Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Điện thoại reo lên khi Hề Việt đang tắm.
Nước nóng không đủ, vừa xối lên lưng đã nhanh chóng tan đi chút hơi ấm cuối cùng, cảm giác chẳng dễ chịu chút nào. Tiếng chuông vang bên tai, réo không dứt, cô quay quanh tìm nguồn âm thanh, rồi bất ngờ nhận ra trước mắt mình lại hiện ra chính chỗ làm quen thuộc.
Phản xạ đầu tiên của Hề Việt là ôm chặt lấy người mình, trời ơi, quần áo của mình đâu rồi?!
Nhưng tiếng chuông mỗi lúc một to hơn.
Cô rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, tìm quần áo hay nghe điện thoại. Đúng lúc ấy, vòi sen trên đầu đột nhiên phun ra dòng nước nóng bỏng, dội thẳng xuống người khiến cô giật bắn lên.
…Tỉnh rồi.
Hề Việt đạp mạnh chân, thoát khỏi giấc mơ, tim đập thình thịch. Cô chộp lấy điện thoại, tắt báo thức, rồi vội vàng mở lịch sử cuộc gọi, kiểm tra đi kiểm tra lại mấy lần. Không có ai gọi cả, danh sách trống trơn, lúc này cô mới chậm rãi thở phào.
Một cơn ác mộng vô cùng chân thực, vô cùng quái dị, nhưng lại có đầu có đuôi.
May mắn thay, nó cũng chỉ là một giấc mơ.
Ngày thứ ba đến Vân Nam, cũng là ngày thứ ba cô trốn khỏi thế giới, mọi thứ vẫn yên ổn.
Thế giới mới của cô rất yên tĩnh, không ai làm phiền.
Hề Việt ngồi trên giường, đầu óc trống rỗng hồi lâu. Nếu không vô thức đưa tay sờ lên mặt, có lẽ chính cô cũng không nhận ra mình đang mỉm cười.
…
Chỉ là bên tai quả thật có tiếng nước tí tách như vòi sen.
Hề Việt xỏ dép, đi đến bên cửa sổ, “kẽo kẹt” đẩy cánh cửa ra, đúng như dự đoán, lại mưa rồi. Từ tầng hai nhìn xuống, mái hiên nhà nào cũng đang nhỏ nước.
Cô chợt nhớ đến bài hướng dẫn du lịch đọc tối qua. Blogger kia nói, đến Đằng Xung chơi thì chủ yếu là hoang dã, đừng lên kế hoạch, đừng vội vàng, cứ tùy tâm, tùy duyên.
Giờ thì cô hiểu vì sao lại nói vậy rồi.
Vì thời tiết ở Đằng Xung! Hoàn toàn không theo lẽ thường! Như đang trêu người ta vậy, sáng còn có nắng, trưa có thể mưa ngay, chiều nắng lại ló mặt ra dỗ dành bạn một chút, đến tối thì dìm thẳng bạn xuống nước luôn.
—
Hề Việt không thể hoàn toàn du lịch tự do không kế hoạch. Hôm qua cô đã đi hết những nơi mình hứng thú trong cổ trấn Hòa Thuận: thư viện, chùa Trung Thiên, rồi cả phòng tranh. Theo dự định, hôm nay sẽ ra ngoài cổ trấn dạo chơi, nhưng cơn mưa sáng sớm đã làm kế hoạch đảo lộn.
Dù vậy, cũng không thể ngồi lì trong phòng mà lãng phí thời gian.
Hề Việt vẫn quyết định ra ngoài.
Trước cửa tiệm đặc sản có bày một quầy nhỏ bán áo mưa và ô. Cô chọn một chiếc ô trong suốt, cán dài, mười tệ một cái. Rất mỏng, nhưng đủ dùng tạm. Ra ngoài rồi mới phát hiện, mưa thực ra không lớn, nói là mưa, chi bằng nói là sương. Mưa mịn và dày, phủ mờ một lớp. Đưa tay ra không cảm thấy gì, nhưng chạm vào quần áo thì lòng bàn tay đã ướt một mảng.
Hề Việt che ô, men theo bản đồ, chậm rãi đi.
