Livestream Nuôi Tiểu Tang Thi - Bảy Quả Trà

Chương 6

Trước Tiếp

Chiếc xe nhỏ màu đen lao đi như bay.

Mãi cho đến khi ra khỏi thành, gặp phải một đoàn người khác cũng đang chạy trốn, trái tim treo lơ lửng của người đàn ông mới dần hạ xuống.

Anh ta từ từ giảm tốc độ, chọn một chỗ không quá gần cũng chẳng quá xa với đoàn kia rồi dừng xe lại.

“Ba ơi, hoa quái vật kìa!” Thằng bé trai ghé sát vào lưng ghế phụ, vừa sợ hãi vừa tò mò nhìn về hàng ghế sau.

Người đàn ông quay đầu lại, thấy đóa hồng máu đặt nằm ngang trên ghế sau thì giật nảy cả tim, suýt chút nữa nhảy khỏi lồng ngực.

Người phụ nữ vội ôm đứa bé lại vào lòng, có phần căng thẳng nói: “Là… cái đó, do cái người kia để lại?”

Cả hai đều từng tận mắt thấy cây hồng kia nuốt chửng con người, bóng ma trong lòng đối với thứ đó cực lớn.

Thậm chí bọn họ còn nhìn thấy cậu thiếu niên kia chém rụng dây hồng cùng bầy tang thi, lại còn bổ đầu một con tang thi hệ thủy rồi lục lọi thứ gì bên trong.

Không ai dám chắc thiếu niên đó rốt cuộc có phải là con người hay không.

Người đàn ông nói: “Đừng đụng vào nó, lát nữa anh lấy cái áo bọc lại rồi vứt đi.”

Người phụ nữ gật đầu.

Đúng lúc này, cửa kính chỗ lái xe vang lên tiếng gõ cộc cộc.

Người đàn ông cảnh giác quay đầu, thấy một gã đàn ông to lớn cơ bắp, mặc đồng phục đen đứng bên ngoài.

Anh ta liếc vợ một cái, rồi hạ nửa cửa kính xuống.

“Anh bạn, các người là dân khu Nam Thành à?” Gã to con mở miệng hỏi thẳng.

Nam Thành chính là khu vực bọn họ đang đứng.

Người đàn ông lắc đầu: “Chúng tôi ở Bắc Thành, vì đường phía Bắc tắc nghẽn hoàn toàn nên mới vòng xuống Nam Thành để ra ngoài.”

Gã to con lộ vẻ kinh ngạc, ánh mắt đảo qua lại giữa người đàn ông và người phụ nữ ghế phụ: “Trong các người có dị năng giả à?”

“Bọn tôi còn ước gì có dị năng đấy, chứ lửa với nước gì cũng chẳng tạo ra nổi.” Người đàn ông thở dài.

Thấy hai người không giống giả vờ, gã càng thêm ngạc nhiên: “Nhiều tang thi dị năng với cây biến dị như thế, các người không có dị năng, xe lại sạch sẽ tinh tươm, rốt cuộc làm sao băng qua được nửa cái thành phố mà ra đây?”

“Tang thi dị năng nhiều lắm à?” Người đàn ông dò hỏi.

“Nhiều chứ! Chỉ riêng đoạn quốc lộ ra ngoài thành ở khu Nam này thôi đã ít nhất năm con rồi.” Gã nghiến răng tức tối, “Mấy thứ khốn nạn đó thật biết chọn chỗ chặn người.”

Người đàn ông âm thầm trao đổi ánh mắt với vợ, rồi nói: “Chắc do bọn tôi may mắn thôi. Chỉ gặp đúng một con tang thi dị năng trên cầu bắc sông, điều khiển được nước, may mà có một dị năng giả đi ngang qua cứu.”

Gã to con tò mò: “Dị năng giả đó trông thế nào?”

“Bọn tôi đâu dám ló mặt ra ngoài, chỉ thấy cột nước bay loạn khắp nơi thôi.” Người đàn ông đáp.

