Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 36. Cái chết bất đắc kỳ tử
Trên đường phố, màn sương đêm dày đặc quyện cùng cơn mưa phùn rả rích, hơi nước ẩm ướt bám vào người như một lớp da dính dớp không sao rũ sạch.
Một chiếc xe hơi nhỏ màu đen xuyên qua làn mưa sương từ xa lao tới. Đã muộn, phố dài không một bóng người, khi đi qua một ngã tư, từ hai con hẻm hai bên đột nhiên lao ra bốn năm chiếc xe hơi đen. Ngay sau đó là tiếng phanh xe chói tai, những chiếc xe đỗ ngang giữa đường chặn đứng lối đi. Trên mỗi xe đều có hai người đàn ông tay lăm lăm súng ngắn nhảy xuống, xả súng liên hồi vào chiếc xe hơi nhỏ đang bị chặn đường sau cú phanh gấp.
Chiếc xe nhỏ bị chặn đứng lối đi lại còn hứng chịu mưa đạn, cũng may thân xe bằng kim loại không dễ bị bắn thủng, còn cửa kính đều là loại kính chống đạn cường độ cao nhất, nên nhất thời đạn chưa thể lọt vào trong.
Đây không phải lần đầu Đỗ Hưng Đình bị ám sát, chỉ có điều ông ta đã tu thân dưỡng tính ở Thiên Tân bấy lâu, cuộc ám sát lần này đến thật ngoài dự liệu.
Ông ta đập mạnh vào lưng ghế lái, hét lên với tài xế: “Lùi lại! Lập tức quay đầu về đường cũ!” Đồng thời, một tay ông ta rút khẩu súng ngắn dắt ở thắt lưng ra, dứt khoát kéo chốt an toàn lên đạn, tay kia ấn lưng Bạch Ngọc Lương đang ngồi bên cạnh xuống, bắt y ngồi thụp xuống trốn sau ghế.
Đỗ Hưng Đình hạ cửa kính xe xuống một chút, rướn nửa thân người ra ngoài bắt đầu đấu súng với nhóm người đối diện. Đạn bay qua bay lại, bắn vào thân xe phát ra những tiếng keng keng thanh mảnh. Hỏa lực đối phương quá mạnh, sau khi bắn hạ được một tên, ông ước tính lại quân số rồi không ham chiến nữa, rụt người vào, kéo kính xe lên, hối thúc tài xế lập tức rời khỏi đây.
Chiếc xe nhanh chóng quay đầu rút lui, lốp xe xoay tít trên mặt đường trơn trượt, bắn tung lên những mảng nước lớn.
Vô lăng đánh hết cỡ, một cú rẽ ngoặt đã đâm nát giàn tre của một sạp hàng bên đường, phố xá bừa bãi một mảnh hỗn độn. Vừa mới quay đầu xong, họ phát hiện phía sau cũng xuất hiện hai chiếc xe đen, tạo thành thế gọng kìm hai đầu, hoàn toàn chặn đứng Đỗ Hưng Đình giữa đường.
Đạn trút xuống kính chống đạn như mưa rào, sự tấn công dày đặc khiến lớp kính dù chất lượng tốt đến đâu cũng bắt đầu xuất hiện những vết nứt lan ra như mạng nhện, nhìn mà kinh tâm động phách, tưởng chừng có thể vỡ tan bất cứ lúc nào.
Kính chắn gió phía trước đã nứt vỡ đến mức không nhìn rõ đường xá phía trước. Tài xế không phải là hạng thanh niên chưa từng trải qua cảnh sinh tử, nhưng lúc này cũng nhất thời không biết phải đi đâu về đâu.
Ánh mắt Đỗ Hưng Đình thâm trầm nhìn vào khoảng trống hẹp giữa hai chiếc xe, nói với tài xế: “Tăng ga hết cỡ, lao qua đó!”
Chiếc xe hơi tức tốc khởi động, sau vài lần sang số đã hung hãn lao thẳng vào hai chiếc xe đang chặn phía trước. Tiếng kim loại va chạm và ma sát chói tai, những người ngồi trong xe bị lắc lư dữ dội. Xe của Đỗ Hưng Đình vốn nặng và kiên cố, đều được chế tạo riêng theo tiêu chuẩn quân sự, vậy mà thực sự đã đâm văng hai chiếc xe kia ra, len lỏi qua khe hở hẹp ở giữa một cách thần kỳ.