Con đường này ở rìa cổ trấn, bên cạnh là vài thửa ruộng nhỏ, lại có một con sông cạn.
Từ xa cô thấy trong sông có thứ gì đó đen sì, liền dừng lại nhìn kỹ. Thứ đen ấy gần như ngâm trọn trong nước, trên mặt nước chỉ lộ ra một tấm lưng đen bóng và hai cái sừng, à, là một con trâu.
Hề Việt đứng nhìn hơi lâu, cho đến khi có người phía sau gọi: “Em gái!”
Cách mấy giây lại gọi: “Em họ ơi!”
“Ê! Người đẹp!”
Cuối cùng Hề Việt quay đầu lại, thấy một chiếc xe máy điện dừng cách cô không xa. Người kia nhấc ô lên một chút, lộ ra cái đầu đội mũ lưỡi trai và một chiếc khuyên tai lấp lánh.
Hôm nay đổi sang màu hồng.
Cô chỉ xuống mặt sông, hỏi người đi xe: “Sao nó lại ngâm mình dưới nước vậy?”
Miêu Dự Phong nhìn theo hướng tay cô chỉ, thấy con trâu nước đang ngâm cho mát, không hiểu câu hỏi ở đâu ra: “Nó… thích ở dưới nước?”
Hề Việt lộ vẻ lo lắng: “Mũi nó cũng ở dưới nước, không bị ngạt chết sao? Hay là nó đã chết rồi?”
Miêu Dự Phong lẩm bẩm nhỏ: “Cô này chắc ăn nấm trúng độc rồi.”
Rồi buông hai tay khỏi tay lái, ngả người ra sau, khoanh tay nhìn Hề Việt, bộ dạng ngông nghênh: “Thôi, đừng quan tâm nó nữa, cô muốn đi đâu?”
Hề Việt lại nhấc ô lên một chút: “Tôi muốn lên núi xem quần thể cây cổ thụ.”
“Lên xe.”
Hề Việt do dự.
Chủ yếu là vì không quen.
Miêu Dự Phong đưa một tay vặn tay ga, xe “bíp” một tiếng thúc giục: “Đi hay không đi?”
Hề Việt rất sợ làm phiền người khác, liền hỏi: “Anh có tiện đường không?”
Miêu Dự Phong không nói gì, nhưng vẻ mặt thì rõ ràng là thấy cô quá lề mề. “Đường phía trước khó đi lắm, giày cô mang thế kia…”
Chuyến này Hề Việt chỉ mang theo hai đôi giày.
Hai ngày trước cô luôn mang một đôi giày thể thao màu xám nhạt viền trắng. Cũng tại cô, tối qua thấy mấy vết bùn trên giày chướng mắt nên đem giặt. Với thời tiết này, có phơi một tuần cũng chưa chắc khô. Hôm nay bất đắc dĩ phải mang đôi còn lại, đôi giày da bệt xinh xắn, phối váy mới đẹp, cô nhét vào vali chỉ để chụp hình.
Bản đồ hiển thị còn hơn hai cây số nữa mới tới rừng cây cổ thụ.
Mưa vẫn lất phất, không có dấu hiệu dừng.
Hề Việt cân nhắc kỹ xem đôi giày này mua bao nhiêu tiền, rồi gập ô lại, bước tới.
Miêu Dự Phong lập tức ngồi thẳng người, nổ máy. Nhưng Hề Việt lại dừng bên cạnh xe, mắt nhìn chằm chằm vào ghế sau ướt nước mưa.
“Ờ, đợi chút.”
Phải nói là rất đỉnh, thật sự rất đỉnh. Chỉ thấy Miêu Dự Phong chống tay lái, hai chân chạm đất, đứng d*ng ch*n, rồi dùng sức ngồi phịch ra sau, mông từ sau trượt lên trước một cái, nước mưa trên yên sau lập tức bị lau sạch trơn.
“Xong rồi, lên đi.”
Hề Việt đúng là được mở mang tầm mắt.
–
Suốt dọc đường đều men theo bờ sông và ruộng đồng, gần như là một đường thẳng.
