào phát tiết cơn giận ra được.
May sao lúc này người lính hâm sữa đã quay lại, gõ cửa bước vào. Kim Tự Hồng nhanh chóng đứng dậy đi tới nhận lấy ly sữa rồi quay lại, nhìn Đỗ Hằng Hi uống từng ngụm một. Mới uống được hai miếng, Đỗ Hằng Hi đã không muốn uống tiếp, nhưng Kim Tự Hồng cứng rắn ấn vào đáy ly, nhất quyết bắt hắn phải uống hết. Đỗ Hằng Hi không còn cách nào khác, đành phải nghe theo anh.
Uống xong sữa, Đỗ Hằng Hi đứng dậy, cánh tay bị thương buông thõng một cách cứng nhắc bên sườn. Đã quá lâu không cử động, khi đứng lên, trước mắt hắn nổ đom đóm từng hồi.
Kim Tự Hồng bước tới đỡ lấy, giữ cho hắn đứng vững, buông lời mỉa mai: “Xem ra tôi còn chưa kịp động thủ thì em đã tự làm mình thành phế nhân rồi?”
Đỗ Hằng Hi cúi đầu không đáp lời, chậm rãi thích nghi rồi gạt tay anh ra đi về phía cửa, hoàn toàn phớt lờ những lời lẽ lạnh nhạt kia.