Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
7.
Đi. Đương nhiên phải đi.
Hai tiểu sư phụ dẫn đường. Ba người chúng ta theo phía sau. Tiếng càm ràm của Tam Nương gần như không thể đè xuống nổi.
“Đại sư gì chứ? Tới mấy lần rồi mà chẳng thấy mặt mũi đâu!”
“Giờ thì hay rồi. Chúng ta cũng tra ra được rồi, câu đố cũng giải xong rồi, đại sư lại xuất hiện. Trước đó rõ ràng là hắn cố ý tránh mặt chúng ta!”
Thúy Nương đã chỉnh trang sơ qua. Giải được câu đố khiến tâm tình nàng rất tốt. Nàng dịu dàng dỗ dành Tam Nương.
“Tam Nương, đừng nói bậy. Người xuất gia không nói dối. Sao đại sư có thể cố ý tránh chúng ta được? Hơn nữa, có lúc chúng ta tới từ sáng sớm, có lúc lại tới tận giữa trưa. Chẳng phải lần nào cũng không gặp sao?”
“Nếu thật sự muốn tránh chúng ta thì kiểu gì cũng phải vô tình chạm mặt một hai lần mới đúng. Chứng tỏ trước đây quả thật là chúng ta không có duyên với đại sư.”
Nhưng Tam Nương vẫn không chịu. Tính bà ấy vốn nóng nảy, chỉ có chuyện liên quan tới Thúy Nương mới chịu nhượng bộ. Lúc này vẫn cứ hùng hùng hổ hổ, nhất quyết đòi tìm Tề Vật đại sư hỏi cho ra lẽ. Ồn ào đến mức tiểu sư phụ dẫn đường cũng suýt quay đầu lại.
Ta lấy một miếng thịt khô từ trong bọc hành lý ra, nhét vào miệng Tam Nương. Trong nháy mắt, đất trời đều trở nên yên tĩnh.
“Còn cằn nhằn nữa thì tối nay không mua ngỗng quay cho bà đâu.”
Tam Nương nhai nhồm nhoàm, ôm túi thịt khô sang một bên gặm, không nói thêm câu nào nữa. Thúy Nương còn định mở miệng thì ta trực tiếp nhét tờ giấy ghi tin tức vào lòng ngực nàng, thản nhiên nói:
“Tin từ Dự Chương gửi tới, không xem sao?”
Thúy Nương cũng lập tức yên lặng. Mỗi người một cách trị.
Con đường nằm dưới chân ta. Ta từng bước tiến về phía trước. Những nghi vấn trong đầu dần dần kết nối lại thành từng chuỗi. Càng tới gần chân tướng, ta càng cảm thấy hưng phấn. Trên đời này thật sự có một nữ tử phi thường đến vậy. Nếu có thể gặp Tạ Tiểu Nga một lần thì tốt biết mấy! Nhưng trước khi tìm được nàng, chúng ta phải gặp Tề Vật đại sư trước.
Sau khi đưa chúng ta tới nơi, hai tiểu sư phụ lập tức rời đi. Tề Vật đại sư khác với sư cô Tịnh Ngộ. Trên mặt ông luôn mang theo nụ cười, như thể chúng ta là những người bạn cũ nhiều năm chưa gặp. Trước tiên ông nhìn về phía Thúy Nương, ôn hòa hỏi:
“Thí chủ đã giải được câu đố rồi sao?”
Thúy Nương gật đầu. Từ trên xuống dưới đều toát ra vẻ tự tin.
“Giải được rồi! Khỉ trong xe và đi trong lúa đều chỉ chữ ‘Thân’ (申). Cỏ trong cửa chỉ chữ ‘Lan’ (兰), còn một ngày chồng chỉ chữ ‘Xuân’ (春).”
“Đáp án của mười hai chữ ấy chính là Thân Lan và Thân Xuân.”
Nụ cười của Tề Vật đại sư càng sâu hơn, giọng điệu chân thành:
“Thì ra là vậy. Thí chủ quả thật thông tuệ. Đa tạ thí chủ đã giúp bần tăng giải đáp nghi ngờ.”