Chỉ có đèn pha phía trước bị vỡ nát, đầu xe móp vào một mảng, nhưng việc vận hành và khởi động vẫn hoàn toàn bình thường.
Mấy tên sát thủ thấy mục tiêu tẩu thoát, đồng loạt lên xe truy đuổi.
Tiếng đạn vẫn bám riết không rời phía sau, nhưng khi đã thoát khỏi vòng vây, Đỗ Hưng Đình không khỏi thở phào nhẹ nhõm, biết rằng chúng không thể đuổi kịp nữa.
Quả nhiên, sau khi chiếc xe lạng lách đi qua một con phố khác, những chiếc xe truy đuổi phía sau đã không còn tăm hơi.
Kính chống đạn chằng chịt những vết nứt như mạng nhện, nhưng nhờ sự kiên cố, không một viên đạn nào bắn xuyên qua được.
Đỗ Hưng Đình vừa thoát chết trong gang tấc, ngồi ở ghế sau, mồ hôi lạnh đã thấm đẫm một lớp trên lưng.
Bạch Ngọc Lương chui ra từ dưới gầm ghế sau, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch. Đỗ Hưng Đình liếc nhìn y một cái: “Thế nào, không sao chứ?”
Bạch Ngọc Lương lắc đầu: “Không sao, là do ai phái tới?”
Đỗ Hưng Đình giắt súng lại sau hông: “Chưa rõ, phải điều tra kỹ mới được. Lão Lý, lái xe thẳng về nhà.”
“Rõ.”
Đi được nửa đường, nắp ca-pô bắt đầu bốc khói, ước chừng là do cú va chạm lúc nãy đã xảy ra vấn đề. Bạch Ngọc Lương thông thuộc đường xá ở khu vực này hơn, liền chỉ dẫn tài xế tìm chỗ đỗ xe để kiểm tra.
Chiếc xe dừng lại ở một con đường vắng vẻ, thẳng tắp và hẹp đến mức bất thường. Một chiếc xe hơi đã chặn đứng lối đi, người qua lại chỉ có thể lách nghiêng người mới qua được. Nhờ vậy cũng không cần lo lắng sẽ có người lạ đột nhiên xuất hiện.
Tài xế xuống xe kiểm tra tình trạng động cơ, chống nắp ca-pô lên. Bạch Ngọc Lương và Đỗ Hưng Đình vẫn ngồi trong xe.
“Lúc nãy ông có bị thương không?” Bạch Ngọc Lương xích lại gần ông ta một chút, một bàn tay đặt lên lồng ngực ông ta.
Để bình phục tâm trạng, Đỗ Hưng Đình mở cửa sổ xe, châm một điếu thuốc. Cảm nhận được sự lại gần và giọng điệu lo lắng của Bạch Ngọc Lương, ông ta dùng bàn tay còn lại vỗ nhẹ lên mu bàn tay đang đặt trên ngực mình của y: “Không sao, mạng tôi lớn lắm, không chết được đâu. Trên chiến trường còn chẳng chết, mấy tên tiểu lâu la này mà đòi lấy mạng tôi thì cũng quá đề cao chúng rồi.”
Một câu nói còn chưa dứt đã đột ngột nghẹn lại.
“Đoàng” một tiếng súng vang lên.
Một viên đạn xuyên qua thái dương bên trái, cơ thể Đỗ Hưng Đình cứng đờ, đôi mắt trợn trừng, dồn chút sức tàn cuối cùng quay đầu về phía Bạch Ngọc Lương, chết không nhắm mắt nhìn y. Điếu thuốc kẹp trên tay rơi xuống thảm xe, thân hình ông ta đổ sụp xuống, nửa thân trên gục vào lưng ghế trước, đầu gối quỵ xuống nghiền nát đầu thuốc lá đang cháy dở.
Tài xế nghe tiếng súng chạy lại kiểm tra, nhưng Bạch Ngọc Lương đã chiếm tiên cơ, từ cửa sổ xe đang mở b*n r*, một phát trúng đầu.
