Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
5
Nhìn chằm chằm vào điện thoại, tôi ngẩn người mất ít nhất ba phút.
Cho đến khi bên tai vang lên giọng đe dọa đầy sát khí của Khương Bối Bối, tôi mới giật mình hoàn hồn.
“Giang Lăng bị điên rồi à?!”
Giọng cô ấy kích động đến mức muốn nổ tung:
“Hứa Đa Đa, còn dám lừa mình bảo cậu với Giang Lăng không có gì!”
“Bạn thân mà cũng lừa, cậu đúng là không có nhân tính, mình tuyệt giao với cậu luôn!”
“Cạch” một tiếng, điện thoại bị cúp ngang.
Tôi thật sự…
Được thôi, lần này đúng là có nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa không sạch nữa rồi.
Tôi với Giang Lăng quen nhau hơn mười năm là thật.
Nhưng bảo anh “l**m cẩu” mình suốt mười mấy năm thì đúng là bịa đặt vô lý.
Vớ vẩn đến không thể vớ vẩn hơn.
Bố tôi với bố Giang cùng làm chung một cơ quan, hai nhà ở đối diện nhau trong khu tập thể.
Lại thêm tuổi tác xấp xỉ nên tôi và Giang Lăng lớn lên cùng nhau.
Từ tiểu học đến cấp ba, bọn tôi đều học cùng trường.
Mãi đến đại học, vì chênh lệch điểm số nên mới thi vào hai nơi khác nhau.
Giang Lăng từ bé đã là kiểu người khiến người ta chỉ muốn đánh cho một trận.
Ngày nào cũng lạnh mặt như cục băng.
Anh không thích chơi với ai, rõ ràng còn nhỏ hơn tôi nửa tuổi mà suốt ngày làm ra vẻ ông cụ non.
Ban đầu tôi tưởng anh hướng nội khó gần, sau này mới phát hiện tên này bụng dạ cực kỳ đen tối.
Kiểu gi/ết người không thấy máu.
Sau vô số lần bị anh đào hố hại thảm, cuối cùng tôi cũng khôn ra.
Muốn sống lâu thì tránh xa Giang Lăng.
Vì thế sau này lên đại học, tôi giấu tất cả mọi người đăng ký một trường ở tận phương Bắc, chạy càng xa con người bụng dạ đen tối ấy càng tốt.
Nhớ lại những chuyện trước đây, da đầu tôi lại tê rần.
Không lẽ lần này lại bị tên hồ ly Giang Lăng chơi một vố nữa?
Đúng lúc tôi còn đang suy nghĩ, điện thoại bên cạnh chợt reo lên.
Tôi liếc nhìn màn hình.
Giang Lăng gọi tới.
Anh còn dám gọi tôi ư?
Tôi nén một bụng tức giận, bắt máy.
Ngay khi cuộc gọi được kết nối, bên tai vang lên giọng nói đầy vui vẻ của Giang Lăng.
“Hứa Đa Đa, lần này sướng rồi chứ?”
Nghĩ đến đống bình luận chửi tôi ngập mạng, lửa giận trong người lập tức bốc lên.
“Sướng cái gì? Em sắp bị người ta chửi đến phun cả nội tạng ra ngoài rồi đây!”
Giọng Giang Lăng nghe cực kỳ đáng ăn đòn.
“Ảnh đế mới lên ngôi công khai thừa nhận theo đuổi em hơn mười năm, cho em nở mày nở mặt thế còn chưa đủ à?”
“Chẳng phải em thích sĩ diện nhất sao? Anh giúp em lấy lại mặt mũi rồi còn gì.”
Tôi thừa nhận, tôi đúng là kiểu người ch/ết cũng phải giữ thể diện.
Được một ảnh đế top đầu giới giải trí, còn được gọi là “nam thần quốc dân”, công khai nói mình theo đuổi tôi suốt hơn mười năm…
Nghe thôi đã thấy rất sướng rồi.
