Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
01.
Câu đố ấy chỉ có mười hai chữ. Nghe nói đã nhiều năm rồi vẫn không ai giải nổi. Vẻ mặt Đỗ Tam Nương vô cùng đắc ý, cười với ta và Thúy Nương:
“Có mười hai chữ thôi mà đáng giá ba trăm lượng vàng, vụ mua bán này lời biết bao! Ta biết ngay hai người nhất định sẽ động lòng mà! Đến lúc đó chia cho mỗi người một trăm lượng vàng, chẳng phải tuyệt lắm sao!”
Ta vờ vịt trưng ra nụ cười, nhìn về phía Đỗ Tam Nương. Người gửi thư tên là Tống Tiêu, là vị hôn phu cũ của ta. Ta và hắn lớn lên cùng nhau từ thuở nhỏ. Vậy mà chỉ ba tháng trước ngày thành thân, hắn lấy cớ báo ơn, ép ta đồng ý để hắn nạp Thúy Nương làm thiếp. Đối với ta, hắn thất tín bội nghĩa, nhân danh tình yêu, muốn biến ta thành một con rối chỉ biết xoay quanh hắn.
Đối với Thúy Nương, hắn lấy oán báo ơn, nhân danh che chở, muốn biến một cô nương tử tế thành bậc nô tỳ thấp kém. Sau khi nhìn rõ bản chất của hắn, ta lập tức dẫn theo Thúy Nương cùng người thân duy nhất bên cạnh nàng là Đỗ Tam Nương bỏ trốn.
Tống Tiêu là một tên khốn, nhưng lại là một tên khốn mang thân phận cao quý. Hắn đỗ Bảng Nhãn, hiện giờ đã là Thông phán Xương Châu, địa vị khác hẳn khi xưa. Nếu không phải như vậy, đừng nói là một phong thư, đến nửa mảnh giấy của hắn cũng không thể lọt vào phủ của ta.
Dính phải một miếng cao da chó như hắn đã đủ phiền lòng rồi. Ấy vậy mà Đỗ Tam Nương còn gây ra chuyện này! Thúy Nương chỉ còn mỗi bà ấy là người thân, đương nhiên không tiện trách móc. Còn ta thì khác. Tam Nương ăn của ta, uống của ta, ở nhà ta. Thân hình bà ấy lực lưỡng, mặt mày dữ tợn, sức vóc hơn người, lại biết võ công.
Chỉ riêng một bữa trưa đã ăn ba bát cơm, hai con gà, một con cá và ba đĩa thịt. Bữa nào ta cũng để bà ấy ăn cho thỏa thích, chưa từng tiếc chút tiền ấy làm gì. Đối với bà ấy, ta có thể nói là không thẹn với lòng. Thấy mặt mày bà ấy vẫn hớn hở chẳng biết hối lỗi, giọng ta cũng trở lạnh:
“Bức thư này viết cho ta. Chữ bà biết là do Thúy Nương dạy. Nếu chia tiền thì đáng lẽ ta và Thúy Nương mỗi người một nửa mới đúng. Tam Nương, cảm ơn bà đã mang thư về giúp chúng ta, còn vàng ấy à, bà không được chia lấy một góc nào đâu.”
Niềm vui trên mặt Đỗ Tam Nương lập tức cứng đờ, khuôn mặt già nua sa sầm xuống. Bà nhìn Thúy Nương bằng vẻ mặt đáng thương rồi lại dè dặt nhìn ta.
“Nghiêm nương tử, lúc trước cô đã hứa nuôi ta rồi mà. Có phải cô chê ta ăn nhiều quá, không còn hữu dụng nữa không? Haizz, biết thế ngày ấy ta đã…”
Ta nhặt một miếng bánh phù dung, nhét cứng miệng bà ấy. Ngày trước vì bà cùng ta điều tra vụ án, bảo vệ ta suốt đường đi, ta mới thuận miệng hứa vài câu. Ai ngờ giờ đây lại bị bà ấy nắm thóp. Thấy ta trợn mắt, Đỗ Tam Nương cũng không giận. Bà cười hì hì nuốt bánh xuống, cẩn thận mở lá thư ra, đưa đến trước mặt chúng ta.
“Ta biết mà, Nghiêm nương tử với Thúy Nương đều là người tốt nhất trên đời. Tam Nương theo hai người đúng là hưởng phúc rồi. Xin hai vị xem thử một chút, rốt cuộc đáp án câu đố đáng giá ngàn vàng này là gì, để ta còn tích cóp chút tiền dưỡng già.”
Ta và Thúy Nương nhìn nhau, mỉm cười đẩy lá thư trở lại. Lúc nãy Tam Nương chột dạ, lòng bàn tay đổ mồ hôi, mực trên giấy đã nhòe hết, không còn nhìn rõ.
“Tam Nương, e là tiền dưỡng già của bà tan thành mây khói rồi.”
Đỗ Tam Nương nhìn một chút, hít một hơi thật sâu. Còn chưa kịp hoàn hồn đã tức đến ngất lịm tại chỗ.
02.
