Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 39. Đi
Đêm đen sao thưa, An Phác Sơn lên xe rời khỏi Đỗ gia.
Ông ta ngồi trong xe, nghĩ đến việc mọi chuyện tiến triển thuận lợi như thế liền trút được gánh nặng, mặt mày rạng rỡ, suýt chút nữa là phá lên cười thành tiếng.
Thấy ông ta có vẻ quá phấn khích, viên thư ký đi cùng không khỏi tò mò: “Thủ tướng, có chuyện gì mà ngài vui vậy?”
An Phác Sơn tựa lưng ra sau, vốn đang nhắm mắt dưỡng thần, nghe vậy liền hé mắt ra. Chỉ trong chớp mắt, sắc mặt ông ta đã trở nên lạnh lùng nghiêm nghị: “Đây là việc mà cậu có thể hỏi à?”
Viên thư ký thấy ông ta lật mặt nhanh như lật sách, biết tính ông ta hỉ nộ vô thường, sợ bị quở phạt nên mặt cắt không còn giọt máu: “Thủ tướng khoan thứ, là tôi lắm mồm, quá giới hạn phạm thượng rồi.”
Nhưng hôm nay tâm trạng An Phác Sơn thực sự rất tốt, thấy bộ dạng cậu ta bị dọa thành kẻ xui xẻo kia lại thấy hay hay, ông ta bật cười, vỗ mạnh vào sau gáy cậu ta một cái như đùa: “Được rồi, đùa với cậu thôi. Ngày mai cậu giúp ta đi gọi Kim Tự Hồng tới đây. Thằng ranh đó chơi bời bấy lâu rồi, cũng đến lúc phải làm việc chính sự cho ta rồi.”
Ngày hôm sau, Kim Tự Hồng đứng ngoài thư phòng của An Phác Sơn chỉnh đốn y phục, anh lộn ống tay áo xuống, cẩn thận vuốt phẳng lại.
Nghĩ đến viên thư ký trẻ tuổi đi gọi mình, gương mặt không chút huyết sắc, nói năng còn chẳng lưu loát, không biết là đã gặp phải chuyện gì kinh hãi.
Anh đẩy cửa bước vào, An Phác Sơn đang ngồi sau bàn làm việc xem điện báo, thấy anh vào, câu đầu tiên ông ta hỏi là: “Hiện tại ai đang thống lĩnh sư đoàn 16 Lục quân?”
Kim Tự Hồng ngẩn người, thành thật trả lời: “Dạ là Lục tướng quân, Lục An Dân.”
“Lát nữa ta sẽ phát điện báo bảo ông ta dẫn quân chia làm hai đường thủy bộ tiến về phía Bắc, Lý Bội Nghiêu đã chuẩn bị sẵn doanh trại ở Bảo Định rồi, các cậu cứ đóng quân ở đó.”
Kim Tự Hồng kinh hãi: “Việc điều động quân sự quy mô lớn như vậy chắc chắn sẽ gây ra hoảng loạn. Không biết đã xảy ra chuyện gì?”
An Phác Sơn hừ lạnh một tiếng: “Cũng không nhất định là sẽ đánh nhau, chỉ là phòng bệnh hơn chữa bệnh thôi. Để cho lão biết ta tuy không phải phe cánh thân tín, nhưng cũng không phải loại vô binh vô quyền, chỉ biết ngồi chờ chết.”
Nói đoạn, ông ta đứng dậy, chắp tay sau lưng bước tới trước mặt Kim Tự Hồng: “Lục An Dân là cấp trên của cậu, có ơn đề bạt, lại có thâm niên và uy vọng cao. Trước đây khi luận công ban thưởng, cậu không tranh vị trí Sư trưởng với ông ta là đúng, chứng tỏ cậu biết tiến biết lui, có lương tâm. Ta biết cậu chịu thiệt thòi, nên sau đó khi cậu nói muốn nghỉ ngơi một thời gian ta cũng đã cho phép, nhưng cứ mãi nhún nhường, không có lấy nửa phần chí tiến thủ thì con người ta sẽ thành phế vật mất. Lần này quay về cậu vẫn thống lĩnh Trung đoàn độc lập của mình, biểu hiện cho tốt vào, đợi đến thời cơ thích hợp, ta tự khắc sẽ có sắp xếp khác cho cậu.”
“Rõ, đa tạ Tư lệnh.” Kim Tự Hồng không từ chối nữa, thành thật nhận nhiệm vụ.