Tràng hạt trong tay ông khẽ chuyển động. Ta thật sự không chờ được nữa, nhìn chằm chằm ông mà hỏi:
“Trước đây đại sư không biết đáp án sao? Vậy đại sư nghĩ rằng, nếu năm đó Tiểu Nga gặp được Thúy Nương, liệu nàng có thể sớm ngày báo được mối thù sâu tựa biển hay không?”
Ta kính sợ thần Phật, nhưng không tin chuyện oan hồn báo mộng. Nếu thật sự có thể báo mộng, vì sao không trực tiếp nói rõ sự thật? Nếu thật sự có thể báo mộng, vì sao không trực tiếp kêu oan với quan phụ mẫu? Ta muốn biết chân tướng.
Nụ cười trên mặt Tề Vật đại sư vẫn không đổi. Ông vẫn ngồi yên như cũ.
“Thí chủ, trên đời này không có chữ nếu như, cũng không có giả thiết. Mọi chuyện đều là số mệnh đã định.”
“Giống như ba vị vậy. Một người được định sẵn sẽ mang câu đố tới. Một người được định sẵn sẽ truy tìm câu đố. Một người được định sẵn sẽ giải được câu đố. Ngay cả cuộc gặp gỡ hôm nay giữa chúng ta cũng vậy.”
Ba chén trà được Tề Vật đại sư chậm rãi đẩy tới trước mặt chúng ta. Ông lại xoay chuỗi hạt, giọng điệu trầm ổn.
“Bần tăng biết trong lòng các vị có rất nhiều nghi vấn. Xin hãy để bần tăng từ từ kể lại.”
“Mỗi lần Tiểu Nga thí chủ tới chùa, nàng đều đưa cho bần tăng câu đố mười hai chữ ấy. Nhưng bần tăng ngu dốt, không thể giúp nàng giải đáp. Thấy nàng kiên quyết như vậy, bần tăng đành nhờ một người bạn tốt giúp đỡ. Người bạn ấy vô cùng thông minh, quả thật đã giải được.”
“Người bạn ấy trò chuyện rất lâu cùng Tiểu Nga thí chủ. Khi rời đi, Tiểu Nga thí chủ đã cảm tạ bần tăng. Từ đó về sau nàng không xuất hiện nữa.”
“Hôm ấy bần tăng không có mặt nên trước khi gặp ba vị thí chủ, bần tăng không biết đáp án, cũng không biết tình hình thực tế. Còn vị Tạ thí chủ mà các vị nhắc tới có phải cùng một người với Tiểu Nga thí chủ mà bần tăng từng gặp hay không, bần tăng cũng không biết.”
“Đó là tất cả những gì bần tăng có thể nói cho ba vị biết.”
Đỗ Tam Nương nghe mà không hiểu ra sao. Bà giơ tay nâng chén trà rồi uống cạn.
“Đại sư, ngài nói như vậy thì khác gì chưa nói đâu? Chi bằng ngài cho ta biết người bạn kia là ai, và Tiểu Nga mà ngài nhắc tới hiện giờ đang ở đâu.”
Ta mím chặt môi, cũng uống cạn chén trà rồi đứng dậy. Tề Vật đại sư sẽ không nói. Quả nhiên, ông cười hai tiếng.
“Điều có thể nói, bần tăng đã nói hết rồi. Chẳng phải ba vị thí chủ tới Kiến Nghiệp chỉ để giải câu đố thôi sao? Giờ câu đố đã được giải rồi, các vị vẫn muốn tiếp tục điều tra sao?”
Đỗ Tam Nương sửng sốt. Đúng vậy. Chúng ta tới Kiến Nghiệp chỉ vì câu đố mười hai chữ, chỉ vì ba trăm lượng vàng. Bà há miệng th* d*c, rất lâu sau mới khó khăn nói được một câu:
“Nhưng, nhưng như vậy vẫn chưa đủ.”
8.
