Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Kỳ nghỉ Quốc khánh năm nay quả thực quá đỗi trọn vẹn.
Sau khi kết thúc trekking ở Vũ Băng, Hề Việt và Thang Ý Toàn quay lại Lệ Giang để gặp dì út.
Ban đầu họ định đặt vé máy bay trùng giờ, ra thẳng sân bay đón dì. Nhưng dì nhất quyết đòi tới sớm vài ngày. Nguyên văn lời bà là: “Con chơi của con, dì chơi của dì, đừng có làm chủ thay dì. Dì có bị lẫn đâu? Chỉ là Lệ Giang thôi mà? Cần tụi con đi cùng mới dạo nổi à? Dì tự đi lạc được chắc?”
Hề Việt nói: “Dì à, đừng chủ quan, thật sự có khả năng lạc đó.”
“Dì ơi, con gửi cho dì bản kế hoạch rồi, nhớ xem nhé.”
Dì trả lời bốn chữ: “Con phiền quá đấy.”
—
Bà Kiến Hoa từ năm hai mươi tuổi đã bắt đầu buôn bán. Bán cá, mổ cá, mở sạp cá, bà là cao thủ trong nghề, làm ăn cực có bài bản. Ở thành phố nhỏ quê bà, bà có một vòng quan hệ rộng và khăng khít, nhân duyên rất tốt.
Chợ thủy sản bây giờ trước kia từng là một “con phố thối”, tụ tập đầy sạp thịt bò, thịt dê và thủy sản. Không ai quản lý. Người ta sáng sớm bày hàng, trưa nắng cao là dọn. Cả con phố quanh năm ám mùi tanh, mặt đường như phủ một lớp mỡ bóng, mưa bao nhiêu trận cũng không rửa sạch. Lại còn có đám côn đồ lộng hành.
Ai ở đó cũng biết chuyện bà Kiến Hoa khi mới hơn hai mươi tuổi, tay cầm cái bào gỗ cạo vảy cá, dọa cho mấy tên du côn chạy mất dép.
“Dì em là cỡ này.” Hề Việt giơ ngón cái lên. Nếu phải dùng một từ để miêu tả bà Kiến Hoa, cô sẽ không do dự mà nói: “Hung dữ vô địch.”
Khi Trì Tiêu và Hề Việt về lại Lệ Giang, bà Kiến Hoa, hung dữ vô địch, đã một mình chơi ở phố cổ ba ngày rồi. Dù là lần đầu đi máy bay, cũng là lần đầu du lịch một mình, bà hoàn toàn không lúng túng, cực kỳ ung dung tự tại.
Nói đi cũng phải nói lại, lo lắng của Hề Việt không phải vô lý. Cô sợ dì lạc trong phố cổ, vì bản thân từng trải qua rồi. Phố cổ Đại Nghiên ngõ hẻm quá hẹp, app bản đồ đôi khi định vị không chính xác, đi nhầm vòng vòng là chuyện thường. Vì vậy cô tải bản đồ, đánh dấu homestay và các điểm tham quan, ghi rõ cách nhau bao nhiêu mét, quán sườn lạp xưởng nào ngon, bánh hoa tươi nổi tiếng mấy giờ ra lò, chỗ nào ngắm cảnh đêm đẹp nhất. Viết một bản hướng dẫn mấy nghìn chữ, chi tiết tới mức nếu đăng lên mạng chắc chắn sẽ nhận được cả đống bình luận “người tốt cả đời bình an”.
Thế nhưng bà Kiến Hoa chưa từng mở ra xem.
“Chữ nhiều quá, xem không hiểu.”
Hề Việt nói: “Sao lại không hiểu được!”
Bà Kiến Hoa soi lại cặp lông mày mới xăm qua màn hình điện thoại, chẳng buồn nhìn cô: “Không hiểu là không hiểu.”
Thật ra chỉ là lười xem.
“Con viết nhiều vậy không mệt à? Cái miệng dưới mũi con chỉ để ăn thôi à? Ra ngoài không biết đường thì không biết hỏi sao? Hỏi một câu có mất miếng thịt nào không?”
Chưa từng đi máy bay, vậy mà bà chỉ dựa vào cái miệng của mình, trót lọt làm thủ tục gửi hành lý, qua an ninh, lên máy bay… Đồ ăn vặt phát trên máy bay khá ngon. Bà thấy người đàn ông bên cạnh xin thêm hai cốc nước mà không bị từ chối, thế là bà cũng xin thêm hai gói hạt, cũng chẳng ai từ chối.
“Con từ nhỏ đã vậy, mặt mỏng như giấy. Có bắt con đi trộm đi cướp đâu, cũng chẳng phải gây phiền cho ai. Nhiều việc chỉ là hỏi một câu thôi, có gì phải ngại?”
Hề Việt bị mắng đến nghẹn, nhíu mày quay sang hít sâu nhìn Trì Tiêu, ánh mắt như nói: “Anh xem đi!”
