Liên Hôn Với Đại Lão Hào Môn

Chương 73

Trước Tiếp

Tống Thính Tuyết vừa mới giúp Phó Dạ Hi thắt dải lụa ở cổ xong, Tiêu Dĩ Hằng lại lớn tiếng bảo là chưa đủ, muốn đến "kiểm tra" một chút, vừa mới đưa tay đến thì Phó Dạ Hi đã hờ hững liếc nhìn anh ta một cái.

 

Tiêu Dĩ Hằng cảm thấy sau lưng lạnh toát, nhưng vẫn rất "ngoan cường" kiên trì buộc thêm một nút thắt nữa cho dải lụa trên cổ Phó Dạ Hi, sau đó anh ta liền co giò chạy đi thật xa như bị lửa đốt, có lẽ cũng tự biết bản thân quá đáng nên sợ bị Phó Dạ Hi đánh.

 

Nhưng cuối cùng Phó Dạ Hi cũng không nói gì, khi Tống Thính Tuyết lại gần, hắn chăm chú nhìn cậu.

 

"Nào," - mấy người bạn của Tiêu Dĩ Hằng ở bên cạnh cẩn thận nói, "Có cần bọn này hô bắt đầu không?"

 

Tống Thính Tuyết ngồi lên người Phó Dạ Hi.

 

Cậu cảm nhận được nhịp tim Phó Dạ Hi đập mạnh dần.

 

Dù không thể nghe được hơi thở khẽ khàng kia, nhưng Tống Thính Tuyết vẫn cảm nhận được nhịp thở của hắn lúc này nhanh hơn thường ngày.

 

Dưới ánh sáng mờ trên đỉnh đầu, Tống Thính Tuyết đưa mắt nhìn qua nhìn lại, như đang cân nhắc nên bắt đầu từ chỗ nào thì thích hợp hơn.

 

Phó Dạ Hi nói: "Trước tiên nới lỏng nút thắt ra, rồi từ từ gỡ."

 

Tống Thính Tuyết thấy Phó Dạ Hi nói rất có lý.

 

Ban đầu nút cậu thắt khá lỏng, để khi dùng miệng tháo ra sẽ thuận tiện hơn. Ai ngờ Tiêu Dĩ Hằng lại chen vào, không chỉ thắt thêm một nút mà còn thắt rất chặt.

 

Quan trọng là Tống Thính Tuyết không biết Tiêu Dĩ Hằng đã dùng cách gì để thắt nút, sao lại có vẻ khác với nút cậu thắt, hai nút chồng lên nhau khiến cậu có hơi rối mắt.

 

Cậu cúi người xuống, ngậm lấy nút thắt trên dải lụa.

 

Cậu không biết lúc này, những người khác ở đây có đang nói chuyện hay không, cậu không nghe thấy gì cả.

 

Chỉ cảm thấy lúc này dường như rất yên tĩnh.

 

Chóp mũi cậu cách hầu kết của Phó Dạ Hi rất gần, không ít lần vô tình khẽ chạm vào làn da trên cổ hắn.

 

Rất trơn.

 

Tống Thính Tuyết ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người Phó Dạ Hi.

 

Cậu nhớ đến sau ngày mai mình sẽ phải đi nước F rồi. Đây là lần đầu tiên trong đời cậu ra nước ngoài, nhưng lại không có Phó Dạ Hi đi cùng.

 

Hình như cậu mới sống bên hắn được 2 năm.

 

Chỉ vỏn vẹn 2 năm, thế mà Tống Thính Tuyết lại cảm thấy... dường như cậu và Phó Dạ Hi đã buộc chặt lại với nhau rồi.

 

Tống Thính Tuyết ngậm nút thắt dải lụa trên cổ Phó Dạ Hi vào trong miệng.

 

Không biết là do trong đầu cậu suy nghĩ quá nhiều chuyện lung tung, hay là do cái nút thắt này thật sự rất khó gỡ, cậu cắn mãi mà nút thắt vẫn không có dấu hiệu nới lỏng chút nào.

 

Tống Thính Tuyết ngẩng đầu nhìn Phó Dạ Hi.

 

Màu mắt của Phó Dạ Hi dường như sâu hơn bình thường, đang cúi đầu nhìn cậu.

 

"Ưm..." Tống Thính Tuyết buông nút thắt ra khỏi miệng, "Hình như gỡ không được."