Anh vừa định rời đi thì có phó quan vào báo cáo: “Lão gia, Đỗ thiếu soái tới rồi, đang ở dưới lầu, có mời ngài ấy lên đây luôn không?”
Kim Tự Hồng nghe thấy ba chữ Đỗ thiếu soái liền ngẩn người, không ngờ hai người lại chạm mặt trùng hợp đến thế.
An Phác Sơn đứng dậy: “Không cần đâu, bảo cậu ta ngồi chờ ở phòng khách một lát, ta xuống ngay đây.” Nói rồi ông quay sang Kim Tự Hồng: “Cậu vẫn chưa gặp vị thiếu soái này phải không? Sau này các cậu sẽ còn giao thiệp thường xuyên, nhân tiện đi xuống dưới với ta để làm quen một chút.”
Kim Tự Hồng cứng đờ người không biết phải làm sao. Anh đứng nghiêng mình đối diện với cánh cửa thư phòng đang mở toang, cách một hành lang nhìn xuống cầu thang có thể thấy Đỗ Hằng Hi đang được dẫn vào phòng khách ngồi trên sofa. Hắn đang quay lưng về phía anh, sống lưng rất thẳng, mặc một chiếc áo dài mã quái sẫm màu, cánh tay vẫn còn buộc băng tang đen.
An Phác Sơn đã nhanh hơn một bước đi ra khỏi cửa, quay đầu thấy anh vẫn đứng nguyên tại chỗ liền tỏ vẻ không hài lòng: “Đi thôi, còn đợi ta phải mời đến lần thứ ba thứ tư nữa sao?”
Kim Tự Hồng không đời nào muốn đụng độ trực tiếp với Đỗ Hằng Hi trong hoàn cảnh này. Anh cau mày, đột nhiên khom người ôm bụng tỏ vẻ đau đớn: “Tư lệnh, e là không được rồi, bụng tôi đau quá.”
Mặt An Phác Sơn đầy vẻ khó hiểu: “Sao tự dưng lại vậy?”
Kim Tự Hồng trả lời: “Chắc là tối qua tôi ăn trúng thứ gì không tốt, để thất lễ trước mặt khách thì không hay.”
An Phác Sơn nhíu mày, đá anh một cái: “Được rồi, đúng là hạng bù nhìn không đỡ nổi, tự mình về nghỉ đi.” Nói đoạn liền xoay người đi xuống lầu.
Đợi An Phác Sơn đi khỏi, Kim Tự Hồng mới từ từ đứng thẳng lưng dậy. Anh rũ mắt nhìn xuống, thấy Đỗ Hằng Hi và An Phác Sơn đang vừa uống trà vừa đàm đạo.
Kim Tự Hồng thầm nghĩ, nếu cứ thế này mà xuống gặp mặt, e là anh còn phải hành lễ với hắn. Sau khi Trung Hoa Dân Quốc thành lập thì cái tục lệ này cũng không còn thịnh hành lắm, nhưng để tỏ lòng tôn kính, dù Đỗ Hằng Hi có không nhận thì anh cũng không thể không làm.
Anh mượn một chiếc mũ để che mặt, lặng lẽ đi xuống cầu thang rồi lén lút chuồn ra bằng cửa sau.
Đỗ Hằng Hi kể từ lúc bước vào phòng khách đã cảm thấy sau lưng lành lạnh, lúc ngồi xuống cảm giác ấy càng rõ rệt, cứ như có ai đó đang nhìn chằm chằm vào mình.
Hắn cúi đầu nhấp một ngụm trà nóng, chợt nghe thấy tiếng bước chân nơi cầu thang, quay đầu nhìn sang thì chỉ thấy một bóng lưng đội mũ: “Vừa nãy ở đây có khách à?”
An Phác Sơn không mấy để tâm mà gật đầu: “Là thuộc hạ của ta, một thằng nhóc khá lanh lợi, lần sau ta sẽ giới thiệu cho con. Con xem xem nó có phải là nhân tài có thể đào tạo được không, nếu thấy ổn thì con cứ dắt nó đi.”
“Làm vậy hóa ra con đoạt mất người yêu thích của bác rồi còn gì?” Đỗ Hằng Hi mỉm cười, không nghĩ ngợi gì thêm, lại nhấp thêm một ngụm trà. Luồng áp lực cứ bám đuổi hắn nãy giờ cuối cùng cũng biến mất, hắn cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Ngày hôm sau, phía Kim Tự Hồng được gửi đến một lô quân phục mới may bằng vải chéo. Sau khi mặc vào, anh đứng ngắm nhìn mình trong gương lớn. Bộ quân phục mới sạch sẽ, phẳng phiu, tôn lên dáng vẻ cao ráo, anh tuấn của người mặc.
