Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 18. Sóng gió bến tàu
Thiên Tân, bến tàu Đường Cô.
Trời gần về chiều, đường chân trời tràn ngập một màu đỏ rực như máu, ánh sáng dần thu hẹp lại. Những luồng gió biển ẩm ướt từ vịnh Bột Hải thổi thốc vào mặt ngày càng lạnh lẽo, mang theo mùi mặn chát, làm những cánh buồm trắng treo trên thuyền đánh cá ven bờ tung bay phần phật.
Giữa những con tàu đang thả neo và những kho hàng san sát trên bờ, hơn hai mươi người đang hỗn chiến thành một đoàn trên bến cảng. Trên tay mỗi người đều cầm dao phay hoặc xà beng, x*c th*t va chạm với sắt thép, mỗi nhát chém xuống là máu tươi bắn tung tóe.
Nhưng con người khi đã giết đến đỏ mắt, đầu óc mụ mị, thế mà lại chẳng còn cảm giác đau đớn. Nửa cánh tay lủng lẳng trên người vẫn có thể vung dao chém vào đầu kẻ khác. Cách đó không xa, từng kiện bông xếp chồng lên nhau nằm rải rác ngổn ngang trên mặt đất, bên rìa treo một vệt máu đặc quánh đang chảy xuống, vẫn còn nhiều hàng hóa đang đợi dỡ xuống, chất cao như núi trên mạn tàu.
Giữa không trung, một lưỡi dao phay chém ngang xuống. Dưới lưỡi đao trắng loáng là một thiếu niên gầy gò đang c** tr*n, quay lưng về phía nguy hiểm mà không hề hay biết, mắt thấy sắp trở thành vong hồn dưới đao.
Đột nhiên một bàn tay từ bên cạnh vươn ra, tóm lấy vai thiếu niên đẩy mạnh về phía trước ngã xuống đất. Lưỡi đao sượt qua da đầu, suýt soát tránh được mũi đao trong gang tấc.
Sau khi đẩy người ra, Kim Tự Hồng bước chéo một bước, đối mặt vung một đao chém xéo xuống, dứt khoát chặt đứt cả cánh tay của kẻ sát nhân.
Kẻ kia ôm cánh tay gào thét đau đớn, vứt đao, quay đầu chạy ngược trở lại. Kim Tự Hồng đuổi theo, nhằm thẳng sau gáy chém mạnh, chỉ vài đao đã tiễn kẻ đó đi gặp Diêm Vương.
Đường Song Hỷ lồm cồm bò dậy từ dưới đất, định thần nhìn lại mới biết mình vừa từ cõi chết trở về, nhưng mặt không hề lộ vẻ kinh hãi, quả cũng là một kẻ liều mạng. Cậu ta ngẩng đầu hét về phía Kim Tự Hồng: “Anh Kim, người của chúng đông quá!”
Kim Tự Hồng quay người lại, thấy Đường Song Hỷ đứng đó, một tay xách dao, tay kia ôm lấy mắt, máu từ kẽ ngón tay không ngừng trào ra, chảy dọc theo lòng bàn tay và cánh tay xuống, đã thấm đẫm cả trước ngực.
Lông mày Kim Tự Hồng giật nảy: “Thằng khốn nạn nào làm cậu ra nông nỗi này?”
Đường Song Hỷ hít một hơi lạnh buốt: “Mẹ kiếp, chính là thằng cầm đầu đấy.”
“Cậu lánh ra đằng sau đi, đừng có mất não xông ra trước mặt người ta nữa.” Kim Tự Hồng đã giết người đến mức mặt mũi đầy hung quang, tròng mắt dính cả những vệt máu bắn vào. Nói xong, anh cầm dao lao thẳng vào giữa đám đông đang hỗn chiến.
…
Trên con phố dài trước bến tàu, một chiếc ô tô màu đen đột ngột lao ra, thế mà lại đi đường tắt đến trước cả người của đồn cảnh sát. Sau tiếng phanh xe chói tai, cửa xe đẩy mở, Đỗ Hằng Hi chống tay vào khung xe, nhảy xuống.
Phía trước xe cộ không thể lưu thông, chỉ có thể đi bộ qua. Từ đây nhìn ra bến tàu, mặt trời đã lặn hẳn, dưới ánh sao thưa thớt và mảnh trăng tàn chỉ có thể nhìn thấy những bóng đen hỗn loạn, tiếng kêu chém kêu giết cũng lúc có lúc không.