 

"Anh thấy không khó, chỉ là em chưa tìm được cách thôi. Thử lại đi." Phó Dạ Hi nghiêng người, ghé sát bên tai cậu nói nhỏ.

 

Vành tai của Tống Thính Tuyết đỏ bừng.

 

Bởi vì cậu cảm nhận được, dường như chỗ nào đó của Phó Dạ Hi đã có phản ứng...

 

Tống Thính Tuyết định lùi lại một chút để tránh xa, nhưng lại bị hắn giữ chặt eo.

 

"Đừng nhúc nhích." Phó Dạ Hi nói.

 

Hơi thở nóng rực của Phó Dạ Hi phả bên tai, mà cậu vừa mới cử động như vậy, hình như càng...

 

Tống Thính Tuyết vội vàng dán chặt vào hắn không dám động đậy nữa.

 

Cậu nghe thấy Phó Dạ Hi thì thầm bên tai cậu: "Tiếp tục đi. Nhìn rõ hướng của nút thắt, đừng vội."

 

Giọng hắn tuy nhẹ, nhưng lại như ngọn lửa thiêu đốt cả nửa khuôn mặt cậu.

 

Tống Thính Tuyết căng thẳng vô cùng, nhưng vẫn theo sự nhắc nhở kiên nhẫn của Phó Dạ Hi ở bên tai, từng chút từng chút một nới lỏng nút thắt ra.

 

Rõ ràng thời gian rất ngắn, nhưng trong cảm nhận của cậu, từng giây phút đều dài đằng đẵng.

 

Phó Dạ Hi rất kiên nhẫn, giọng nói rất bình tĩnh, tất nhiên, với điều kiện là bỏ qua những điểm khác lạ trên người hắn...

 

Mãi cho đến khi miệng gần như mỏi nhừ, Tống Thính Tuyết mới coi như đã hoàn toàn gỡ được nút thắt đó.

 

"Như vậy là được rồi đúng không?" Tống Thính Tuyết khẽ hỏi Phó Dạ Hi.

 

"Ừm," Phó Dạ Hi cong môi, nhưng lại nói với Tống Thính Tuyết, "Nhưng phải chờ thêm chút nữa, Tiểu Tuyết."

 

Tống Thính Tuyết hiểu ý của Phó Dạ Hi, vành tai cậu đỏ bừng, nằm sấp trên người hắn không dám động đậy.

 

May mà những người xung quanh, hoặc là kiêng dè Phó Dạ Hi, hoặc thấy hai người họ quá thân mật nên cũng không tiện nhìn chằm chằm, bởi vậy chẳng ai rõ bọn họ đã tháo được nút thắt ra hay chưa.

 

Đợi đến khi Phó Dạ Hi cảm thấy ổn hơn, hắn cúi đầu ghé tai Tống Thính Tuyết nói: "Trễ rồi, bảo họ là chúng ta về nhé?"

 

Tống Thính Tuyết gật đầu, khi cậu lùi lại thì dải lụa đã hoàn toàn buông ra.

 

Tống Thính Tuyết đột nhiên muốn nghịch ngợm, lại nhào tới ôm Phó Dạ Hi một cái.

 

Ánh mắt Phó Dạ Hi càng trở nên u tối, nhắc nhở cậu: "Tiểu Tuyết, buổi tối có muốn nghỉ ngơi  không?"

 

Tống Thính Tuyết lập tức buông tay ra.

 

Rượu cũng chẳng cần uống thêm nữa, Phó Dạ Hi chỉ chào Tiêu Dĩ Hằng một câu rồi đứng dậy đưa cậu rời đi.

 

Trong đầu Tống Thính Tuyết vẫn còn vang vọng từng lời Phó Dạ Hi vừa thì thầm bên tai, cũng không hề để ý rằng lúc rời đi, Phó Dạ Hi đã trực tiếp nhét dải lụa đã được tháo ra vào túi áo khoác của hắn.

 

Buổi tối hôm đó, quả nhiên Tống Thính Tuyết không được nghỉ ngơi tốt.

 

Thật ra, nghĩ đến việc phải xa Phó Dạ Hi nhiều ngày như vậy, Tống Thính Tuyết vẫn cảm thấy rất quyến luyến.

 

Dù trước đây cậu từng theo Phùng lão rời khỏi Ninh Thành đến những nơi khác, có mấy lần còn đi khá lâu.

 

Nhưng... lần này thực sự quá xa.