Đúng vậy. Như thế vẫn chưa đủ. Nỗi oan khuất của cả nhà Tạ Tiểu Nga chỉ được ghi lại trong sổ sách bằng vài dòng ngắn ngủi. Ai đã giết họ. Vì sao phải giết họ. Chẳng còn ai quan tâm đến nữa. Nhưng mười năm trôi qua, Tạ Tiểu Nga vẫn quan tâm. Ta, Thúy Nương và Đỗ Tam Nương cũng quan tâm.
Năm ấy Tạ Tiểu Nga mới bao nhiêu tuổi? Chỉ mới mười mấy tuổi, đang ở độ tuổi đẹp nhất của thanh xuân. Gia cảnh nhà nàng giàu có, không phải lo gánh nặng cơm áo. Nếu theo nghiệp buôn bán giống ta, nàng hoàn toàn có thể gánh vác cơ nghiệp của cha. Nếu có những sở thích khác giống Thúy Nương, nàng cũng có cả một quãng đời dài để theo đuổi điều mình muốn. Thậm chí nếu giống Tam Nương, thích ăn, thích chơi, nàng cũng có thể nếm trải đủ mùi vị nhân sinh.
Thế nhưng chỉ sau một đêm, từ một tiểu thư xuất thân từ gia đình giàu có, nàng trở thành ăn mày lưu lạc nơi đầu đường. Mối thù sâu như biển ấy. Nếu Tạ Tiểu Nga còn sống, ta không tin nàng sẽ không báo thù!
Giờ đây không còn là chuyện ba trăm lượng vàng nữa. Chúng ta nhất định phải tìm được Tạ Tiểu Nga. Tề Vật đại sư không chịu nói người kia là ai, nhưng ta vẫn có thể tra ra được.
Năm Nguyên Hòa thứ tám, phán quan Lý Công Tá từng đi thuyền tới Kiến Nghiệp, lên gác chùa Ngõa Quan. Nếu thật sự là Lý Công Tá thì câu chuyện này lại càng thú vị. Lý Công Tá là phán quan. Nếu ông ta đã giải được câu đố, biết rõ chân tướng, lẽ nào lại không bảo Tạ Tiểu Nga đi báo quan? Vậy thì sau khi rời đi, chỉ có thể là Tạ Tiểu Nga đi báo thù.
“Thiên hạ rộng lớn, có vô số người trùng tên. Chúng ta biết tìm Thân Lan và Thân Xuân ở đâu đây?”
Quyển sổ của Thúy Nương đã kín đặc những chữ là chữ. Nàng lại đổi sang một quyển mới. Dù ta có bản lĩnh đến đâu, không biết địa điểm cụ thể, không biết Tạ Tiểu Nga đã đi đâu thì cũng không thể tìm được nàng giữa biển người mênh mông. Mà bây giờ đã hơn hai năm kể từ khi Tạ Tiểu Nga biết được tên của kẻ thù.
Ba chúng ta ngồi trong sân viện, im lặng không nói. Hoá ra sự thật phía sau câu đố mười hai chữ ấy lại nặng nề đến thế. Tiểu Nga, cô đã tìm được kẻ thù để báo thù rửa hận chưa? Tiểu Nga, cô còn muốn trở về quê hương mình nữa không?
9.
Bước ngoặt xuất hiện nhờ một bức thư bồ câu đưa tới. Trên giấy chỉ có ba chữ: Quận Tầm Dương.
Đầu mày ta giật liên hồi. Máu trong người như dồn thẳng l*n đ*nh đầu.. Không hiểu vì sao, ta luôn có cảm giác Tạ Tiểu Nga và hai người họ Thân đang ở quận Tầm Dương!
Chúng ta lập tức lên đường, không hề do dự giây phút nào. Ngựa phải là ngựa nhanh nhất. Thuyền phải là thuyền nhanh nhất. Không được chậm trễ dù chỉ một khắc.
“Người gửi tin là ai? Có tra được không?”
