Lên Nhầm Xe Maybach Của Người Thầm Thương

Chương 59

Trước Tiếp

Mùa đông là mùa cao điểm của du lịch trượt tuyết, các khách sạn dưới chân núi phần lớn đều kín phòng. Chỉ có khách sạn 5 sao đắt đỏ này, lại thêm việc Mạnh Ngôn Khê chơi sang đặt toàn phòng suite, mới còn chỗ để anh tùy ý hoang phí như vậy.

“Cậu nói xem, sao cậu lại xa xỉ thế hả?”

Luật sư Lạc đi đâu cũng gọn nhẹ, hành lý vừa vứt xuống là chạy sang gõ cửa phòng Mạnh Ngôn Khê ngay.

Mạnh Ngôn Khê đang thay đồ, cúc áo sơ mi mới cởi được một nửa, đang nghĩ đến Kim Chiêu thì nghe tiếng gõ cửa, anh lập tức ra mở, khóe miệng còn vương nụ cười.

Nhìn thấy bản mặt đáng ghét của Lạc Hoành, nụ cười trên môi anh tắt ngấm.

Mấy phút sau, luật sư Lạc được lợi còn khoe mẽ, khoanh tay đứng sau lưng anh, chép miệng ra vẻ đạo mạo.

“Đây là phòng suite đấy, có bắt cậu ở chung phòng với tôi đâu mà chê?”

“Rõ ràng chỉ ngủ một cái giường, thế mà cậu quất luôn bốn cái phòng suite, cậu không nghĩ đến việc nhường phòng cho những người cần hơn à?”

“Tôi rất tò mò đấy Mạnh Ngôn Khê, cậu có biết khoảng cách giàu nghèo từ đâu mà ra không?”

Vì tinh thần nhân đạo, Mạnh Ngôn Khê nén ý định đá bay anh ta ra ngoài.

Dù sao Lạc Hoành cũng là người, không phải cái điện thoại.

“Tôi cũng rất tò mò, sao lại có người thiếu tinh tế đến thế nhỉ?” Mạnh Ngôn Khê thay đồ trượt tuyết xong đi ra, cười khẩy: “Tôi đưa bạn gái đi trượt tuyết, liên quan gì đến cậu?”

Mạnh Ngôn Khê không chỉ tinh tế mà còn rất giỏi châm chọc: “Tôi mà là cậu thì hôm nay tôi ở nhà cho lành.”

Luật sư Lạc vừa nãy còn đứng trên đỉnh cao đạo đức phán xét, nghe vậy ngẩn người, não bộ xử lý mất hai giây rồi thốt lên: “Vãi! Thế Kim Chiêu ở cùng cậu thật à?”

Mạnh Ngôn Khê tức cười: “Tôi với Kim Chiêu là trời sinh một cặp, châu liên bích hợp, hai đứa ở bên nhau là thuận nước đẩy thuyền, người có tình ắt sẽ thành thân thuộc, cậu kinh ngạc cái nỗi gì?”

Lạc Hoành: “…”

Có lẽ là kinh ngạc vì Mạnh tổng văn hay chữ tốt quá, một câu ngắn ngủn mà xổ ra tận bốn cái thành ngữ.

Nếu có cuộc thi thành ngữ, anh ta xin bầu cho Mạnh tổng một phiếu.

Luật sư Lạc sờ mũi, cười gượng: “Xin lỗi người anh em, tôi nào có biết đâu? Tưởng cậu vẫn đang trong giai đoạn mập mờ đơn phương, cần anh em đến khuấy động không khí hộ.”

Mạnh Ngôn Khê nhếch môi, nhắc nhở: “Tôi chẳng đăng bài lên Moments rồi sao? Ngày 19 tháng 11, một một một chín, nhất nhất nhất cửu, thiên trường địa cửu.”

Lạc Hoành: “…”

Được rồi, Mạnh tổng không chỉ biết dùng thành ngữ, còn biết sáng tạo thành ngữ nữa.

Mạnh Ngôn Khê: “Chẳng phải đã bảo đó là váy của bạn gái tôi sao? Bạn gái, hiểu chưa? À quên, nhìn cái mặt cậu thì tìm đối tượng khó lắm, không hiểu cũng là phúc đức của cậu.”

Lạc Hoành bị anh nói móc đến tê tái, nếu không phải xét thấy vũ lực chênh lệch quá lớn thì anh ta đã lao vào tẩn cho anh một trận rồi.