Có lẽ vì bị tên bụng dạ đen tối này hại quá nhiều lần, nên tôi luôn cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy.
Nhưng cơn giận trong lòng đúng là cũng vơi đi không ít sau câu nói của anh.
“Giang Lăng, bớt nói linh tinh đi. Fan của anh bây giờ chửi em đến cả tổ tiên tám đời cũng bị kéo ra luôn rồi.”
“Địa chỉ nhà cũng bị đào ra. Sau này em mà xảy ra chuyện gì, anh phải chịu trách nhiệm cả đời!”
Dứt lời, đầu dây bên kia vang lên giọng trầm thấp của Giang Lăng.
“Được, chịu trách nhiệm cả đời.”
6
Câu nói của Giang Lăng khiến tôi sững người.
Anh có ý gì?
Dù sao bây giờ chúng tôi cũng không còn là trẻ con nữa, có vài lời không thể tùy tiện nói ra như vậy.
Tôi thật sự không đoán nổi tâm tư của Giang Lăng.
Anh bây giờ còn khó hiểu hơn hồi nhỏ.
Thấy tôi im lặng mãi không đáp, Giang Lăng lại lên tiếng:
“Gửi địa chỉ cho anh, anh sẽ bảo trợ lý qua đón em.”
Tôi khó hiểu:
“Đón em á?”
Giang Lăng đáp:
“Địa chỉ của em bị lộ rồi, sẽ rất nguy hiểm.”
“Nhưng mà…”
Tôi còn chưa nói hết đã bị anh mạnh mẽ cắt ngang.
“Nghe anh!”
Mỗi lần anh nghiêm giọng như vậy, tôi thật sự hơi sợ.
Ai bảo từ nhỏ đến lớn tôi đều sống dưới cái bóng của tên hồ ly đen tối này chứ.
Giang Lăng cúp máy, còn tôi thì gửi địa chỉ qua cho anh.
Anh nhắn lại rằng trợ lý sẽ tới trong nửa tiếng nữa, bảo tôi thu dọn ít đồ rồi chờ.
Thời buổi này fan cuồng đáng sợ đến mức nào, đọc mấy tạp chí giải trí cũng đủ hiểu.
Nghĩ vậy, tôi vội vàng nhét vài bộ quần áo vào túi, chờ trợ lý của Giang Lăng liên lạc.
7
Chưa đến nửa tiếng, chuông cửa đã vang lên.
Tôi tưởng là trợ lý của Giang Lăng tới.
Mở cửa ra mới phát hiện người đứng bên ngoài lại chính là Giang Lăng.
Anh đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang kín mít, nhưng dù vậy tôi vẫn nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên.
“Sao anh tự tới vậy? Trợ lý đâu?”
Giang Lăng hạ thấp giọng:
“Vào trong rồi nói.”
Tôi nghiêng người nhường đường cho cậu ta.
Vừa bước vào cửa, anh đã hỏi ngay:
“Đồ đâu? Thu dọn xong chưa?”
Tôi chỉ vào chiếc balo đặt trong góc.
Anh khẽ nhíu mày:
“Có từng này thôi hả?”
Tôi gật đầu.
Không phải chỉ sang ở tạm vài hôm thôi sao?
Không lẽ còn phải chuyển cả nhà qua?
Giang Lăng vừa định nói gì đó thì điện thoại reo lên.
Anh tiện tay xách balo, rồi tự nhiên đội luôn chiếc mũ lưỡi trai trên đầu mình lên đầu tôi.
“Đi thôi.”
Tôi cứ như con rối bị giật dây, mặc cho Giang Lăng kéo đi.
Xuống tới bãi đỗ xe ngầm, trợ lý của anh đã lái xe chờ sẵn.
Lúc lên xe, tôi luôn có cảm giác như có ai đó đang nhìn mình.
Đảo mắt nhìn quanh một vòng vẫn chẳng thấy ai.