Thúy Nương vừa viết lia lịa vừa ghi chép toàn bộ suy đoán của chúng ta. Tông nàng tiều tụy hơn lúc xuất phát rất nhiều, nhưng đôi mắt lại sáng rực. Nếu lúc này Tống Tiêu đứng trước mặt nàng, e rằng cũng không nhận ra nổi. Dĩ nhiên, nếu Tống Tiêu thật sự đứng trước mặt nàng. Có lẽ sẽ bị nàng tát cho hai bạt tai. Không chỉ nàng. Ta và Tam Nương cũng vậy.
Lúc đi thuê thuyền và thuê xe ngựa, ba người chúng ta suýt chút nữa bị coi là dân lưu tán tới gây chuyện mà đuổi đi. Đỗ Tam Nương v**t v* con bồ câu yêu quý của mình, lập tức đáp:
“Là cùng một người đã nói câu đố có liên quan tới vụ thảm án diệt môn trước đó. Chỉ là không tra được tung tích. Hắn nhờ người chuyển thư giúp, không lấy tiền, cũng chẳng đòi hỏi gì. Sau khi thư được đưa tới Thái Thương, hắn đã rời đi, không rõ đi đâu.”
Thúy Nương nhíu mày. Ta biết nàng đang nghĩ gì, cũng hiểu nàng đã nghĩ ra điều gì. Xe ngựa xóc nảy. Ta bám chặt vào thành ghế để khỏi bị hất tung. Thế nhưng khoảnh khắc đặt chân lên đất Tầm Dương, trái tim vốn luôn sôi sục của ta lại bất ngờ bình tĩnh trở lại.
Chúng ta tới nơi đã là buổi chiều. Trong lúc dùng cơm, chỉ cần hỏi thăm vài câu đã biết được anh em nhà họ Thân ở đây khá có tiếng tăm. Thân Xuân và Thân Lan không phải anh em ruột, mà là huynh đệ cùng tông tộc. Gia sản giàu có, phía dưới có rất nhiều người làm.
“Ngoài đám thuộc hạ của mình ra, hai anh em họ không tin bất kì ai. Nhưng phải công nhận họ thật sự có bản lĩnh, làm ăn bên ngoài phát đạt lắm.”
“Nghe nói ở ngoài kia họ có người chống lưng, làm việc cho người ta nên mới được chia nhiều tiền như vậy.”
“Xì, ta không tin. Nếu thật sự béo bở như thế thì họ còn quay về đây làm gì?”
Làm ăn cái gì chứ, rõ ràng là giết người cướp của.
Mười năm rồi. Nạn nhân sẽ chỉ có mỗi gia đình của Tạ Tiểu Nga sao? Hai anh em này chẳng khác nào ác quỷ hút máu người!
“Ồ? Nghe các người nói vậy thì xem ra họ cần người có bản lĩnh nhỉ?”
Đỗ Tam Nương cười lớn, đập mạnh một cái xuống bàn. Cơ bắp căng lên làm áo quần phồng cả ra.
“Ta khỏe lắm đấy. Nhìn cũng dữ dằn thế này. Không biết nhà họ Thân có tuyển ta vào làm công không?”
Người kia cười phá lên.
“Ha ha ha ha. Thế thì không được, Họ chỉ tuyển đàn ông, không tuyển phụ nữ đâu! Ha ha ha ha.”
Trong lòng ta lộp bộp, giả vờ bất mãn:
“Tại sao chỉ tuyển nam không tuyển nữ? Hừ, ta không tin dưới tay họ có người đàn ông nào thật sự tài giỏi! Cho ta hai ba năm, bà tử nhà ta cũng làm được như vậy!”
Mấy người kia cười ầm lên. Người nháy mắt với ta, ta lại bĩu môi với họ. Không khí như đang đùa vui. Ta nhướng mày, trực tiếp gọi chủ quán mang rượu ngon cùng thịt bò lên. Tửu lượng của Tam Nương, gia sản của ta. Còn chưa có cái miệng nào trong thiện hạ mà chúng ta không cạy ra được!
Rượu qua ba tuần, cuối cùng cũng có người không chịu nổi, bịch một tiếng gục xuống bàn. Những người còn lại vừa ợ hơi vừa không phục.