Trì Tiêu nào dám lên tiếng, chỉ có thể sờ sống mũi, quay đi chỗ khác.
“Cậu trai! Nặng lắm đó!”
Bà Kiến Hoa gọi.
“Dạ, không sao.” Trì Tiêu đáp, nhấc thử túi đồ trong tay. Đó toàn là quà bà mua cho bạn bè. Riêng bánh hoa tươi đã bốn hộp to, lại còn không phải cùng một tiệm.
“Dì thử từng nhà đấy,” Bà nói, “Thật là tốt, đi ngoài phố là có người đưa đồ ăn thử. Hôm qua dì chẳng ăn cơm, thấy có thử là ghé ăn mấy miếng! Không hổ là Lệ Giang, nhiệt tình thật!”
Lần đầu bà nghe về Lệ Giang là nhiều năm trước, từ miệng các chủ sạp khác trong chợ. Khi đó du lịch Lệ Giang rất hot. Chủ tiệm đồ khô bên cạnh đi chơi cùng chồng con, dùng chiếc iPhone mới nổi chụp rất nhiều ảnh, mang về cho mọi người xem. Ảnh màu sắc tươi sáng, rõ nét, hoa ra hoa, cây ra cây.
Năm ấy bà Kiến Hoa âm thầm đặt ra hai mục tiêu, một, đổi cho mình một chiếc iPhone. Hai, đi Lệ Giang một chuyến.
Giờ đây, ước nguyện cuối cùng cũng thành.
Dù bao nhiêu năm đã trôi qua.
“Con gái lớn dẫn tôi đến Lệ Giang rồi!” Bà giơ cao điện thoại quay video, để cả Hề Việt và Trì Tiêu vào khung hình.
Hề Việt giải thích với Trì Tiêu, dì không có con, từ nhỏ đã gọi cô như vậy.
“Lát nữa còn gọi anh là con trai nữa đấy.”
Vừa dứt lời, tiếng bà vang lên: “Con trai lớn! Lại đây chụp cho mẹ tấm ảnh! Mẹ gửi vào nhóm chợ!”
Hề Việt cúi đầu cười nhịn.
Tính cách tự nhiên như quen từ trước là một trong những lý do bà được lòng người. Ngoài ra còn có thẳng thắn, lạc quan, không vòng vo, trí nhớ kém, chuyện không vui quay đầu là quên, không thù dai, và cả chút keo kiệt lộ liễu, thích khoe khoang. Tất cả tạo thành một bà dì rất bình thường nhưng cũng chẳng hề tầm thường trong ký ức Hề Việt.
Nếu con người là một cái cây, thì mỗi trái trên cành đều liên quan tới vòng tuổi và thớ gỗ của chính cây ấy. Hề Việt có thể cảm nhận điều đó từ dì mình.
“Em chỉ muốn đưa dì đi chơi, để dì vui thôi.”
“Ừ, anh biết.” Trì Tiêu rút khăn giấy lau vệt dầu ớt nơi khóe miệng cô.
Họ đang ăn trưa ở một quán bún trong phố cổ, do Hề Việt cực lực đề cử. Năm ngoái cô ăn một lần là nhớ mãi. Món topping ngon nhất là thịt băm xào dầu ớt đỏ, không ngấy mà cực thơm. Lần này ăn lại, đúng kiểu một miếng hồi hồn.
Bà Kiến Hoa ăn một bát chưa no, lại gọi thêm bát thứ hai, còn cầm điện thoại vào tận bếp quay mấy nồi nước dùng lớn.
Chủ quán nói tiếng địa phương bà không hiểu, nhưng không hiểu vẫn giao tiếp được, vừa nói vừa khoa tay múa chân. Bà khen topping xào ngon, lại khen quán sạch sẽ, quầy gia vị sáng bóng. Chủ quán vui ra mặt, trò chuyện rôm rả, còn tặng thêm một phần gân gà kho.
Bà Kiến Hoa không phải người thích chiếm lợi. Bà lập tức nghĩ ra cách đáp lễ, quay sang gọi Trì Tiêu: “Con trai lớn! Đưa ly trà sữa của mẹ qua đây! Mẹ chưa chọc ống hút đâu!”
Giọng to quá, khiến mấy người trẻ bàn bên quay sang nhìn rồi thì thầm.
“Đến đây.” Trì Tiêu đặt đũa xuống mang qua.
Lúc quay lại, anh thấy Hề Việt vừa húp bát bún từng ngụm nhỏ, vừa liếc anh, cười như không cười.
“Nhìn là biết em đang ấp ủ chuyện xấu,” Trì Tiêu liếc bà Kiến Hoa rồi cầm đũa lên, “Có gì thì nói.”
Hề Việt ngoắc tay, bảo anh ghé tai lại: “… Hôm nay sao anh không mặc sơ mi nữa?”