Tiểu Thạch Đầu theo sát phía sau chui ra khỏi thùng xe sau, xách đèn bão soi đường, phải chạy bước nhỏ mới đuổi kịp bước chân của Đỗ Hằng Hi.
Phía sau họ xe cảnh sát của đồn cũng đã tới, cảnh sát thổi còi inh ỏi, nối đuôi nhau nhảy xuống xe chạy về phía bến tàu.
Ánh đèn pha sáng rực rạch phá màn đêm u tối, Kim Tự Hồng từ xa nghe thấy một hồi còi cảnh sát sắc lạnh, anh liếc nhìn về phía phát ra âm thanh, bất ngờ thấy Đỗ Hằng Hi đang chạy ở vị trí dẫn đầu bên cạnh nhóm người của đồn cảnh sát.
Anh nhíu mày, sau đó không chút do dự đâm một dao vào bụng kẻ dưới thân, rạch ngang một đường, kẻ bên dưới thủng ruột nát bụng, không sống nổi nữa.
Ngay sau đó Kim Tự Hồng đứng dậy, vung tay: “Cảnh sát tới rồi, chạy mau! Nhảy xuống biển đi!” Nói xong anh liền lao về phía bờ biển, gieo mình xuống nước, sóng nước bắn lên rất nhỏ, nhanh chóng biến mất như một chú cá kình.
Có anh dẫn đầu, mặt nước đen kịt trong nháy mắt xuất hiện liên tiếp những tia nước nhỏ, nhưng rất nhanh đã khôi phục sự tĩnh lặng, không còn chút động tĩnh nào.
Đợi đến khi nhóm người Đỗ Hằng Hi chạy tới nơi, ngoại trừ vài cái xác nằm trên mặt đất và những kẻ bị thương đang r*n r* lăn lộn, đã không còn ai lành lặn có thể đứng vững được nữa.
Những tia sáng thẳng tắp từ đèn pin quét qua quét lại, cố gắng tìm kiếm những kẻ lọt lưới.
Đỗ Hằng Hi im lặng lui sang một bên, đứng ở kho hàng nhìn ra xa. Nước biển và bầu trời nối liền thành một dải đen kịt như nhau, tối tăm không lọt một tia sáng. Giữa những đợt sóng đen cuồn cuộn, bóng người đã sớm bặt vô âm tín.
Hắn vô cảm nhớ lại khuôn mặt của Kim Tự Hồng vừa lướt qua trong chớp mắt, đó là một dáng vẻ mà hắn chưa từng thấy bao giờ.
Đang lúc xuất thần, đội trưởng đội cảnh sát dẫn theo hai người tới chào hỏi Đỗ Hằng Hi, cung kính đưa cho hắn một điếu thuốc, hỏi hắn sao lại tới đây.
Đỗ Hằng Hi nhận lấy điếu thuốc, ngậm vào miệng, lơ đãng xua tay: “Tôi đi ngang qua đây, thấy có người gây rối nên muốn xem có giúp được gì không.”
Viên đội trưởng cảnh sát cười nịnh nọt: “Thiếu soái có lòng rồi, chẳng qua chỉ là mấy tên lưu manh không ra gì đánh nhau thôi.”
Đốm lửa rung rinh trong đêm tối: “Đã chết mấy người rồi đó thôi? Có biết những kẻ chết đó là ai không?”
“Kẻ có thân phận lớn nhất là một đoàn đầu của Thanh Bang địa phương.”
Quả nhiên đã liên can đến bang hội, lông mày Đỗ Hằng Hi nhíu chặt lại đầy u ám.
Rời khỏi bến tàu, Đỗ Hằng Hi ngồi trong xe một lát rồi mới quyết định bảo tài xế lái xe đến địa chỉ mới của Kim Tự Hồng.
Nhà mới của Kim Tự Hồng chuyển đến bên ngoài tô giới Anh, cũng là một căn công quán kiểu Tây có kiến trúc tinh tế đẹp mắt, nhưng hoàn toàn không thể so sánh được với nơi ở của Đỗ Hằng Hi, bất kể là diện tích hay quy mô khí phái đều không cùng một đẳng cấp.
Đỗ Hằng Hi bước xuống xe, sau khi gõ cửa thì một người hầu già bước ra. Đỗ Hằng Hi báo danh tính, người đó lên lầu thông báo, một lát sau quay xuống dẫn hắn vào phòng khách, pha cho hắn một tách trà Bích Loa Xuân, nói chủ nhân sẽ xuống ngay.