Anh nhìn bóng người trong gương thất thần một hồi, đầu óc trống rỗng, chẳng nghĩ ngợi gì.
Chỉ là đột nhiên cảm thấy so với việc đánh đấm, có lẽ mình vẫn thích làm kinh doanh hơn, ít nhất đó cũng là một phương thức văn minh. Kinh thương đối với một số người là chuyện hạ thấp giá trị bản thân, nhưng anh lại thấy mình như cá gặp nước.
Trong lúc anh đang ngẩn người, dưới lầu có tiếng gọi tên anh, nói rằng có người tìm.
Kim Tự Hồng cởi bộ quân phục ra rồi đi xuống lầu, thấy một người mặc đồ vải xám đang đứng đợi, chính là Tiểu Thạch Đầu. Thấy Kim Tự Hồng, Tiểu Thạch Đầu cung kính hành lễ hệt như đối với một vị chủ nhân: “Kim gia, Đại gia mời ngài qua một chuyến.”
Đây là lần đầu tiên Đỗ Hằng Hi chủ động mời mình, Kim Tự Hồng hơi kinh ngạc: “Cậu ấy gọi tôi qua làm gì?”
Tiểu Thạch Đầu vô cảm lắc đầu: “Dạ không biết.”
“Gì mà không biết,” Kim Tự Hồng khẽ mỉm cười, tự đắc hỏi: “Chắc là cậu ấy nhớ tôi rồi đúng không? Có phải cậu ấy vẫn thường nhắc đến tôi không?”
Trước cái điệu bộ đắc ý đó của anh, Tiểu Thạch Đầu càng tỏ vẻ lạnh lùng hơn: “Xe đã đợi sẵn bên ngoài rồi, ngài mau lên xe đi cho.”
Mời được người lên xe coi như đã hoàn thành nhiệm vụ. Suốt dọc đường, bất kể Kim Tự Hồng có hỏi han dò xét thế nào, Tiểu Thạch Đầu vẫn im như thóc, khiến tâm trạng vốn đang vui vẻ của Kim Tự Hồng suýt chút nữa thì hóa bực bội. Không ngờ anh lại chẳng thể khuất phục nổi dù chỉ là một tên hạ nhân nhà họ Đỗ.
Khi Kim Tự Hồng đến nơi, Đỗ Hằng Hi đang trầm tư rảo bước qua lại trước cửa sổ kính. Hễ có tâm sự, hắn lại chẳng thể ngồi yên một chỗ mà phải làm gì đó để phân tán sự tập trung.
Bên cạnh Đỗ Hằng Hi còn có một thanh niên dáng người cao ráo, sở hữu gương mặt trẻ thơ. Đôi mày rậm, mắt to, nước da hơi sậm nhưng đôi mắt lại rất sáng với hàng mi dài lạ lùng, toát lên vẻ thanh tú, thuần khiết như một chú nai nhỏ, trên người cậu ta mặc bộ đồ của đội vệ binh.
Kim Tự Hồng thấy người này cũng ở đó thì sầm mặt xuống. Anh biết người này tên Lương Diên, hiện là vệ đội trưởng của Đỗ Hằng Hi. Đỗ Hằng Hi rất yêu thích cậu ta, còn yêu thích đến mức nào hay tư vị giữa hai người đã tiến triển đến đâu thì không ai hay biết.
Kim Tự Hồng bước vào, cố ý tạo ra tiếng động khiến cả hai cùng quay đầu nhìn về phía mình.
Lương Diên thấy một thanh niên diện vest lịch lãm bước vào. Cậu ta không quen biết Kim Tự Hồng, chỉ thấy người này đẹp đến mức thu hút sự chú ý, nhưng cũng đầy thắc mắc không biết ai mà có thể ngang nhiên đi lại trong Đỗ công quán mà không cần thông báo như vậy.
Đỗ Hằng Hi thấy Kim Tự Hồng thì thần sắc ôn hòa hơn nhiều, sau đó hắn nghiêng người nói nhỏ gì đó với Lương Diên để cậu ta rời đi.