“Ra vậy…” Gã có phần thất vọng, nhưng lại nhanh chóng lấy lại tinh thần, nói rằng bọn họ định đến thành phố A, nơi có trung tâm nghiên cứu quân sự phía Nam, hỏi xem gia đình người đàn ông có định đi cùng không, nếu chung đường thì nhập đoàn.

Người đàn ông: “Chúng tôi còn chưa quyết, để suy nghĩ thêm.”

“Được,” gã hào sảng đáp, “Cả đoàn xe này đều chuẩn bị nghỉ ngơi đến chập tối mới đi tiếp, lúc đó tôi sẽ qua hỏi lại.”

Người đàn ông còn hỏi thêm được ít tình hình từ gã, đợi khi gã rời đi, anh ta cùng vợ lại quay sang nhìn đóa hồng máu trên ghế sau.

Theo lời gã kia kể, tang thi ban ngày sẽ trốn đi, bởi ánh nắng khiến hành động của chúng chậm chạp vô cùng, khó lòng đuổi kịp con người hay động vật, vì thế mới chỉ xuất hiện vào ban đêm.

Nhưng tang thi dị năng thì khác, ban ngày cũng chỉ kém người thường đôi chút về độ linh hoạt.

Chúng vẫn có thể dùng dị năng bắt người, nên dù ngày hay đêm đều hoạt động cực kỳ dữ dội.

Nếu tang thi dị năng thật sự nhiều như gã nói, thì tại sao từ lúc qua khỏi cầu đến giờ họ chưa gặp thêm con nào? Chẳng lẽ thật sự là do may mắn?

Nếu nghĩ lại, có lẽ ban đầu là vì thiếu niên kia ngồi trên xe nên mới không bị tang thi tấn công, sau đó chắc chính là nhờ đóa hồng máu hắn để lại.

yk: ỏ bé tốt bụng thía yêu quá:) trộm vía thầu 2 bộ non-cp 1 anh gọi papa 1 em gọi cục cưng:)

“Em nghĩ nên giữ lại bông hoa này.” Người phụ nữ nói.

Người đàn ông gương mặt phức tạp, khẽ gật đầu.

***

Bên kia, Dạ Du đã mượn ánh sáng màn hình mà bước vào trong trường học.

Trong mắt thường, cậu như chui vào một vách núi, nhưng trên màn sáng lại hiện ra cảnh cậu đi qua cổng trường.

Vừa bước vào “vách núi”, khung cảnh trước mắt lập tức thay đổi.

Cậu nhìn thấy bầu trời xanh biếc, mây trắng và thảm cỏ, một thảo nguyên mênh mông bất tận.

Không có một bóng người, chỉ có làn gió nhẹ mang theo hương cỏ xanh và hoa dại.

Dạ Du nghiêng mắt nhìn màn sáng.

Trong hiển thị của màn sáng, nơi đây lại là một thế giới hoàn toàn khác.

Một con dốc đen sì kéo dài lên cao.

Trên dốc có rất nhiều học sinh và thầy cô, bọn họ như mộng du, cứ đi vòng vòng tại chỗ.

Một bên dốc là những bồn hoa lớn, cúc bìm bìm xanh lam nở rộ trong đó.

Hoa nhiều đến mức che khuất cả lá, nhưng Dạ Du vẫn thấy dưới tán hoa rậm rạp ấy là những con người, tang thi, chim chóc, mèo chó… đang nằm ngủ say.

Có kẻ đã chẳng còn hơi thở, có kẻ thì như còn trong mộng, hoàn toàn không biết mình đã trở thành lớp đất dinh dưỡng béo tốt.