Nhưng đúng như Miêu Dự Phong nói, vì mưa nên bùn đất bị nước cuốn ra mặt đường, đi bộ quả thật rất khó.
Miêu Dự Phong đi xe máy không thể che ô, cũng chẳng mặc áo mưa. Xe cứ thế lao đi, Hề Việt ngồi sau được anh che chắn nên không bị ướt bao nhiêu, nhưng cô vẫn mở chiếc ô trong suốt ra, đưa lên che phía trên đầu anh.
“Không cần, vướng đường lắm.” Miêu Dự Phong giơ tay hất cái ô đi, “Tôi đội mũ rồi.”
Hề Việt không còn cách nào khác, chỉ đành nâng ô cao hết mức, che được chút nào hay chút đó. Tay kia, ngón trỏ và ngón cái túm lấy vạt áo Miêu Dự Phong:
“À… tôi có một câu hỏi.”
Miêu Dự Phong vừa chạy xe vừa khe khẽ ngân nga một bài nhạc hot trên Douyin: “Hỏi đi.”
Hề Việt cân nhắc rồi mới nói: “Ở chỗ các anh, không phân biệt tuổi tác, đều gọi là ‘em gái’ hết à?”
Lần thứ mấy rồi nhỉ?
Ngay tối đầu tiên đến Hòa Thuận, cô gọi điện theo số của homestay, đầu dây bên kia là Thịnh Vũ, chưa từng gặp mặt, chỉ nghe giọng thôi, mà mở miệng ra cũng gọi cô như vậy.
Miêu Dự Phong “à” một tiếng, mất mấy giây mới hiểu câu hỏi của Hề Việt: “Thì gọi cho tiện thôi mà. Bên mấy cô không phải cũng chị em, chị đẹp, ‘chị em cây khế’ gì đó sao, chỉ là cách xưng hô thôi.”
Hề Việt cảm thấy đây là khác biệt phương ngữ và văn hóa vùng miền. Có những nơi, bất kể tuổi tác, gọi anh gọi chị mới được coi là lịch sự.
Cô hỏi người đang chạy xe: “Năm nay anh bao nhiêu tuổi?”
Miêu Dự Phong: “Mười tám.”
Hề Việt: “……”
…Tạo nghiệp thật sự, để một cậu trai mười tám tuổi gọi mình là em gái.
Không hiểu sao Hề Việt bỗng rất muốn cười, cô kéo nhẹ vạt áo anh: “Cậu không đi học nữa à?”
Miêu Dự Phong đáp rất tự nhiên: “Bỏ học mà.”
“Quản lý cửa hàng là chị cậu à?”
“Ừ.”
“Chị cậu chắc cũng không lớn tuổi lắm nhỉ?”
“Bỏ trốn khỏi hôn nhân mà.”
Hề Việt còn tưởng cậu ta đang nói đùa.
Miêu Dự Phong quay đầu liếc cô một cái: “Ai đùa với cô?”
Vậy là tổ đội hai người bỏ nhà đi bụi?
Chân mày Hề Việt khẽ nhướn lên.
Con người ta vốn là như vậy, rất dễ nảy sinh cảm giác thân quen với những người ở hoàn cảnh giống mình.
Miêu Dự Phong tự mình nói tiếp. Nói rằng cậu ta và chị họ Miêu Hiểu Huệ từ nhỏ đã rất thân. Miêu Hiểu Huệ trốn ra ngoài đi làm trước, ban đầu không định nói cho cậu biết, là cậu mặt dày bám theo, lăn lộn mè nheo đủ kiểu, cuối cùng cũng theo ra ngoài được. Rồi còn kể về quê cậu, một nơi Hề Việt chưa từng nghe qua.
“Chị tôi với mẹ chị ấy, tức là bác tôi, mở một quán nhỏ bán bún gạo, ở ngay phía trước thôi, làm ăn tốt lắm.”
Miêu Dự Phong nói, bác gái kiểm tra ra bệnh, tình hình có thể không ổn. Miêu Hiểu Huệ lập tức quyết định, phải đưa mẹ đi Côn Minh, đi Thành Đô.