Nhưng luật sư Lạc đã nổi máu “sát phạt” thì miệng lưỡi cũng sắc bén chẳng kém: “Này Mạnh Ngôn Khê, cậu không biết mình giống con công xòe đuôi tự đa tình đến mức nào đâu. Cậu đăng mỗi cái bài đó, đến cái bóng người còn chẳng thấy, chỉ thấy mỗi miếng vải, à quên, còn cả đôi tay cậu tự cho là tuyệt sắc nữa chứ. Ai biết cậu khoe vải hay khoe tay? Còn bạn gái nữa, có thấy bạn gái cậu đăng bài cùng cậu đâu.”

Mạnh Ngôn Khê: “…”

Bao nhiêu năm nay, sức sát thương từ cái miệng của Mạnh Ngôn Khê ai cũng rõ, cơ bản chỉ có anh làm tổn thương người khác chứ chưa ai làm anh bị thương bao giờ. Hôm nay là ngoại lệ.

Anh thế mà bị Lạc Hoành chọc đúng chỗ đau.

Im lặng một giây, anh vớt vát chút vũ khí cuối cùng để chống đỡ: “Bạn gái tôi thả tim cho tôi rồi.”

Lạc Hoành: “Tôi cũng thả tim cho cậu đấy, tôi cũng là bạn gái cậu à?”

Cuộc đấu khẩu tương tàn kết thúc bằng việc Lạc Hoành bị Mạnh Ngôn Khê đá thẳng cổ ra ngoài cửa.

Lạc Hoành đứng ngoài chửi đổng: “Mạnh chó má!”

Mạnh Ngôn Khê: Đã gọi nhau là chó rồi thì còn nói gì đến tinh thần nhân đạo nữa.

Kim Chiêu thay đồ xong, Tư Điềm vẫn chưa ra. Trên ghế sô pha ở sảnh lớn, Mạnh Ngôn Khê và Lạc Hoành đều đã thay đồ xong, hai người ngồi cách xa nhau cả cây số, mỗi người cắm cúi vào một cái điện thoại.

Kim Chiêu nhạy cảm nhận ra tâm trạng bạn trai không tốt lắm, nghi ngờ là do cãi nhau với Lạc Hoành.

Cô vừa bước ra khỏi thang máy, Mạnh Ngôn Khê đã ngước mắt nhìn sang.

Bạn gái anh trắng trẻo mềm mại, bộ đồ trượt tuyết rộng thùng thình với tông màu tím khoai môn phối trắng phô mai khiến cô trông như một chiếc bánh nếp mềm mịn, thơm ngọt, nhìn chỉ muốn cắn một miếng.

Anh ngồi yên, vươn tay về phía cô.

Kim Chiêu tự giác bước lại gần.

Khách sạn bật điều hòa nóng, ít nhất cũng 27-28 độ, Kim Chiêu thấy hơi nóng nên chưa kéo khóa áo lên hết.

Mạnh Ngôn Khê nhìn chằm chằm vào ngực cô, nơi khóa kéo để mở lộ ra chiếc áo giữ nhiệt màu trắng sữa bên trong.

Thấy Lạc Hoành đằng xa đang nhìn sang, cô chẳng hiểu sao lại thấy chột dạ, cảm giác dính lấy nhau trước mặt người khác không hay lắm. Anh đưa tay ra, cô không nắm lấy mà chỉ đứng trước mặt anh, giải thích với vẻ cực kỳ nghiêm túc: “Ở đây nóng quá, ra ngoài em kéo lên sau.”

Mạnh Ngôn Khê nhìn bàn tay bị bơ của mình, không nói gì, thu tay lại đồng thời đứng dậy.

Chênh lệch chiều cao 20cm giữa hai người lập tức tạo ra cảm giác áp bức khi anh đứng lên, ánh mắt nhìn cô cũng trở nên cường thế trong nháy mắt.

“Đi ra ngoài ngay bây giờ đây, kéo lên đi.” Anh nói.

Kim Chiêu thấy cũng hợp lý, vừa cúi đầu định kéo thì ngón tay thon dài của người đàn ông đã nhanh hơn một bước. Một tay anh giữ vạt áo cô, tay kia cầm lấy khóa kéo.

“Xoẹt”

Bộ đồ này do Mạnh Ngôn Khê chuẩn bị, Kim Chiêu không sành đồ thể thao nhưng cảm thấy chất lượng rất tốt, khóa kéo trơn tuột, đến âm thanh cũng nghe rất êm tai.

Kéo lên tận cùng.