…
Trì Tiêu bình thường toàn đồ casual. Thỉnh thoảng hứng lên mua vài món street style sặc sỡ. Rất ít khi mặc chỉnh tề, trừ lúc có việc.
Lần trước cô thấy anh mặc sơ mi quần đen là ở Thụy Lệ, khi anh gặp người trong trung tâm thương mại bàn chuyện. Hôm đó cô đang chờ bàn ở Xuân Ở Vân Nam, anh đi ngang qua, cô nhìn thêm mấy lần.
Thật sự, đàn ông mặc sơ mi rất nâng khí chất. Trì Tiêu lại cao, vai thẳng, chân dài, eo gọn. Cực kỳ hợp sơ mi. Không chỉ Hề Việt thích nhìn, bà Kiến Hoa cũng thích. Hôm qua vừa gặp, bà đã sáng mắt, liếc từ đầu tới chân anh, rồi quay sang nhướng mày với Hề Việt, ý là, con cũng biết chọn đấy, thẩm mỹ này dì duyệt.
“Đẹp trai thì đẹp trai, cậu trai à, đừng căng thẳng. Cậu mệt tôi cũng mệt. Tôi tới chơi, tiện thể xem hai đứa thôi, không phải tới phỏng vấn đâu. Cậu xem cậu kìa,” Bà vỗ vai Trì Tiêu, “Giống đang đóng phim truyền hình vậy.”
Hề Việt cắn răng nhịn cười đến đau cả hàm.
Cô hiểu ý dì là khen anh đẹp như diễn viên. Nhưng cũng muốn xem anh xử lý thế nào khi bị chọc thẳng là làm màu.
Thế mà Trì Tiêu chẳng hề lúng túng. Anh cười với bà, ngay lập tức mở bớt một cúc áo, giọng chân thành:
“Thật ạ? Thế thì tốt quá. Cháu mệt chết đi được, vậy cháu không cần gồng nữa.”
Anh bắt sóng cực kỳ tốt.
Nếu lần trước gọi điện còn hơi câu nệ, thì lần này hoàn toàn khác.
Khả năng đọc người của anh rất giỏi. Ngày đầu gặp mặt, nói vài câu đã nắm được phong cách bà Kiến Hoa. Vì thế hôm nay anh cởi bỏ sơ mi, trở về dáng vẻ thường ngày, quần áo thoải mái, đồng thời cũng cởi bỏ luôn nhân cách giả trước đó. Anh từng đoán người lớn nhà Hề Việt chắc nghiêm túc, ít nói, nên bản thân cũng nên trầm ổn. Nhưng vừa gặp bà Kiến Hoa liền biết mình đoán sai, thế là lập tức đổi chiêu.
“Anh đừng căng thẳng.” Hề Việt lặp lại.
Trì Tiêu ngẩng đầu nhìn cô: “Anh không căng thẳng. Dì em cũng không. Giờ trong ba người chúng ta, chỉ có em đang căng thẳng.”
Hề Việt chối ngay: “Em không có! Em căng thẳng cái gì?”
“Em lo bạn trai mình không được công nhận, cũng lo vài hành động của dì có thể không hợp với cái gọi là quy tắc lịch sự hiện tại, khiến bạn trai em nhíu mày. Một bên là người yêu, một bên là người thân, em kẹt ở giữa, bên nào có sơ suất là em như ngồi trên đống lửa.” Anh nói, “Bình thường thôi. Đổi lại là anh, anh cũng thế. Trước khi dẫn em gặp Lão Mao, anh còn mất ngủ cơ.”
Hề Việt bị nói trúng tim đen, nhưng không muốn thừa nhận.
“Con trai lớn! Lại đây, đóng gói giúp mẹ!”
Bà Kiến Hoa muốn mua thêm dầu nấm và dầu ớt mang về, nhưng sợ mua nhiều không mang lên máy bay được. Chủ quán bảo có thể gửi chuyển phát. Bà đồng ý ngay, chẳng ngại ngần, còn đe dọa chủ quán:
“Anh phải đảm bảo vị giống y trong quán nhé, không tôi gọi WeChat mắng đấy!”
Chủ quán cười lớn, vẫy tay, ngon thì quay lại nhé!
Trì Tiêu tiện thanh toán. Trước khi đứng lên, anh khẽ dùng mu bàn tay chạm nhẹ má Hề Việt, thì thầm: “Em thả lỏng đi.”
Hề Việt đáp lại bằng biểu cảm nhe răng cắn người.
—
“Cậu nói quán mì lúc nãy thật sự mở hơn mười năm rồi à?” Ra khỏi quán, bà Kiến Hoa lẩm bẩm.
Trì Tiêu nói đại khái vậy. Những quán gia đình kiểu này ở Vân Nam, mấy chục năm cũng có. Quán bún mà không có tay nghề thực sự, chỉ dựa vào quảng cáo app đánh giá thì không thể lúc nào cũng đông khách như vậy. Huống chi là bún chọn lọc nghiêm ngặt của Hề Việt, đáng tin cậy.