Chắc là tôi nghĩ nhiều thôi.
Ban đầu tôi còn tưởng Giang Lăng sẽ sắp xếp cho tôi ở khách sạn hay đâu đó tạm thời.
Chờ độ hot ngoài kia hạ xuống rồi tôi sẽ về.
Ai ngờ anh lại đưa tôi thẳng đến nhà mình.
Tôi trợn mắt nhìn Giang Lăng.
“Ý anh là… để em ở đây á?”
Giang Lăng nhướng mày nhìn tôi:
“Chê à?”
Nhìn thấy tia nguy hiểm trong ánh mắt anh, tôi lập tức lắc đầu như trống bỏi.
“Không có! Em sợ anh chê em thôi.”
Giang Lăng đưa tay nhéo nhẹ má tôi.
Động tác này đã nhiều năm rồi anh không làm nữa, khiến tôi nhất thời đứng hình.
Anh ấy nói:
“Ở đây an toàn. Mấy hôm nữa anh vào đoàn phim, nửa tháng sẽ ở luôn bên đó.”
Nghe nói Giang Lăng phải đi nửa tháng, tôi lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Có lẽ vì biểu hiện quá rõ ràng nên sắc mặt Giang Lăng bỗng trầm xuống.
“Anh không ở nhà, em vui đến vậy sao?”
Không phải đối mặt với tên hồ ly đen tối này, đương nhiên tôi vui rồi.
Nhưng nhìn sắc mặt anh ấy đen sì như vậy, tôi không dám nói ra.
Chưa đợi tôi mở miệng, Giang Lăng đã quay người rời đi.
“Anh dọn chỗ cho em. Có việc thì liên lạc với trợ lý của anh.”
Nhìn bóng lưng anh rời đi, tôi hoàn toàn không hiểu nổi.
Tôi lại đắc tội gì với ảnh đế Giang đây?
8.
Tôi cứ đứng ngẩn ra nhìn theo bóng lưng của Giang Lăng.
Cho đến khi cửa đóng lại, tôi mới hoàn hồn.
Thật ra hồi còn nhỏ, tôi với Giang Lăng từng rất thân.
Khi ấy anh chưa lạnh lùng khó gần như bây giờ.
Mẹ tôi thường bận tăng ca, nên cứ tan học là tôi lại chạy sang nhà đối diện ăn chực.
Giang Lăng tuy độc miệng, nhưng lần nào có đồ ăn ngon cũng sẽ để phần cho tôi.
Có lần tôi bị đám con trai trong khu bắt nạt.
Là Giang Lăng xách cây chổi lao tới đánh nhau với bọn họ.
Kết quả hai đứa cùng bị phụ huynh mắng cho một trận.
Khi đó anh còn nhỏ xíu, đã biết đứng chắn trước mặt tôi, lạnh lùng nói:
“Không được bắt nạt cô ấy.”
Chỉ là càng lớn, tính tình anh càng khó đoán.
Đặc biệt sau khi bước chân vào giới giải trí, khoảng cách giữa chúng tôi càng lúc càng xa.
Sau này tôi lên đại học ở phương Bắc, số lần liên lạc với anh cũng ngày càng ít.
Nếu không phải lần này xảy ra chuyện ngoài ý muốn…
Có lẽ chúng tôi đã lâu lắm rồi không gặp nhau.
Tôi đang ôm gối ngẩn người trên sofa thì điện thoại rung lên.
Là tin nhắn của Giang Lăng.
[Tủ lạnh có đồ ăn, đói thì tự hâm nóng.]
[Phòng ngủ tầng hai bên trái, ga giường mới thay sạch sẽ rồi.]
[Không được ngủ sofa, cảm lạnh đừng trách.]
Tôi nhìn mấy dòng tin nhắn, khóe môi vô thức cong lên.
Quả nhiên.
Cái miệng độc địa này vẫn không thay đổi chút nào.