Lên Nhầm Xe Maybach Của Người Thầm Thương

Chương 57

Trước Tiếp

Cùng với tiếng chuông đón năm mới vang lên, tin nhắn chúc mừng tới tấp đổ về khiến điện thoại của cả hai rung lên không ngừng.

Nhưng chẳng ai nghe thấy gì.

Ngay từ khi cuộc gọi đầu tiên phá đám vang lên, Mạnh Ngôn Khê đã nhìn xa trông rộng mà đá văng chiếc điện thoại cùng quần áo của mình ra ngoài, tiện chân đá luôn cả túi xách của Kim Chiêu, chỉ giữ lại một cách đầy toan tính hộp đồ chưa dùng hết bên trong.

Nhưng rồi cuối cùng cũng dùng hết sạch.

Có người ban đầu còn chê chật chội, khó chịu, nhưng sau đó thì sướng đến mức đầu óc trống rỗng hết lần này đến lần khác.

Thế nên dù điện thoại có ở trong phòng ngủ đi chăng nữa, hai người cũng thực sự chẳng nghe thấy gì.

Cánh cửa gỗ dày cộp ngăn cách mọi âm thanh từ phòng khách, họ ôm chặt lấy nhau, run rẩy hồi lâu, hận không thể hòa làm một.

Giấc ngủ này của Kim Chiêu thật sự trọn vẹn.

Thực ra khi tiếng chuông điện thoại lần đầu tiên vang lên, họ đã sang hiệp hai rồi.

Hiệp một kết thúc hơi vội vàng, có thể thấy Mạnh Ngôn Khê cũng giống cô, đều là “tay mơ” chưa có kinh nghiệm, hơn nữa anh còn ôm cô với vẻ không cam tâm, nôn nóng bắt đầu hiệp hai.

Hiệp hai sướng đến mức da đầu cô tê dại.

Cô chỉ nhớ là rất lâu, rất lâu, giữa chừng anh xoay cô đủ mọi tư thế, nhưng phần lớn là mặt đối mặt, anh dường như đặc biệt thích nhìn cô. Cô không đếm nổi mình đã vỡ òa bao nhiêu lần, mỗi lần như thế Mạnh Ngôn Khê đều hôn cô triền miên, nhưng nhất quyết không chịu buông tha. Sau đó dường như nghe thấy tiếng đếm ngược đón năm mới từ xa vọng lại, cuối cùng anh cũng hòa nhịp cùng tiếng đếm ấy, vào khoảnh khắc năm mới đến, ôm chặt lấy cô và cùng cô thăng hoa.

Đến lần thứ ba, thực ra cô đã thấy đủ rồi, nhưng có người dỗ dành cô rằng còn thừa một cái, mua rồi thì dùng nốt đi, để trong túi cũng chật chỗ.

Lúc đó cô cũng đang lâng lâng sung sướng, đầu óc trống rỗng, cả người thả lỏng nên quên khuấy mất việc phản bác lại lời chê bai ban đầu của anh.

Những chuyện sau đó cô không nhớ rõ lắm.

Quá nhiều kh*** c*m k*ch th*ch khiến cô mất đi thần trí, cô nghi ngờ mình bị anh làm cho ngất đi, nhưng lại nhớ mang máng cuối cùng anh bế cô đi tắm rồi còn đổi sang phòng khác.

Lúc đi qua phòng khách, điện thoại của anh lại kêu vài tiếng đứt quãng, chỉ một đoạn đường ngắn mà có mấy tin nhắn đến.

Cô nghe thấy tiếng chuông, hé mắt, không nhớ lúc đó là mấy giờ nhưng đoán chừng đã qua giao thừa hai ba tiếng.

Đại tư bản đúng là được yêu mến thật, suốt cả đêm có người chúc phúc.

Kết hợp với tình cảnh thực tế, nghe giống chúc mừng hơn.

Cô mơ màng nghĩ, rồi chợt nhận ra anh đang bế mình ra ngoài, tưởng anh còn muốn nữa, còn định đổi địa điểm, sợ quá rúc vào ngực anh, lí nhí nói: “Đủ rồi mà.”