Hề Việt xâu chuỗi lại câu chuyện, càng nghe càng thấy có gì đó không đúng: “Không phải cậu nói chị cậu là trốn hôn sao?”
Vậy sao vẫn đi cùng mẹ? Có ai trốn hôn mà còn dẫn theo mẹ không?
Miêu Dự Phong thở dài. Gió cuốn tiếng thở dài ấy tới tai Hề Việt, cô sững người, còn tưởng mình nghe nhầm: “Nhà nào cũng có chuyện khó nói, cô không hiểu đâu.”
Cậu nhóc này giả vờ sâu sắc ghê.
Cô lại hỏi: “Còn cậu thì sao? Nhỏ vậy đã rời nhà đi làm, không thấy tủi à?”
Miêu Dự Phong hoàn toàn không hiểu câu hỏi này: “Ai nói vậy? Tủi cái gì, có ai bắt nạt tôi đâu.”
Ngừng một chút, cậu ta lại nói: “Ở nhà cũng chán, ăn ‘bún nhảy’ (*) chán rồi.”
(*) 跳脚米线 : Nghĩa gốc là “bún gạo nhảy chân”, thực ra bắt nguồn từ món 过桥米线 (bún qua cầu) của Vân Nam.
Trong khẩu ngữ, người ta cố tình đổi “过桥 (qua cầu)” thành “跳脚 (nhảy chân / giậm chân)” để tạo cảm giác buồn cười.
Hề Việt không hiểu: “Bún nhảy là gì? Không ngon à?”
Miêu Dự Phong bật cười một tiếng: “Bún nhảy là… thôi thôi, ngon lắm, có dịp cô thử là biết.”
Hề Việt hoàn toàn không hiểu cậu ta đang nói gì, nhưng liếc nhìn nét mặt nghiêng nghiêng của Miêu Dự Phong, trực giác mách bảo đây chắc không phải là lời hay ho gì.
Cô nhớ đến Miêu Hiểu Huệ, liền nói với Miêu Dự Phong: “Chị cậu là người rất tốt.”
Miêu Dự Phong lập tức “xì” một tiếng: “Tốt chỗ nào? Đồ đàn bà chanh chua.”
Hề Việt nói: “Nhiệt tình.”
Ngay trước khi ra ngoài, cô đã nhắn tin cho tài khoản WeChat “Xuân ở Vân Nam”. Nguyên nhân là cô muốn tìm một đoàn trekking ở núi Cao Lê Cống. Tìm trên các nền tảng, mọi người đều khuyên nên hỏi homestay hoặc chủ quán ăn địa phương, họ thường có sẵn nguồn hướng dẫn viên, ghép đoàn cũng nhanh hơn.
Cô hỏi bà Lan Bình trước, nhưng bà cụ rõ ràng không rành mấy chuyện này. Thịnh Vũ thì không ở Hòa Thuận. Vậy chỉ còn “Xuân ở Vân Nam”.
“Chị tôi giúp cô tìm đoàn rồi à?”
“Không.” Hề Việt tưởng tượng lại giọng điệu của Miêu Hiểu Huệ, bật cười, thấy cũng khá thú vị, “Cô ấy bảo tôi tự cân nhắc xem mình nặng nhẹ được mấy lạng.”
Miêu Dự Phong nhún vai: “Cô chưa từng đi trekking đúng không? Tân binh chính hiệu à? Dạo này mưa nhiều, cô lên núi lỡ trượt chân một cái là vút, trượt thẳng xuống chân núi luôn.”
Còn tự kèm hiệu ứng âm thanh.
Hề Việt cười: “Tôi nghĩ chắc mình cũng chưa đến mức ngu ngốc như vậy đâu.”
Miêu Dự Phong lại “xì” một tiếng.
“Bây giờ cậu định về quán bún nhà chị cậu à?” Hề Việt nhìn con đường lên núi sắp rẽ phía trước.
“Ừ. Anh Trì Tiêu biết bác tôi một mình bận không xuể, nên tôi với chị tôi, lúc rảnh sau khi xong việc ở nhà hàng, lại về quán bún phụ giúp.”
Trì Tiêu.
Hề Việt lại một lần nữa nghe thấy cái tên này.