Lương Diên quay người cáo từ, lúc lướt qua Kim Tự Hồng, cậu ta cảm thấy thanh niên xinh đẹp này dường như vô cùng thù địch với mình mà chẳng rõ lý do. Cậu ta vừa đi qua, dường như có một ánh mắt lạnh lẽo như dao cứa vào sau lưng, nhưng quay lại nhìn thì chẳng thấy ai đang để ý đến mình. Điều đó khiến cậu ta rùng mình một cái, cứ như vừa gặp phải tà ma.
Kim Tự Hồng lạnh lùng nhìn Lương Diên rảo bước nhanh ra khỏi cửa như thỏ bị chó đuổi, bấy giờ mới thu hồi tầm mắt, quay sang Đỗ Hằng Hi: “Em với cậu ta cứ thì thầm to nhỏ chuyện gì vậy?”
Đỗ Hằng Hi đi đến chiếc sofa dài giữa phòng khách, ngồi vắt chéo chân: “Không có gì, tôi bảo cậu ta triển khai huấn luyện đội vệ binh, túc trực tại khu người Hoa. Mấy trăm người này ở trong thành Thiên Tân dù sao cũng còn chút tác dụng.” Nói đoạn, hắn ngẩng đầu nhìn Kim Tự Hồng, vẻ mặt nghiêm nghị: “Gần đây anh cũng đừng quá phô trương, nơi này sắp không yên bình rồi.”
Tim Kim Tự Hồng đập thót một cái, không biết chuyện Đỗ Hằng Hi nói có liên quan gì đến việc An Phác Sơn đột ngột điều binh hay không: “Đã xảy ra chuyện gì à?”
Đỗ Hằng Hi lắc đầu, không nói rõ với anh: “Hôm qua anh đi đâu vậy? Tối qua tôi gọi Tiểu Thạch Đầu đi tìm anh, sao anh lại không có nhà?”
Kim Tự Hồng nói dối mà mặt không đổi sắc: “Không có gì, hôm qua máy móc ở xưởng gặp chút vấn đề, tôi đi kiểm tra, ở lại đó đến tận nửa đêm.”
Đỗ Hằng Hi nhìn anh: “Anh cũng tâm huyết với việc kinh doanh của mình quá nhỉ, mọi chuyện đều thuận lợi cả chứ?”
Kim Tự Hồng cười hi hi ngồi xuống bên cạnh hắn: “Em đừng có coi thường chút kinh doanh nhỏ lẻ này của tôi là chuyện trẻ con, không đáng mặt đại diện. Xưởng tuy không lớn nhưng cũng nuôi sống hơn một trăm con người đấy, nếu mà đóng cửa dẹp tiệm thì đám người này đều phải ra đường ăn xin hết. Tôi tuy là vì kiếm tiền, nhưng cũng là đang tìm cho họ một con đường sống. Nói thật lòng, trước đó nếu không nhờ chút lợi nhuận từ việc xoay xở trái phiếu tài chính, thì mỗi tháng kết lương xong, tính toán chi phí xong, tôi chẳng còn dư lại bao nhiêu tiền đâu.”
“Đã không kiếm ra tiền, anh còn làm cái này để làm gì?”
“Họ đã nhận tôi làm ông chủ rồi, lúc trước tôi bị truy sát, công xưởng đóng cửa, nợ lương mà họ cũng không tìm đường sống khác, dựa vào sự tin tưởng này, tôi không thể đập vỡ bát cơm của họ được.”
Đỗ Hằng Hi tựa lưng vào sofa: “Anh cũng khá trọng tình người đấy.” Hắn biết Kim Tự Hồng đối với nghĩa khí huynh đệ thì không còn gì để chê, đám người Đường Song Hỷ gọi anh một tiếng đại ca, anh có thể xách đầu treo bên hông để đi giành cơm cho họ. Nói khó nghe một chút thì chính là hư vinh tự đại, luôn cho rằng mình có thể làm được những việc mà người khác không làm được.
Nếu Thiên Tân trở thành khu vực chiến sự của nội chiến, ai biết được tên này sẽ liều mạng xông pha ra ngoài làm cái gì. Đỗ Hằng Hi lấy từ trong túi ra một tấm vé, đặt lên bàn rồi đẩy qua: “Đây là vé tàu đi Thượng Hải, anh đi đến đó lánh mặt hai tháng, chuyện ở đây cứ giao cho thuộc hạ lo liệu trước đi.”
Kim Tự Hồng giật mình: “Vô duyên vô cớ em bảo tôi đi Thượng Hải làm gì?”