Anh cười trầm thấp, hôn lên trán cô, bảo: “Nghĩ gì thế? Đổi phòng ngủ thôi.”

Lúc đó đầu óc cô chậm chạp, cũng chẳng nhớ ra để hỏi tại sao, nhưng người này xấu xa đến mức không cần hỏi cũng tự trả lời.

“Ga giường ướt sũng rồi.”

Kim Chiêu: “…”

Sau đó hình như anh còn sấy tóc cho cô, tay sấy tóc cũng chẳng thành thật, nhưng cô mệt quá rồi, mặc kệ anh, gối đầu lên đùi anh ngủ mơ màng. Lúc trở mình, mặt vô tình cọ vào “cái đó”, anh lập tức tỉnh ngay.

Trong lòng cô thầm may mắn vì mình mua hộp loại ít cái nhất.

Và quyết định sau này cũng chỉ mua loại ít nhất thôi.

Khi mở mắt ra lần nữa, người đàn ông đã dậy, đang dựa vào đầu giường chơi điện thoại, một tay ôm cô.

Rèm cửa che nắng kéo kín mít, ánh sáng trong phòng mờ ảo không phân biệt được ngày đêm. Ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên mặt anh, tôn lên những đường nét ngũ quan lập thể, xương lông mày cao, ánh mắt sâu thẳm.

Cô nhìn chằm chằm anh, ngơ ngác mất hai ba giây, rồi ký ức đêm qua ùa về như thủy triều.

Phản ứng đầu tiên của cô là nhắm mắt lại giả vờ tiếp, à không, ngủ tiếp một lát. Ai ngờ cằm người này như mọc mắt, thình lình nhìn sang: “Tỉnh rồi à?”

Giọng nói đêm qua cứ văng vẳng bên tai cô với đủ lời lẽ th* t*c khiến cô nóng ran cả người giờ lại vang lên, Kim Chiêu phản xạ có điều kiện đỏ bừng mặt.

Không biết Mạnh Ngôn Khê có phát hiện ra không, anh chỉ dịu dàng cúi xuống hôn lên trán cô.

Anh không mặc áo, khi đến gần, cô cảm nhận được hơi thở nam tính, mùi gỗ thông lạnh lẽo rất sạch sẽ, mang theo hơi ấm đặc trưng khi da thịt chạm nhau, cô rất thích.

“Anh bảo người mang đồ ăn lên nhé?” Anh hỏi.

Kim Chiêu rũ mắt, tránh nhìn vào cơ ngực tr*n tr** của anh, lí nhí đáp: “Vâng.”

Anh dừng lại một chút rồi hỏi tiếp: “Có cần mang thêm mấy chai nước không?”

Kim Chiêu tuy ở một mức độ nào đó không còn “thanh tâm quả dục” như trước, nhưng so với người này thì vẫn còn rất trong sáng. Ban đầu cô không hiểu ý tứ sâu xa của anh, còn ngây thơ nghĩ anh thật chu đáo, cô đúng là thấy khát thật. Hai giây sau, khi nhớ ra tại sao mình lại khát như thế cùng với hành động đổi phòng lúc nửa đêm, mặt cô đỏ bừng như quả gấc.

Tên vô lại cười khùng khục bên tai cô.

Người này lúc nào cũng thế, không đứng đắn được quá một phút.

“Mạnh Ngôn Khê, anh thế này thật sự không sợ ai trùm bao tải đánh cho một trận à?” Cô nhìn anh với vẻ mặt chết lặng.

Mạnh Ngôn Khê từ từ ngồi thẳng dậy, nghiêm trang nói: “Không đâu, dù sao anh cũng chỉ thế này với mỗi em thôi.”

Nhìn ra rồi.

Kim Chiêu vốn đang hơi giận anh, nhưng nghĩ đến vẻ ngây ngô l* m*ng lúc ban đầu của anh đêm qua, rồi cả vẻ không cam lòng trẻ con sau khi kết thúc hiệp một vội vàng, lại cảm thấy có thể tha thứ cho anh thêm một phút nữa.