Chiếc xe tiếp tục lao về phía trước, chỗ rẽ bắn lên những giọt nước lạnh buốt, văng vào cổ chân Hề Việt, cảm giác rất rõ ràng.
Bánh xe xé mặt đường, để lại một vệt nước thẳng tắp, trong veo.
Cô nhớ đến gương mặt khiến người ta ấn tượng sâu sắc kia, liền hỏi Miêu Dự Phong: “Ông chủ của các cậu chắc cũng không lớn tuổi lắm nhỉ?”
Miêu Dự Phong nghĩ một chút: “Lớn hơn tôi.”
Nói thừa.
Hề Việt liếc mắt.
“Hai bảy? Hai tám? Chắc chưa tới ba mươi đâu.” Miêu Dự Phong nói tiếp, “Không phải già lắm.”
Hả?!
Ba mươi tuổi mà là già lắm?!
Hề Việt há miệng, từ cổ họng bật ra một tiếng hít mạnh đầy kịch tính, trừng mắt nhìn cái gáy lởm chởm tóc của Miêu Dự Phong. Thằng nhóc này rõ ràng là còn thiếu va chạm xã hội.
“Anh ta cũng không phải người bản địa nhỉ?”
“Ừm, không phải. Không nhớ là bố hay mẹ anh ấy, gia đình làm ẩm thực quy mô lớn lắm, nên giao mấy cửa hàng này cho anh ấy quản thôi, sinh ra đã là người có tiền.” Giọng Miêu Dự Phong lúc này có chút chua chua.
Hề Việt nghe ra, liền thuận theo: “Đầu thai cũng là một môn kỹ thuật.”
“Đúng thế.”
“Nhưng anh ta có thể làm tiếp việc kinh doanh gia đình giao cho, chắc chắn cũng có bản lĩnh thật sự, đúng không?”
“Ừm, cũng đúng. Chị tôi cũng nói vậy, nói anh Trì Tiêu thật sự rất giỏi, IQ cao, EQ còn cao hơn.”
Hề Việt khẽ cười một tiếng.
“À, nói đến chị cậu, tính cô ấy thẳng thắn như vậy, chắc từ nhỏ tới lớn cậu luôn bị chị ấy áp chế, đúng không?”
“Trời đất! Chị ấy chưa bao giờ nói lý!” Miêu Dự Phong lập tức kích động, lại chuyển sang nói phương ngữ. Gặp đoạn đường lên dốc, xe phải tăng ga, cậu ta phải hét to mới át được tiếng máy, “Thôi đi! Tôi đúng là điên rồi, nói lý lẽ với đàn bà làm gì!”
Hề Việt nhịn cười, lại nói: “Nhưng mà cô ấy được làm quản lý, chứng tỏ làm việc rất chăm chỉ, năng lực cũng ổn. Hơn nữa từ nhỏ cậu thân với chị ấy, điều đó cũng chứng minh chị ấy đối xử với cậu rất tốt, đúng không?”
Miêu Dự Phong im lặng một lúc, rồi đáp: “Ừ, năm nào cũng là chị tôi mua quần áo, mua giày cho tôi…”
Hề Việt ở sau xe hoàn toàn không kìm được nữa, cười lớn thành tiếng, cái ô cũng lắc lư theo.
“Cậu nhóc này nhìn bề ngoài thì rất “xã hội”, nhưng nội tâm đúng là con nít chính hiệu, lập trường cực kỳ không vững, lại mềm lòng, thuộc kiểu rất dễ nghe người khác khuyên, chỉ cần gẩy nhẹ một cái là nghiêng hẳn sang phía bạn.”
Miêu Dự Phong cuống lên, cố tình lắc mạnh tay lái: “Ê! Cô nói cái gì đấy!”
Hề Việt giữ chắc cái ô, nghiêm giọng dạy dỗ: “Lái xe cho đàng hoàng! Lần sau đi xe nhớ đội mũ bảo hiểm!”
—
Cuối cùng, xe máy dừng trước cửa quán bún.