Đỗ Hằng Hi nhìn quanh một lượt rồi chậm rãi ngồi xuống ghế sofa. Trang trí ở đây tương đối đơn giản, gần như không có vật trang trí, đồ nội thất là bộ da mềm đồng bộ. Vì diện tích công quán nhỏ nên hệ thống ống nước nóng cũng được đốt nóng hơn, sàn xi măng nóng hổi, ngồi bên trong cảm thấy cả người ấm sực.
Hắn bưng tách trà nóng nhấp một ngụm. Chạy đôn chạy đáo bên ngoài cả ngày trời, cảm xúc thăng trầm dữ dội, đến tận lúc này hắn mới thực sự được nghỉ ngơi. Một ngụm trà nóng trôi xuống, dạ dày dịu lại, tứ chi cũng dần ấm dần lên.
Đỗ Hằng Hi thả lỏng tựa ra sau, cả người lún sâu vào góc ghế sofa như một con mèo rũ bỏ hết xương cốt.
Khi Kim Tự Hồng từ tầng hai bước xuống, cảnh tượng đập vào mắt anh chính là như vậy. Đỗ Hằng Hi trong bộ trường bào màu trắng trăng, tay bưng tách trà, nhắm mắt tựa sâu vào chiếc sofa da đen của nhà mình. Khuôn mặt trắng như bạch ngọc áp vào lớp da đen, đôi môi nhờ nước trà nóng mà trở nên nhuận hồng, diễm lệ tựa một nhành hải đường thu. Giữa làn khói trà nghi ngút, lông mày và mái tóc hắn đen nhánh, gương mặt trắng trẻo tĩnh lặng, tựa như một bức tranh công bút được điêu khắc tỉ mỉ.
Kim Tự Hồng đứng trên cầu thang một hồi, trong lòng nảy sinh một cảm giác ngứa ngáy, gần như muốn dùng lồng kính chụp hắn lại, không cho ai chạm vào, chỉ để mình bản thân thưởng ngoạn.
Anh kiễng chân, rón rén bước tới. Dù Kim Tự Hồng đã cố ý nhẹ tay nhẹ chân nhưng vẫn bị Đỗ Hằng Hi phát giác.
Đỗ Hằng Hi mở mắt, đôi mắt sáng ngời từ dưới hốc mắt sâu thẳm nhìn lên, bao phủ lấy Kim Tự Hồng.
Kim Tự Hồng bị nhìn đến nín thở, không tự chủ được cúi người xuống, dùng hai tay nâng lấy đôi má của Đỗ Hằng Hi. Làn da mềm mại đúng như dự đoán, lạnh lẽo không chút nhiệt độ. Kim Tự Hồng lưu luyến v**t v* vài cái, dịu dàng nói: “Sao vậy? Mệt rồi à?”
Đỗ Hằng Hi nhìn rõ là anh, lại nhắm mắt lại, mệt mỏi cực độ tựa vào lòng bàn tay Kim Tự Hồng: “Có một chút, hôm nay xảy ra không ít chuyện.”
Hắn tựa vào lòng bàn tay Kim Tự Hồng một lát, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay đang nâng đỡ cái đầu đang nặng trĩu của mình. Một mùi hương hoa ngọc lan dễ chịu vẫn thoang thoảng quanh chóp mũi, cả người Kim Tự Hồng đều tỏa hương.
Đỗ Hằng Hi mơ màng nhếch môi cười, một lúc sau mới khôi phục tinh thần, thẳng lưng ngồi dậy. Hắn vẫn nhớ mục đích mình đến đây hôm nay.
Kim Tự Hồng khá nuối tiếc thu tay về, ngồi xuống bên cạnh Đỗ Hằng Hi theo thói quen: “Cậu qua đây muộn thế này là có chuyện gì sao?”
Đỗ Hằng Hi hơi nghiêng người đối diện với anh. Hắn thấy Kim Tự Hồng chỉ khoác đơn giản một chiếc áo tắm, tóc vẫn còn ướt, nước đọng lại thành vệt trên cổ áo, trên xương quai xanh vẫn còn những giọt nước chưa lau khô. Ánh mắt hắn khẽ động, đưa tay sờ vào ngọn tóc ướt sũng của Kim Tự Hồng: “Anh đang tắm à?”
Kim Tự Hồng mặt không đổi sắc mỉm cười: “Ừm, chẳng phải nghe tin cậu tới nên tắm còn chưa xong tôi đã chạy ra rồi sao? Cậu xem mặt mũi của cậu lớn đến nhường nào, người ta nói Chu Công một bữa cơm ba lần nhè thức ăn, một lần tắm ba lần nắm tóc, tấm lòng của tôi dành cho cậu cũng chẳng kém là bao đâu.”