Mạnh Ngôn Khê cúi đầu nhắn tin bảo người mang đồ ăn lên.

Kim Chiêu đúng là thấy đói thật.

Cô chớp mắt, hỏi: “Trời sáng chưa anh?”

Mạnh Ngôn Khê nhướng mày nhìn cô, không nói gì, thuận tay ấn nút trên điện thoại, rèm cửa từ từ mở ra.

Cửa kính sát đất phòng ngủ cùng hướng với phòng khách, cũng nhìn thẳng ra hồ, nằm trên giường có thể ngắm nhìn non nước hữu tình xa xa, cảnh đẹp ý vui. Nhưng lúc này trời bên ngoài vẫn chưa sáng hẳn, xám xịt như lúc 5-6 giờ sáng.

“Vẫn chưa sáng hẳn à.” Cô lầm bầm, hóa ra mình mới ngủ được một lúc.

Mạnh Ngôn Khê nhìn cô buồn cười: “5 giờ rồi, sắp tối rồi đấy.”

Kim Chiêu kinh hãi, cô ngủ lâu thế sao?

Cô không thể tin nổi: “Mấy giờ cơ? 5 giờ chiều á?”

Mạnh Ngôn Khê đưa thẳng điện thoại cho cô xem.

Đồng hồ điện thoại hiển thị 24 giờ, là 16:59, vốn chưa đến 5 giờ, Kim Chiêu nhìn thêm một chút, trơ mắt nhìn con số nhảy sang 17:00.

Tức thật, đến thời gian cũng hùa theo anh đắc ý.

Cùng lúc đó, một tin nhắn nhảy ra trên màn hình.

Kim Chiêu không cố ý xâm phạm quyền riêng tư của anh, nhưng tin nhắn hiện lên quá nhanh, chữ lại ít, cô lỡ nhìn thấy hết rồi.

Trang Cùng: [Nghe nói tối qua Trục Khê và bạn học đến đấy, ngài có qua xem sao không?]

Mạnh Ngôn Khê sợ làm phiền cô ngủ nên đã chuyển điện thoại sang chế độ im lặng khi mang vào, chưa đọc tin nhắn. Cho cô xem giờ xong, anh tự nhiên tắt màn hình ném sang một bên.

Kim Chiêu chột dạ nhắc nhở: “Anh có tin nhắn kìa.”

“Tin nhắn gì?” Mạnh Ngôn Khê thuận miệng hỏi.

Kim Chiêu lưỡng lự giữa việc giả vờ không thấy và nói thật.

Mạnh Ngôn Khê đã nhìn thấy, không trả lời, nhướng mày nhìn Kim Chiêu.

Kim Chiêu lặng lẽ kéo chăn lên.

Dưới chăn cô chẳng mặc gì cả.

Giờ mà gặp sinh viên thì cô xấu hổ chết mất.

Người ta coi cô là cô giáo, còn cô thì cùng anh trai người ta hoan lạc suốt cả đêm. Mọi ngóc ngách, mọi tư thế, từ năm cũ sang năm mới.

Mạnh Ngôn Khê: “Trục Khê nào? Không quen, cắt đứt quan hệ anh em lâu rồi.”

Kim Chiêu: “…”

Cô cũng chẳng hiểu nổi, bạn trai cô bình thường lạnh lùng thế, sao thi thoảng lại ngáo một cách bất ngờ như vậy.

Hồi đó tỏ tình với anh, vì ngại nói thẳng nên cô cố ý bảo trường cấm giáo viên yêu đương với sinh viên, nhưng không biết có được yêu anh trai của sinh viên không. Mạnh Ngôn Khê tinh ý như thế, hiểu ngay ý cô, bảo nếu cô coi sinh viên đó là em gái anh, anh có thể lập tức cắt đứt quan hệ với Mạnh Trục Khê.