“Không phải tôi chê dở đâu,” Bà nói, rồi lục túi lấy ra một cái hộp nhỏ cũ kỹ. Mở ra là một chiếc chuông bạc nhỏ buộc dây đỏ, tiếc là lắc không kêu nữa, có lẽ bên trong bị gỉ kẹt. Bà đưa cho Trì Tiêu xem, “Tôi nghiên cứu mãi không hiểu, phải sửa.”
Đó là quà mười mấy năm trước chủ sạp bên cạnh mua từ Lệ Giang về cho bà. Nói là đồ bạc thủ công, tiệm bạc trăm năm. Trước kia bà treo trong xe, sau hỏng thì cất đi. Lần này tới Lệ Giang, bà định tìm lại tiệm ấy, nhưng không thấy.
“Không phải tiệm bạc trăm năm sao? Sao mười mấy năm đã đóng cửa?” Bà rất khó hiểu.
Mấy ngày nay bà cầm cái hộp in tên tiệm đi hỏi khắp phố cổ. Tiệm bạc không thiếu, nhưng không có tiệm bà tìm.
“Có khi chuyển đi nơi khác chăng?”
Hề Việt khoác tay bà đi phía trước, Trì Tiêu theo sau. Phố cổ Đại Nghiên dịp Quốc khánh vẫn đông nghẹt. Trời vừa sẩm tối, đèn lên, rực rỡ lung linh.
“Vậy thì tùy tìm đại một tiệm sửa đi.” Hề Việt định kéo bà vào một tiệm bạc bên đường, nhưng bị kéo lại.
“Không vào! Không tìm được thì khỏi sửa!” Bà có logic riêng, “Dì mang tới vì họ nói bảo hành. Vậy sao dì phải tốn tiền sửa?”
“Nhưng giờ không tìm được mà?”
“Không tìm được thì thôi, không quan trọng.” Bà cất chuông lại vào túi.
“Tiền sửa chắc không đắt.”
Hề Việt còn định khuyên tiếp, thì bị một câu chặn đứng:
“Không đắt cũng là tiền! Con bé này, chẳng biết sống tiết kiệm gì cả.”
Câu “chẳng biết sống tiết kiệm gì cả” thật sự quá phổ biến, nhưng sát thương thì cực mạnh.
Người lớn dường như rất thích nói câu đó với con cháu, như một câu cửa miệng.
Hề Việt không biết cái gọi là “chẳng biết sống tiết kiệm gì cả” ấy có tồn tại một kỳ thi xếp hạng nào không, hay chỉ cần đến một độ tuổi nhất định là tự động mở khóa thành tựu này. Dù sao thì hiện tại, cô và Trì Tiêu chắc chắn chưa đủ tư cách.
Còn bà Kiến Hoa, người biết sống”, hôm nay ở phố cổ còn có một nhiệm vụ quan trọng, bà phải đến check-in một tiệm bán nhạc cụ.
Tiệm này bán những nhạc cụ nhỏ, nhẹ: guitar, trống tay, ukulele, harmonica. Nói chung là dễ học, lại rất hợp với không khí văn nghệ của Lệ Giang.
Có thể với người trẻ đã quen với trào lưu mới thay đổi liên tục, mấy thứ này đã lỗi thời. Nhưng với bà Kiến Hoa, lại cực kỳ mới mẻ.
Để tăng độ nổi tiếng, tiệm tổ chức hoạt động check-in tặng nhạc cụ. Mỗi ngày ông chủ dạy miễn phí tại cửa hàng, ai muốn học cứ đến. Chỉ cần kiên trì đủ năm ngày liên tiếp sẽ được tặng một cây kalimba, đàn ngón cái, nhỏ bằng bàn tay, làm từ gỗ và kim loại, chỉ cần dùng ngón tay gảy vào các thanh kim loại là phát ra âm thanh.
Thật ra ông chủ lời chứ không lỗ. Một là trong tiệm lúc nào cũng có người ngồi học, trông đông vui, thu hút khách du lịch. Hai là ai đi du lịch cũng thời gian có hạn, liên tục năm ngày là nhiệm vụ rất khó. Phần lớn người ta đến một hai ngày thấy mới lạ rồi mua đàn mang về.
Theo lời ông chủ, hoạt động này kéo dài hơn nửa năm, tổng cộng mới tặng được ba cây.
Bà Kiến Hoa là người thứ tư.
Ban đầu hôm sau họ định đi Hồ Lô Cô, nhưng vì để kịp điểm danh đủ năm ngày, bà thậm chí dời lịch lại một hôm.
“Cái này không giống cái anh cầm. Nói rồi mà, tôi đủ năm ngày, chơi được một bài, thì anh phải đưa tôi cây giống y hệt cây của anh.”