Đỗ Hằng Hi thu tay về, thần sắc đạm mạc hỏi: “Cả tối nay anh đều ở nhà?”
Kim Tự Hồng hơi ngả người ra sau, rút bao thuốc từ trong túi ra, ngậm một điếu rồi bắt đầu nhả khói: “Ừm, tôi chẳng đi đâu cả, muộn thế này rồi tôi còn đi đâu được?”
Đỗ Hằng Hi nghiêng mặt tránh làn khói trắng anh tỏa ra: “Bến tàu có người gây rối, con tàu gặp chuyện là của nhà anh, chết mấy mạng người, còn liên lụy đến đến bang hội nữa.”
Kim Tự Hồng ngạc nhiên nhướng mày: “Vậy à? Sao chẳng thấy ai đến báo cho tôi biết nhỉ?”
Đỗ Hằng Hi nhìn anh một hồi: “Anh biết quy củ của Thanh Bang rồi đó, mạng người là thứ rẻ rúng nhất, nhưng họ không thể để mất thể diện. Anh giết một người anh em của họ, họ sẽ bắt anh phải đền mạng.”
Ngón tay Kim Tự Hồng kẹp điếu thuốc, khuỷu tay gác lên thành ghế sofa, mỉm cười mơ hồ: “Thế thì người đó nguy khốn rồi, phải tìm nơi nào đó trốn một thời gian thôi.”
Đỗ Hằng Hi không nói thêm lời nào, đột ngột áp sát tới, đôi mắt sâu thăm thẳm nhìn thẳng vào mắt Kim Tự Hồng.
Kim Tự Hồng giật mình một cái, nhưng vẫn cứng đầu không né tránh.
Đỗ Hằng Hi đối diện với anh, bất thình lình đưa tay quệt một cái vào phía sau tai anh, rồi xòe tay ra cho anh xem: “Lần sau cẩn thận một chút, vẫn chưa rửa sạch đâu.”
Trên ngón tay rõ ràng là vệt máu còn sót lại.
Sống lưng Kim Tự Hồng cứng đờ: “Tôi…”
Đỗ Hằng Hi đứng bật dậy, túm lấy tay Kim Tự Hồng kéo anh đứng lên cùng, thần sắc nghiêm nghị nói: “Lên lầu, tôi rửa lại cho anh.”
Kim Tự Hồng bất ngờ bị kéo dậy, vẻ mặt vẫn còn chút bối rối, không biết Đỗ Hằng Hi định làm gì.
Có lẽ ghét mùi thuốc lá anh đang hút, Đỗ Hằng Hi giật phăng điếu thuốc trên tay anh, nhấn tắt ngay trên mặt bàn trà bằng gỗ cứng, khiến lớp sơn mới bị cháy thành một lỗ đen sạm.
Kim Tự Hồng nhìn thấy vậy thì xót xa kêu lên: “Vân Khanh, cậu có giận thì cứ giận, đây là đồ nội thất tôi nhập khẩu từ nước ngoài về đấy, một cái lỗ này của cậu đốt mất bao nhiêu tiền của tôi rồi.”
Đỗ Hằng Hi mặt không đổi sắc kéo anh đi lên lầu: “Tôi đền cho anh bộ mới.”
Trong truyện hay có địa điểm Tô giới ( 租界 ). Đây là một thuật ngữ rất quan trọng để hiểu về bối cảnh xã hội lúc bấy giờ. Nói một cách đơn giản nhất: Tô giới là một khu vực nằm trong một thành phố của Trung Quốc nhưng lại chịu sự quản lý và luật pháp của nước ngoài.
Mặc dù đất đai vẫn thuộc chủ quyền của Trung Quốc về mặt lý thuyết, nhưng chính quyền Trung Quốc không có quyền can thiệp vào đây. Các nước phương Tây (Anh, Pháp, Mỹ, Đức…) hoặc Nhật Bản sẽ thuê các khu vực này (thường là bằng các hiệp ước bất bình đẳng sau chiến tranh). Trong tô giới có cảnh sát riêng, tòa án riêng, luật pháp riêng và quân đội riêng của nước ngoài.
Đây là nơi có đèn điện, xe hơi, khách sạn sang trọng, rạp chiếu phim và các kiến trúc phương Tây. Và vì cảnh sát Trung Quốc không có quyền bắt người trong tô giới, nên đây thường là nơi các chính trị gia thất thế, quân phiệt hoặc các nhà cách mạng lẩn trốn.