Nhưng đó chỉ là cách hai người ngầm hiểu và chấp nhận lời tỏ tình của nhau thôi.

Kim Chiêu ngàn vạn lần không dám nhận cái danh hồ ly tinh chia rẽ tình anh em, dở khóc dở cười giải thích: “Em đùa thôi mà, anh đừng tưởng thật.”

“Đùa? Đừng tưởng thật?” Mạnh Ngôn Khê gằn từng chữ.

Tim Kim Chiêu thót lại, vội vàng chữa cháy: “Phần tỏ tình không phải đùa đâu.”

Mạnh Ngôn Khê vẫn giữ vẻ mặt khó ở: “Muộn rồi, anh bị tổn thương rồi, em xem giải quyết thế nào đi.”

Kim Chiêu lên án: “… Mạnh Ngôn Khê, anh ăn vạ.”

Mạnh Ngôn Khê đã ném điện thoại đi, người đè xuống.

Ban đầu là nâng mặt cô hôn môi, sau đó từ môi xuống cằm, cổ, xương quai xanh…

Ánh mắt quét qua những vết tích trên ngực cô, ánh nhìn thoáng chốc trở nên sâu thẳm, rồi lại hôn lên đó.

Tóc Mạnh Ngôn Khê cứng, cọ vào da cô hơi nhột.

Kim Chiêu ôm đầu anh, vừa buồn cười vừa xin tha: “Không được nữa đâu.”

Người đàn ông dừng lại, ngẩng đầu lên từ trong chăn.

“Còn đau không?”

Không biết có phải do góc độ hay không, mỗi khi anh nhìn cô từ dưới lên, đôi mắt đào hoa thường ngày lạnh lùng bỗng trở nên trong trẻo và thân thiết lạ thường, hàng mi dài thế kia trông giống hệt chú cún bự quấn người.

Đêm qua cả hai đều hơi quá trớn, kh*** c*m dồn dập như thủy triều làm tê liệt mọi cảm giác khó chịu, cũng may ngủ một giấc dài nên thấy đỡ hơn nhiều.

Nhưng cô không thể nói là đau, cũng không thể nói là không đau.

Cô nhanh trí tìm một cái cớ, nói nhỏ: “Hết ‘áo mưa’ rồi.”

Cảm ơn trời đất vì đêm qua anh đã kiên trì dùng hết.

Tiếc là cô cảm ơn quá sớm, tên vô lại mặt dày nào đó lại tung đòn bất ngờ: “Không sao, anh mua hộp mới rồi, kích cỡ phù hợp, mua nhiều lắm.”

Kim Chiêu: “…”

Cô không hiểu anh nhấn mạnh điều gì.

Cô thấy không thể tin nổi: “Anh mua lúc nào?”

Mạnh Ngôn Khê: “Sáng lúc em ngủ.”

Kim Chiêu: “…”

Tuyệt vời, ngày đầu tiên của năm mới, người này sáng sớm tinh mơ đi ra ngoài, có khi cửa hàng người ta vừa mở cửa, việc đầu tiên anh làm là đi mua bao cao su, lại còn mua rất nhiều.

Cô không hiểu sao đạo đức của mình lại cao thế, đến mức cảm thấy mất mặt thay cho anh.

Kim Chiêu chớp mắt, vẻ mặt chết lặng: “Chúc mừng năm mới.”

Mạnh Ngôn Khê ngẩn ra, cười khùng khục trong cổ họng: “Chúc mừng năm mới, bạn gái.”

Anh chỉ mạnh miệng trêu cô chút thôi chứ không làm gì cả.

Lúc người ta mang đồ ăn lên, anh cũng chỉ ôm cô thân mật, nhưng cái miệng thì hư hỏng thật sự, còn bảo cô: “Sáng anh xem rồi, có hơi sưng một chút, bôi thuốc giúp em rồi đấy.”

Kim Chiêu: “…”

“Mạnh Ngôn Khê, em sẽ trùm bao tải đánh anh thật đấy.” Lời đe dọa của cô chẳng có chút sức nặng nào.