【Wow, hoa này đẹp quá. Tên gì vậy, tôi cũng muốn trồng.】

【Hình như là “Thiên đường lam”, một loài bìm bìm, hoa to, mỗi cây nở mấy chục, thậm chí cả trăm bông.】

【Ai muốn trồng thì zoom kỹ mà coi thử, xem rốt cuộc hoa nó mọc lên từ cái gì.】

【…… Xin lỗi vì đã quấy rầy. Quả nhiên đã là cây nở tốt như thế trong mạt thế, tuyệt đối không bình thường.】

Cây biến dị…

Nhưng, là cây nào?

Dạ Du không liều lĩnh thả tinh thần lực dò xét.

Sau vụ tang thi hệ thủy, cậu đã phát hiện những kẻ có tinh hạch trong đầu đều cảm nhận được tinh thần lực của cậu.

Loài bìm bìm này khác hẳn với hồng máu, dị năng của nó là loại khống chế tinh thần.

Trong trường có quá nhiều đối tượng nó có thể điều khiển.

Một khi bìm bìm biến dị nhận thấy nguy hiểm, nó có thể dùng ảo cảnh dẫn toàn bộ người và tang thi trong trường tấn công cậu.

Dạ Du tuy quen đánh trực diện, nhưng không có nghĩa là muốn một mình đối chọi với cả trường.

Phải nghĩ cách khác.

Cậu chậm rãi bước về phía bồn hoa.

Qua màn sáng, Dạ Du thấy những cành bìm bìm gần cậu bắt đầu ngọ nguậy.

Chúng vươn nhanh, càng lúc càng rậm rạp, từng đóa xanh lam nở tung dưới nắng, rực rỡ chói mắt.

【Bé con lại sắp phá hoại cây xanh rồi à?】

【Người trong trường này toàn kiểu kỳ quái, tôi thấy hơi ghê. Nhìn bên phải kìa, tang thi với học sinh đứng gần thế mà lại chẳng nhận ra nhau.】

【Đúng là có gì lạ lắm, streamer cẩn thận nhé.】

Dạ Du dừng lại khi cách bồn hoa chỉ vài bước, rồi bắt đầu đi qua trái, lại đi qua phải.

Giống hệt mấy người bị ảo cảnh mê hoặc, cậu bắt đầu lẩn quẩn vòng vòng.

Vài dây bìm bìm từ bồn hoa vươn ra.

Tốc độ mọc còn nhanh hơn hồng máu, chỉ trong chốc lát đã tới trước mặt Dạ Du.

Dây leo quấn lấy cổ tay cậu, kéo mạnh về phía bồn hoa.

【Bé con, con sao thế?!】

【Nếu bị bắt cóc thì chớp mắt cái đi!】

【Xong rồi xong rồi, chắc chắn là bìm bìm biến dị đã tung kỹ năng, streamer trúng chiêu rồi.】

【Có khi phải load lại từ đầu mất thôi?】

Dạ Du thuận theo lực kéo, từng bước bước tới.

Cậu khao khát tinh hạch, chỉ tinh hạch mới xoa dịu được cơn đói cồn cào trong đầu.

Ngay lúc moi được tinh hạch của hồng máu, cậu đã nhận ra không chỉ mình thèm khát tinh hạch, mà ngay cả tang thi khác cũng khó lòng cưỡng lại sức hấp dẫn ấy.

Có lẽ… đối với cây biến dị, sức hút đó cũng tồn tại.

Cậu không chắc bìm bìm có cảm nhận được tinh hạch trong đầu mình hay không.

Nhưng cái tinh hạch tang thi hệ thủy trong túi áo, chắc chắn nó cảm nhận được.

Dạ Du đang đánh cược.

Đánh cược rằng tinh hạch sẽ có sức hấp dẫn cực mạnh đối với bìm bìm biến dị.

Đánh cược rằng cây bìm bìm kia sẽ không cho phép bất kỳ nhánh nào khác chạm vào tinh hạch, cũng như cậu tuyệt đối không để tang thi khác đụng vào tinh hạch, kể cả khi chúng dưới sự khống chế của cậu.

Như vậy, cậu sẽ được kéo thẳng đến chỗ lõi của cây bìm bìm biến dị.