Tay tài xế vẫn còn đặt trên báng súng, đôi mắt mở trừng trừng, nhưng người đã ngã ngửa ra vũng nước phía sau.
Bạch Ngọc Lương giải quyết xong hai mạng người trong chớp mắt, lực giật của khẩu súng khiến hai tay y tê dại, nòng súng nóng bỏng. Y há miệng th* d*c, cố gắng để bản thân bình tĩnh lại. Y đẩy cửa xe bước xuống, kiểm tra tình trạng cái chết của tài xế, sau đó giắt súng lại vào thắt lưng, dùng áo khoác che đi.
Y quay trở lại xe, trong khoang xe toàn là óc và máu bắn tung tóe, một màu đỏ trắng hỗn độn, mùi tanh tưởi nồng nặc đến buồn nôn, nhưng y cứ hệt như đã mất đi khứu giác, bất động nhìn chằm chằm vào cái xác của Đỗ Hưng Đình.
Y vẫn sợ hãi, run rẩy đưa tay đặt dưới mũi Đỗ Hưng Đình thăm dò, xác định đã không còn hơi thở. Nhưng đôi mắt vẫn mở trừng trừng kia quá đỗi đáng sợ, hệt như ông ta sẽ bật dậy bùng phát cơn thịnh nộ bất cứ lúc nào. Ông ta sẽ bóp nghẹt cổ y, chất vấn vì sao y lại lấy oán báo ân, vì sao lại g**t ch*t ông ta. Sẽ nhốt y vào căn phòng tối, trói lên giường, l*t s*ch quần áo để y tr*n tr** chịu đựng khổ hình cho đến khi thần kinh loạn lạc phải van xin tha thứ. Sẽ vào đêm lễ trưởng thành của y, xé nát quần y rồi cưỡng h**p, để máu, nỗi đau và sự nhục nhã trở thành dấu mốc phân chia cuộc đời y.
Chuyện cũ chẳng nỡ nhớ lại, hễ nhớ lại chỉ còn nỗi sợ hãi cùng thù hận.
Y từng chạy trốn suốt hai năm, quay về quê cũ dưới nông thôn, thật thà xắn ống quần làm một người nông dân. Ngôi làng của y nằm ở biên giới phạm vi thế lực của hai phe quân phiệt, chiến hỏa quanh năm, người trong làng phần lớn đã đi tản cư lánh nạn, để lại rất nhiều đất đai bỏ hoang. Y tìm một khoảnh đất không ai nhận, dọn dẹp cỏ dại, mua hạt giống về gieo, rồi cứ thế ở lại chẳng hề mong đợi gì vào tương lai, sống được ngày nào hay ngày nấy.
Sau đó, y cứu được một cô gái mồ côi bị đám thổ phỉ vứt bỏ, trên người lở loét, bị quăng bên lề đường chẳng ai đoái hoài. Y kéo cô về nhà, dùng nước sạch rửa ráy, nấu cháo nấu rau cho cô ăn, tự mình nghiên cứu thảo dược trị thương, từng chút một chữa khỏi cho người ta. Trên da thịt người phụ nữ có những vết sẹo đậm nhạt khác nhau, nhưng vẫn nhìn ra được ngũ quan thanh tú sáng sủa, từng được giáo dục tử tế, trái lại là y, một chữ bẻ đôi cũng không biết, ăn nói thô lỗ thẳng thừng, thường gây ra trò cười. Hai người góp gạo thổi cơm chung, đều là những kẻ nếm đủ đắng cay nên sống khép kín hướng nội, đối với nhau vẫn có lòng cảnh giác, nhưng có sự bầu bạn cũng thấy được chút hương vị của việc còn sống.
Hai tháng sau, bụng cô gái mồ côi dần lớn lên, hóa ra khi bị vứt bỏ cô đã mang thai, đám thổ phỉ kia còn để lại trong người cô một chủng nghiệt. Cô gái từng muốn tự sát, khi sắp đi đến giữa dòng để nước sông nhấn chìm, đứa bé trong bụng đã đạp cô một cái. Cô không chịu nổi òa khóc lên, nước mắt giàn dụa đi trở về.