 

Tống Thính Tuyết cực kỳ không nỡ.

 

Có lẽ Phó Dạ Hi cũng vậy, cho nên tối hôm qua mới hành cậu đến mức ấy.

 

Sợi dây lụa siết cổ tay Tống Thính Tuyết đau nhói, quan trọng là Phó Dạ Hi hoàn toàn không nghe cậu cầu xin, lại giở trò cũ gỡ con ong nhỏ của cậu ra.

 

Cứ như là Tống Thính Tuyết không nghe thấy thì hắn cũng không nghe thấy vậy.

 

Thật xấu xa.

 

Ngày hôm sau, ngủ một giấc đến tận trưa, Tống Thính Tuyết phải cùng Phó Dạ Hi trở về thu dọn hành lý.

 

Thật ra phần lớn đồ đạc dì Chung đã giúp cậu gói ghém xong ở nhà rồi.

 

Trước khi đi, cả hai ghé vào cửa hàng lưu niệm trong Công viên Hải Dương chọn vài món quà kỷ niệm.

 

Tống Thính Tuyết chọn hai chiếc gối ôm hình cá mập với vẻ mặt ngốc nghếch nhưng há to cái miệng đầy răng. Một cái cậu định mang về, để Phó Dạ Hi đặt ở đầu giường, một cái cậu muốn mang sang nước F, để buổi tối ôm ngủ.

 

Phó Dạ Hi chiều theo ý cậu, thanh toán xong rồi cùng Tống Thính Tuyết vui vẻ trở về.

 

Ngày hôm sau, hắn còn đặc biệt dành thời gian, tự mình lái xe đưa Tống Thính Tuyết cùng Lý Cẩn ra sân bay.

 

Lý Cẩn thực sự cảm thấy được sủng ái đến kinh ngạc, anh ta làm thư ký cho Phó Dạ Hi ở Phó thị bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên được chính ông chủ lái xe đưa đi.

 

Trên đường đến sân bay, anh ta rụt rè ngồi nép một góc ghế sau, không ngừng hoài nghi: chẳng lẽ đợi khi từ nước F trở về, sự nghiệp của anh ta sẽ đi đến hồi kết sao?

 

Nhưng anh ta thực sự có hơi nghĩ nhiều.

 

Đến sân bay, làm xong thủ tục, Tống Thính Tuyết chuẩn bị xuất cảnh.

 

Phó Dạ Hi đứng ở cửa khẩu nhìn Tống Thính Tuyết: "Anh đợi em về."

 

Hắn đưa con gấu bông cá mập lớn trong tay cho Tống Thính Tuyết: "Nếu có chuyện gì, nhớ gọi điện cho anh."

 

Hắn đã giúp cậu mở dịch vụ quốc tế cho thẻ sim.

 

Lần đầu ra nước ngoài, Phó Dạ Hi không yên tâm chút nào. Đêm qua hắn còn kèm riêng cậu, dặn dò kỹ càng những điều cần chú ý, kể cả phong tục ở nước F.

 

Bây giờ Tống Thính Tuyết đều đã ghi nhớ hết trong lòng, thậm chí cậu còn cùng Phó Dạ Hi tra xem nhà hàng nào của nước F làm món Trung ngon nhất, nhà hàng nào lại có hương vị bản địa chính tông.

 

Nếu có thể được cùng hắn đi ăn thì tuyệt biết bao.

 

Tống Thính Tuyết ôm chiếc gối cá mập lớn vốn vừa rồi còn ở trong tay Phó Dạ Hi, giờ vẫn còn vương mùi hương của hắn.

 

"Anh Dạ Hi, tạm biệt! Ở nhà phải nhớ ăn cơm đúng giờ nha!" Tống Thính Tuyết lưu luyến vẫy tay, cùng Lý Cẩn đi qua cửa kiểm tra an ninh.

 

Máy bay sẽ cất cánh sau một tiếng nữa.

 

Phó Dạ Hi đứng bên cửa sổ sát đất của sảnh khởi hành sân bay, nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

 

Một lúc lâu sau, hắn mới xoay người rời đi.

 

Mất gần 10 tiếng bay mới đến nước F. Vì chênh lệch múi giờ nên ở trong nước là ban đêm thì nơi đây vẫn còn là ban ngày.

 

Vừa xuống máy bay, quản lý của Phùng lão đã tới đón. Lý Cẩn thì phải quay về, hoàn toàn không thể ra khỏi sân bay. Sau khi chắc chắn Tống Thính Tuyết đã an toàn được đưa đi, anh ta liền chờ chuyến bay trở lại.