Quả thật Đỗ Tam Nương tức giận không nhẹ. Mỗi khi ta tính toán kiểm tra sổ sách, bà lại ngồi cạnh thở ngắn than dài. Lúc Thúy Nương làm thơ viết thoại bản, bà lại ở bên cạnh thở dài thườn thượt. Nghe nói ngay cả bữa cơm cũng ăn ít đi một nửa so với trước. Ta chịu hết nổi, trực tiếp đặt một trăm lượng vàng trước mặt bà.
“Tam Nương, một trăm lượng của bà ta trả thay được chưa?”
Đỗ Tam Nương lắc đầu.
“Vậy thì không được! Không giống nhau đâu. Giải được câu đố thì vàng là Tống Tiêu bỏ ra. Không giải được thì vàng là cô bỏ ra. Vậy chẳng phải vẫn là tiền của chúng ta sao? Cứ nghĩ tới việc để Tống Tiêu tiết kiệm được ba trăm lượng vàng là ta ăn không ngon ngủ không yên, ruột gan còn cào đến mức khó chịu.”
Tay áo ta nhẹ nhàng lay động. Thúy Nương kéo tay áo ta, mắt mày cong cong ý cười.
“Nghiêm nương tử, nói cho Tam Nương biết đi. Nếu còn không nói, bà ấy thật sự sẽ gầy đi mất.”
Ta bất đắc dĩ thở dài, thầm cảm thán số bà ấy đúng là tốt. Trước đây gặp được một Thúy Nương hiền lành tài hoa. Sau lại gặp được một người hào phóng lương thiện như ta.
Hôm ấy thấy Tam Nương nghiêm túc như vậy, ta và Thúy Nương cũng để tâm. Lần đầu tiên nàng trả lời thư, bảo Tống Tiêu viết lại câu đố gửi sang. Chỉ là giữa Thái Thương và Xương Châu cách nhau quá xa, thư từ qua lại cần có thời gian mới được.
Còn ta thì khác. Ta luôn tin rằng có tiền sai khiến được cả ma quỷ. Vì vậy ta bỏ tiền thuê người đi khắp nơi tìm manh mối. Một câu đố mười hai chữ đã nhiều năm không ai giải được. Muốn tìm thì không dễ mà nói khó cũng chẳng khó.
Tóm lại mấy ngày nay đã tìm về được vài bản khác nhau, chỉ chờ Đỗ Tam Nương xác nhận xem rốt cuộc là bản nào. Nghe nói ba trăm lượng vàng đã có hy vọng. Đỗ Tam Nương lập tức bật dậy khỏi giường, lật từng tờ giấy. Cuối cùng bà rút ra một tờ, kích động hô to:
“Cái này cái này! Chính là cái này! Chữ nào ta cũng nhận ra, tuyệt đối không nhớ nhầm!”
Đã tìm được rồi thì dễ xử lý. Ta ghé lại nhìn, lập tức sững người. Mười hai chữ ấy, mỗi chữ đều như nhỏ máu.
Kẻ g,i,ế,t ta, khỉ trong xe, cỏ phía cửa đông.
Kẻ g,i,ế,t ta, đi trong lúa, một ngày chồng.”
Ta rùng mình. Đây thật sự là câu đố mà không phải lời nguyền rủa sao? Nhìn sang lần nữa thì Thúy Nương cũng đã mê mẩn từ lúc nào. Đôi mắt sáng rực, miệng lẩm bẩm không ngừng, ngón tay liên tục viết đi viết lại trên lòng bàn tay.
Bề ngoài Thúy Nương ôn hòa yếu đuối, nhưng thực ra còn cố chấp hơn cả Tam Nương. Lần trước ta và Tam Nương đi đến Trường An điều tra một nữ đạo sĩ bị người đời mắng chửi hơn ba mươi năm. Chỉ bằng thư từ, Thúy Nương đã giúp chúng ta không ít. Sau đó nàng còn bỏ ăn bỏ ngủ, viết câu chuyện của nữ đạo sĩ ấy thành thoại bản. Vừa xuất bản đã dấy lên một trận sóng gió. Hiệu sách suýt chút nữa bị người ta đập phá. Nhưng Thúy Nương không sợ.
Nàng đứng chắn trước cửa hiệu. Không chỉ bán thoại bản, mà còn đọc công khai. Đọc cho tất cả mọi người biết. Đọc đến mức những kẻ tức giận cũng chẳng thể làm gì nàng. Tam Nương bảo vệ nàng. Ta chống lưng cho nàng. Từ tiên sinh kể chuyện đến gánh hát, tất cả đều thay phiên nhau ra trận.
Từ đầu đến cuối, chúng ta không hề che giấu những điều sai trái của nữ đạo sĩ ấy, cũng không hề tô điểm cho nàng. Chúng ta chỉ muốn khi người đời nhắc tới nàng, cũng đến biết tài hoa của nàng, những khó khăn nàng từng gánh chịu, và những điều bất lực nàng từng trải qua.
Muốn nói về một người đã chết thì phải hỏi nàng chết như thế nào, vì sao nàng lại chết. Chứ không phải chỉ dùng những từ như phụ nữ đố kỵ, phụ nữ đốc ác, phụ nữ d,â,m, l,o,ạ,n để kết luận tất cả.