Từng bước thấp bước cao, dưới ánh đèn dầu hỏa thắp lên trong căn nhà tranh nơi cuối đường, tỏa ra vầng sáng ấm áp.
Bạch Ngọc Lương nhìn cô gái ướt sũng cả người, tiến lên ôm lấy cô, hỏi cô có nguyện ý gả cho mình không, cô gái mồ côi đã gật đầu.
Chẳng được mấy ngày, hai người đã giản đơn thành hôn, không người làm mai, chẳng có sính lễ, chỉ có trời đất chứng giám. Bạch Ngọc Lương đi bộ lên trấn, cầm cố một bộ quần áo mùa đông để mua về cho cô một cặp nhẫn trơn, thế là đến cả tín vật cũng đã có. Lại qua vài tháng, cô gái sinh được một thằng c* mập mạp. Chớp mắt một cái, kẻ cô độc không nơi nương tựa như Bạch Ngọc Lương vậy mà cũng có được một gia đình ra hình ra dáng, trở thành một người chủ gia đình đầu đội trời chân đạp đất.
Ngày làm đêm nghỉ, từ bờ ruộng có thể nhìn thấy khói bếp nhà mình nhen lên, tiếng khung cửi lạch cạch vang động suốt ngày, mùi thức ăn quyện với mùi sữa thơm của trẻ nhỏ. Mỗi đêm trong giấc nồng ngửi lấy mùi hương ấy, Bạch Ngọc Lương chìm đắm trong một cảm giác hạnh phúc bình dị.
Thế nhưng không ngờ đám thổ phỉ quanh làng họ quá mức lộng hành, trung ương đã phái quân đến tiễu phỉ. Người dẫn đội lại chính là thuộc hạ của Đỗ Hưng Đình, từng cùng Bạch Ngọc Lương phục vụ trong quân ngũ. Ban ngày vừa chạm mặt nhau, đến tối Đỗ Hưng Đình đã ngồi xe tải tìm tới nơi.
Bạch Ngọc Lương vừa chạy trốn được một dặm đã bị mấy người xúm lại đè nghiến xuống, bị trói giật cánh khuỷu dẫn giải về với thân phận kẻ đào ngũ. Vợ con y run rẩy co rúm trong góc, lần đầu thấy trận thế này đã sợ đến ngây dại.
Đỗ Hưng Đình dùng đầu roi ngựa nâng cằm Bạch Ngọc Lương lên, đôi mắt đen thẳm đầy vẻ u ám: “Đó là con của em?”
“Cầu xin ngài, xin hãy tha cho họ,” Bạch Ngọc Lương hoảng loạn đến cực điểm, quỳ lết tới khổ sở van nài, “Tất cả đều là lỗi của tôi, ngài muốn tôi làm gì cũng được, tôi biết sai rồi, tôi tuyệt đối không bao giờ trái lời ngài nữa.” Y hiểu rõ tính khí của Đỗ Hưng Đình, biểu cảm càng bình thản thì càng ẩn chứa nộ khí xung thiên. Lúc chạy trốn, đầu y bị báng súng nện một cú, giờ đây đầu óc choáng váng, ý thức mơ hồ, nhưng vẫn dự cảm được đại họa sắp giáng xuống đầu.
Quả nhiên Đỗ Hưng Đình đá văng y ra, rút súng bên hông, xoay người nổ một phát súng đoạt mạng cả hai người. Đứa trẻ được người phụ nữ ôm trong lòng vẫn còn quấn tã, đến một tiếng khóc cũng không kịp phát ra, viên đạn xuyên qua đầu hài nhi rồi găm thẳng vào ngực người mẹ.
Tiếng súng nổ vang bên tai hệt như một quả bom vừa phát nổ.
Bạch Ngọc Lương trợn trừng mắt nhìn vệt máu bắn lên vách tường và người phụ nữ đang ngồi gục xuống sàn. Trên vạt áo xanh của cô, máu loang ra thành những đóa hoa lớn, đến chết cô vẫn ôm chặt đứa bé trong lòng mà chẳng hề hay biết hành động ấy chỉ tạo điều kiện cho viên đạn xuyên thấu dễ dàng hơn, đẩy nhanh tiến trình của cái chết.