 

Người quản lý này là một chú trung niên, tên Lưu Súc, rất hoạt bát, thoạt nhìn có vẻ hơi theo chủ nghĩa thực dụng, Nhưng thật ra trong nhà chú có một cô con gái vừa vào tiểu học, Đại Mễ từng kể cho Tống Thính Tuyết nghe rằng chú Lưu thương con gái đến mức trong nhà treo đầy ảnh, còn in hình con bé lên móc khóa, treo trong xe hay gắn vào chìa khóa.

 

Lúc đón Tống Thính Tuyết, chú Lưu lái một chiếc xe thuê từ công ty địa phương. Thế nhưng trên gương chiếu hậu, cậu vẫn thấy chiếc móc in hình cô bé.

 

Thấy ánh mắt cậu, chú Lưu mỉm cười: "Con bé tên là Viên Viên."

 

Trên đường đi, chú Lưu đã trò chuyện với Tống Thính Tuyết rất nhiều, trước đây Tống Thính Tuyết ít khi gặp chú Lưu, cũng chẳng nói mấy câu, lần này tiếp xúc mới biết chú ấy thật sự rất hoạt ngôn, bảo sao lại làm nghề đại diện cho họa sĩ.

 

Tống Thính Tuyết còn có chút không quen, bởi vì trước đây cậu ở cùng Phó Dạ Hi, phần lớn thời gian đều là cậu nói, Phó Dạ Hi lắng nghe.

 

Có điều, nhiều chuyện chú ấy nói đều liên quan đến buổi nhận giải tại Triển lãm Mỹ thuật Thánh Đức, những chi tiết này rất quan trọng đối với Tống Thính Tuyết. Để tránh việc đến đó sẽ bỡ ngỡ, Tống Thính Tuyết chỉ có thể lắng nghe cẩn thận.

 

Nhưng biết làm sao đây?

 

Cậu vừa mới đến nước F đã có hơi nhớ Phó Dạ Hi rồi.

 

Tranh thủ lúc đèn đỏ, Tống Thính Tuyết lấy điện thoại ra, gửi một tin nhắn cho Phó Dạ Hi: [Em đến rồi! Đã gặp chú Lưu rồi!]

 

Gửi xong tin nhắn này, cậu còn giơ điện thoại lên, chụp một tấm ảnh phong cảnh đường phố ngoài cửa sổ xe, gửi kèm cho Phó Dạ Hi.

 

Chú Lưu nhìn thấy hành động của cậu, cười nói: "Vừa nhìn đã biết cậu và vị Phó tổng kia của nhà cậu tình cảm tốt thế nào. Tôi gặp nhiều người rồi, chưa từng thấy kiểu tiễn người bằng cách nhờ thư ký của mình đưa người trực tiếp từ sân bay trong nước ra nước ngoài thế này bao giờ."

 

Tống Thính Tuyết ngượng ngùng gãi gãi mặt.

 

"Nhưng cậu ta cũng bận rộn nhỉ, dưới tay có một công ty lớn như vậy, nghe nói năm nay Phó thị mở rộng nghiệp vụ mới, hình như là tiến vào lĩnh vực nghiên cứu khoa học? Theo tôi nói thì..." Chú Lưu có vẻ là người thường xuyên theo dõi các bản tin tài chính, kiến thức sâu rộng, nhắc đến mảng kinh doanh của công ty Phó Dạ Hi cũng có thể nói mãi không dứt.

 

Tống Thính Tuyết không hiểu nhiều, cậu chỉ biết Phó Dạ Hi thực sự rất bận, nếu không thì đã có thể cùng cậu đến nước F rồi.

 

Tống Thính Tuyết nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

Đường phố nước F rất sạch sẽ, các kiến trúc ven đường cũ kỹ nhưng không đổ nát, có một cảm giác lắng đọng và nghệ thuật theo thời gian.

 

Hai bên đường có rất nhiều nghệ sĩ đường phố ăn mặc kỳ quái, trên mặt trang điểm, còn có người đứng ở góc phố kéo vĩ cầm.

 

Tống Thính Tuyết ngồi trong xe, nghe không rõ giai điệu du dương đó, nhưng có thể cảm nhận được niềm vui của đối phương và những người đi đường khi cùng hòa mình vào bầu không khí âm nhạc.