“Bà thím này tửu lượng ghê gớm thật đấy. Nhưng… nhưng uống giỏi cũng vô ích thôi. Dưới tay anh em nhà họ Thân có một người tên là Sĩ Tịch, tới đây hơn hai năm về trước. Người ta chịu khó khăn gian khổ, làm việc rất được. Anh em nhà họ Thân tin tưởng hắn, thuộc hạ cũng phục hắn. Giờ đã là quản sự rồi.”
“Bà tử như bà, e là vào cửa còn khó. Nói mới nhớ, sáng nay anh em nhà họ Thân vừa mới trở về. Đêm nay chắc lại mở tiệc rượu thịt ăn mừng linh đình cho mà xem.”
Ngay tối nay! Thế mà lại là hôm nay!
Ta vội vàng trả tiền. Lúc bước ra ngoài đã là đêm khuya. Trên đường chẳng còn ai cầm đèn trở về nhà. Chỉ có quán rượu phía sau vẫn rực sáng ánh đèn.
“Đi hướng này!” Thúy Nương kéo tay ta, lần mò trong bóng tối.
“Lúc hai người uống rượu, ta đã đi hỏi đường. Nhà họ Thân ở phía này.”
Thình thịch…
Thình thịch…
Ta th* d*c. Tim cũng đập dữ dội.
Giữa màn đêm đen kịt, chỉ còn nghe thấy tiếng hô hấp của ba người chúng ta. Tiểu Nga, chúng ta tới đây vì cô. Không đúng, phải nói là chính cô đã dẫn chúng ta tới đây. Ta hi vọng cô có thể báo thù rửa hận. Nhưng ta cũng mong cô có thể sống sót.
Một nữ tử như vậy, đáng lẽ phải được sống thật tốt mới phải!
10.
Chúng ta còn chưa tới gần mà đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc. Cổng lớn nhà họ Thân mở toang, trông giống như cái miệng khổng lồ của vực sâu không đáy, chỉ chờ người ta bước vào rồi nuốt chửng.
Tay ta run lên, lấy gậy đánh lửa ra châm lửa. Tam Nương cầm một cây gậy to bằng cánh tay đi phía trước. Thúy Nương dùng một tay bịt miệng, một tay cầm con dao găm ta tặng để phòng thân.
Còn ta thì không che miệng. Ta cầm gậy đánh lửa. Càng tới gần mùi rượu càng nồng nặc. Khi bước vào sân. Trong mùi rượu đã lẫn cả mùi máu tanh nồng nặc!
Ngay phía trước có một thi thể không đầu nằm đó. Bên cạnh xác chết là một người, một tay cầm đao, một tay xách một cái đầu người. Ánh lửa chập chờn. Ta trợn mắt nhìn kỹ. Trong đôi mắt ấy là ngọn lửa hừng hực không bao giờ tắt!
Hắn, không đúng, là nàng. Nàng nhìn chúng ta rồi bật cười, khóe môi khẽ cong lên. Trên mặt còn vương đầy máu. Cánh cửa phía sau nàng bị khóa chặt. Dường như bên trong có người đang kêu cứu.
Tạ Tiểu Nga cười. Trong nụ cười ấy có sự chế giễu dành cho những kẻ trong phòng. Có sự hưng phấn sau khi đã báo được thù lớn. Có nỗi đau của mười năm dài ẩn nhẫn chờ đợi. Nàng mở miệng, tựa như muốn gào thét tất cả mọi điều. Nhưng thứ nàng hét lên lại là:
“Cứu mạng với… Có cướp… Mau bắt cướp…”
Tiếng hét ấy như sấm nổ giữa trời quang, xé toạc cả màn đêm.
Sư cô Tịnh Ngộ từng nói, thiện duyên khó kết, ác nghiệp dễ tạo, làm gì cũng phải suy nghĩ thật kỹ. Tề Vật đại sư từng nói, Tiểu Nga thí chủ có một đôi mắt mà lửa cũng không thể thiêu rụi. Khi gặp nàng, chúng ta sẽ nhận ra ngay.
