Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức

Chương 274

Trước Tiếp

Người xấu, cha xấu xa, con không nhận cha nữa hu hu hu, mẹ ơi cứu con, Quả Quả sợ quá…”

Người phụ nữ phía sau mất kiên nhẫn: “Anh còn lằng nhằng cái gì? Ồn chết đi được, mau giải quyết cái thứ nghiệt chủng này đi rồi đi ăn cơm, em và con trai anh đều đói rồi đây này.”

Cô ta vừa nói vừa xoa cái bụng phẳng lì của mình, nhìn Quả Quả với ánh mắt khiêu khích và chán ghét.

Gã đàn ông lập tức quay lại dỗ dành: “Được được được, đều nghe em.”

Khi hắn quay đầu lại lần nữa, ánh mắt lại trở nên hung tợn, túm lấy cổ áo Quả Quả ném xuống dưới.

Quả Quả theo bản năng nhắm mắt lại, ngay sau đó chỉ thấy ngực nóng lên. Cả người bé bỗng trở nên rất nhẹ, tiếp đất vững vàng.

Cùng lúc đó, tiếng còi cảnh sát từ xa vọng lại gần.

Sắc mặt đôi nam nữ trên lầu thay đổi đột ngột, hoảng loạn muốn bỏ trốn nhưng bị cảnh sát bao vây tứ phía, bắt tại trận.

“Quả Quả!”

Lỗ Chiếu Kim vừa xuống xe cảnh sát đã lao nhanh về phía con gái.

Quả Quả ngồi dậy từ dưới đất: “Mẹ, con không sao.”

Bé lấy bùa bình an ra: “Là chị tiên nữ cứu con, ơ, sao lại cháy thành tro rồi?”

Trái tim đang treo lơ lửng của Lỗ Chiếu Kim lúc này mới hạ xuống, cô ôm chặt lấy con gái: “Không sao rồi, Quả Quả, sau này đều không sao rồi.”

Quả Quả sau khi đối mặt với việc suýt bị cha ruột mưu sát đã hoàn toàn thất vọng về cha, không còn cầu xin tình thương của cha nữa.

Bé ôm lại mẹ, rất hiểu chuyện nói: “Mẹ, mẹ đừng buồn, Quả Quả sau này lớn lên sẽ bảo vệ mẹ, kiếm thật nhiều thật nhiều tiền cho mẹ tiêu.”

Hốc mắt Lỗ Chiếu Kim đỏ hoe, nghẹn ngào không nói nên lời.

“Ừ, được.” Cô hơi buông con gái ra, nghiêm túc nói: “Quả Quả, con chưa bao giờ là gánh nặng của mẹ, con là trân bảo của mẹ, mẹ rất rất yêu con, biết chưa?”

Mũi Quả Quả cay cay, hai tay vòng qua cổ cô, giọng nói mang theo tiếng khóc: “Quả Quả cũng yêu mẹ.”

Bên kia, nghi phạm Quách Khang Bình và vị hôn thê Hoàng Á đã bị còng tay. Quách Khang Bình thấy Quả Quả bình an vô sự, kinh ngạc xong liền hét lớn:

“Thả tôi ra, tôi không có tội, con bé rõ ràng vẫn khỏe mạnh, dựa vào đâu mà bắt tôi? Mau thả tôi ra...”

Hoàng Á cũng kêu oan: “Không liên quan đến tôi là Quách Khang Bình ra tay, các người bắt tôi làm gì? Tôi là bà bầu đấy...”

Quách Khang Bình kinh ngạc quay đầu lại, không thể tin nổi nói:

“Á Á, anh là vì em mới giết Quả Quả là em nói mẹ con cô ta tham lam vô độ, sau này sẽ tranh giành gia sản với con trai chúng ta, xúi giục anh giết con bé, sao bây giờ em lại cắn ngược lại anh?”

Hoàng Á chột dạ lảng tránh, sau đó lại hùng hồn:

“Phỉ, rõ ràng là anh không muốn đưa tiền cấp dưỡng lại sợ bị kiện ra tòa lần nữa, mới nhẫn tâm ra tay với con gái ruột. Thứ lòng lang dạ sói như anh không xứng làm người còn muốn đổ vấy cho tôi. Đúng là chuyện cười, chúng ta còn chưa kết hôn, dựa vào đâu anh nghe lời tôi? Trong đầu anh toàn cứt à, tôi bảo anh làm gì anh làm cái đó?”

Quách Khang Bình tức đến xanh mặt, muốn lao lên đánh người, bị cảnh sát đè chặt.

“Thành thật chút đi.”

Lỗ Chiếu Kim dắt con gái bước tới, giao chiếc camera lỗ kim giấu trên kẹp tóc của con gái cho cảnh sát:

“Nghe nói trẻ con đơn thân ra ngoài dễ bị cô lập, tôi chuẩn bị cái này cho Quả Quả, không ngờ lại quay được bộ mặt xấu xí của người cha ruột này.”

Quách Khang Bình như bị sét đánh.

Vạn lần không ngờ Lỗ Chiếu Kim còn chuẩn bị chiêu này.

Mặc dù Quả Quả không chết nhưng ý định giết người của hắn vô cùng rõ ràng, chẳng qua là chưa đạt được mục đích thôi. Hoàng Á ở bên cạnh xúi giục cũng là đồng lõa.

Cuối cùng cả hai đều bị giải đi.

Mẹ của Quách Khang Bình biết chuyện còn đến cầu xin Lỗ Chiếu Kim viết giấy bãi nại, thậm chí có ý định dỗ ngọt Quả Quả, Quả Quả giờ đây đã thất vọng tột cùng về cha và bà nội, hoàn toàn không muốn gặp bà ta.

Mặc cho mẹ Quách chửi bới thế nào cũng không thể vớt được đứa con trai phạm tội của bà ta ra khỏi lưới pháp luật.

Quách Khang Bình giết người không thành bị kết án tám năm.

Đứa bé trong bụng Hoàng Á không giữ được.

Quách Khang Bình đã đi tù, hơn nữa trước đó hai người đã trở mặt, sau này ra tù chắc chắn cũng không thể kết hôn.

Hoãn thi hành án một năm không phải là miễn hình phạt, không cần thiết giữ lại đứa trẻ này để trở thành gánh nặng cả đời.

Cuối cùng cô ta bị kết án sáu năm vì tội xúi giục giết người.

Trước Tiếp