Cổ áo đồ trượt tuyết che khuất nửa khuôn mặt cô. Khi khóa kéo dừng lại, đầu khóa lạnh lẽo cùng ngón tay Mạnh Ngôn Khê chạm vào cằm cô, Kim Chiêu theo phản xạ ngẩng đầu lên.

Cùng lúc đó, bóng đen phủ xuống trước mắt, người đàn ông cúi người, hôn lên môi cô.

Mùi hương gỗ thông lạnh lẽo cùng nụ hôn của anh ập đến, Kim Chiêu đứng hình, mắt mở to tròn xoe.

Cùng trợn tròn mắt với cô còn có Tư Điềm vừa bước ra khỏi thang máy.

Cô nàng chỉ nán lại nghe cú điện thoại công việc nên xuống muộn một bước, không ngờ cửa thang máy vừa mở ra đã đập vào mắt cảnh tượng này.

Không thể nói là không đẹp, trai tài gái sắc, chàng trai cool ngầu lấy cớ kéo khóa áo bất ngờ tập kích cô gái ngọt ngào, lãng mạn hết sức.

Chỉ là… hơi sốc.

Sốc ngang ngửa Tư Điềm còn có Lạc Hoành đang ngồi đằng xa, làm bộ làm tịch không thèm nhìn nhưng lại không nhịn được mà xem hết từ đầu đến cuối.

Anh ta há hốc mồm kinh ngạc, trong lòng lại chửi thầm lần nữa: Mạnh Ngôn Khê đúng là đồ chó!

Vì nụ hôn bất ngờ của Mạnh Ngôn Khê, sau đó khi cả nhóm ngồi cáp treo lên đường trượt, Tư Điềm và Lạc Hoành rất biết điều không đi chung, tránh làm bóng đèn cản trở người ta.

Hai người tụt lại sau đôi uyên ương một bước, lên chiếc cáp treo phía sau.

Cửa cáp treo vừa đóng lại, cặp đôi hóng hớt nín nhịn nãy giờ đồng thanh thốt lên: “Vãi chưởng!”

Lạc Hoành dù sao cũng đã đấu khẩu một trận với Mạnh Ngôn Khê nên biết trước chút nội tình, còn Tư Điềm thì sốc toàn tập, túm lấy áo Lạc Hoành hỏi không tin nổi: “Hai người họ yêu nhau thật à?”

Nghĩ lại thấy câu này hơi sai, cô nàng vội đính chính: “Ý tôi là, tôi biết với cái bản mặt người dạ thú và thủ đoạn vô biên của Mạnh Ngôn Khê thì sớm muộn gì Chiêu Chiêu cũng bị cậu ta ăn sạch sành sanh thôi. Nhưng tôi cứ tưởng với cái tính tâm như nước lặng của Chiêu Chiêu, Mạnh chó má ít nhất cũng phải trầy vi tróc vảy chán chê, ai ngờ cậu ta lại ‘hạ gục’ nhanh thế? Thế cái đêm giao thừa đó…”

Nghĩ đến việc đêm đó Kim Chiêu mất tích cả ngày trời không rep tin nhắn, Mạnh Ngôn Khê cũng lặn mất tăm không thèm đếm xỉa đến Lạc Hoành, liên tưởng đến khả năng nào đó… lại nhớ đến đống tin nhắn oanh tạc mình gửi đi, Tư Điềm úp mặt vào tay.

Cô nàng còn oang oang chê bai sếp của Kim Chiêu hành hạ cô đến mức mệt lử. Mẹ kiếp, sếp nào ở đây, có khi chính là tên Mạnh Ngôn Khê chó má đó!

Thế mà cô nàng với Lạc Hoành, hai đứa ngốc còn hùa nhau đi làm mai mối cho người ta.

Nhưng Tư Điềm đương nhiên không nhận lỗi về mình, đổ vạ cho Lạc Hoành ngốc là xong chuyện.

Cô nàng lườm anh ta, ném đá giấu tay không chút áy náy: “Cậu xem cậu đi, cậu làm cái trò gì thế hả!”

Lạc Hoành: “?”

Nhưng Lạc Hoành cũng là kẻ không có liêm sỉ, chết cũng phải giữ sĩ diện: “Cậu nghĩ thế nào tôi không biết, nhưng tôi biết tỏng từ lâu rồi, tôi tình nguyện làm nền đấy.”

“Cậu biết từ bao giờ?” Tư Điềm không tin.

Nếu Kim Chiêu nói cho Lạc Hoành mà không nói cho cô nàng thì cô nàng sẽ đau lòng chết mất.