Giờ đây Thúy Nương lại nổi hứng. Đương nhiên nàng cũng giống Đỗ Tam Nương, không chịu buông tha chuyện này.
Được rồi, lại thêm một người sa vào trong ấy. Suốt năm ngày liên tiếp, Đỗ Tam Nương đều mất hồn mất vía, đi theo ta kiểm tra sổ sách mà lòng dạ để đâu đâu, suýt nữa giẫm lên giày ta làm ta ngã chổng vó trước mặt mọi người.
Thúy Nương cũng không làm thơ, không viết thoại bản nữa. Đám độc giả đòi truyện kéo đến tận chỗ ta.
Ông trời ơi! Tống Tiêu đúng là đồ sao chổi. Giờ thì câu đố này không giải cũng phải giải rồi.
Đúng lúc ấy, người ta phái đi điều tra lại truyền về một tin tức. Chỉ nhìn thôi cũng đã khiến da đầu ta tê dại, toàn thân túa ra mồ hôi lạnh rồi.
Trên mảnh giấy viết: “Câu đố này có thể liên quan đến một vụ án diệt môn thảm khốc.”
03.
Lại thêm một vụ án thảm khốc, còn là thảm án diệt môn. Ta thật sự không muốn dính vào. Vừa quay đầu lại đã đối diện với hai đôi mắt đầy khẩn cầu.
“Không được. Cửa hàng không thể thiếu ta.”
Đỗ Tam Nương giơ tay lên đầy phấn khích.
“Được mà. Đám chưởng quỹ đều đã bị chỉnh đốn đến mức ngoan ngoãn phục tùng rồi, bọn họ không dám giở trò gian dối đâu.”
Ta nghẹn lời, lại lắc đầu.
“Vẫn không được. Thúy Nương, bản thảo của ngươi đang bị thúc giục đấy. Không viết nữa là ta lỗ vốn mất.”
Thúy Nương cười ngượng ngùng, kéo nhẹ tay áo ta.
“Được mà. Phần sau ta đã viết sẵn một ít rồi. Cứ giao cho người bên dưới mang đi in để bán trước, cũng đủ cầm cự trong một tháng. Ra ngoài cũng không có vấn đề gì. Ta viết xong còn có thể nhờ bồ câu của Tam Nương gửi về.”
Đỗ Tam Nương nuôi một con bồ câu đưa thư. Thúy Nương đặt tên nó là Hằng Ngã. Hằng Ngã cực kỳ thông minh. Nó ghi nhớ những người từng gặp, những nơi từng đến. Ngày trước đi đi về về Trường An còn chẳng phải vấn đề, huống chi là chuyện này. Bỗng nhiên ta thấy vô cùng thương cảm với con chim ấy.
“Hai người các ngươi bắt nó bay tới bay lui thế này không sợ nó mệt chết à?”
Đỗ Tam Nương cười hề hề, huýt một tiếng sáo. Vậy mà hàng chục con bồ câu đồng loạt bay vào. Con đậu trên vai bà, con thì thân mật cọ lên má Thúy Nương. Vài con khác thì ngoan ngoãn nằm trên đùi ta.
“Nghiêm nương tử, trước đây ta chưa nói. Ta không chỉ nuôi một con đâu. Mấy con chim này, con nào cũng tên là Hằng Ngã. Chỉ là chúng quá thông minh nên mỗi lần chỉ xuất hiện một con thôi. Cô yên tâm, chúng thay phiên nhau làm việc, không mệt được đâu.”
Đáng chết! Ta đã bảo làm sao một con bồ câu lại bay nhanh đến vậy, còn ăn khỏe đến thế. Tưởng là vật giống chủ, hóa ra là lừa gạt ta!
Ta giận sôi máu. Đồng thời cũng hiểu rằng không còn lý do nào để từ chối nữa. May mà cửa hàng tạm thời không có việc gì. Vậy thì chiều theo ý họ một lần vậy.
Mười hai chữ kia chưa có lời giải. Nguồn gốc vụ diệt môn cũng chưa rõ. Vậy chỉ còn cách dùng đến gia sản phong phú của ta thôi.
Chưa đầy ba ngày, chúng ta biết được tin tức ấy là từ một người đến từ Kiến Nghiệp truyền ra. Kiến Nghiệp chính là nơi đầu tiên chúng ta phải đến. Trước lúc lên đường, vừa hay thư của Tống Tiêu được gửi tới. Quả nhiên câu đố trong thư giống hệt câu mà Tam Nương nhận ra, không sai lấy một chữ. Chỉ là kẻ đó vẫn chưa chịu từ bỏ. Cuối thư còn viết thêm một câu:
“Tấm chân tình của ta cũng giống như câu đố này, bao năm qua chưa từng thay đổi.”
“Diệu Ý, phàm là điều nàng mong muốn, ta nhất định dốc sức giúp đỡ. Nếu nàng nghĩ thông suốt, ta sẽ vẫn luôn chờ đợi nàng.”