Bà nhìn cây đàn trong tay mình rồi nhìn cây trong tay ông chủ.
Ông chủ giải thích, đều cùng giá tiền, chỉ khác chất gỗ, cây của bà còn nhẹ hơn.
“Không được,” Bà nói, “Đã thỏa thuận rồi. Tôi không cần nhẹ, tôi muốn giống y hệt.”
Ông chủ cười ha ha, biết không qua mặt được, đành vào kho lấy cây khác, cuối cùng mới dỗ được bà.
Hung dữ, biết lo toan, và không dễ chọc.
Trong mắt Hề Việt, bà Kiến Hoa còn có một phẩm chất khiến cô ngưỡng mộ, tuyệt đối chân thành. Với người khác, với chính mình, chẳng giấu giếm điều gì, chưa từng kìm nén suy nghĩ thật.
“Chân thành là tuyệt chiêu tất sát” câu này giờ bị dùng đến nhàm tai, nhưng người thực sự làm được thì cực ít.
Tháng mười ở hồ Lô Cô (*) đã qua mùa hoa thủy sinh, cũng chưa tới mùa sương mù mùa đông, nhưng được cái trời thu cao xanh trong vắt. Bầu trời xanh đến mức đáng giá vạn vàng, nước trong đến mức gần bờ có thể nhìn thấy từng hạt cát nhỏ dưới đáy, gợn sóng lăn tăn như tấm kính tinh khiết bị ánh nắng làm tan chảy.
(*) Hình minh họa

Ba người cùng ra bến Lang Phóng ngồi thuyền máng lợn, hạng mục gần như bắt buộc khi đến hồ Lô Cô.
Những chiếc thuyền được sơn đủ màu, đậu san sát ở bến. Bà Kiến Hoa thích màu đỏ, vì chụp ảnh đẹp. Nhưng đến lượt họ lại là thuyền màu xanh, bà không hài lòng.

Hề Việt nghĩ nếu là mình, chắc chắn không dám yêu cầu chọn màu. Đến màu nào, dù không thích cũng sẽ ngoan ngoãn ngồi lên, tự an ủi, ai cũng vậy thôi, ngồi cái nào chẳng được!
Nhưng bà Kiến Hoa thì không.
Theo lời bà: “Khó lắm mới đi chơi một lần, sao không tận hưởng cho trọn? Cớ gì dì phải tự làm mình thiệt thòi?”
Thế là bà mặc áo phao xong, nói với nhân viên bến tàu: “Chúng tôi chờ ở đây, cho người sau đi trước đi. Khi nào có thuyền đỏ quay lại, chúng tôi ngồi.”
Nhân viên phẩy tay: “Được.”
Sự đồng ý nhanh gọn ấy khiến Hề Việt ngạc nhiên. Bà Kiến Hoa lại có cớ nói tiếp: “Dì nói con mãi đó, con mà từ trong bụng dì chui ra thì đã giống dì hơn rồi!”
…
Trên thuyền, bà đưa tay sát mũi Hề Việt, cho cô ngửi kem dưỡng tay.
“Còn hôi không?”
“Hôi gì chứ? Thơm mà.”
Việc mua kem dưỡng tay lại là một câu chuyện khác.
Hôm qua dạo phố cổ, bà tùy tiện bước vào một tiệm bán hương cao. Loại tiệm này ở Lệ Giang và cả Đại Lý đều nhiều. Có thật chiết xuất hoàn toàn tự nhiên hay không chẳng ai bận tâm, khái niệm thì nghe rất hấp dẫn, nhất là có thể tự pha mùi.
Bà Kiến Hoa ngửi từng lọ một, đến mức mũi tê luôn. Khách đông, nhân viên bận, thấy bà có vẻ không định mua nên hơi lơ đãng. Bà nhìn ra nhưng không khó chịu, chủ động nói: “Cô gái, cháu giúp dì tìm mấy mùi nồng nhất đi.”
Nhân viên kêu lên: “Vậy còn chưa đủ nồng sao? Mấy mùi dì chọn đều mạnh lắm rồi.”
Bà giơ móng tay mình ra: “Dì mở sạp cá, suốt ngày mổ cá. Tay lúc nào cũng ngâm nước, vừa thô ráp dễ bong da, vừa cứ thấy móng tay còn mùi cá, rửa sao cũng không hết. Đừng thấy dì già rồi mà nghĩ không cần đẹp nhé. Bà già nhỏ cũng thích thơm chứ.”
Lúc nghe câu đó, Hề Việt hơi khựng lại. Lời thì không sai, nhưng cô chưa từng nghe dì tự gọi mình là “bà già nhỏ”. Giọng điệu có chút buồn buồn ấy khiến cô không phân biệt được là lời thật lòng hay chỉ để nhân viên chú ý hơn.
Theo hiểu biết của cô về dì, hẳn là lời thật.