Lạc Hoành nhướng mày, tự tổn thương 800 điểm để nói: “Chẳng phải Mạnh Ngôn Khê đăng bài lên Moments rồi sao?”

Tư Điềm: “?”

Tư Điềm im lặng hai giây, cuối cùng cũng nhớ ra cái bài đăng khoe mẽ như con công xòe đuôi ấy, kinh ngạc hỏi: “Hôm sinh nhật cậu á? Không phải chứ, tôi tưởng cậu ta lại tự đa tình thôi! Ai ngờ là thật!”

Lạc Hoành: Đúng đấy! Ai ngờ là thật!

Trên núi tuyết rơi lất phất, ngoài cửa sổ cáp treo gió tuyết mịt mù.

Kim Chiêu lại thấy hơi nóng, chưa bắt đầu trượt mà đã toát mồ hôi.

Vừa nãy bị Mạnh Ngôn Khê làm cho đỏ mặt tía tai, cáp treo đi được một nửa rồi mà nhiệt độ trên mặt vẫn chưa hạ xuống.

Tuy anh chỉ chạm nhẹ môi cô, dừng lại vài giây ngắn ngủi, nhưng ở ngay sảnh khách sạn đông người như thế, ngoài Lạc Hoành và Tư Điềm còn có nhân viên, có khi cả khách khác nữa, cô vẫn thấy ngại chứ.

Còn Mạnh Ngôn Khê thì quả không hổ danh là anh, da mặt dày vô đối, đã thản nhiên nghịch điện thoại.

Nhìn qua cửa kính trong suốt của cáp treo, giang sơn gấm vóc một màu trắng xóa.

Mạnh Ngôn Khê lúc thì chụp cảnh bên ngoài, lúc thì chụp cô, lúc thì chụp tay hai người nắm lấy nhau.

Kim Chiêu không nhớ là Mạnh Ngôn Khê thích chụp ảnh, thực tế cũng chứng minh điều đó, Moments của anh mốc meo cả lên.

Cô không hiểu sao tự nhiên anh lại chụp liên tục, ngồi trên cáp treo đã bắt đầu chụp, bèn thành thật hỏi: “Chẳng phải lát nữa trượt tuyết mới chụp sao anh?”

Mạnh Ngôn Khê cúi đầu xóa mấy tấm không ưng ý, ậm ừ qua loa: “Lát nữa cũng chụp, chụp nhiều vào.”

Anh không hài lòng lắm với trình độ chụp ảnh của mình, sợ Kim Chiêu chê, chọn tới chọn lui rồi xóa sạch sành sanh.

Quay sang hỏi cô: “Trên núi có bán flycam không nhỉ?”

Kim Chiêu: “?”

Mạnh Ngôn Khê trông không giống nói đùa chút nào, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc: “Máy ảnh DSLR cũng được, điện thoại chụp xấu quá.”

Kim Chiêu ngơ ngác: “Chụp đẹp thế để làm gì ạ?”

Trình độ chụp ảnh của người thường chẳng phải cũng sàn sàn nhau sao? Chụp chơi là được rồi mà.

Mạnh Ngôn Khê ngước mắt lên khỏi màn hình điện thoại, lặng lẽ nhìn cô.

Chắc anh đang đợi cô tự hiểu, tiếc là anh lại đánh giá quá cao bạn gái mình rồi, trong mắt cô giờ chỉ có tuyết trắng xóa thôi.

Anh bất lực nói: “Để đăng Moments khoe em.”

Tại sao phải đăng Moments?

Kim Chiêu vốn trầm tính, trước kia ít đăng bài, giờ làm giảng viên đại học, lãnh đạo cũng nhắc nhở nên hạn chế đăng bài cá nhân. Không phải cấm, nhưng nên tiết chế nhu cầu chia sẻ.

Tất nhiên nhu cầu chia sẻ của cô vốn dĩ bằng không nên chẳng cần tiết chế.

Kim Chiêu định hỏi, nhưng bắt gặp ánh mắt “đừng hỏi nữa, hỏi nữa là anh tổn thương thật đấy” của Mạnh Ngôn Khê, cô như bừng tỉnh, vội vàng ngậm miệng.

Nhưng đã muộn.

Đôi mắt đào hoa hiếm khi ánh lên nét làm nũng pha lẫn sự ấm ức, Mạnh Ngôn Khê khẽ hỏi: “Anh làm em mất mặt lắm à?”

Trước Tiếp