Lúc ấy ta bỗng hiểu ra. Ta kéo Thúy Nương và Tam Nương chạy ra ngoài. Chúng ta gào đến khản cổ. Chúng ta hét đến điên cuồng. Chúng ta muốn tác thành cho ý định của Tạ Tiểu Nga.
“Cứu mạng với… Có cướp…”
“Mau tới đây… Mau tới bắt cướp…”
Màn đêm tĩnh lặng bị đánh thức. Người đang ngủ hay người chưa ngủ, tất cả đều bật dậy, uà về phía nhà họ Thân.
Chưa đủ! Vẫn chưa đủ! Ta chạy như điên, vừa chạy vừa la lớn. Chạy qua quán rượu nơi vừa uống rượu. Chạy qua bến tàu nơi chúng ta từng đặt chân tới. Chạy qua vô số con người. Cuối cùng kiệt sức ngã quỵ xuống đất.
Đêm nay không có trăng, nhưng đầy trời sao sáng. Tạ Tiểu Nga. Chúng ta hi vọng cô được toại nguyện. Và nhất định cô sẽ được toại nguyện.
11.
Ngày thứ hai khi đến quận Tầm Dương, ở đây xảy ra một chuyện lớn. Thân Lan, một trong hai anh em nhà họ Thân đã chết, còn Thân Xuân thì bị bắt. Khi mọi người xông vào, trong nhà họ chất đầy hàng trăm nghìn món đồ cướp được. Cuối cùng, chỉ trong một đêm, sự thật được sáng tỏ trước bàn dân hiên hạ!
Họ là kẻ trộm! Họ là cướp! Họ là sát nhân!
Cùng lúc đó, thân phận của Sĩ Tịch cũng được hé lộ. Hóa ra nàng là phụ nữ, người Dự Chương, là người duy nhất còn sống sót trong thảm án diệt môn nhà họ Tạ. Đêm qua, đó là lần cuối cùng chúng ta gặp Tạ Tiểu Nga. Nàng cũng bị bắt đưa đi tra hỏi.
Hiện tại Tiểu Nga đang ở trong lao ngục. Nghe nói, nàng còn ghi chép lại hết tên tất cả bọn trộm cướp, không bỏ sót một ai. Nhưng việc của chúng ta vẫn chưa kết thúc. Thúy Nương ngày đêm không nghỉ, đôi mắt đỏ ngầu, sắp xếp và tổng hợp tất cả những chuyện đã xảy ra, viết thành một cuốn “Truyện kể về Tạ Tiểu Nga”.
Tam Nương đi tìm người, còn ta bỏ tiền. Chỉ trong hai ngày, “Truyện kể về Tạ Tiểu Nga” đã nổi danh khắp quận Tầm Dương! Luật pháp thời Đường cấm vận dugnj thù riêng. Nhưng trong “Lễ Ký” nói: thù cha, không thể sống chung dưới một bầu trời!
Những ngày qua, chúng ta nghe quá nhiều lời bàn luận như vậy. Ta không quan tâm, Thúy Nương không quan tâm, Tam Nương cũng không quan tâm. Mỗi một cuốn “Truyện kể về Tạ Tiểu Nga” mới là thứ chúng ta thực sự quan tâm.
Dần dần, người thay Tạ Tiểu Nga lên tiếng càng nhiều. Quan lại cũng khen ngợi phẩm hạnh của nàng. Sự việc được báo cáo lên từng cấp. Cuối cùng, thu hút sự chú ý của Hoàng đế. Hoàng đế ban chiếu, Tạ Tiểu Nga được miễn tội chết, được trở về quê hương.
Các giặc cướp còn lại đều bị xử tử.
12.
Trước khi Tiểu Nga rời đi, bốn chúng ta gặp nhau một lần. Nàng đã mặc lại trang phục nữ, nhưng ánh lửa đêm ấy vẫn chưa lụi tàn. Ta có quá nhiều điều muốn hỏi. Ta muốn hỏi nàng, mối hận diệt môn mười năm trước, liệu hôm nay có nguôi ngoai phần nào hay không? Ta muốn hỏi nàng, có phải chính nàng từng bước dẫn chúng ta đến đây? Ta muốn hỏi nàng, sao lại chọn chúng ta?