Quả nhiên sau câu đó, cô nhân viên đang tựa quầy liền đứng thẳng dậy, rõ ràng bị chạm tới. Có lẽ nhìn bà ở tuổi mẹ mình nên liên tưởng đến mẹ, vội kéo ghế mời bà ngồi, nói: “Không sao đâu dì, dì ngồi xem từ từ. Cháu tìm cho dì loại dưỡng ẩm cao, còn mùi hương cháu pha cùng dì.”
Một lần nữa, Hề Việt lại cảm nhận được sát thương của sự chân thành.
Bên bến Lãng Phóng là từng mảng hoa cosmos hồng đậm hồng nhạt. Cánh hoa mảnh dài, thân cao thẳng, gió thổi là lắc lư rối rắm, chưa kịp đứng yên đã có đợt gió khác tới.
Chỉ nhìn chỗ này, trong gió dường như còn phảng phất chút hạ. Nhưng quay đầu lại thấy từng bụi lau bên hồ, lại không khỏi thở dài, sao thu đến nhanh thế?
Ba người vào một quán cà phê ven hồ ngồi nói chuyện. Tầng hai có ô cửa sổ ngang dài, cả hồ Lô Cô được đóng khung trong đó, như một khung hình của phim nghệ thuật, rất lãng mạn.
Sóng nước lăn tăn, gió từ xa thổi tới, làm mặt cà phê cũng gợn lên.
À đúng rồi, bà Kiến Hoa không thích cà phê, chẳng phân biệt được ngon dở. Bà hỏi barista: “Cái nào đẹp nhất? Tôi uống cái nào cũng như nhau, cậu chọn cho tôi ly đẹp nhất là được.”
“Tôi không nói cà phê nhà cậu dở đâu nhé, là tôi không biết thưởng thức. Tôi chỉ để chụp ảnh đăng vòng bạn bè thôi.”
Barista là một chàng trai trẻ, hiểu ý, nhìn bà vài lần để nhớ gương mặt, lát sau mang ra một ly latte art rất đẹp. Hình vẽ chính là phiên bản chibi của bà, tóc xoăn ngắn, cười lộ răng, còn giơ tay làm dấu kéo.
“Được được được, cái này đẹp.” Bà rất hài lòng.
…
Vì phải quay tư liệu đăng Weibo nên Hề Việt ra bờ hồ lấy cảnh, không nghe được cuộc trò chuyện giữa bà Kiến Hoa và Trì Tiêu lúc uống cà phê.
—
“Việt Việt ấy, từ cấp hai đã do tôi nuôi. Hai dì cháu thân nhất, nhưng nói thật, lòng lại không gần. Một là tôi nóng tính, hung dữ, nó từ nhỏ đã sợ tôi. Hai là tính cách khác nhau quá, nhiều chuyện nói không hợp. Tôi lại sợ nó phiền nên cố gắng im lặng. Dù sao nó cũng là đứa có chủ kiến, lại cẩn thận, tôi cũng không cần lo quá nhiều.”
“Con nhà ai người đó thương. Tôi thấy Việt Việt chỗ nào cũng tốt. Học hành, thi đại học, đi làm, mọi thứ đều thuận lợi. Nhưng thuận lợi không có nghĩa trong lòng nó cũng thuận. Nếu bắt tôi chỉ ra một khuyết điểm, thì là nó nghĩ quá nhiều. Có chuyện gì cũng giữ trong lòng. Bố mẹ nó ly hôn khi nó mười ba mười bốn tuổi. Tôi đón nó về nhà. Bề ngoài ăn uống bình thường, không sao hết, nhưng nửa đêm trùm chăn khóc. Sáng tôi gấp chăn cho nó, hơn nửa tháng liền, vỏ gối lúc nào cũng ướt.”
“Nó chỉ báo tin vui, không báo tin buồn. Làm gì cũng suy trước tính sau, lúc nào cũng nơm nớp. Mà còn rất nhịn. Ai làm nó không vừa mắt, hay bắt nạt nó, nó sẽ không nói ngay đâu, trừ khi nhịn đến cực hạn. Lần trước tâm trạng nó không tốt, tắt máy, đổi WeChat, chạy tới Vân Nam chơi, tôi biết ngay là nó không nhịn nổi nữa. Nhưng nó hiền lắm. Bị ức h**p đến thế mà phản ứng cũng chỉ là bỏ đi. Không bao giờ kiểu có thù báo thù, có oán báo oán.”
“Tính cách là bẩm sinh, không có tốt xấu. Nhưng nếu được chọn, tôi mong nó thẳng thắn hơn, có gì nói đó, có vấn đề thì nói ra, có chuyện thì giải quyết, muốn gì thì đưa tay ra đòi.”