Đó là một quán rất rất nhỏ, nhỏ đến mức chẳng có tên đàng hoàng, chỉ treo ngoài sân một tấm biển nhỏ phát sáng, trên đó ghi bốn chữ: Bún gạo thịt nướng.
Hề Việt nổi hứng tò mò, mở app đánh giá tìm thử, vậy mà có thật. Tên quán đúng là Bún gạo thịt nướng vô danh. Đúng như Miêu Dự Phong nói, buôn bán khá tốt, điểm đánh giá cũng rất cao.
Bỗng nhiên cô cũng thấy đói.
Cô định hỏi Miêu Dự Phong, món “bún nhảy” anh nói có bán trong quán không, nhưng Miêu Dự Phong đã bắt đầu chỉ đường cho cô rồi: “Từ đây, cô cứ tiếp tục đi lên núi. Con đường tôi chạy tới là đường nhỏ, hơi vòng vèo. Từ đây đi thẳng lên là tới khu cổ thụ luôn.”
Hề Việt gật đầu, che ô, bước lên núi.
Đường núi không hề bằng phẳng, mới đi được vài bước đã thấy kiệt sức.
Cô đành phải gập ô lại, dùng làm gậy chống.
Dọc đường vẫn có khá nhiều nhà dân, nhưng rõ ràng không dày đặc như khu trung tâm cổ trấn. Trước nhiều căn nhà đều đặt bảng đen nhỏ, viết nào là cơm nhà nấu củi, gà ta, vịt thả đồng, thịt hun khói… Ý là tuy là nhà riêng, nhưng vẫn có thể đón khách du lịch vào ăn.
Hề Việt tiếp tục đi lên, rất nhanh, bầu trời xám xịt đã bị những cành cây và tán lá nối tiếp nhau che kín. Ngẩng đầu lên, phải rất vất vả mới nhìn ra được một khe hở nhỏ xíu giữa những phiến lá.
Quần thể cổ thụ, điểm nổi bật chính là chữ “quần thể”. Những cành cây to lớn đan xen chằng chịt trên không trung, nói che kín bầu trời cũng chẳng hề quá lời.
Hôm nay thời tiết tuy không đẹp, nhưng vẫn có không ít du khách giống như Hề Việt, thà dầm mưa chứ không muốn để lịch trình bị phá vỡ, đang len lỏi chụp ảnh trong rừng cổ thụ.
Ai nấy đều cất ô, bởi dưới tán cây rậm rạp này, gần như không bị mưa dính tới chút nào.
Hề Việt cũng chụp vài tấm.
Gần trưa xuống núi, vừa bước ra khỏi vùng che phủ của cổ thụ, cô mới phát hiện mưa hình như đã nặng hạt hơn.
Nếu như buổi sáng mưa còn như sương mù, thì bây giờ có thể gọi là mưa kim châm.
Tệ hơn nữa là, chiếc ô trong suốt của cô thật sự quá mong manh, mấy lần bị dùng làm gậy chống ban nãy đã khiến nan ô gãy mất rồi.
Hề Việt men theo đường cũ quay lại, rất nhanh đã thấy quán bún của nhà Miêu Hiểu Huệ.
Chiếc xe máy của Miêu Dự Phong đã không còn ở đó.
Cô tăng tốc bước đi, gần như là chạy, bởi phải tranh thủ trước khi cơn mưa lớn thực sự đổ xuống. Chỉ là hai cây số, thong thả đi bộ thì còn được, chứ chạy thì quả thật không hợp chút nào.
Khi lướt qua cửa quán bún, Hề Việt tiện thể liếc vào trong một cái.
Xuyên qua màn mưa, cô thấy tấm biển nhỏ xíu của quán, thấy mấy bộ bàn ghế thấp trong sân, thấy những tấm bạt nhựa sặc sỡ bị mưa đập rào rào, thấy mấy chum nước tròn vo.
Còn có một bóng người, đứng trong sân nhỏ, lướt qua tầm mắt cô trong chớp mắt, trông có hơi quen.
Mưa là một bản giao hưởng của thị giác và thính giác.
Không chỉ nhìn thấy, cô còn nghe thấy.