Đỗ Hằng Hi nói: “Anh cũng thấy báo chí đưa tin mấy ngày nay rồi đấy, lòng người đang phẫn nộ, chúng nộ khó phạm, cục diện Thiên Tân hiện không hề rõ ràng. Ở Thượng Hải tôi có vài bất động sản, anh cứ đến đó đợi tôi, chuyện giải quyết xong tôi tự khắc sẽ đến tìm anh.”
Kim Tự Hồng vốn định từ chối ngay lập tức chẳng cần suy nghĩ, nhưng chợt nhớ đến việc tối qua An Phác Sơn đã lệnh cho mình đi thu xếp cho một sư đoàn do Lục An Dân dẫn tới, lại còn phải tái nắm quyền Trung đoàn độc lập, bản thân chắc chắn phải rời thành một thời gian.
Bây giờ có nên nói thật với Đỗ Hằng Hi không? Thực ra nói thật cũng chẳng sao, Đỗ Hằng Hi hiện đang ở trạng thái liên minh với An Phác Sơn, mình dốc sức cho An Phác Sơn cũng chính là dốc sức cho hắn. Thậm chí như vậy sẽ không khiến mình trông có vẻ vô dụng, trở thành một gánh nặng phải bị đuổi khỏi thành.
Đỗ Hằng Hi thấy Kim Tự Hồng mãi không lên tiếng thì cứ ngỡ anh không cam lòng, giọng nói không kìm được dịu xuống: “Tôi chỉ là lo cho anh, sợ anh gặp rắc rối. Một khi trong thành Thiên Tân loạn lạc, chính phủ sẽ không áp chế nổi người của Thanh Bang nữa, bọn chúng sẽ tìm anh báo thù riêng, lúc đó tôi quá bận rộn, chắc chắn không thể trông nom anh được.”
Kim Tự Hồng chớp mắt, có chút buồn cười khi thấy Đỗ Hằng Hi cứ che chở anh hệt như anh là một đóa hoa yếu ớt. “Sao đây? Em thấy tôi vô dụng đến vậy à?”
Vẻ mặt Đỗ Hằng Hi đầy nghiêm trọng: “Tôi sợ anh xảy ra chuyện, đây không phải là chuyện có thể cười đùa, đao súng không có mắt, con người nói mất là mất ngay.” Nói đến đây, hắn khẽ rùng mình một cái, đột nhiên nhớ lại cảnh tượng Đỗ Hưng Đình chết thảm trong xe, chỉ là lần này gương mặt người chết lại thay bằng Kim Tự Hồng, khiến khung cảnh trở nên vô cùng đáng sợ.
Càng nghĩ hắn càng thấy ẩn họa trùng trùng, cho dù quân đội không kéo vào thành Thiên Tân thì tay chân Thanh Bang vẫn có mặt khắp nơi: “Không được, anh phải đi ngay lập tức.” Hắn đột ngột đứng phắt dậy, nhét tấm vé vào tay Kim Tự Hồng.
Kim Tự Hồng nhìn hắn mày cau chặt, thực sự đang ưu tư lo lắng vì mình, trong lòng dâng lên một nỗi ngọt ngào, cảm thấy dường như hắn thật lòng yêu mình. Nhưng lại có một sự hoang mang, nếu giờ phút này vạch trần thân phận của bản thân, chẳng phải là đổ dầu vào lửa sao?
Trước kia lừa hắn lên giường, hắn đã suýt chút nữa làm mình khuynh gia bại sản, lại còn náo loạn ra chuyện đính hôn này nọ. Sóng này chưa lặng sóng khác đã tới, anh vẫn chưa khiến Đỗ Hằng Hi và An Tú Tâm dứt khoát hoàn toàn để trở thành kẻ độc thân thực thụ, sao có thể để Đỗ Hằng Hi cảm thấy mình là kẻ không đáng tin thêm lần nữa?
Thế là anh hạ quyết tâm, cảm thấy thời cơ chưa tới, tốt nhất vẫn nên ngậm miệng là hơn.
Anh siết chặt tấm vé tàu: “Được, tôi không gây thêm rắc rối cho em nữa, tôi sẽ đợi em ở Thượng Hải, em nhất định phải nhớ đến tìm tôi đấy.”
Đỗ Hằng Hi không ngờ anh đột nhiên lại dễ nói chuyện như vậy, thoạt đầu ngẩn người sau đó liền vui mừng gật đầu: “Được, một lời đã định.”