“Có phải thế giới thay đổi nhanh quá? Người xấu nhiều quá? Các cậu bây giờ nhìn thì cởi mở, ai cũng rạng rỡ, nhưng trong lòng lại khép kín. Sợ mở lòng ra sẽ bị tổn thương, nói một câu phải vòng tám khúc, đi ngoài xã hội lúc nào cũng phải che giấu, người thông minh thì giấu dốt, người dốt thì giả thông minh. Vòng tới vòng lui, chẳng ai biết con người thật của nhau là gì, có khi chính mình cũng mơ hồ.”
“Kết bạn lại càng vậy. Phòng bị nhau, có khi quen nhau mấy năm rồi mà trong mắt đối phương vẫn là người giả…. Không trách các cậu được. Bây giờ ai cũng không thổ lộ tình cảm, lấy chút chân thành ra đối đãi, người ta không nghĩ mình ngay thẳng đáng tin, lại nghĩ mình ngốc. Khác xưa rồi, không biết Việt Việt có nói với cậu không, hơn hai mươi tuổi tôi mới bày sạp làm ăn. Khi đó trên phố có một đám côn đồ, bỏ học, còn đòi thu tiền bảo kê. Tôi từng đuổi chúng đi, chúng còn muốn trả thù.”
“Thằng cầm đầu nhà thật sự khó khăn. Bố bỏ đi, mẹ liệt giường, chỉ nhờ một bà cụ hàng xóm giúp đỡ. Tôi mỗi ngày gói cá vụn chưa bán hết cho bà cụ mang về. Dù sao cũng phải vứt, tôi không nghĩ nhiều, nó làm côn đồ là chuyện của nó, tôi thấy mẹ nó đáng thương là chuyện khác. Sau này nó biết, dẫn cả nhóm tới sạp tôi xin lỗi, cúi đầu cảm ơn. Tôi giúp là thật lòng, nó xin lỗi cũng thật lòng. Nhưng bây giờ không còn thế nữa, người ta phức tạp quá. Lần trước Việt Việt nói đang yêu, tôi không ngạc nhiên, nhưng nghe sơ qua về cậu, tôi có hơi bất ngờ. Tôi nói thẳng cậu đừng giận, tôi từng nghĩ cậu là lừa đảo. Hai đứa quen quá nhanh, trên đường gặp nhau, hôm nay còn đây, mai có khi biến mất. Tôi biết Việt Việt không phải người bốc đồng, nên sợ nó bị lừa, nhưng sau đó nghe nói cậu rời Vân Nam theo nó đi, tôi lại thấy cậu cũng được. Hơi ngốc một chút, nhưng chân thành.”
“Bây giờ nhìn vào đám đông là phân biệt được ngay. Người chân thành lúc nào cũng toát ra chút ngốc nghếch, như trên đầu đội cái ấm nước bốc hơi vậy, rõ lắm. Việt Việt tính vòng vo, nhưng nó cũng là người chân thành. Người chân thành sinh ra trên đời là có nhiệm vụ. Nhiệm vụ là tìm những người cũng đội ấm nước như mình. Phải tụ lại, phải bén rễ, phải kiên trì. Rồi dùng hơi ấm đó kéo thêm người khác buông phòng bị mà lại gần. Khi người bốc hơi ấm càng nhiều, thế giới giả dối khốn kiếp này mới có hi vọng.”
“Hãy ở bên Việt Việt cho tốt. Có chuyện gì thì nâng đỡ nhau. Sau này sống ở đâu, làm gì, có tiền hay không, bình an vui vẻ là được. Cùng lắm thì tôi còn cái sạp cá đây, hai đứa mở quán cá nướng cũng được. Bên tôi không cần lo, bố mẹ nó cũng không phiền gì. Hai đứa lo cho mình là được.”
“À còn nữa, tôi mong cậu dẫn dắt Việt Việt, để nó cởi mở hơn. Không phải kiểu phải khéo léo giao thiệp tám hướng mới gọi là cởi mở. Tôi muốn nó gặp chuyện có thể nghĩ thoáng hơn, sáng sủa hơn, đừng tự chui vào ngõ cụt, đừng lúc nào cũng già trước tuổi.”
“Nghĩ đi nghĩ lại cũng chỉ có vậy. Ý kiến chỉ đạo của tôi đến đây thôi. Trì Tiêu, phần còn lại giao cho cậu. Hai đứa đừng để dì thất vọng.”
…….
Bà Kiến Hoa nói xong thì bưng cốc cà phê xuống lầu. Trong túi bà vẫn nhét gói trà dùng thử được tiệm trà ở phố cổ tặng, bảo là trà ngon, nhưng bà chẳng hiểu. Bà định xuống quầy xin ít nước nóng, nếm thử xem trà ngon rốt cuộc có vị gì.
Trì Tiêu vẫn ngồi bên cửa sổ tầng hai không nhúc nhích, từ xa nhìn Hề Việt đang chụp ảnh quay video bên bãi lau sậy ven hồ. Một bóng lưng nhỏ nhắn, mảnh mai. Gió từ mặt nước thổi tới làm tóc cô lắc qua lắc lại, như giữa đám lau sậy có lạc mất một bông cách tang.