Nghe tiếng mưa rơi vào chum nước, leng keng tí tách; nghe mưa đập lên bạt nhựa, bật nảy liên hồi, lộp bộp lộp bộp; mưa rơi xuống đám cỏ dại trước cửa thì lại không tiếng động, nhanh chóng thấm vào bùn đất rồi biến mất.
Còn có cả tiếng giày của cô, đôi giày da bệt đáng thương, vốn không nên xuất hiện ngoài trời trong ngày mưa, từng bước từng bước giẫm vào vũng nước.
Và còn.
“Ê!”
Hề Việt đã chạy qua khỏi quán bún rồi, thì từ phía sau vang lên một giọng đàn ông.
Cô dừng phắt lại, quay đầu gấp, lúc này mới xác nhận, cái liếc mắt ban nãy của mình quả thật không nhìn nhầm.
“Cô làm gì ở đây?”
Trì Tiêu đứng trước cửa quán bún nhà Miêu Hiểu Huệ, mỉm cười hỏi cô.
Hề Việt vẫn che tay trước trán: “Không phải tôi nên hỏi anh câu đó sao?”
Đây rốt cuộc là quán bún hay là cánh cổng dịch chuyển vậy? Vào trong một Miêu Dự Phong, mấy tiếng sau lại ra thêm một ông chủ Trì.
Thế còn cô thì sao?
Cô là ai? Cô đang ở đâu?
Trì Tiêu ra hiệu về chiếc ô trong tay cô: “Có ô sao không che?”
Hề Việt cầm khúc nan ô đã gãy, lắc lắc.
Hôm nay nhiệt độ hơi thấp, Trì Tiêu mặc một chiếc áo khoác màu sáng, dáng đứng cứng cáp. Trong màn mưa xám chì kéo dài, anh gần như có thể hòa lẫn vào đó, nhưng đứng dưới mái hiên, người lại khô ráo sạch sẽ, hoàn toàn không hòa hợp với bầu không khí ẩm ướt xung quanh, nổi bật đến lạ.
“Cô định đi đâu?” anh hỏi.
“Đi về.”
Hề Việt nghe thấy giọng mình, tan ra trong không khí ẩm ướt, bị mưa lạnh phân rã.
“Sắp có mưa to, cô không kịp đâu.” Trì Tiêu lại liếc cô một cái, hất cằm, “Qua đây.”
Thấy Hề Việt vẫn không nhúc nhích, anh dứt khoát chỉ về phía chân trời xa xa, nơi một đám mây đen kịt đang cuộn lên: “Thấy mây kia không? Cô định cứ thế dầm mưa mà về à? Thật đấy, lần này tôi không đùa cô đâu.”
Lần này.
Vậy là anh cũng biết còn có lần trước đúng không?
Bước chân Hề Việt do dự.
“Qua đây đi, cô muốn bị mưa dội à?” Anh lại giục.
……
Hề Việt nghĩ, cô không hề bài xích việc trong chuyến đi này, trong thế giới mới của mình, quen thêm vài người bạn mới. Giống như cô và bà Lan Bình, vừa nói vừa khoa tay đoán ý cũng có thể ngồi với nhau cả buổi tối; giống như hôm qua ăn cơm quen được Miêu Hiểu Huệ; hay sáng nay ngồi sau xe máy, nói chuyện vu vơ với Miêu Dự Phong.
Giữa người với người vốn là như vậy, từ hai cá thể hoàn toàn xa lạ, vì nhiều cơ duyên mà giao thoa, rồi dựng nên những mối quan hệ, có cái bền chặt, có cái mong manh.
Nhưng người trước mắt này thì phải nói sao nhỉ?
Có lẽ vì đến Hòa Thuận mới ngắn ngủi hai ba ngày, mà họ gặp nhau hơi nhiều rồi. Nhiều đến mức trong cuộc trò chuyện sáng nay với Miêu Dự Phong, cũng tiện thể nhắc đến anh. Nhiều đến mức vừa rồi khi cô chạy vụt qua cửa quán bún, cái liếc mắt vội vàng ấy, như có linh cảm, cô biết rằng chỉ vài giây sau, anh nhất định sẽ gọi cô lại.
Quả nhiên.
Thật là kỳ diệu.