Mạnh Ngôn Khê ôm cô, cười khẽ: “Không cần trùm bao tải đâu, em đánh đi, anh không đánh lại.”

Kim Chiêu nhìn như im lặng chịu thua, thực ra là hết cách.

Cái miệng của Mạnh Ngôn Khê cuối cùng cũng chịu nghỉ ngơi một lúc, chỉ lẳng lặng ôm cô, như để bù đắp cho việc đêm qua cô lăn ra ngủ ngay khiến anh thiếu đi những cử chỉ âu yếm sau cuộc yêu.

Ánh mắt rơi vào hộp bao cao su trên sàn, anh nhìn chằm chằm một lúc, khóe miệng lặng lẽ cong lên.

“Em mua lúc nào thế?” Anh hỏi trầm thấp.

Kim Chiêu ngớ người vài giây mới nhận ra anh đang nói cái gì.

Nhưng cô thực sự không thể nói là hôm diễn thuyết xong, Mạnh Ngôn Khê cố tình phá đám, trước mặt hiệu trưởng và lãnh đạo nói muốn đón năm mới cùng cô, lúc về cô tiện đường ghé hiệu thuốc ngoài cổng Tây mua một hộp.

Vì ngại ngùng, lại sợ gặp sinh viên nên cô không nhìn kỹ, vớ đại một hộp cỡ bình thường, số lượng ít nhất.

Cô rúc vào lòng anh, nói lấp lửng: “Thì lúc đầu anh bảo sẽ về đón năm mới mà.”

Nhưng câu hỏi của Mạnh Ngôn Khê có lẽ quá tinh tế, cô nói hàm hồ thế mà anh vẫn đoán trúng phóc: “Mua từ hôm diễn thuyết à?”

Kim Chiêu: “…”

Mạnh Ngôn Khê hôn lên tóc cô, hừ cười đầy ẩn ý: “Cũng may anh về gấp, không phụ lòng em.”

Đừng nói nữa mà.

Mạnh Ngôn Khê chậm rãi nắm lấy tay cô, đan mười ngón tay vào nhau, khẽ hỏi: “Em có thấy nhanh quá không?”

Kim Chiêu không lên tiếng.

Ban đầu đúng là thấy nhanh thật, dù sao họ mới xác định quan hệ giữa tháng 11, chưa đầy hai tháng đã đi quá giới hạn, nhất là địa vị xã hội của Mạnh Ngôn Khê chênh lệch với cô như vậy, cô thấy mơ hồ, không an toàn.

Nhưng đêm đó, khi nghe cô gái kia nói về quỹ từ thiện hỗ trợ trẻ em đơn thân của anh, cô bỗng nhiên sực nhớ đến ảnh đại diện WeChat của anh.

Bức ảnh phong cảnh chụp ở sa mạc, một nửa là sa mạc khô cằn nứt nẻ, cát sỏi vàng úa, không một ngọn cỏ; một nửa là ốc đảo xanh tươi, nước biếc trong veo phản chiếu ánh mặt trời, bờ cỏ xanh rì, tràn đầy sức sống. Trong góc, một chiếc lông vũ trắng tinh nhẹ nhàng bay theo gió, từ nơi hoang vu lướt sang miền đất hứa.

Cô từng tưởng đó chỉ là một bức ảnh phong cảnh nghệ thuật bình thường, thậm chí hơi giống tính cách anh, lúc thì dở hơi, lúc thì làm màu. Nhưng đêm đó nghe cô gái kia phát biểu, mở lại ảnh đại diện, cô nhìn chằm chằm vào chiếc lông vũ ấy thật lâu.

Hóa ra, năm 17 tuổi ấy, Mạnh Ngôn Khê thực sự đã tỏ tình với cô.

Mà phải mất chín năm sau cô mới hiểu.

Kim Chiêu lặng lẽ ôm eo anh, rúc vào ngực anh.

Hồi lâu sau cô thì thầm: “Không nhanh đâu, em quên tính chín năm chúng ta bỏ lỡ.”

Trước Tiếp