Cô cố nhón lên để lấy góc máy, nhưng không được.
Gãi gãi tóc, trông như đang phiền não, rồi tại chỗ khom nửa người xuống, một, hai, ba, lại bật nhảy!
Lần này nhảy cao hơn, nhưng rõ ràng vẫn chưa chạm được khung hình cô mong muốn.
Trì Tiêu thấy Hề Việt tức tối giậm chân một cái, kết quả giẫm phải đá, tự làm mình loạng choạng.
Anh chống tay bên bậu cửa sổ, nhìn bóng người phía xa, bất giác mỉm cười.
Anh có linh cảm rằng trong đời mình, rất khó còn có khoảnh khắc nào vượt qua được cảm giác mãn nguyện của hiện tại.
Bà Kiến Hoa nói không sai, trên đời này người chân thành quá ít. Và còn một câu nữa gần như có thể coi là châm ngôn, bà nói, người chân thành rồi sẽ tìm thấy nhau, tụ lại thành nhóm, bén rễ, rồi mọc ra những cành lá lan rộng, che gió chắn mưa cho nhiều người hơn.
Anh đồng ý với câu ấy. Trong đầu thoáng qua rất nhiều gương mặt, và anh thật sự may mắn, phần lớn những người anh gặp trên hành trình đến hôm nay đều là người chân thành. Đúng là được ông trời thương xót.
Đang thất thần thì WeChat vang lên.
Là Hề Việt.
“Tức chết mất! Không chụp được! Em phải mua drone!”
“Được, mua đi, chụp.” Trì Tiêu trả lời, “Toàn lực ủng hộ vợ đại nhân làm việc.”
“?” Hai giây sau Hề Việt nhắn lại: “Oa!!!”
…
Sau khi kết thúc chuyến đi Lệ Giang lần này, ngoài những món quà lưu niệm bà Kiến Hoa tự mua, Hề Việt còn mua thêm một số đặc sản Vân Nam gửi chuyển phát về nhà.
Chỉ không ngờ cô không bàn trước với Trì Tiêu, hai người đều gửi đồ, trùng nhau khá nhiều.
Khác biệt là trong gói của Hề Việt có một bộ mỹ phẩm dưỡng da và nước hoa cô chọn lựa rất kỹ, đoán rằng bà Kiến Hoa sẽ thích.
Còn trong gói của Trì Tiêu, có một hộp trang sức được bọc kín bằng giấy bong bóng. Mở ra, chính là chiếc chuông bạc ấy.
Trong cuộc gọi video, bà Kiến Hoa vui lắm, treo chiếc chuông lại lên xe chở hàng của mình, hỏi Trì Tiêu:
“Thật sự cậu tìm được à? Tiệm bạc trăm năm đó chưa phá sản sao?”
Trì Tiêu cười bảo chưa, đây này, còn sửa lại được mà.
Cúp máy, Hề Việt lại gần Trì Tiêu, bóp cằm anh, thưởng cho anh một cái hôn thật kêu.
“Hồi đó dì nhỏ đưa chuông cho anh mang đi sửa à? Vậy đúng là tiệm đó sao? Bao nhiêu năm rồi vẫn còn mở? Người ta còn chịu nhận nữa?”
Trì Tiêu lặng lẽ từ ngăn kéo lấy ra chiếc chuông bạc nguyên bản.
Sửa cái gì mà sửa, tìm đâu ra lắm tiệm trăm năm như thế.
Anh chỉ dựa theo kiểu dáng chiếc chuông này, nhờ bạn làm một cái y hệt. Chỉ mong bà Kiến Hoa không phát hiện ra sự thật.
“Đồ lừa đảo.”
Trì Tiêu nhún vai. Người chân thành thỉnh thoảng nói một lời nói dối thiện ý, sao có thể gọi là lừa?
Kết quả giây sau, WeChat lại reo.
Không phải trong nhóm ba người tên “Cát Tường Tam Bảo” của họ, mà là bà Kiến Hoa nhắn riêng cho anh.
“Cảm ơn nhé cậu trai trẻ, tốn tiền rồi,” Bà Kiến Hoa nói, “Tôi biết cái này không phải cái trước kia đâu. Cái kia cậu cũng đừng vứt nhé. Lần sau tôi đến Lệ Giang, nhất định phải tìm được cái tiệm đó. Tôi còn muốn hỏi cho ra lẽ, rốt cuộc có đủ một trăm năm không, thiếu một năm tôi cũng báo công an. Người thật thà chúng tôi dễ bắt nạt lắm à?”
Trước ánh mắt kinh ngạc của Hề Việt, Trì Tiêu cười, gõ chữ trả lời:
“Vâng dì nhỏ.”
“Cố lên.”