Y cảm giác như thời gian ngưng đọng, trái tim bị xé toạc, không khí nồng nặc mùi máu khiến y buồn nôn mãnh liệt.
Y gập người xuống, bắt đầu nôn thốc nôn tháo. Bát cháo ngô ăn ban ngày đều tuôn ra hết thành một đống vàng nhầy nhụa. Nôn xong vẫn chưa đủ, y vẫn tiếp tục nôn, nôn ra cả dịch mật và nước đắng, tưởng như cái dạ dày sắp lộn ngược lại, tống hết ngũ tạng lục phủ ra ngoài. Y muốn nôn ra hết thảy xương máu để trả lại cho Đỗ Hưng Đình, rồi nằm lại trên nền đất này chết cùng mẹ con họ.
Giết người xong, Đỗ Hưng Đình dường như đã trút được cơn giận. Ông ta xoay người lại, thấy gương mặt vốn căng mịn như ngọc của Bạch Ngọc Lương sau hai năm đã trở nên vàng vọt thô ráp, hệt như một gã nông dân bán mặt cho đất bán lưng cho trời, thần sắc thì đờ đẫn như kẻ mất hồn. Ông ta thoáng thấy xót xa nên thu roi lại. Nếu không, theo lệ thường, Bạch Ngọc Lương chắc chắn không thoát khỏi một trận quân pháp.
Ông ta sải bước tiến tới, bế xốc Bạch Ngọc Lương đang nôn mửa hỗn độn lên. Ông ta không hề chê y bẩn, mặc cho bộ đồ vải xám xịt trộn lẫn chất nôn dây vào bộ quân phục chỉnh tề sáng loáng của mình. Ông ta bước ra sân trước, lên xe tải lệnh cho tài xế quay về bộ tư lệnh ngay trong đêm.
Ông ta đã gác lại cả chiến sự đang lúc căng thẳng nhất ở tiền tuyến để tới đây bắt người. Ông ta hận Bạch Ngọc Lương sao lại có trái tim lạnh lẽo cứng nhắc như đá tảng, chẳng hề nhìn thấy sự đối đãi tốt đẹp và coi trọng mà ông ta dành cho y.
Trước khi rời đi, ông ta còn hạ lệnh cho thuộc hạ thiêu rụi cả cái trang ấp này, dù sao nơi đây cũng chẳng còn ai cư ngụ nữa.
Giết người phóng hỏa, đám thổ phỉ ít ra còn để cho họ một con đường sống, còn Đỗ Hưng Đình là muốn đuổi cùng diệt tận.
Tí tách. Những giọt nước rơi xuống từ mái ngói hai bên ngõ nhỏ đã phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch đầy giằng co này.
“Tôi báo thù rồi.” Bạch Ngọc Lương thu lại ánh nhìn đang đóng đinh trên xác chết của Đỗ Hưng Đình, thân hình y lảo đảo vài cái rồi nở một nụ cười kỳ quái: “Tôi đã báo thù cho mẹ con cô rồi.”
“Tôi tự do rồi, giải thoát rồi, không còn ai có thể cưỡng ép tôi nữa.” Dáng vẻ y như đang cười, nhưng trong hốc mắt lại chực chờ nước mắt, chỉ chực rơi xuống.
Y lùi lại một bước, hít sâu một hơi. Cũng không có cảm giác đặc biệt vui sướng, chỉ thấy nhẹ nhõm, hệt như vừa trút bỏ được gánh nặng nghìn cân trên vai.
Y kìm nén nước mắt, lại giơ súng nhắm vào cửa kính xe vốn đã lung lay sắp đổ bắn thêm vài phát, đánh nát hoàn toàn lớp kính. Sau đó y đóng cửa xe lại, tạo ra hiện trường giả hệt như Đỗ Hưng Đình bị đạn của sát thủ bắn chết, rồi nhanh chóng men theo con ngõ hẹp đào thoát. Y sẽ tìm đến một tiệm thuốc phiện mở cửa xuyên đêm để tá túc, như vậy sẽ không một ai biết được y đã từng cùng xuất hiện trên chiếc xe đó.