 

Quả nhiên giống như những gì Phó Dạ Hi đã nói với cậu ngày hôm qua, nước F là một kinh đô nghệ thuật lãng mạn.

 

Lái xe đến khách sạn nơi Tống Thính Tuyết tạm trú, chú Lưu đưa cho Tống Thính Tuyết một tấm thẻ phòng: "Cậu sinh viên, biết tiếng Anh chứ?"

 

Tống Thính Tuyết gật đầu.

 

"Thế thì tốt rồi. Ngồi máy bay lâu như vậy, cậu có thể cần điều chỉnh múi giờ, trước tiên về khách sạn nghỉ ngơi một chút. Tôi và Phùng lão còn có việc, lát nữa bận xong sẽ quay lại tìm cậu. Ngày mai cậu nhớ mặc đồ tươm tất một chút, tôi sẽ đưa cậu đi gặp vài người. Cậu đừng sợ, đến lúc đó không cần cậu phải tiếp chuyện họ, cứ đứng ở bên cạnh là được rồi! Quan trọng nhất là để những người này biết đến cậu, thưởng thức tranh của cậu. Ồ, đúng rồi, trong phòng khách sạn tôi đã để sẵn khung vẽ và dụng cụ vẽ tranh cho cậu. Là Phùng lão mang từ trong nước sang cho cậu, nói là nhỡ đâu cậu đến đây có cảm hứng mới, còn có thể tùy ý ghi lại... Nếu cậu buồn chán, cứ ngồi ở ban công khách sạn vẽ phác thảo, đừng chạy lung tung."

 

Tống Thính Tuyết lại gật đầu.

 

Chú Lưu đang bận việc, sau khi thả Tống Thính Tuyết xuống thì quay đầu xe rời đi.

 

Kéo vali về phòng mà chú Lưu đã đặt sẵn cho cậu, vừa đóng cửa phòng, việc đầu tiên Tống Thính Tuyết làm là kéo con cá mập lớn chiếm nhiều chỗ nhất trong vali ra, ôm trên tay.

 

Mùi hương của Phó Dạ Hi trên đó đã nhạt đi rồi.

 

Trên đường đi, chú Lưu đã nói với Tống Thính Tuyết rằng, lần này Phùng lão đến nước F không chỉ mang theo một bức tranh của Tống Thính Tuyết, mà trong đó còn có một bức đã được một người bạn họa sĩ để mắt tới, có ý định muốn mua. Chú Lưu vẫn đang giúp Tống Thính Tuyết đàm phán với người đó.

 

Phùng lão cảm thấy giá đối phương đưa ra khá hợp lý, mà bức tranh ấy lại thuộc dạng phong cách đã trưởng thành trong số các tác phẩm hiện tại của Tống Thính Tuyết, dùng lời của Phùng lão mà nói, quả thật đáng giá, cho dù bán đi, cũng không làm mất mặt cậu.

 

Nghe nói đối phương ra giá là 100 nghìn.

 

Mặc dù giá trị cách xa bức tranh cậu "bán" cho Phó Dạ Hi trước đó, nhưng Tống Thính Tuyết vẫn rất kinh ngạc.

 

"Lần đầu tiên" bán tranh của mình được giá cao như vậy, thậm chí còn khiến cậu có hơi không biết phải làm sao.

 

Ở trong phòng một lúc, Phó Dạ Hi nhắn tin lại: [Vừa rồi đang bận, đã đến khách sạn chưa?]

 

Tống Thính Tuyết trả lời: [Đến rồi!]

 

Điện thoại đổ chuông, là Phó Dạ Hi gọi trực tiếp cho cậu.

 

Tống Thính Tuyết nhìn thời gian, trong nước bây giờ chắc đã là nửa đêm rồi.

 

Phó Dạ Hi vừa mới bận xong sao?

 

"Có làm phiền anh nghỉ ngơi không?" Tống Thính Tuyết vội vàng bắt máy, nhưng miệng lại nói những lời do dự.

 

"Không phiền," Giọng nói của Phó Dạ Hi nhàn nhạt, nhưng ẩn chứa ý cười, "Nhớ em, cho nên cần giọng nói của em để sạc pin."

 

Mặt Tống Thính Tuyết đỏ bừng, cào cào con cá mập nhồi bông trong lòng, cuối cùng rất khẽ khàng nói: "Em cũng vậy."

Trước Tiếp