Nhưng nhìn Tiểu Nga, ta lại chẳng nói được gì.
“Cảm ơn các người.”
Tiểu Nga lên tiếng, cuối cùng nụ cười cũng hiện trên mặt nàng. Nàng cầm ba cuốn sách. Trong đó hai cuốn do Thúy Nương viết. Một cuốn đã viết về nữ đạo sĩ trước đây. Một cuốn còn lại mới viết hôm nay: “Truyện kể về Tạ Tiểu Nga”.
Cuốn còn lại, chúng ta cũng từng đọc. Kể về một người phụ nữ vì báo thù mà kết hôn với kẻ thù, vừa yêu vừa hận, xoay vần trong tình yêu căm ghét. Sau khi đọc xong, ba chúng ta từng trêu chọc nhau.
Đi tìm người điều tra thì biết tác giả cuốn đó là một người đàn ông. Vậy thì cũng dễ hiểu.
Hoá ra Tiểu Nga cũng đã đọc.
“Các người viết rất hay, đọc xong cuốn này, ta càng thấy các người viết còn tốt hơn nữa.”
“Ta nghĩ, nếu có người nào muốn viết đúng sự thật về câu chuyện của ta, muốn giúp ta, thì đó chắc chắn là các người. May mà các người đã đến.”
Chúng ta cười rộ lên. Mọi nghiêm túc đều tan biến, cùng nhau nâng cốc chúc mừng. Dù là hồn oan báo mộng hay giải mã phá án, quan trọng là chúng ta đã đến.
Ngày đó, chúng ta không nói thêm gì về sự thật. Thúy Nương đã hoàn thành “Truyện kể về Tạ Tiểu Nga”, ta cũng không sửa gì thêm. Chúng ta chỉ trò chuyện vui vẻ. Tiểu Nga nói, nàng muốn trở về Dự Chương thăm lại quê cũ, nếu có cơ hội, sẽ đến thăm chúng ta. Chúng ta kể cho nàng nghe chuyện ba người chúng ta, và kể về nữ đạo sĩ.
“Viết xong rồi, vàng của các người còn lấy được nữa không?”
Tiểu Nga tò mò.
Ta nhướng mày: “Đương nhiên rồi. Ta đã nhờ bồ câu đưa thư báo về, dám ăn gian, chúng ta sẽ viết một cuốn sách khác, cho hắn nổi danh khắp thiên hạ!”
Ba trăm lượng vàng là thứ chúng ta xứng đáng có được!
Trước lúc chia tay, Tiểu Nga nhờ chúng ta ký tên trên “Truyện lể về Tạ Tiểu Nga”.
Ba người. Ba chữ ký.
Tiểu Nga nâng niu cuốn sách, nói: “Các người rất giỏi, hẳn là nên tiếp tục viết sách.”
“Ta tin, nhất định sẽ có nhiều người như ta, sẵn sàng để các người viết.”
13.
Sau khi về nhà, ba chúng ta ngủ một giấc say sưa. Khi tỉnh dậy, mọi thứ trở lại quỹ đạo vốn có. Chỉ thêm ba trăm lượng vàng. Chỉ thêm một cuốn “Truyện kể về Tạ Tiểu Nga” trong hiệu sách.
Không lâu sau, thư từ phương xa gửi tới. Tiểu Nga đã xuất gia, trở thành ni cô thật sự, pháp danh là “Tiểu Nga”.
Sau khi đọc thư xong, ba chúng ta đem ba trăm lượng vàng quyên tặng cho chùa. Tam Nương tỏ ra không để tâm chút nào, nhưng vừa quay đi đã tức đến đau thắt ngực.
Ta vỗ vai bà rồi ôm lấy Thúy Nương.
“Sợ gì chứ? Có ta ở đây, còn không nuôi nổi các người à?”
“Thêm cả trăm người nữa cũng được nữa là!”
(Kết thúc)