Bị kéo đi, Dạ Du bước lên những bậc thềm giữa hai bồn hoa.

Hoa mọc quá sum suê, che kín cả bậc, từ xa hoàn toàn không nhìn thấy.

Nhưng khi Dạ Du đến gần, tất cả bìm bìm đều tự động dạt sang, lộ đường cho cậu.

Một nhánh buông tay ra, lập tức có nhánh khác quấn lấy.

Cứ thế, cậu như cây gậy tiếp sức được chuyền tay, dây này sang dây khác.

Cuối cùng, cậu bị kéo tới trước một tòa giảng đường.

Trong khe đá ở góc tường, mọc ra một cây bìm bìm thấp bé, đang vui vẻ vẫy lá.

Các nhánh khác xung quanh đều tự động tách ra, kể cả nhánh đang quấn tay cậu.

Cây bìm bìm nhỏ ấy thăm dò vươn tới, quấn lấy tay Dạ Du, đầu dây trườn xuống, định móc ra tinh hạch trong túi áo.

Đôi mắt đỏ rực không đồng tử của Dạ Du lặng lẽ nhìn nó.

Ngay lúc sắp chạm tới túi áo, cậu bất ngờ nắm chặt dây, khẽ kéo một cái, nhẹ nhàng giật nó ra khỏi khe đá.

Tinh thần lực lập tức tỏa rộng, xác định vị trí tinh hạch.

Ngón tay nhanh chóng kẹp chặt thân dây, xé mạnh sang hai bên, một viên tinh hạch xanh biếc cỡ hạt đậu rơi vào tay Dạ Du.

【???】

【??????】

【Spam dấu hỏi đi anh em.】

【Vậy rốt cuộc vừa xảy ra chuyện gì thế?】

【Chẳng rõ nữa, nhưng bé con lại tìm được đồ ăn rồi, giỏi thật đấy!】

yk: ??? ê spam chung với duma:)

Ảo cảnh chấm dứt ngay lập tức, trong trường dần trở nên ồn ào.

Tiếng hét của con người, tiếng gào của tang thi trộn lẫn vào nhau, có người lao vào lớp học trốn, nhiều người khác thì ùa về phía cổng trường.

Trường học rơi vào hỗn loạn, không ai chú ý tới một thiếu niên đang đứng ở góc tường giảng đường, cũng chẳng có tang thi nào dám lại gần phía cậu.

Dạ Du giật phăng dây bìm bìm quấn trên tay, mơ hồ nghe thấy tiếng “hu hu” khóc nỉ non.

Âm thanh đó chính từ cây bìm bìm này phát ra.

Ngón tay Dạ Du siết chặt, bẻ một cái, bìm bìm gãy làm đôi.

Tiếng khóc lập tức im bặt.

Cậu tiện tay tìm một bồn hoa nhỏ gần đó, quẳng nửa dưới vào, còn nửa trên thì quấn quanh cổ tay trái, thậm chí còn buộc thành nút.

【Thiên đường lam (bìm bìm): Thể diện cây biến dị của tôi mất sạch.】

【Hồng máu: Huhu, bé con có tình mới rồi, tôi không còn là tình yêu duy nhất nữa.】

【Tôi hiểu ra rồi, năng lực của bìm bìm biến dị này hẳn là loại mê hoặc. Streamer giả vờ trúng ảo cảnh, bị nó tự kéo về tận nơi, rồi… thế là thành lương thực dự trữ.】

【Chuẩn luôn! Gọi là “dụ cá cắn câu”!】

【Ý chính là thế đấy.】

【Mà tôi hỏi cái, bé con còn nhớ mình đi tìm em trai không?】

【Quên rồi.】

【Quên rồi.】

【Quên rồi.】

【Em trai là gì? Có tinh hạch ăn được không?】

yk: còn ten sáng sớm à:) hài vl, mấy má trong cmt live bớt hài đi được 0?

Trước Tiếp